Yêu Hận Vô Tận

Chương 33



Nha hoàn Cẩm Vân bận rộn đến mình đầy mồ hôi, kêu vài gia đinh khênh mấy cái tủ ra ngoài, lại nhìn vào danh sách hành lý trên tay, tỉ mỉ đối chiếu từng thứ đồ nha hoàn bưng qua, chuẩn bị đóng thùng.

Trong phòng hơi lộn xộn chút, bọn người hầu vào vào ra ra, ai nấy vui cười hớn hở. Để tiện cho việc đi lại, rèm cửa từ đầu đến cuối đều được vén lên trên khung cửa, Uất Lam nhẹ nhàng di chuyển ghế dựa đến gần bồn sưởi hơn. Từng cơn gió thổi vào, mang theo chút lạnh lẽo.

Chủ nhân đi xa, điều này tuyệt đối là tin tốt lành cho đám người hầu, đặc biệt là dạng chủ nhân xấu tính như Bộ Nguyên Ngạo.

Còn đối với nàng mà nói…. Hắn ở đây, nàng vẫn ăn cơm và ngủ nghỉ, hắn không ở đây, nàng cũng vẫn ăn cơm và ngủ nghỉ như thường. Trừ việc tiếp tục sống là chuyện tất yếu, những việc khác… đều không còn quan trọng nữa.

Không có ai nói chuyện cùng nàng, thậm chí chẳng có ai để mắt đến nàng, trong tình cảnh náo nhiệt này, nàng, cùng cái góc mà nàng đang ngồi dường như đều bị tất cả mọi người bỏ qua, bị tất cả quên lãng.

Sau vụ việc của Hương Cầm, bọn họ đối với nàng đều kính nhi viễn chi (*), thậm chí họ bắt đầu ghét bỏ nàng. Điều này Uất Lam biết, họ trách nàng không đi cứu Hương Cầm … tránh thì cứ trách đi, nàng nhìn vào đống than đỏ hồng, có một số việc nàng thực sự lực bất tòng tâm.

* Đáng kính đấy nhưng cần xa lánh

“Tuyết rơi rồi!’ không biết ai ở bên ngoài kia thốt lên một tiếng đầy vui mừng.

Tất cả mọi người ngưng công việc đang làm lại, cười nói ngước mặt lên nhìn, đây chính là trận tuyết rơi đầu tiên của năm nay.

Tuyết?

Đôi mắt của Uất Lam cũng dần dần di chuyển đến phía cửa sổ, ngoài màu u ám của sắc trời, không nhìn rõ gì cả.

Nàng vẫn luôn thích tuyết, rất rất là thích. Trong 3 năm bệnh tật, mỗi lần tuyết rơi nàng đều thất vọng muốn khóc, nàng không thể đi xem, điều đó sẽ dẫn đến hàn độc phát tác, nàng chỉ có thể co rúc trong tấm chăn dày cộm, ngây dại nhìn ra bên ngoài cửa sổ… không nhìn thấy gì cả.

Nàng đứng dậy bước ra phía cửa, nàng muốn xem tuyết, muốn tận tay sờ vào cái giá lạnh mềm mại như lông tơ kia.

Tất cả mọi người dường như đều bất ngờ với hành động này của nàng, tiếng cười nói ngừng lại hẳn, im lặng bao trùm trong chốc lát, tất cả mọi người lại cúi thấp đầu ai nấy đều quay về làm việc của riêng mình.

Nàng đã bao lâu chưa đến khuôn viên của viện rồi? Uất Lam ngước nhìn những áng mây đen vừa thấp vừa dày, trong mùa đông, chỉ có những đám mây đang hoài thai tuyết mới có thể khiến con người ta cảm thấy ấm áp. Mới ban đầu chỉ là những bông tuyết lác đác, nay đã thành một bức rèm tuyết lông vũ phủ đầy bầu trời, mặt đất ẩm ướt cũng dần dần tích tụ một lớp trắng xoá.

Uất Lam ngước mặt lên, để tuyết phủ lên mặt nàng, tuyết vừa chạm mặt nàng liền biến thành hạt nước, có vài miếng rơi trên môi nàng, nàng hơi nghịch ngợm dùng lưỡi liếm… không có mùi vị. Rốt cuộc nàng lại có thể ngắm được tuyết rồi! Nàng quỳ xuống, dùng tay sờ vào tấm thảm tuyết trên mặt đất.

Tại sao nàng lại thích tuyết như vậy nhỉ?

Đó là năm nàng mấy tuổi? Mười một hay mười hai? Nàng cũng không còn nhớ rõ nữa… Khi hắn đến nhà họ Uất vừa khéo tuyết rơi trận đầu tiên, hắn chắp tay sau lưng mỉm cười tiến về phía nàng, đem món đồ chơi giấu sau lưng ra tặng cho nàng, đó là một người tuyết nhỏ bé có đôi mắt viền đen… nàng nhìn, rồi bật cười, phát hiện ra rằng trong nền tuyết trắng xoá kia, đôi mắt của hắn còn đen lay láy hơn cả đôi mắt của người tuyết này.

Hai cục tuyết to bằng nắm tay, được tạo ra từ bàn tay hắn như được thổi vào một luồng sinh mệnh, đó là người tuyết dễ thương nhất mà nàng từng thấy, trận tuyết rơi đẹp nhất….

