Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 95-2: Thắng lợi trong trận đầu (2)



Lúc ăn tối, tất cả mọi người đều quây quần một chỗ, Diệp Hân Đồng tuy không hiểu họ nói những gì, nhưng cảm giác không khí rất tốt, so với cái Hàn cung hoa lệ kia, nơi này ấm áp hơn nhiều.

Sau khi ăn xong, lúc ra về, bà lão chỉ đường đó đã đưa cho Diệp Hân Đồng rất nhiều đồ chua, nước tương, Diệp Hân Đồng liên tục giải thích, nhưng lại không có cách nào biểu đạt được những suy nghĩ trong lòng, người dân ở đây quá chất phác, ở thành thị đã lâu, quen với những con người lạnh lùng, sự nhiệt tình như vậy làm cho lòng cô có sự ấm áp lạ thường.

Lúc trở về, Diệp Hân Đồng ngân nga một bài hát.

Đột nhiên, Mặc Tử Hiên quẹo tay lái, rẽ vào một khách sạn ven đường.

“Tại sao lại dừng?” Diệp Hân Đồng kinh ngạc hỏi, có chút căng thẳng, kháng cự.

Mặc Tử Hiên cười tà mị “Anh lái xe cả ngày, mệt chết đi, tối nay ngủ ở đây một đêm.”

……………………………………………….

Phục vụ trả lại thẻ căn cước cho Mặc Tử Hiên.

Mặc Tử Hiên nhận thẻ mở phòng, tà mị cười cười đi về phía thang máy.

“Không thể lấy hai phòng được sao?” Diệp Hân Đồng đi phía sau la ầm lên.

“Phục vụ nói một thẻ căn cước chỉ thuê được một phòng, ai bảo em không mang theo.” Mặc Tử Hiên cười xấu xa, bước vào thang máy, nhấn tầng 11, cười hì hì chờ Diệp Hân Đồng đi vào.

”Thật choáng với anh, chúng ta ra ngoài tôi mang thẻ căn cước làm gì? Anh không thể dùng đặc quyền của điện hạ được sao?” Diệp Hân Đồng la hét đi vào thang máy.

“Ai bảo em đần như vậy, không hiểu là di truyền từ ai? Heo à?” Anh cười hì hì quở trách cô.

“Sao tự nhiên lại mắng tôi, anh tâm trạng tốt cũng mắng chửi người khác mà không tốt cũng mắng chửi người khác à?”

“Ding” Cửa thang máy mở ra.

Mặc Tử Hiên mở cửa phòng, chính anh quyết định chỉ lấy một phòng.

Diệp Hân Đồng sững sờ đứng bên ngoài “Thôi, tôi vào xe ngủ, đưa chìa khóa cho tôi.”

“Vào đi, anh đảm bảo không đụng vào em, bật điều hòa ngủ trên xe dễ trúng độc lắm.” Mặc Tử Hiên đi vào trước.

Diệp Hân Đồng còn do dự đứng ngoài.

Mặc Tử Hiên đi về phía giường ngồi xuống, đá văng giầy, nhìn cái chân bị thương “Đứng ngoài làm gì đó, em chẳng phải nên vào bôi thuốc giúp anh à?” Anh gọi ra phía cửa.

Diệp Hân Đồng hơi xấu hổ đi vào, đóng cửa lại.

Cầm bình xịt trong túi xách, ngồi xổm xuống, xịt hai nhát “Xem ra sắp lành rồi.”

Diệp Hân Đồng nói, Mặc Tử Hiên vẫn nhìn cô cười “Hôm nay có thể thỏa thuận thuận lợi đều là công lao của em, nói đi, em muốn gì? Hay để anh lấy thân báo đáp cũng được.”

Diệp Hân Đồng bất đắc dĩ lườm anh “Không phải công lao của tôi, đều là do anh nói hay.”

Cô đứng lên, cô nam quả nữ ở chung một phòng khiến cô lúng túng, đứng dậy mở TV>

“Tiếng Hàn học đến đâu rồi, có thể xem được TV không?”

Diệp Hân Đồng lại lườm anh, cầm điều khiển TV, mở lung tung “Dĩ nhiên không thể, anh nghĩ tôi là thần đồng à?”

“Em xem đi, anh đi tắm trước.” Mặc Tử Hiên vừanói đến tắm, Diệp Hân Đồng đã lập tức liên tưởng linh tinh, mặt đỏ rần lên.

