Yêu Hận Vô Tận

Chương 25



Nằm trong chăn nệm mềm mại, dưới chân còn có một lò sưởi nhỏ ấm áp, cảm giác ấm nóng lan truyền từ bàn chân đến toàn thân, rất dễ chịu.

Uất Lam nhắm đôi mắt lại, mỗi lần hàn độc phát tác đều làm tiêu hao rất nhiều thể lực của nàng, khẽ duỗi để thư giãn tứ chi đang bị chiếc chăn bông thật dày đè lên, nàng cảm thấy mình như chiếc lông vũ nhẹ tênh, bồng bềnh. Muốn mở mắt ra, lại không nỡ.

Có một đôi tay ở trong chăn không ngừng xoa bóp tay chân cho nàng, làm cho kinh mạch của nàng thả lỏng hơn. Nàng muốn mở to mắt để nhìn rõ, nhưng lại không thể mở ra được, nàng cũng không cố gắng mở mắt nữa, tiếp tục hưởng thụ cảm giác mềm mại này.

Dần dần….. nàng bắt đầu nhớ ra, Bộ Nguyên Ngạo đưa nàng đến chỗ của Mẫn Lan Thao, là Mẫn Lan Thao đã giúp nàng giải hàn độc sao? Việc xảy ra sau đó nàng mơ mơ hồ hồ, hoàn toàn không nhớ nổi nữa. Nàng chắc không bị…. không bị Bộ Nguyên Ngạo sỉ nhục đâu nhỉ, vì thân thể không đau đớn, vậy___ nàng có chút vui mừng, Mẫn công tử đã nghiên cứu tìm ra phương thức giải hàn độc rồi sao?

“Mẫn … Mẫn công tử….” Uất Lam khẽ kêu lên đầy hy vọng, khi những lời đó thốt ra khỏi miệng lại biến thành tiếng rên rỉ mơ hồ.

Bàn tay đang xoa nắn cánh tay nàng vô cớ nắm chặt lại, đau quá. Toàn thân chợt lạnh, đôi bàn tay kia xốc hẳn chăn lên.

“Lạnh…..” nàng khẽ nhíu mày, không thể động đậy thân thể được nữa, nàng khẽ rên như van xin, “Lạnh…..”

Cuối cùng chiếc chăn lại được đắp trở lại, cảm nhận được sự ấm áp làm cho vẻ mặt của nàng giãn ra…. Cũng có lẽ là mệt, nàng nặng nề thiếp đi.

Không biết đã qua bao lâu, nàng nghe thấy động tĩnh trong phòng, từ từ mở mắt ra, người nàng nhìn thấy lại là Hương Cầm! Nàng bị doạ dáo dác nhìn bốn phía, quả nhiên là phòng của Bộ Nguyên Ngạo.

“Tỉnh rồi?” Hương cầm vừa ngạc nhiên vừa vui mừng chạy lại xem nàng, “Cô nương đã ngủ suốt ba ngày! Ta cứ sợ là cô sẽ chết vì đói và khát mất thôi.”

Ba ngày…. Uất Lam cười khổ, lần nàng mê man dài nhất là năm ngày, khi tỉnh lại toàn bộ nội tạng khát khô như từng bị ngọn lửa thiêu đốt.

“Cô định làm gì?….” Thấy nàng định đứng dậy, Hương Cầm vội vàng bước lại ấn nàng ngồi xuống.

“Nơi này…. Ta không thể ở lại được.” Mắt Uất Lam tối sầm lại.

“Cô nương yên tâm nằm xuống đi. Gia đã dặn rồi, sau này cô cứ ngủ tại đây.” Ngữ điệu của Hương Cầm hơi kỳ lạ.

Uất Lam rùng mình, khắp người lạnh giá, ngủ tại đây…. Sau này?

Hồi ức đau thương khiến nàng đối với nơi này cũng như đối với Bộ Nguyên Ngạo ngoài sợ hãi ra cũng chỉ là sợ hãi! Nàng không sợ lạnh, không sợ sự đơn sơ, nàng sợ nơi này, sợ chiếc giường này.

