Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 77: Xuất viện



Diệp Hân Đồng bất đắc dĩ cười cười, cô có cảm giác mình đã khiến một đám phụ nữ rơi vào vại dấm.

“Giả, yêu cầu của nhiệm vụ.” Diệp Hân Đồng nhanh chóng phủi sạch bản thân.

“Sau này, vai vị hôn thê đã có tôi diễn.” Yoon Jin ngang ngược nói.

“Tùy ý cô”

Có người thay thế cô chả tốt quá, với lại, bộ dạng này của cô cũng chả thể tiếp quản nhiệm vụ”

“Cô biết thế là tốt rồi.” Người phụ nữ này xuất hiện như quỷ rồi biến mất như gió.

Rốt cuộc, sau một tuần Diệp Hân Đồng được ra viện, tiểu Khả đưa cô trở về ngôi nhà không có hơi người. Vừa mở cửa, đột nhiên đèn đóm sáng trưng.

Mặc Tử Hiên đẩy bánh ngọt ra, nở một nụ cười đạt mức ranh mãnh. Nhưng mà với Diệp Hân Đồng vừa ra khỏi viện về, chỉ có kinh ngạc, chả hề vui vẻ.

Cô lúng túng thấy Yoon Jin, lão Kim và cả Vũ Văn Thành sắc mặt đều không tốt.

“Chúc mừng cô xuất viện, cảm ơn cô đã đỡ nhát dao đó cho tôi.” Mặc Tử Hiên lại lấy từ dưới xe đẩy một bó hoa hồng, tới trước bộ mặt kinh ngạc của Diệp Hân Đồng.

“Tôi chỉ làm hết trách nhiệm của mình thôi.” Diệp Hân Đồng không nhận hoa và kinh ngạc nhìn Vũ Văn Thành đang đứng bên sofa. “Sếp, sao anh cũng ở đây?” Diệp Hân Đồng hỏi.

Mặc Tử Hiên liếc mắt nhìn Vũ Văn Thành lạnh như băng “Chúng tôi đã đi đến một thỏa thuận chung, để cô tiếp tục giúp tôi, với điều kiện tiên quyết là anh ta cũng đồng thời làm nhiệm vụ. Cho nên, cô lúc này vẫn là người bảo vệ tôi.” Mặc Tử Hiên nhét hoa vào tay Diệp Hân Đồng.

“À” Trong đầu Diệp Hân Đồng thoáng hình ảnh Vũ Văn Thành làm nhiệm vụ giám sát, trong lòng có một cảm giác mâu thuẫn khó giải thích.

Mặc Tử Hiên dắt tay, cô nhanh chóng rút ra.

“Cắt bánh ngọt thôi.” Mặc Tử Hiên nói.

“ Cũng không phải là sinh nhật tôi, sao lại cắt bánh ngọt, không cần. Hơn nữa, trong bánh ngọt có một lượng đạm cao từ trứng, bác sĩ dặn tôi phải ăn uống nhẹ nhàng một chút.” Diệp Hân Đồng cắm hoa vào bình “Mọi người ngồi đại đi, tôi lâu rồi chưa về nhà, có vẻ hơi bề bộn.”

Diệp Hân Đồng nói xong, kéo tiểu Khả ngồi xuống ghế sofa, những người khác vẫn đứng bất động, cảm giác không khí rất lúng túng.

“Cô cắt bánh ngọt đi, tôi mới làm tiết mục tiếp theo được.” Mặc Tử Hiên đưa dao tới trước mặt Diệp Hân Đồng.

“Tôi vừa ra viện xong, đừng hành hạ tôi thế được không?” Diệp Hân Đồng cự tuyệt.

Yoon Jin lập tức giật con dao trong tay mặc, nhét vào tay Diệp Hân Đồng, hung dữ nói: “Cô không có quyền từ chối, vì người chuẩn bị là người chí cao vô thượng, đây là vinh dự, hơn nữa, đây là anh ấy cảm ơn cô đã xả thân cứu mình, sau này đừng có dùng vết thương này làm cớ uy hiếp.”

“Cái gì? Diệp Hân Đồng của chúng tôi không phải người như thế. Các người muốn cái gì? Những đồng tiền dơ bẩn của các người cũng chỉ có các người yêu nổi.” Tiểu Khả lập tức nhét con dao vào ngực Yoon Jin.

Yoon Jin kinh ngạc nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt, khuôn mặt tròn tròn chẳng hề trang điểm của tiểu Khả không có gì mới lạ, vóc người cũng bình thường.

“Quả nhiên, vật họp theo loài, không biết điều.” Yoon Jin khinh bỉ đặt con dao trên khay trà, giậm giày cao gót về phía sau Mặc Tử Hiên.

“Cô nói cái gì?” Tiểu Khả xông lên, muốn dạy dỗ con mụ đàn bà vênh váo đắc ý này, nhưng vừa đụng tay vào người đã bị Yoon Jin dễ dàng vật ngã.

“Á…” Tiểu Khả đau đớn kêu.

Diệp Hân Đồng nóng nảy đứng dậy, Vũ Văn Thành đã rat ay, Yoon Jin buông tay tiểu Khả, tiếp chưởng Vũ Văn Thành.

“Cô giữ chừng mừng, cô ấy chỉ là bạn của Diệp Hân Đồng.” Vũ Văn Thành lạnh như băng ngăn cản Yoon Jin.

Yoon Jin không hề để mắt đến Vũ Văn Thành, nở nụ cười châm chọc: “Nghe nói anh là cấp trên của Diệp cảnh vệ, tôi cũng muốn thử xem bản lĩnh của anh tới đâu. Xem đàn ông Trung Quốc có được không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.