“Cái đó…. Anh nhớ mặc quần áo tử tế rồi hãy ra.” Diệp Hân Đồng liếm đôi môi khô khốc.

Cô đi tới, đun nước nóng.

Ngồi trên giường, nhìn lung tung nhưng tai lại vô tình lắng nghe động tĩnh trong phòng tắm.

Trong phòng tắm không còn tiếng động gì, Mặc Tử Hiên sắp ra rồi. Cô cảm thấy hơi căng thẳng, ngất quá, cô cũng không phải lần đầu ở chung một phòng với anh, lần này sao lại thấy căng thẳng như thế. Không phải đã nói là bạn bè bình thường hay sao? Mặc Tử Hiên từ phòng tắm đi ra, cô bất giác nhìn về phía anh.

Cái tên yêu nam này quấn một chiếc khăn tắm đi vào, khăn quấn rất thấp có thể thấy rõ cơ bụng cùng hình dáng khêu gợi.

Diệp Hân Đồng liếm môi, quay mặt đi chỗ khác rồi đi rót nước.

Mặc Tử Hiên nở nụ cười tà mị trong sáng, đột nhiên đi tới bên cạnh chỗ Diệp Hân Đồng đang rót nước, cô cảm nhận được khí nóng ẩm ướt trên người anh “Nghĩ gì mà lại đỏ mặt” Anh nhếch mày hỏi xấu xa.

“Đỏ mặt bao giờ, ở đây điều hòa không đủ mát, khát quá.” Diệp Hân Đồng nói xong hạ thấp nhiệt độ, rồi đi uống nước.

“Phụt!” Nóng quá, quên mất là nước vừa đun.

“Cái người này sao cứ vội vàng như thế?” Mặc Tử Hiên quan tâm hỏi, nụ cười ẩn nhẫn.

Diệp Hân Đồng lườm anh “Vội vàng cái đầu anh, tôi đi tắm”

Không nói gì nữa, Diệp Hân Đồng chạy vào phòng tắm. Trong phòng tắm, quần áo của anh ném lung tung.

Diệp Hân Đồng bất đắc dĩ phì một cái, đây là bộ quần áo duy nhất, mai còn phải mặc.

Cô nhặt từng chiếc quần áo của anh lên, phát hiện đã hơi ướt rồi, thôi, đã tốt thì tốt đến cùng, giặt giúp hắn vậy.

Diệp Hân Đồng giúp anh giặt quần áo trước, giặt xong mới đi ra, ra ngoài thấy Mặc Tử Hiên đang nằm trên giường xem TV, trông rất ung dung tự tại a!

Lại đi vào, Diệp Hân Đồng cẩn thận cởi quần áo, đặt ở chỗ cao, mở vòi hoa sen tắm. Nước ấm áp dội tóc ướt nhẹp.

“Cộc cộc cộc” Mặc Tử Hiên tới gõ cửa.

“Tôi đang tắm, anh làm gì thế?” Diệp Hân Đồng phiền não kêu.

“Anh đột nhiên đau bụng, muốn đi toilet” Mặc Tử Hiên rên rỉ.

“Không phải chứ, anh chờ chút” Diệp Hân Đồng nhíu mày, ra ngoài với tên yêu nghiệt này, không có lần nào được yên bình, cô tắt voi nước, chuẩn bị mặc quần áo.

“Cộc cộc cộc, nhanh lên một chút, nhanh lên nào. A” Mặc Tử Hiên thúc giục.

Diệp Hân Đồng bất đắc dĩ, không thể làm gì khác đành quấn một cái khăn tắm, ra mở cửa.

Cửa vửa mở, Mặc Tử Hiên nhanh chóng dùng cơ thể chặn Diệp Hân Đồng lại.

Cô kinh ngạc “Anh làm cái gì thế, không phải đau bụng sao?”

Vừa dứt lời, Mặc Tử Hiên hôn lên, chặn miệng cô lại, tay dùng kỹ thuật thành thục nhất cởi khăn tắm của cô ra, khăn tắm rơi xuống.

Diệp Hân Đồng biết mình đã bị lừa.

Cô ra sức đẩy Mặc Tử Hiên, nhưng không thể đẩy được, tay chạm vào da thịt anh như có điện chạy qua.

Cơ thể anh bị sự trêu chọc thuần thục của anh trở nên bất lực.

Rốt cuộc Mặc Tử Hiên cũng rời môi cô ra, khàn khàn nói “Chỉ cần em bảo ngừng, anh sẽ ngừng lại.”