“Khát rồi phải không?” Hương Cầm quay người, từ trên bàn múc một chén chè táo đỏ nấm tuyết, đưa tay ra định đút cho Uất Lam.

“Để muội tự ăn.” Uất Lam vội vã nhận lấy, đưa ánh mắt cảm ơn Hương Cầm. “Nhưng mà….” nàng cầm chén chè thắc mắc, ăn đồ của chủ nhân, liệu có làm liền luỵ đến Hương Cầm không?

Hương Cầm hiểu được hàm ý trong lời Uất Lam, cười nhạt, “Ăn đi, Gia đã căn dặn rồi”

Ngòn ngọt âm ấm, cổ họng và ruột đều như được tưới mát dễ chịu hơn rất nhiều. Uất Lam ăn từ tốn, đây là món chè nàng thích ăn nhất…. Hôm nay vừa khéo nhà bếp cũng làm món này cho hắn sao? Nàng khẽ nhìn sắc trời, lúc này không phải hắn đang ở tiền viện sao? Sao lại có món chè nóng ấm đặt trong phòng này chứ?

“Ăn xong chén chè này, cô dùng thêm chút cháo nhé, đói rồi đúng không?”

Uất Lam ngước nhìn Hương Cầm một lúc, thái độ nàng ấy đối với nàng thay đổi rồi. Có chút thương xót, lại có chút xa cách, dường như luôn ẩn giấu điều gì mà không muốn nói với nàng vậy. Có lẽ…. Bàn tay cầm bát của Uất Lam đặt lên đùi, có lẽ nàng ấy nghĩ rằng nàng đã dùng thủ đoạn bỉ ổi nào đó để đạt được đãi ngộ như thế này, trong lòng khinh thường nàng, nhưng lại ngại Bộ Nguyên Ngạo nên không dám biểu hiện ra mặt đây mà.

Món cháo được nấu đặc biệt cũng được bưng lên, nàng thật hồ nghi tất cả những thứ này đều chuẩn bị riêng cho mình, tất cả đều còn nóng…. Hơn nữa, đều là những món nàng thích ăn.

Hơi hoài nghi… Hắn làm sao thế? Đột nhiên thay đổi nhiều như vậy, là vì thấy bộ dạng của nàng khi hàn độc phát tác nên mới thương hại nàng sao? Hắn còn có thể thương hại nàng sao? Hay là …. Hắn dự định dùng phương pháp khác để hành hạ, tra tấn nàng? Nàng nghĩ mãi vẫn không có được câu trả lời, cũng không còn tâm trạng nghĩ ngợi nhiều nữa.

Có một tiểu nha hoàn đứng trước cửa khẽ gọi Hương Cầm, trong tĩnh lặng nàng nghe thấy tiểu nha hoàn nói với Hương Cầm, có một phu nhân họ Uất cần gặp nàng.

Uất phu nhân?

Uất Lam nhíu mày, là mẹ? Không thể nào! Mẹ sao lại đích thân đến đây tìm nàng chứ? Hay là…. Mẹ quá nhớ nàng, quá lo lắng cho nàng?

Hương Cầm đã quay trở lại và đang lặng lẽ nhìn Uất Lam, “Muốn gặp không?” nàng ta khẽ thấp giọng hỏi.

Uất Lam khẽ gật đầu. Vừa định xuống giường nàng lại gặp phải một vấn đề nan giải, nàng phải mặc y phục gì đây? Nếu thực sự mẹ đến thăm nàng….

Hương Cầm vẫn như lúc nãy nở ra nụ cười nhàn nhạt làm nàng không được dễ chịu cho lắm, “Để ta giúp cô tắm rửa nhé.”

