Yêu Hận Vô Tận

Chương 20



“Uất Lam tỷ, nếu như tỷ mập lên chút nữa sẽ đẹp hơn đó.” Nha hoàn Tiểu Hạ có chút thương tiếc lau mặt cho nàng. Hương Cầm tỷ phái nàng đến chăm sóc cho Uất cô nương bị thương ở tay, qua mấy ngày tiếp xúc, nàng thật sự thích vị tỷ tỷ dịu hiền thiện lương này. Tuy tỷ ấy cố gắng hết sức để không phiền đến nàng, Tiểu Hạ vẫn cam tâm tình nguyện giúp Uất Lam tỷ làm việc này việc kia.

“Uất Lam tỷ, trước đây tỷ xinh đẹp lắm đúng không?” Tiểu Hạ vô tâm hỏi.

Trước đây …. Uất Lam cười nhạt, đương nhiên rồi, hiện tại nàng hoàn toàn không chút dính dáng đến hai từ “xinh đẹp” kia nữa.

Thấy Uất Lam trầm mặc, Tiểu Hạ ngộ ra mình đã lỡ lời. Uất Lam tỷ trước đây …. Còn là vị hôn thê của Gia cơ mà. “Tỷ tỷ, tỷ không sợ Mẫn công tử sao?” Tiểu Hạ nhanh chóng tìm một đề tài không liên quan gì đánh lạc hướng.

“Khi mới bắt đầu hơi sợ …” Uất Lam bật cười, bây giờ à? Có đôi lúc cũng vẫn còn sợ. “Thật ra Mẫn công tử cũng là muốn chữa bệnh tốt hơn nữa cho mọi người thôi”

“Điều này mọi người đều biết ạ, Mẫn công tử có thể được xem là thần y, nhưng mà … nói tóm lại muội vẫn mong là cách ngài ấy càng xa càng tốt.” Tiểu Hạ khẽ run lên.

Uất Lam tăng nhịp bước tiến vào Tu Đức Uyển, nhìn thấy quả nhiên là khuôn mặt không mấy vui vẻ của Mẫn Lan Thao.

“Cô đến càng ngày càng muộn đó!” Y lãnh đạm chỉ trích, “Lát nữa ta nói với Bộ Nguyên Ngạo cô làm biếng.”

Uất Lam không thèm để ý y, có đôi khi Mẫn đại thần y cũng hơi trẻ con một chút. Thuốc đều phân loại và nghiền nát thành bột, chỉ cần dựa theo đơn thuốc dùng mật ong vò thành từng viên là có thể phân phát cho người nhà khắp nơi của kẻ hầu người hạ. Du Hợp Trang nhân khẩu rất đông, nơi ở của đầy tớ lại rất đông đúc, việc phòng bệnh là công việc rất quan trọng.

“Mẫn công tử, tay ta không thể giúp công tử vo thuốc, hôm nay ta nên làm việc gì đây?” Uất Lam không thèm để ý đến ánh mắt lạnh lùng của Mẫn Lan Thao.

“Cô cứ phụ trách gói thuốc lại, việc vo thuốc, ta đã kiếm được một người trợ giúp rồi.”

Lời vừa dứt, liền nghe thấy ngoài cửa viện vang lên tiếng cây gậy trúc gõ gõ lên mặt đất, giọng một cô bé có vẻ sợ sệt vang lên: “Mẫn công tử có ở đây không ạ?”

“Có, có! Vừa rồi ta nói to như vậy mà muội không nghe thấy sao?” Mẫn Lan Thao hét lên không khách khí chút nào, “Nhanh qua đây, bắt đầu ngay đi. Rửa tay sạch sẽ trước đã.”

Uất Lam nhìn Mẫn Lan Thao cầm cây gậy trúc, dẫn theo cô bé mù đang đứng trước cửa đến bên miệng giếng, múc nước để cô bé rửa tay.

“Trong những người vừa chết gần đây, không có cặp mắt nào hợp cả, muội vẫn phải tiếp tục đợi.” Vừa rửa tay y vừa nói. Uất Lam khẽ lắc đầu, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt non nớt của tiểu cô nương kia trở nên trắng bệch.

“Ta nhắc lại với muội một lần nữa, đừng ôm hy vọng quá lớn, ta không dám chắc chắn gì đâu. Nếu như thất bại, tròng mắt của muội cũng không giữ nổi nữa.”