Lửa nóng nơi nào đó vô tình hữu ý ma sát vào nơi mềm mại nhất của cô, cô làm sao còn có thể suy nghĩ được nữa.

Cô thừa nhận đầu óc có chút suy nghĩ lệch lạc, khát vọng ở nơi nào đó trên thân thể đánh vào lý trí, cô đang do dự, hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Đột nhiên, trong đầu nhớ đến Kim Lệ Châu làm cho cô bừng tỉnh.

“Không, không được, chúng ta không thể như vậy” Cô rốt cuộc quay ngoắt đi.

“Anh muốn em” Anh không buông tha, nói tiếp.

“Nếu dừng lại, chúng ta có thể làm bạn cả đời, nếu tiếp tục, sau này chỉ có tổn thương và tự trách, cũng khiến chúng ta không cách nào hòa thuận ở cạnh nhau.” Diệp Hân Đồng dịu dàng nói.

“Em nhất định phải lý trí như vậy sao?” Mặc Tử Hiên khẽ cau mày, nói vẻ khổ sở.

“Em có thể không lý trí được sao? Kim Lệ Châu là người duy nhất có thể làm vợ anh, anh coi em là cái gì? Tình nhân? Tiểu tam? Là công cụ phát tiết của anh?” Nói ra những lời này, Diệp Hân Đồng không tránh khỏi thương cảm.

“Anh yêu em” Mặc Tử Hiên nói.

Tim, đập rất nhanh.

Diệp Hân Đồng kinh ngạc, hơi thở gấp gáp. Nhưng trong nháy mắt lại tỉnh táo.

“Đó không phải là yêu, chỉ là lòng tự kiêu của đàn ông, vì không có được, nên mới mãnh liệt chinh phục, nhưng có được rồi sẽ không có yêu đương gì cả, đây chính là bản chất của các công tử đào hoa.” Diệp Hân Đồng nói xong đẩy anh ra.

“Vậy, anh hỏi em một câu cuối cùng, em hãy trả lời thành thật.” Mặc Tử Hiên khôi phục lại bình thường, chăm chú nhìn Diệp Hân Đồng: “Em có thích anh không?”

“Thích, đương nhiên thích, anh là Điện hạ lá ngọc cành vàng, lại thân thiết như người anh hàng xóm, cho em ăn ngon, tặng em quà, dĩ nhiên em thích.”

“Anh chỉ muốn nói ở phương diện nam nữ” Mặc Tử Hiên phiền não khổ sở nói,

Diệp Hân Đồng ngồi xổm xuống, nhặt khăn tắm lên quấy lấy người, cũng chăm chú nhìn lại Mặc Tử Hiên “Thích, nhưng chỉ đến đây thôi, không thể đi tiếp, bởi vì anh sẽ chỉ là chồng của người khác.”

“Thế là ý gì?” Tim anh cũng cuồng loạn.

“Ý là em thích anh, rất thích anh, nhưng, không muốn yêu anh, chỉ dừng lại ở thích thôi, phần thích này sẽ để em làm bạn của anh, không cần cầu xin quá nhiều, phần thích này em cũng sẽ thành tâm chúc phúc cho anh và Kim Lệ Châu, phân thích này cũng sẽ không khiến em khổ sở vì phải chia lìa.”

“Anh muốn em yêu anh” Anh vô cùng nghiêm túc, trong mắt như mặt trời chói lọi làm tan chảy băng tuyết trong cô, nhưng cô vô cùng tình táo, tuyết gặp phải ánh mặt trời, mặc dù lưu luyến sự ấm áp này, nhưng kết cục chỉ có sự diệt vong.

Diệp Hân Đồng lắc đầu, đẩy cơ thể cứng ngắc của anh ra.

Mặc Tử Hiên sững sờ đứng ở đó.

Diệp Hân Đồng vừa đi ra mới sực nhớ mình còn chưa tắm xong lại quay vào.

“Anh có phải nên đi ra ngoài không, em còn phải tắm tiếp” Cô trợn đôi mắt vô tội,

Mặc Tử Hiên cũng ý thức được mình nên tránh, đứng dịch sang, để Diệp Hân Đồng đi vào.

“Này” Anh không cam lòng quay đầu lại gọi Diệp Hân Đồng, “Nếu anh từ bỏ tất cả mọi thứ trở về Trung Quốc, em có yêu anh không?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.