Uất Lam trầm mặc để cho Hương Cầm giúp nàng rửa mặt thay đồ. Nhất định có gì đó không ổn. Y phục mà bọn tiểu nha hoàn mang vào đều rất sang trọng, chất liệu vải thuộc dạng thượng phẩm, còn được viền quanh một lớp lông thú đắt tiền… Vì sao? Hắn lại chịu để nàng mặc bộ quần áo đẹp như vậy?

Cũng may đã ăn chút gì đó, tứ chi mềm nhũn của Uất Lam sau khi bước đi một lúc bắt đầu nghe theo sự điều khiển của nàng.

Bên ngoài cánh cửa nhỏ phía Đông, người ghé thăm đúng là mẹ nàng!

Uất Lam hơi bất ngờ, càng thêm vui mừng! Vội nhào vào lòng mẹ, nàng nhịn không được mà bật khóc… nàng có quá nhiều cay đắng, muốn lấy được chút an ủi từ vòng ôm ấm áp này. Mẹ cũng khóc theo, vỗ nhẹ vào lưng nàng.

Sau khi khóc xong, Uất Lam cảm thấy hơi lạ lùng. Mẹ tuy vẫn ăn mặc rất cầu kỳ, nhưng lại không mang theo người hầu, chỉ đơn độc một mình đến, thậm chí cũng không ngồi xe ngựa. Lẽ nào mẹ giấu cha đến thăm nàng? Nàng xót thương một hồi, rốt cuộc mẹ vẫn là người yêu thương nàng nhất.

Uất phu nhân cũng lệ nhoà khoé mắt nhìn Uất Lam, sau khi ngắm nghía khắp người nàng liền hân hoan nói: “Bộ Nguyên Ngạo đối xử với con rất tốt đúng không?”

Uất Lam hơi sững người, xem qua cách ăn mặc xa hoa của mình, khẽ gật đầu. Không để mẹ lo lắng thêm cho nàng nữa.

“Thật tốt quá!” Tiếng reo lên của mẹ làm nàng giật mình, Uất Lam ngây ngốc nhìn bà. “Con mau đi nói với hắn, chừa cho nhà họ Uất chúng ta một con đường sống đi!”

Uất Lam khẽ rùng mình, “Nhà mình xảy ra chuyện gì ạ?”

Uất phu nhân có vẻ không thể tin, “Con không biết sao?”

Uất Lam gật đầu, trong lòng cũng hơi đoán ra được đã phát sinh chuyện gì. Hắn … sao có thể chỉ hành hạ mỗi một mình nàng để giải hận chứ? Nàng chẳng qua chỉ là món khai vị thôi, việc nhà họ Uất phá sản mới là món chính của hắn.

“Bộ Nguyên Ngạo chèn đổ công việc kinh doanh của cha con!”

Uất Lam cười gằn, quả nhiên ….

“Chúng ta sa sút đến nỗi không thể không bán đi căn nhà tổ tiên để lại, dọn đến thị trấn nhỏ cách đây mười dặm, như vậy mới tiện cho việc đến lấy thuốc. Dung Khiêm cũng bỏ đi rồi, chúng ta chỉ còn sót lại hai người hầu ở bên cạnh thôi.” Uất phu nhân vừa khóc vừa kể.

“Tam tỷ phu (*) không ngó ngàng đến đã đành, không lẽ đại tỷ phu, nhị tỷ phu cũng không đến đón mọi người qua bên đó sao?” Uất Lam buồn rầu hỏi.

* Tỷ phu : Anh rể

“Bộ Nguyên Ngạo đã tuyên bố ai giúp đỡ chúng ta sẽ làm cho người đó tán gia bại sản. Đại tỷ phu, nhị tỷ phu của con… aizz! Khi gặp nạn, chẳng ai có thể tin được nữa.”

Những lời nói này được thốt ra từ miệng của Uất phu nhân, Uất Lam khẽ cười, điều Bộ Nguyên Ngạo mong muốn có được chắc là tình cảnh đáng châm biếm này rồi?

“Con đi nói ngọt với nó một chút, dù thù hận sâu đậm đến mấy, bây giờ nó cũng được tính là con rể của Uất gia ta mà?!” Uất phu nhân tức giận thốt lên.