Tiẻu cô nương gật đầu, “Mẫn công tử, muội biết rồi. Muội tin tưởng công tử, dù gì đôi mắt của muội cũng không thấy đường nữa, dù chỉ có chút ít hy vọng, muội vẫn muốn thử một lần.”

“Ừm.”Mẫn Lan Thao đáp một câu cứng ngắc, quay đầu lại hét Uất Lam, “Cô cũng qua đây!”

Uất Lam hơi bất ngờ, vẫn tuân lệnh chạy qua. Y vớt từ trong thùng nước ra một cái khăn sạch vắt khô, kéo tay Uất Lam, tỉ mỉ lau những phần lộ ra khỏi miếng băng gạc.

Mẫn Lan Thao dùng sức nhào nặn một cục bột thuốc như nhào bột mì, trên mặt bàn sạch sẽ dính đầy dấu tích màu nâu của thuốc, Uất Lam cúi đầu khẽ bĩu môi, ai nhìn thấy y làm thuốc kiểu này mà dám uống những viên thuốc này mới lạ. Vì ngại phiền phức, y thà một lần bỏ tất cả các thuốc trộn chung vào, bột thuốc kết thành một khối to, tự y cũng tốn nhiều hơi sức, người khác nhìn thấy y nhào khối thuốc như đang làm việc chân tay nặng nhọc gì đó trong lòng cũng cảm thấy kỳ lạ.

“Này.” Y hét lên một tiếng, Uất Lam ngẩng đầu lên. “Lau mồ hôi cho ta.” Y thật ồn ào.

Uất Lam bối rối nhìn bốn phía, lấy gì để lau mồ hôi cho y đây? Từ khi tới Du Hợp Trang, nàng đã không còn thói quen mang khăn tay bên mình nữa, một kẻ hầu còn giả vờ này nọ mang theo khăn lụa, sẽ bị tụi Hình Phấn Tuyết cười cho.

“Nhanh lên! Mồ hôi sắp rớt xuống mắt ta rồi nè!”

Trong lúc vội vàng Uất Lam đành phải dùng tay áo lau mồ hôi trên trán y, mới chạy vào trong phòng lấy khăn sạch lại. Chỗ này của Mẫn Lan Thao thứ nhiều nhất chính là khăn trắng.

Vừa định tiếp tục lau mồ hôi cho Mẫn Lan Thao, mặt y liền xụ một đống. Uất Lam ngượng ngùng rút tay lại, không hiểu y lại bị làm sao nữa.

Mẫn Lan Thao vất khối thuốc xuống, rút chiếc khăn từ tay Uất Lam, tự mình lau lau mặt, “Ta tự làm được rồi, đến lượt hai người rồi đó! Tiểu Thanh Tú vo thuốc thành từng viên, Uất Lam đem gói lại. ” Y xụ mặt quay về ngồi trên thềm đá ở hành lang, không thèm nhìn bọn họ nữa.

Uất Lam nghiêm túc ngồi gói thuốc, đối với việc nổi đoá của Mẫn Lan Thao cũng không nghĩ ngợi gì thêm. Chắc là y làm việc mệt rồi, nên trút giận bừa thôi.

Mẫn Lan Thao ngồi một chút liền vào phòng đọc sách. Nghe thấy tiếng chân rời đi của y, Tiểu Thanh Tú phì cười.

Uất Lam cũng mỉm cười nhìn cô bé, thật ra cô bé con này đúng là một tiểu cô nương thanh tú, chỉ là đôi mắt luôn nhắm lại, làm cho người ta thương xót.

“Cười gì vậy?” Nàng không nhịn được muốn trò chuyện với cô bé, từ nhỏ nàng đã thích trẻ con.

“Cười Mẫn công tử.” Tiểu Thanh Tú vừa vò thuốc vừa cười ha hả.

Uất Lam cũng cười theo, có đôi khi y… quả thực rất khác so với vẻ ngoài lạnh lùng.

Tiểu Thanh Tú hơi nhíu mày, vẫn là không nên nói, để tránh Mẫn công tử khó xử. Người nhìn không thấy đường có đôi tai vô cùng thính, khoảng cách lại rất gần, vừa rồi khi Uất Lam tỷ lau mồ hôi cho y, cô bé nghe thấy tim của y đập rất nhanh… có lẽ Mẫn công tử thích Uất Lam tỷ rồi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.