Yêu Hận Vô Tận

Chương 38



Than cháy trong chậu, phát ra những tiếng lách tách.

Khoang thuyền được che phủ bởi gỗ, vì thế dù có đốt thêm than đi nữa, vẫn cảm thấy được cái lạnh đang tràn vào trong thuyền.

Uất Lam nằm đưa lưng về phía Bộ Nguyên Ngạo, vẫn không nhúc nhích. Thuyền dập dềnh, giống như đưa nôi, Bộ Nguyên Ngạo nghĩ nàng đang ngủ, đem chậu than đá tới gần nàng hơn, hắn nhẹ nhàng xoay người một cái, khẽ khàng thở dài.

Nước mắt bỗng trào ra từ đôi mắt đang nhắm chặt của Uất Lam. Nàng đã từng sợ hãi sự ân cần của hắn, sự dịu dàng của hắn…Đó chính là thiên đường mà nàng không dám mơ mộng, là sự khát khao mà nàng không thể chạm tới. Bây giờ, nàng còn hiểu rõ hơn nữa, mỗi một phân dịu dàng ân cần mà hắn đối với nàng, sẽ làm cho hắn nhận lại đau thương gấp bội, chỉ cần nàng còn tồn tại, thì tình yêu và sự thù hận của hắn đối với nàng, sẽ thiêu chết hắn trong biển lửa.

Hắn yêu nàng sao?

Nàng chậm rãi mở mắt ra, cho dù tình yêu của hắn chiến thắng mối hận nhà họ Uất thì sao, giống như giờ phút này, cũng là ảo giác của hắn, là hắn đang trầm mê trong giấc mộng của người thiếu niên yêu nàng ngày xưa…Dù sao, nàng cũng là mối tình đầu của hắn.

Nàng nhắm mắt lại, khẽ nở nụ cười. Hắn và nàng, chưa có người nào phụ bạc tình cảm của đối phương, mà chính là, vận mệnh nghiệt ngã này, đã phụ bạc tình cảm của nàng và hắn.

Nàng nghe thấy tiếng gió rít qua những ngọn cây bên ngoài khoang thuyền, phát ra những thanh âm như gào như thét, sắc và lạnh….Giờ khắc này, lòng của nàng hoàn toàn bình tĩnh. Khi hắn tra tấn nàng, nàng biết rằng bản thân không nên hận hắn, bởi vì nhà họ Uất đã nợ hắn, nhưng dù cho nàng cố che giấu, cố áp chế, nhưng vẫn không ngăn được mà oán hận hắn. Năm năm nàng chờ đợi hắn như si như dại, nàng cho rằng hắn đã phụ bạc nàng, bất kể có là nguyên nhân gì.

Bây giờ, nàng thật sự không hận, cũng không oán được nữa.

Hắn và nàng….Đều đã thay đổi rất nhiều, thời gian không thể quay ngược trở lại, cũng không có khả năng tái hiện lại thêm một lần nữa. Kết thúc tốt nhất của nàng và hắn, chính là đừng dùng suy nghĩ cố chấp về những ký ức ngày xưa mà tra tấn nhau nữa.

Khi Uất Thanh khỏi bệnh, cũng chính là lúc bản thân nàng được giải thoát….Cũng là giải thoát cho hắn, mặc kệ cuối cùng sẽ là cách kết thúc nào đi chăng nữa.

Tiếng bước chân vội vã của ai đó, đi đến cửa ngoài khoang thuyền, thì dừng lại một chút, nàng nghe thấy tiếng gõ cửa. Bộ Nguyên Ngạo khẽ động đậy, xoay người ngồi dậy bước xuống giường, người ngoài cửa lại gõ mạnh hơn, Bộ Nguyên Ngạo cúi đầu ‘ừ’ một tiếng, quay người giúp nàng dém chăn, rồi mới bước ra mở cửa.

Nàng nghe thấy người đến nhỏ giọng nói: “Ân lão gia lâm bạo bệnh đã mất ngày hôm qua rồi, Gia, người tính toán nhanh một chút.”

Ân thúc thúc qua đời rồi sao? Uất Lam ngồi bật dậy, Xu Xu, cô bé sẽ đau khổ đến mức nào? Nàng yên lặng khoác áo, rồi bước xuống giường, thắp đèn lên, im lặng nghe bọn họ nói chuyện.

Bộ Nguyên Ngạo trầm mặc trong chốc lát, sau đó dặn dò một cách quyết đoán: “Lập tức chuẩn bị xe ngựa, chuyến đi về phía bắc vẫn tiếp tục như cũ, theo kế hoạch mà tiến hành. Đợi ta xử lý xong gia sự của Ân lão gia, ta sẽ đuổi theo các ngươi ngay.”