Uất Lam nhịn không được cười một tràng, cười đến khắp miệng đều là chua xót. “Mẹ… sự việc đã đến nước này, sao mẹ còn nghĩ như thế chứ? ”

Con rể của nhà họ Uất? Chàng trai tên Bộ Nguyên Ngạo - con rể nhà họ Uất vào năm năm trước đã sớm bị họ chém chết rồi!

“Không phải nó đối xử với con rất tốt sao?”Uất phu nhân lại đánh giá cách ăn mặc của nàng lần nữa, thái độ hơi bất thường hỏi, “Không lẽ con chỉ lo cho riêng bản thân mình, vất bỏ chúng ta không thèm quan tâm sao?”

Uất Lam khẽ nheo mắt, phút chốc hiểu ra, rốt cuộc nàng đã hiểu ý nghĩa của việc Bộ Nguyên Ngạo đối xử tốt với nàng rồi. Hắn đã sớm đoán biết Uất gia sẽ tìm đến nàng, vì vậy mới cho nàng ăn đồ ngon, mặc quần áo đẹp, dường như rất cưng chiều nàng vậy… để mẹ nàng trách nàng chỉ biết hưởng thụ cho riêng mình. Ha, đúng là biết hưởng thụ quá đi.

“Nếu như nó còn yêu thương con, con hãy xin nó nới lỏng một chút, cho dù chỉ là để hai tỷ phu của con có thể giúp chúng ta một tay! Tình trạng em trai con giờ rất tệ! Theo mẹ thấy bệnh của nó lại sắp tái phát rồi, con cũng nhanh chóng lấy thuốc giải đến đi.”

Uất Lam nhìn vào khuôn mặt không mấy vui vẻ của mẹ, người mẹ đã từng rất thương yêu nàng lại dùng sắc mặt này, giọng điệu này để nói chuyện với nàng.

Trong năm năm này, Bộ Nguyên Ngạo đã tiến bộ vượt quá sự tưởng tượng của nàng rồi. Nàng khẽ cười khổ.

“Mẹ … chỉ tính riêng việc lấy được thuốc giải, con đã muốn dốc toàn lực rồi.” Thật sự là đã cố hết sức… mẹ có biết được nàng đã dùng cách gì để lấy được thuốc không?

Nàng nuốt ngược nước mắt vào trong, nước mắt của nàng… không ngờ lại trở nên giả tạo trước mặt người nhà mình.

Uất phu nhân lại nhăn mày liếc nhìn bộ váy áo sang trọng của nàng, nửa ngày trời cũng không nói lời nào.

“Nếu con không chịu vì nói giúp người nhà mình mà chọc giận Bộ Nguyên Ngạo, vậy thì những ngân phiếu mẹ cho con khi đến đây đâu rồi? Bây giờ trong nhà chỉ còn sót lại vài đồng lẻ thôi.”

“Con… con đã dùng hết rồi.”

Uất phu nhân ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn nàng hồi lâu, “Uất Lam, mẹ thật không thể ngờ, con lại nỡ đối xử với mẹ, với người nhà như vậy!”

Uất Lam bị mẹ nhìn đến nỗi cứng người, bất giác lùi một bước, đây là ánh mắt của mẹ sao, Không! Không thể nào!

“Trước giờ con luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn hiền dịu, trong mấy chị em, mẹ thương con nhất, yêu con nhất! Con bị bệnh, mẹ đã chăm sóc con như thế nào? Bảo vệ con như thế nào? Bây giờ, cha mẹ con phá sản rồi, em trai lại bệnh liệt giường, cả người hầu đến chăm sóc cũng không có tiền thuê. Nhà chồng em con…. Hừm! cũng ném đá giấu tay, gỡ bỏ hôn ước. Bây giờ con ăn mặc rực rực rỡ rỡ, ăn ngon mặc đẹp, lại nói với mẹ không thể giúp gì cho Uất gia! Đến cả việc mẹ muốn lấy những gì Uất gia cho con, con cũng không chịu! Uất Lam, sao con lại trở nên như thế?”

