Yêu Hậu Đừng Đi Trẫm Lại Sửa Tường

Chương 6: Làm bia ngắm cho sét đánh



một trận cuồng phong thổi qua đám quần chúng đang xem náo nhiệt, bất thình lình cổ chân mọi người bị gió thổi ngã đầu óc choáng váng, kinh hô một trận liền sau đó lại tiếp tục xem bạch ngọc ngàn năm lưu ly hồ bị thiên lôi đánh một kích cuối cùng.

Đúng lúc đang nhảy điên cuồng thì lúc này Phong Chính đang đánh xe một đường đi đến khinh thành, chân không rời mà đuổi theo Mạc Ly bạch cùng Đào Hoa Nam, lần này đến đây mục đích cũng là vì bạch ngọc ngàn năm lưu ly hồ, nhưng không phải đến để xem náo nhiệt, mà là để cứu thoát nàng khỏi một kiếp.

Đào Hoa Nam vừa thấy Linh Sơn liên tục dùng thiên lôi đánh nàng, không nhị được nhưng vì người kia nên chỉ có thể thương sót cho bạch ngọc ngàn năm lưu ly hồ tìm một chiếc khăn thấm mồ hôi cho nàng, "Xem ra, thiên đình là muốn diệt nàng!"

"Hừ, biết rõ thiên đình không tha cho nàng, còn muốn lấy thân thử thiên." Nói xong Mạc Ly Bạch nóng vội liền lập tức phi thân hướng đến bạch ngọc ngàn năm lưu ly hồ.

Đào Hoa Nam ở phía sau hắn khắp nơi làm mặt quỷ đáng yêu, cũng may hắn vội vã lên đường nên không có nhìn thấy phía sau không, nếu không sẽ đem hắn (Đào Hoa Nam) đóng gói bỏ vào lò luyện kim đan N ngày.

"Quỷ hẹp hòi, chính mình trong lòng rõ ràng lo lắng muốn chết, còn nói chết không đành lòng, ta xem ngươi mạnh miệng tới khi nào." Đào Hoa Nam bất mãn nhỏ giọng nói thầm hai câu, lại bị thính giác luôn luôn linh mẫn Mạc Ly Bạch quay đầu liếc mắt trừng một cái.

Đào Hoa Nam sợ tới mức chân khí loạn lên, thân mình như nằm trên dây thép làm xiếc, lảo đảo thiếu chút nữa rớt xuống, dùng lực ổn định lại thân mình ,lửa giận ngút trời hướng Mạc Ly Bạch. lộ ra khuông mặt trăm năm không thay đổi đào hoa cười.

Lúc này trên không trung vô số con quạ đen bay qua, Mạc Ly Bạch sặc mặt đen lại, lấy sức chạy còn nhanh hơn bay.

"Chờ, đợi ta với a!" Đào Hoa Nam trừ xinh đẹp ra thì trên khuôn mặt cũng hiện lên một trận kinh ngạc. Đào Hoa cười không nghĩ tới chính mình lại có thể khiến cho công lực của Mạc Ly Bạch trở nên lớn như vậy.

sau một trận làm duyên, Đào Hoa Nam cũng không nhận thua cước bộ đuổi theo Mạc Ly Bạch, bởi vì bay với tốc độ quá nhanh, mọi người còn chưa tới nơi này thưởng thức thì hai đại mỹ nam đã nhanh chóng bay đi thật xa chỉ có thể trông thấy trên bầu trời kia hai cái bóng đen dần dần thu nhỏ lại .

~~~~~~

Lúc này, đứng ở lôi khu Lâm Lãnh Vũ đã thấy bầu trời trên đầu nàng bắt đầu tập trung hàng loạt Lôi Điện. bị dọa sợ đến mức bốn chân như nhũn ra, ít nhất có trăm vạn Vôn, xem ra trận thế này hình như là nhắm nàng mà đánh .

Vội vàng quỳ rạp xuống đất, nàng thu về hai cái chân ngắn béo múp kia, dáng vóc tiều tụy nhìn lên trời, tê tê âm thanh của hồ ly phát ra khó nghe nhìn lên trời cầu nguyện không cần đánh nàng, "A ni đà phật, Thượng Đế phù hộ, không cần lại đánh ta , tuy rằng ta thực tham tiền, đó là bởi vì ta không có tiền, tuy rằng ta sẽ không làm việc vặt trong nhà nhưng tốt xấu gì ta cũng đem chính mình nuôi dưỡng lớn như vậy , lão thiên gia ngươi mở mắt ra nhìn ta xem, ta chưa làm qua chuyện xấu, ta cũng không phải cái quỷ gì Trời Lạnh, đừng đánh sai người tốt a, nếu ngươi thật đúng là không có mắt cứ như vậy đánh ta, ta đây sẽ chết rất oan uổng, cái người xấu Quỷ Trời Lạnh kia về sau sẽ cực kì tự do tự tại , a ni đà phật, Thượng Đế phù hộ, trăm ngàn lần không cần đánh ta, ta là người tốt!"

Ông trời vốn không đem lời nói của hồ ly kia để vào mắt đánh xuống một chuỗi vòng sét. đáng thương Lâm Lãnh Vũ sợ tới mức rơi lệ, TNND(một câu chửi thề), không chút lưu tình đem ta làm mục tiêu bổ đến!

Sinh ra là thân thể của hồ ly theo bản năng chỉ dùng bốn chân chạy vội, tư thế mặc dù có nét nhỏ nhắn uốn éo, còn có thể tránh được nhưng tia sấm nguy hiểm.

"Đông." tiểu não bé như hạt dưa của Lâm Lãnh Vũ liền bị đập vỡ thiên giới vì nàng độ kiếp trước mắt phòng thân che lại. (không hiểu câu này cho lắm)

Lúc này mắt thật sự choáng váng, Lâm Lãnh Vũ ôm lấy chính mình đáng thương cái đầu nhỏ, một phen nước mũi, trong mắt thoáng qua một chút oán giận đứng lên, lúc này thật sự xong rồi, không thể ngờ là bị người nhà trời đứng lên chém, còn có bao nhiêu mạng để đủ bọn họ chém.

Ô. . . . . . , vươn ra móng vuốt nhỏ, đứng dậy bắt đầu vẽ trên mặt đất một cái lại một cái vòng tròn, một chút cũng không để ý tới sấm đánh chung quanh, dù sao đều phải chết, nếu không thì nhân tiện sảng khoái một chút, trực tiếp đánh chết ta luôn đi, đỡ phải ta ở trong này kinh tâm táng đởm. (ý là sợ hãi)

Lúc này, Thiên Lôi mang tất cả Cuồng Phong, một tiếng ầm vang dội đánh xuống dưới Linh sơn, cho nên mọi người đứng xem đều mở to hai mắt, miệng mở to đến nổi có thể nhét vào một cái nắm tay, Lâm Lãnh Vũ nhìn đạo này tia chớp, trong lòng ngàn lần nguyền rủa Quỷ Trời Lạnh.

Ta rủa ngươi ăn cơm nghẹn chết! Uống nước sặc chết! Đời này không nam nhân nào muốn. . . . . .

Giống như nàng ta hiện tại đang cưỡng bức thân mình nàng, nếu không nam nhân muốn, có tính không ở nguyền rủa chính mình? Quên đi, ta rủa ngươi bị rất nhiều nam nhân theo đuổi, mệt chết ngươi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.