Hắn quay người đi vào phòng, nhìn Uất Lam đang ngồi im lặng trên giường, suy nghĩ đến xuất thần.

“Cô…” Hắn do dự trong chốc lát : “Theo ta cùng đi luôn...”

Uất Lam sửng sốt, có chút khó hiểu đưa mắt lên nhìn hắn, hắn mang theo nàng, sẽ làm chậm trễ tốc độ của hắn, hơn nữa …...Người Xu Xu đang cần bây giờ là hắn, chính là hắn.

Bộ Nguyên Ngạo phiền chán cau mày, hắn không tính giải thích, nhưng nhìn vẻ mặt khó hiểu của nàng, hắn bình tĩnh nói: “Xu Xu vẫn coi cô như tỷ tỷ tốt của muội ấy, có cô đi theo, muội ấy sẽ được an ủi hơn.”

“Gia….Ta nên trở về thì tốt hơn.” Nàng nói, lòng của phụ nữ, nàng đương nhiên hiểu, chỉ có hắn - là dường như không hiểu.

“Ít nói nhảm đi, lập tức thu dọn hành lý theo ta!” Hắn lạnh giọng hét lớn.

Đi đường trọn ba ngày, ngày đêm không ngừng nghỉ. Thể lực của Uất Lam đã muốn cạn kiệt, nhưng nàng vẫn yên lặng kiên trì không rên la một tiếng, nỗi lo lắng của hắn, nàng biết. Xu Xu là một cô bé nhạy cảm và yếu đuối, Ân thúc thúc mất, nhất định cô bé sẽ khóc rất nhiều, mong chờ hắn đến để cô bé có thể dựa vào.

Dọc đường đi, hắn không nói với nàng một câu nào, nàng cũng hiểu, hắn đã thức tỉnh khỏi giấc mộng ngày xưa ấy rồi, chắc hắn cảm thấy nếu hắn đối xử tốt với nàng, thì sẽ là sự phản bội với Xu Xu. Hắn cho nàng trở về Du Hợp Trang, thì sợ nàng lại phản bội hắn, hắn, cuối cùng vẫn không hề tin tưởng nàng.

Khi nghĩ đến việc này, thậm chí nàng vẫn có thể mỉm cười thừa nhận tất cả, nàng hiểu, so với những thứ khác…sự nghi ngờ mới là thứ hủy diệt tình yêu nhanh nhất.

Những năm tháng sau này của hắn, có Xu Xu kề bên, cô bé là một người tốt, lại nhân từ, hơn nữa rất yêu hắn. Bọn họ có thể yêu nhau mà không hề nghi kị hay lo lắng điều gì … Hắn, sẽ được hạnh phúc.

Tốc độ cưỡi ngựa của hắn rất nhanh, khi nàng tới Ân gia, thì hắn đã lao nhanh vào linh đường. Khi nàng bước vào trong linh đường, đã thấy Xu Xu bổ nhào vào lòng hắn khóc nức nở, bàn tay của hắn vừa đau xót vừa dịu dàng vuốt ve lưng cô bé, cánh tay ôm chặt lấy Xu Xu, cả thân thể nho nhỏ của cô bé nằm gọn trong vòng ôm vững chãi của hắn.

Uất Lam nghe thấy tiếng thì thào nức nở của cô bé: “Nguyên Ngạo…muội chỉ còn có huynh…muội chỉ còn có huynh.”

Xu Xu không có anh chị em gì cả, mẹ lại mất sớm, hai cha con nương tựa lẫn nhau mà sống, bây giờ Ân thúc thúc mất rồi…Hắn, đã trở thành tất cả những gì mà cô bé có.

Cô bé cuối cùng cũng đã phát hiện ra Uất Lam đang buồn bã đứng nơi đó, sự mất mát người thân khiến cô bé cực kỳ mẫn cảm, cô bé đẩy Bộ Nguyên Ngạo ra, trong ánh mắt bắn ra những tia nhìn lạnh lẽo và sắc bén như dao: “Vì sao huynh lại mang tỷ ấy tới đây? Huynh có ý gì? Huynh vẫn còn yêu tỷ ấy đúng không? Huynh muốn giải trừ hôn ước với muội ngay thời điểm này luôn đúng không?” Cô bé có chút kích động, chạy tới đẩy ngã Uất Lam.

“Xu Xu!” Vẻ mặt Bộ Nguyên Ngạo đầy lo lắng : “Huynh không hề có ý này! Ân đại thúc có ân có nghĩa với huynh, làm sao huynh có thể bỏ mặc muội không lo cho được! Huynh mang nàng ấy tới đây, là do huynh nghĩ muội rất thích nàng ấy, nàng ấy có thể an ủi được cho muội, cùng chia sẻ với muội.”