Uất Lam dựa vào tường, nước mắt đầm đìa nhìn mẹ mình, mỗi một câu đều đâm thẳng vào trái tim của nàng.

“Mẹ… khi ấy các người gửi con đến đây, đã đoán chắc rằng Bộ Nguyên Ngạo sẽ đối tốt với con, cho con ăn ngon mặc đẹp sao?” Nàng nuốt nước mắt vào lòng, không nhịn được hỏi lại. Ai đến khiển trách nàng, chất vấn nàng… chỉ có mỗi người nhà của nàng, không thể làm vậy được.

Uất phu nhân quả nhiên trầm lặng, cúi thấp đầu không nói lời nào.

“”Uất Lam … con ghi hận việc này trong lòng sao?” Uất phu nhân thở dài một hơi, thấp giọng nói, tất cả đều toát lên vẻ bất lực. “Khi ấy đúng là cha mẹ thực sự bất lực mà! Cũng có thể Bộ Nguyên Ngạo sẽ trả thù con, nhưng rốt cuộc nó cũng từng thích con, đã từng muốn lấy con làm vợ, con tới, chắc chắn sẽ tốt hơn Uất Tử rồi. Con đến đây, không những có thể cứu được em con, cũng có thể cứu được bản thân con mà? Còn có khổ sở nào khó chịu hơn việc hàn độc phát tác chứ?”

Uất Lam bật cười, còn có khổ sở nào khó chịu hơn việc hàn độc phát tác ư? Người mà nàng đã yêu thương chờ đợi suốt năm năm chợt thay lòng, trở nên lạnh lùng, nhẫn tâm tàn phá trái tim của nàng, thân thể của nàng! Đến cả việc oán trách hắn nàng cũng không thể làm được, vì người nhà nàng hại hắn đến nỗi tan nhà nát cửa! Người từng yêu nàng muốn cưới nàng làm vợ, lại biến nàng trở thành kẻ hầu ti tiện nhất, đến cả việc nàng nhìn hắn, gọi tên hắn cũng trở thành một tội lỗi!

Đến đây có thể cứu được bản thân nàng?

Đến nơi này… thì nàng xem như hết cứu được rồi.

“Uất Lam … bây giờ nói những lời này thì có tác dụng gì chứ?” Uất phu nhân cũng bật khóc, “Con cũng không thể giương mắt nhìn cha mẹ con, hai em con đói nghèo mà chết chứ?” Đại tỷ con là người mẹ không thể đặt hy vọng vào rồi, nhị tỷ con chết rồi, nhị tỷ phu xem như người xa lạ, tam tỷ … thôi đừng nói đến nó nữa, không phải do chính mình sinh ra đúng là không nhờ cậy được gì, tránh né còn nhanh hơn ai hết! Uất Lam … người mà bây giờ mẹ có thể trông cậy được, chỉ có con mà thôi. Hãy cứu lấy chúng ta, hãy cứu lấy em con đi.”

Uất Lam liếm đôi môi khô khốc, rủ mắt nhìn xuống đất, không có tiêu điểm.

“Mẹ… không cần biết mẹ có tin hay không, chuyện đến nước này, con đã cố gắng hết sức rồi… hai ngày sau, mẹ đến đây đợi con, ngân phiếu thực sự con đã dùng hết rồi, trang sức mẹ cho con vẫn còn, mẹ cầm theo hết đi, chắc sẽ bán được không ít ngân lượng. Thuốc giải của tháng này… con sẽ cố hết sức mang đến… ”

Uất phu nhân khẽ nhíu mày, tuy hơi hoài nghi lời Uất Lam nói, nhưng nàng đã hứa sẽ mang trang sức và thuốc giải đến, tạm thời cứ như thế đi, dù gì cũng tốt hơn là không thèm quan tâm đến.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.