Yêu Hận Vô Tận

Chương 55



Dịch : thuchang
Chỉnh : Kurt

Bộ Nguyên Ngạo hừ nhẹ một tiếng, cổ họng khô như lửa đốt khiến hắn cau mày. Nơi khó chịu hơn cả cổ họng chính là sau lưng, ý thức dần dần rõ ràng hơn, các dạng đau đớn ngang ngược mạnh mẽ đánh úp hắn.

Hắn nằm sấp trên một đống rơm, trọng lượng cơ thể ép lên phần ngực và cánh tay đến nỗi tê buốt, hắn thử khẽ động cánh tay, nhưng lại động phải vết thương ngay sau lưng dẫn đến một trận đau đớn dữ dội, chỉ đành từ bỏ ý định đó.

“Nước….” Hắn theo bản năng thốt lên, nỗ lực mở đôi mắt ra.

Ánh sáng le lói, hắn cố tập trung ánh mắt mới có thể nhìn rõ được hàng rào bằng những miếng gỗ thô ở phía xa. Hắn đang ở trong lao? Lạnh lùng nhếch môi, ừ nhỉ, hắn đã giết một tên quan sai mà.

Có một sức mạnh nào đó đỡ nửa thân trên của hắn lên, hắn chuyển ánh mắt để nhìn, hơi tốn chút sức lực, cuối cùng cũng nhìn rõ được, là Mẫn Lan Thao.

Khoé miệng nhẹ nhàng chạm vào chén nước, hắn cũng không còn hơi sức để nghĩ ngợi nhiều, uống từng ngụm nước lớn.

“Chậm chút nào.”

Hắn bị sặc một cái, giọng nói này… là của Uất Lam! Ngước mắt lên, hắn ngây người nhìn nàng đang quỳ ở đối diện hắn. Sắc mặt của nàng tuy trắng bệch, nhưng thần thái thanh thản, hắn thở ra một hơi đầy nhẹ nhõm.

Uất Lam bị hắn nhìn có chút ngại ngùng, cúi đầu xuống nhìn chén nước trên tay.

Bộ Nguyên Ngạo tối sầm mắt, hắn lại có cử chỉ hớ hênh rồi. Hắn hít thở sâu vào, không khí trong nhà lao vẫn được coi là có chút thông thoáng, cũng không đến mức bức bối.

“Đây là đâu?” Hắn hỏi Mẫn Lan Thao, cô gắng chống đỡ ngồi thẳng người dậy, yếu ớt dựa vào bức tường đá.

“Nhà lao của huyện nha.” Mẫn Lan Thao rời ánh mắt, không nhìn bất cứ ai. “Cù Cảnh Tinh đã từng ghé qua. Mang đến một số thuốc và băng gạc, vết thương của huynh ta đã xử lý sơ qua rồi, tuy vết thương dao chém sâu nhưng không quá nguy hiểm, nghỉ ngơi một thời gian dài sẽ tự khỏi thôi.”

Bộ Nguyên Ngạo khẽ gật đầu, nhắm mắt lại.
Có thể do án tình đặc biệt, Cù Cảnh Tinh phải dùng đến ngân lượng bọn họ mới được nhốt chung một chỗ. Ở cùng một chỗ…. Cũng tốt, chí ít nàng cũng không cần phải sợ hãi nữa.

“Tướng công.” Uất Lam nhẹ nhàng gọi.

Bộ Nguyên Ngạo khẽ run lên, đã nhiều ngày thế rồi, vậy mà mỗi khi nghe thấy nàng gọi Mẫn Lan Thao như vậy vẫn cảm thấy nhói đau.

“Cũng đến giờ rồi đó, chàng giúp Bộ Gia đắp thêm lớp thuốc đi.”

Mẫn lan Thao ‘Ừ’ một tiếng, bước qua dìu Bộ Nguyên Ngạo nằm sấp xuống lần nữa. Bộ Nguyên Ngạo không mở mắt, cũng không nói chuyện, ở gần nàng đến vậy, hắn sẽ nhịn không được mà nhìn nàng.

Khi vế thương được bôi thuốc, cảm giác đau rát trên lưng thật khó có thể chịu được, hắn cắn chặt răng. Nơi sâu nhất của vết thương thấm thuốc vào đau buốt, khiến ý thức của hắn trở nên mơ hồ. Quả thật rất đau, hắn nhịn không được khẽ rên rỉ thành tiếng.

“Uất Lam …”

“Sao vậy, Bộ Gia? Đau lắm sao?” Uất Lam nghe thấy hắn gọi tên mình, lo lắng cúi người xuống, muốn nghe rõ hắn nói gì.

Đôi tay đang bôi thuốc của Mẫn Lan Thao ngừng lại, đờ đẫn nhìn vào vết thương ở trên lưng Bộ Nguyên Ngạo.

Bộ Nguyên Ngạo cười đau khổ, hắn… không thể để nàng hiểu lầm. “Bảo Mẫn Lan Thao nhẹ một chút, đau quá đi.” Hắn nói lấp liếm.

Uất Lam khẽ gật đầu, đứng dậy nhận lấy cục bông gòn từ tay Mẫn Lan Thao, “Tướng công, để thiếp làm cho.” Tay chân nàng tỉ mỉ hơn, có thể Bộ Nguyên Ngạo sẽ không đau đến vậy.

