Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 66: Muốn quay lại



Muốn giải thích, ngày hôm qua, tâm trạng của cô như kiến bò trên chảo nóng, nhưng, nghe được cuộc đối thoại anh nói chưa có bạn gái, cô không còn muốn nói nữa.

“Tôi chỉ muốn nói chuyện công việc. Thật xin lỗi sếp, tôi còn chưa rửa mặt.” Diệp Hân Đồng tỉnh táo đóng cửa.

Vũ Văn Thành cảm thấy trong lòng càng buồn bực hơn. Anh chặn cửa “Cho nên ý em là không có quan hệ gì với Mặc Tử Hiên sao?”

“Quan hệ của tôi với anh ta là một người bảo vệ và một người cần được bảo vệ, còn nữa, thực ra chúng ta không thích hợp.”

Vũ Văn Thành sửng sốt, nhíu mày, nhiệt độ khuôn mặt xuống đến không độ “Em có ý gì?”

Diệp Hân Đồng ngẩng đầu nhìn Vũ Văn Thành, nghiêm túc nói: “Ý là chúng ta chỉ nên giữ quan hệ cấp trên với cấp dưới, trong công việc tôi sẽ hoàn toàn phục tục, những chuyện riêng ai có cuộc sống của người nấy.”

Diệp Hân Đồng đóng cửa, Vũ Văn Thành tóm được cánh tay cô, chen vào phòng, vung tay một cái, cánh cửa đóng lại.

Nhìn anh Diệp Hân Đồng rất lâu không nói được lời nào.

Ba phút sau, cô hất tay anh, đi vào phòng tắm, đánh răng rửa mặt.

Lúc cô ra ngoài, Vũ Văn Thành vẫn đứng tại chỗ không nói một lời.

Cô đứng trước mặt anh “Còn chuyện gì nữa sao, sir?”

Ánh mắt Vũ Văn Thành vẫn dừng trên mặt Diệp Hân Đồng, sau một hồi đấu tranh tư tưởng phức tạp, cuối cùng anh thỏa hiệp, dịu dàng nói “Đừng tuy hứng.”

Diệp Hân Đồng khẽ mỉm cười, không cố chấp như chẳng hề có vấn đề gì “Được”

Vũ Văn Thành kinh ngạc với nét mặt của cô, phản ứng như vậy không phải là điều anh muốn. Cô sẽ thu hồi lời nói hai người không thích hợp chứ? Anh rất muốn xác định.

Sau một hồi im lặng……..

“Sau khi về, có thời gian anh muốn mời em đến nhà ăn cơm.” Vũ Văn Thành hỏi dò xét.

Diệp Hân Đồng vẫn lạnh lùng như cũ, cười “Không cần đến nhà anh ăn cơm, chờ tôi hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ mời đồng nghiệp một bữa.”

Vũ Văn Thành đứng tại chỗ, đè nén lòng mình, nhíu chặt đôi lông mày trông vô cùng khổ não.

“Hân Đồng, đừng như vậy, anh, anh…” Vũ Văn Thành là một người có lòng tự ái rất cao, anh không nói được lời xin lỗi. “Anh tin em và Mặc Tử Hiên không có gì.”

Diệp Hân Đồng mặt không biến sắc, vẫn nở nụ cười bình tĩnh thanh nhã như trước “Cảm ơn sếp đã tin tưởng.”

“Chúng ta có thể tiếp tục qua lại không?” Vũ Văn Thành căng thẳng chờ câu trả lời của Diệp Hân Đồng.

Cô nhẹ nhàng lắc đầu, đúng như Mặc Tử Hiên nói, hai người họ không thích hợp, cho dù cô cũng muốn thử yêu một lần.

Lòng Vũ Văn Thành trầm xuống.

“Anh biết là anh không nên nói, nhưng… Anh thật sự vô cùng thích em.” Nói xong, Vũ Văn Thành nồng nàn nhìn Diệp Hân Đồng, “Anh…” Vũ Văn Thành muốn nói tiếp lại thôi, rất lâu sau: “Đây là lần đầu tiên anh tỏ tình, hôm qua anh không nên nổi giận, anh cũng không hiểu mình làm sao, đầu óc như bị chập, tức giận, uất ức chỉ muốn trút ra hết không nghĩ được những thứ khác. Cho anh thêm một cơ hội.”

Diệp Hân Đồng chỉ cần nhớ lúc anh nói với Đề Na là mình không có bạn gái, đã không muốn qua lại với anh rồi, tốt nhất vẫn không nên đáp lại tình cảm của anh. Cô sợ một ngày nào đó cô quá yêu anh rồi, anh lại đối xử với cô như vậy.

“Hôm qua lúc anh và Đề Na ăn cơm, tôi cũng ngồi ở phòng bên cạnh. Tôi cảm thấy anh xứng đôi với Đề Na hơn.” Diệp Hân Đồng ngẩng đầu, nghiêm túc nói với Vũ Văn Thành.

Vũ Văn Thành cũng nhớ lại đoạn đối thoại trong bữa cơm tối qua, anh ý thức được mình đã nói sai, nhíu mày giải thích “Trong đầu anh lúc đó chỉ có hình ảnh em và Mặc Tử Hiên đi với nhau, lại thấy vết cắn trên vai em, cho nên anh tức giận quá.” Vũ Văn Thành lo lắng muốn giải thích, im lặng một lúc, anh nói tiếp: “Anh, anh rất muốn làm bạn trai em.”

“Thôi, Vũ Văn Thành, chúng ta còn chưa bắt đầu, lúc này nên kết thúc cả hai sẽ đỡ khổ, chúng ta giữ quan hệ đồng nghiệp là tốt rồi.” Cô đã quyết như vậy, sẽ không thay đổi.

“Là em chưa bắt đầu, nhưng anh đã bắt đầu từ khi em 13 tuổi.” Vũ Văn Thành cảm thấy trái tim như bị cái gì bóp chặt đau đớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.