Xu Xu bật khóc, cả người run rẩy: “Trừ huynh ra, muội không muốn thấy ai hết, hơn nữa lại còn là người phụ nữ của huynh!” Cô bé lại nhào vào lòng Bộ Nguyên Ngạo, dùng nắm tay nho nhỏ đánh vào ngực hắn, giống như trách móc giống như bi thương : “Nguyên Ngạo, muội chỉ muốn có huynh! Huynh chỉ của riêng muội! Nguyên Ngạo!”

Hắn tùy ý để cho cô bé đánh, nỗi đau mất đi người thân, hắn là người hiểu hơn ai hết, cảm giác sợ hãi tột độ, cô độc vô cùng sẽ khiến người ấy điên cuồng mà nắm lấy một chút dịu dàng của ai đó : “Được ... huynh chỉ là của muội thôi.” Hắn nhẹ nhàng dỗ dành cô bé, lực tay của Xu Xu nhẹ dần, cuối cùng vùi đầu trong ngực hắn mà khóc, hắn ôm chặt cô bé : “Đừng khóc, huynh ở đây, huynh ở đây.”

Uất Lam trầm mặc vịn tường đứng lên, cố gắng không để phát ra tiếng động nào. Giờ phút này, tại nơi đây, nàng chỉ là một kẻ dư thừa mà thôi. Hắn chẳng lẽ còn chưa hiểu? Có thể an ủi Xu Xu, chỉ có mình hắn. Xu Xu từng xem nàng là tỷ tỷ của cô bé, bây giờ thì … Nàng ở trong mắt cô bé cùng lắm chỉ là một kẻ muốn cướp đoạt hắn, là kẻ từng có hôn ước với hắn mà thôi, sự xuất hiện của nàng, là một sự tổn thương đối với cô bé.

Chờ đợi, khóc, trút giận xong, cũng đã làm cho Xu Xu hao hết sức lực, Bộ Nguyên Ngạo ôm cô bé đến ghế dựa, chỉ trong chốc lát, cô bé đã ngủ trong lòng hắn, nặng nề mà ngủ, ở trong mộng còn phát ra những tiếng nức nở nho nhỏ, hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô bé.

Khi hắn chuẩn bị đem Xu Xu về phòng ngủ, thì ánh mặt chợt dừng lại nơi Uất Lam đang đứng sát vách tường, ánh mắt hắn buồn bã: “Cô … đi đến nhà đại tỷ của cô đi.”

Nàng gật gật đầu, còn cười với hắn … Nàng không biết vì sao mình lại cười, chắc là nàng muốn tỏ vẻ là nàng thật sự không để ý. Nàng vốn không nên tới đây, tuy rằng là sai lầm, nhưng nàng cũng có thể đến thăm được đại tỷ vốn đang ở trong trấn, nàng thật sự vui mừng.

Nụ cười của nàng khiến vẻ mặt của hắn thay đổi, lạnh lùng và có chút tàn khốc.

Nhà đại tỷ và Ân gia chỉ cách nhau vài con phố nhỏ, chỉ đi một lát đã tới. Nhà chồng của đại tỷ nàng buôn bán đồ gỗ, nhộn nhịp vô cùng, mấy năm không gặp, phủ đệ đã thay đổi rất nhiều, càng đồ sộ, đẹp đẽ hơn.

Nghe thấy tin nàng đến, đại tỷ phu, đại tỷ chạy ra đón nàng, còn có cả ba đứa cháu, hai trai một gái, nàng thật sự vui mừng nhìn hai đứa cháu trai hơn mười tuổi của nàng, ánh mắt không thể tin được, như muốn hỏi tỷ tỷ của nàng, đây là hai tiểu tử tỷ tỷ hay nói đến sao? Đã lớn đến thế này rồi! Còn đứa cháu gái lần đầu tiên nàng được gặp, thật đáng yêu!

“Dì Tư, dì Tư!” Bọn trẻ vây quanh nàng gọi liên hồi, bé gái bốn tuổi còn làm nũng, bắt nàng bế.

Nhưng người lớn lại không thể giống như trẻ con, không thể đơn thuần vì cuộc trùng phùng này mà vui mừng, Phù Đôn Nghĩa đưa mắt nhìn qua đại tỷ của nàng, ánh mắt đau lòng nhìn về phía thân thể gầy yếu của Uất Lam, cái cằm nàng nhọn cả ra, sắc mặt tái nhợt xanh xao, mái tóc xén ngắn ngủn…Con bé này … Uất Hồng nhân lúc Uất Lam không chú ý, quay mặt lau vội những hàng nước mắt đang ào ạt tuôn ra, đứa em này của nàng, thật đáng thương.

Uất Lam rất thích đứa cháu gái dễ thương xinh xắn này của nàng, nàng vươn tay ôm lấy cô bé, dùng hết sức để bế lên, nhưng trước mắt nàng, lại tối sầm lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.