Nàng nhìn vào 2 vết thương cũ mới đan xen nhau trên lưng hắn, bất giác cũng ngớ người, “Tướng công… trước kia Bộ Gia đã từng đến tìm chàng chữa thương đúng không, vết thương này, thiếp hình như đã từng thấy qua.”

Trầm mặc, hai người đàn ông đồng thời nhíu mày, nhưng đều không trả lời nàng.
“Bôi thuốc nhanh đi nào.”

Cuối cùng, Bộ Nguyên Ngạo thốt lên, trái tim còn đau hơn vết thương, hắn lại khẽ cười nhạt.

Mẫn Lan Thao nhìn Uất Lam đang rất cận thận giúp Bộ Nguyên Ngạo bôi thuốc, đây là lần đầu tiên … nàng hỏi y về những chuyện trước đây.

Trên hành lang vang lên tiếng bước chân, thấy người quản ngục đang dẫn theo Cù Cảnh Tinh và Ân Bội Xu bước vào.

“Bộ đại ca!” Cù Cảnh Tinh và Ân Bội Xu thấy Bộ Nguyên Ngạo đã tỉnh liền hối thúc quản ngục mở cửa, nhào vào trong nhưng lại bị vết thương trên lưng hắn làm cho giật mình, không dám động vào hắn.

ộ Nguyên Ngạo thay đổi không khí, hỏi Cù Cảnh Tinh: “Sự việc tiến triển thế nào rồi?”

Cù Cảnh Tinh phun ra một tràng, “Bọn họ biết Bộ đại đương gia phạm sai lầm, từng tên một đều như hổ đói ngoác to miệng, con số mỗi tên đưa ra ngày một lớn hơn. ”

Bộ Nguyên Ngạo hừ lạnh, không hề cảm thấy ngạc nhiên, “Tìm cách để Mẫn Lan Thao và … ra ngoài trước.”

“Ừm, chuyện của vợ chồng Mẫn đại ca dễ xử lý, hôm nay là có thể ra cùng bọn đệ rồi. Rốt cuộc mục tiên của các vị đại gia ấy là huynh, vợ chồng Mẫn đại ca ngay cả tòng phạm cũng không phải.”

Sắc mặt Bộ Nguyên Ngạo khẽ giãn ra, nhắm mắt lại, “Vậy thì nhanh chóng đem họ đi. Ta không sao đâu. Đệ bảo Sài Lâm nhanh chóng thông báo việc này cho Tam vương gia, đồng thời tất cả buôn bán của Bộ Gia đều tạm đóng cửa hết. Bọn chúng không động vào ta được đâu, cùng lắm thì tốn thêm chút tiền nữa thôi.”

Cù Cảnh Tinh gật đầu, “Mẫn đại ca, Mẫn đại tẩu, đệ dẫn hai người ra ngoài trước.”

Mẫn Lan Thao chậm chạp đứng dậy, “Uất Lam … nàng ở lại đây nhé.”

Tất cả mọi người đều ngây người ra, Ân Bội Xu ngẩng đầu lên nhìn y, trên khuôn mặt y không có biểu cảm gì, nhưng đáy mắt lại sáng khác thường. Nàng cau mày, Mẫn đại ca để lại Uất Lam tỷ - người giờ đã quên tất cả…. việc này cũng chẳng thể giải quyết được vấn đề. Y đang trốn tránh, Uất Lam tỷ của ngày hôm nay sẽ không tiếp nhận “Bộ Gia”, cho dù y có rời đi, thì có thể thay đổi được gì chứ? Việc này đối với Uất Lam tỷ, với Nguyên Ngạo, không phải là một dạng tra tấn sao?

“Mẫn đại ca!” nàng cũng đứng dậy, trừng mắtnhìn y. Y không thể vì chuộc lỗi mà ra đi như vậy!

“Uất Lam …” Mẫn Lan Thao không hề để ý đến ánh mắt trách cứ của Xu Xu, y nhìn Uất Lam, cười như không cười, dường như có nhìn bao nhiêu lần nữa cũng không đủ.

“Uất Lam, nàng ở lại chăm sóc Bộ Gia cho tốt, huynh ấy vì nàng… vì chúng ta, ta có lỗi với huynh ấy.”

Bộ Nguyên Ngạo đã trừng mắt lên, “Mẫn Lan Thao! Huynh phát điên gì đó! Dẫn nàng ấy đi!”

“Uất Lam, nàng hiểu không?” Mẫn Lan Thao giả vờ như không nghe thấy gì, chỉ nhìn Uất Lam.

Uất Lam bị y nhìn đến mức cảm thấy có gì đó thật kỳ lạ, con tim dường như nhói đau, “Tướng công…”

Mẫn Lan Thao mỉm cười, “Ta đi ra ngoài trước lấy chút thuốc đến cho huynh ấy, nàng ở lại chăm sóc cho huynh ấy nhé.”

Uất Lam quay đầu lại nhìn Bộ Nguyên Ngạo, cuối cùng khẽ gật đầu.

Nàng nghĩ rằng, tướng công chỉ là bảo nàng ở lại chăm sóc Bộ Gia đang bị thương, coi như là sự báo ân của họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.