Lòng bàn tay nhói đau, trong bất giác nàng nắm lên một nắm tuyết, nắm một hồi lâu, tất cả đều tan thành nước chảy qua kẽ ngón tay, nàng hít vào một hơi thật sâu, ký ức! Lại là ký ức! Làm sao để những mảnh ký ức này vĩnh viễn tan biến khỏi đầu óc nàng đây? Bây giờ, chỉ có ký ức kia đôi lúc vẫn làm cho nàng đau lòng thôi!

Nàng duỗi bàn tay, nhìn những hạt nước rơi khỏi kẽ ngón tay… bắt đầu tuyệt vọng, đây cũng chính là điều làm nàng bất lực. Thứ có thể bị quên đi… thì không còn gọi là ký ức nữa rồi.

Tiếc bước chân hỗn loạn và tiếng nói chuyện rì rào nhanh chóng tiến lại gần cửa viện. Trong tiếng ồn áo náo nhiệt, Uất Lam nghe rõ được tiếng thôi thúc lanh lảnh vội vàng của Hình Phấn Tuyết: “Nhanh lên! Nhanh lên! Không thì ả ta lại quay về phòng mất!”

Họ đến cũng nhanh thật, lời vẫn chưa dứt, người đã bước vào trong viện, chạy bổ qua, vây lấy nàng.

Đích thực có rất nhiều người, quen mặt có, xa lạ cũng có… đều là thê thiếp của hắn. Bọn họ quả thật rất trẻ trung, lại khoẻ mạnh, khuôn mặt phù dung mười sáu, mười bảy, mặc dù không trang điểm vẫn rất xinh đẹp. Uất Lam bình tĩnh nhìn họ, thậm chí mang chút ngưỡng mộ.

Họ mang theo nha hoàn của riêng mình, thân thế càng thêm to lớn. Khi Cẩm Vân cùng người hầu trong Di Luân Quán nghe tiếng ồn ào từ phòng bước ra, bọn nha hoàn của các thiếu phu nhân rất ăn ý cùng tiến lên chặn đường, hiển nhiên đây là điều họ đã sớm tính toán từ trước rồi.

Bị ánh mắt điềm tĩnh của Uất Lam nhìn vào, các cô nương trao đổi ánh mắt cùng nhau, đều đang hối thúc đối phương giở trò trước. Giằng co một hồi, vẫn là Hình Phấn Tuyết chửi trước: “Đồ con đàn bà thối tha! Đồ bệnh hoạn! Cả ngày chỉ biết giả vờ tội nghiệp để lừa gạt Nguyên Ngạo!”

Có người cầm đầu, bọn họ đều bộc phát hết, mỗi người đều ra sức thể hiện tài năng riêng của mình. Kéo cánh tay nàng, giật tóc nàng, bấm, véo, làm tất cả vẫn không giải được nỗi hận.

Một bạt tai giáng xuống, khuôn mặt nhói đau, đầu óc ong ong. Uất Lam rũ mắt xuống, đến cả là ai đã đánh nàng, nàng cũng không muốn xem.

“Vừa già, vừa xấu, ả dựa vào gì mà đòi ở trong phòng của Nguyên Ngạo? Ả dựa vào gì để Nguyên Ngạo đối xử tốt?!”

Rốt cuộc các cô nương tuổi vẫn còn nhỏ, nói những lời này còn kèm theo tiếng nức nở.

Nàng không hận bọn họ, không trách bọn họ, nàng cũng không biết tại sao họ lại bám riết lấy cái cơ thể nhàm chán này của nàng. Lại thêm hai cái bạt tai giáng xuống, nàng thà nhắm mắt lại, nếu như lúc nàng mười sáu tuổi, có người đến cướp mất Nguyên Ngạo, nàng cũng sẽ hận người đó như vậy cũng nên?

Bọn người hầu cũng la hét ầm ĩ, giằng kéo thành một đám hoảng loạn, rốt cuộc người trong Di Luân Quán cũng đông, các cô nàng thấy tình hình không còn gắng hơn được lâu, liền nhanh chóng tăng cường hành hạ Uất Lam.

Thân thể chợt lạnh, quần áo bị lột sạch, nàng khẽ run rẩy, bởi vì lạnh. Nàng không còn vì thân thể này bị hành hạ mà run rẩy rồi. Lại bị ai đó tàn nhẫn đẩy ngã, trong áo lót và quần lót bị bọn họ vừa mắng vừa nhét vào trong rất nhiều tuyết.

“Bầu ngực nhỏ tí tẹo thế này, dường như chả có gì cả!”

“Chỗ này cũng chẳng ra sao cả!” Một chiếc chân ghê tởm đạp vào giữa hai đùi nàng, rồi nhanh chóng di chuyển đạp vào mặt nàng.

Thân thể loã lồ, mặt, tai, mắt đều chìm vào trong tuyết, trong miệng ngoài tuyết ra còn bùn đất bị tuyết làm ướt nhẹp. Lạnh giá, bẩn thỉu… nàng bật cười, đây chính là hình ảnh về tuyết khi nàng hai mươi tuổi. Sau việc này__ nàng sẽ không còn yêu thích tuyết nữa chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.