Yêu Kiều Đùa Lang Quân

Chương 9



Tô Ngữ Nhu rời khỏi phủ Ngũ hoàng tử đã được ba ngày.

Trong ba ngày này, bên trong thành quan binh phụng mệnh ngày đêm truy tìm, làm cho dân chúng bàng hoàng, quan binh cũng không khá hơn, trong lòng mọi người run sợ, sợ rằng khi nóng giận Ngũ hoàng tử sẽ chém tất cả bọn họ.

Tam hoàng tử biết được chuyện này, đã từng đi khuyên nhưng tiếc rằng Lý Duy Hiếu không tin được chuyện người yêu đã mất tích, muốn tiếp tục lục soát. Tam hoàng tử biết đệ đệ lo lắng và tương tư đến mức đánh mất lý trí, cũng đành phải mặc kệ hắn.

Không ngờ rằng hai ngày sau, Lý Duy Hiếu lại hạ lệnh cho quan binhlục soát từng hộ dân trong thành. Bởi vì hắn đã quấy rối đến dân chúng, Tam hoàng tử chỉ đành phải bẩm rõ cho thái tử, cũng triệu tập các hoàng tử còn lại khuyên can hắn lần nữa.

“Ngũ hoàng đệ, không thể làm bậy như thế.” Thái tử mở đầu.

“Hoàng huynh, ta có thể xác định rằngPhù Vân vẫn còn đang trong kinh thành. Chỉ cần lục soát, sẽcó thể tìm được tung tích của nàng.” Năm ngày nay Lý Duy Hiếu điều tra nghe ngóng cả ngày lẫn đêm, cả người mệt mỏi, cặp mắt cũng hiện đầy tia máu.

“Cho dù Phù Vân cô nương còn đang ở trong thành, ngươi cũng không thể làm phiền người dân như thế! Ngũ hoàng đệ chẳng lẽ đệ không hiểu được rằng làm như thế pháp sẽ khiến cho người người oán trách sao? Huống chi. . . . . . Năm ngày qua, đệ cũng nên tỉnh lại đi.”

“Cho dù làm phiền dân đệ cũng muốn làm!” Bỗng nhiên Lý Duy Hiếu điên cuồng hét lên. Hắn không cam lòng! Tại sao Phù Vân có thể biến mất vô ảnh vô tung như thế được? Hắn đã hoàn thành ba điều kiện rồi, không phải sao?

“Càn rỡ!”

“Đại hoàng huynh, xin huynh hãy đồng ý.”

“Chuyện này ta không thể nào đồng ý, Ngũ hoàng đệ, đệ nên tỉnh lại đi.”

“Đệ nhất định phải tìm được nàng! Đệ nhất định làm được!” Lý Duy Hiếu lại điên cuồng hét lên một lần nữa, làm bốn hoàng tử còn lại lắc đầu ngán ngẩm. Từ trước đến nay một người coi trọng hình tượng giữ hòa khí như hắn, cũng sẽ có lúc không khống chế được sao? Chữ tình hại người rất nặng!

“Tìm được nàng thì sẽ như thế nào?” Thái tử tương đối đồng tình hắn, yêu người không nhận được sự hồi báo, cho dù si tình hơn nữa cũng vậy thôi!” Từ trước đến nay Ngũ hoàng đệ ở trên tình trường hô phong hoán vũ, hôm nay lại vì một cô gái không thương ngươi làm cho chật vật như vậy, đáng giá không? Nếu nàng chưa từng thật lòng, đệ cần gì phải tìm nàng? Cho dù tìm được, cũng chỉ là hành hạ tim của mình lần nữa thôi.”

“Nàng sẽ bị đệ cảm động , nhất định nàng sẽ bị đệ cảm động , một ngày nào đó nàng sẽ bị đệ cảm động !” Lời của Thái tử đâm thật sâu vào tâm Lý Duy Hiếu, chẳng qua là hắn không muốn thừa nhận mà thôi. Hắn chỉ muốn chìm đắm trong ảo tưởng của mình, mà không nguyện ý đi đối mặt với thực tế tàn nhẫn .

Tứ hoàng tử cũng mở miệng khuyên nhủ: “Để nàng đi thôi! Nếu nàng thật lòng muốn ở lại, sẽ không len lén rời đi; nếu nàng thật lòng muốn trở lại, năm ngày qua cũng sẽ không im ắng như vậy.”

“Để nàng đi?” Ánh mắt của hắn nhìn các huynh trưởng.

“Phải! Đối với đệ và nàng như vậy là tốt nhất.

Yên lặng chốc lát, hắn lại la điên cuồng lần nữa: “Đệ không làm được, đệ không làm được! Đệ cũng không chịu được việc không thấy nàng, cho dù nàng không thương đệ, cho dù nàng không muốn ở lại bên cạnh đệ, cho dù phải xuống hoàng tuyền, đệ cũng phải tìm được nàng!”

“Ngũ hoàng đệ, mọi việc không thể cưỡng cầu!” Tam Hoàng tử không nhịn được dùng sức lay động hai vai của hắn, thấy hắn như thế, làm ca ca như bọn họ cũng không vui nổi.

“Đệ nhất định phải cưỡng cầu, không cưỡng cầu là không thể. . . . . . Đệ chỉ còn dư ba tháng, đệ không thể để mặc cho nàng rời đi như vậy. . . . . . Đệ không thể, đệ không thể!” Lý Duy Hiếu giống như nổi điên tự lẩm bẩm, rống lớn. Thời gian Phù Vân còn ở trên đời này không nhiều, sao hắn có thể để nàng lặng lẽ đi xa như vậy, đến nơi hắn không biết tự mình đối mặt với cái chết?

“Cái gì mà còn lại chưa tới ba tháng? Ngũ hoàng đệ có ý gì?” Nhị hoàng tử đặt ra nghi vấn.

” Thân thể Phù Vân không tốt, nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ được thêm hơn hai tháng. Hoàng huynh, đệ không thể tự suy đoán sinh tử của nàng, rồi phải sống cuộc sống của mình, đệ muốn những ngày cuối cùng trên đời này của nàng phải hạnh phúc vui vẻ, cho dù nàng muốn cái gì, cho dù hy sinh tánh mạng đệ cũng sẽ vì nàng làm được.” Lý Duy Hiếu nói ra sự đau khổ của mình. Hắn yêu người không thương hắn, hắn thậm chí cũng không đủ thời gian để giành được trái tim giai nhân.

Bốn hoàng tử ngây ngẩn cả người, không ngờ rằng chuyện này còn có nội tình.

“Có từng đi tìm danh y chưa?” Tam hoàng tử lập tức hỏi trọng điểm.

” Tất cả ngự y trong cung đã tới, kết luận giống nhau.”

“Nếu là như thế, hoàng huynh sẽ giúp ngươi giúp một tay, Ra lệnh cho Đường Vân Bằng dò xét cho đệ, nhưng đệ không được tự mình đi.” Thái tử bảo Nhị hoàng tử đi làm chuyện này. Đường Vân Bằng chính là con của Đường Cung Gia, thời gian qua vẫn phụ trách thu góp tình báo cho triều đình.

Lý Duy Hiếu cảm kích khôn cùng nói: “Đa tạ hoàng huynh thành toàn.”

***************

Sau khi Đường Vân Bằng nhận lệnh của thái tử, nhanh chóng dò xét tất cả, sau khi tổng hợp nhiều đầu mối, biết được thân phận của Phù Vân chính là Tô Ngữ Nhu.

Hắn vào cung báo cáo thì vừa đúng lúc Hoàng Thượng đang thương lượng chuyện quốc gia cùng bốn hoàng tử, hắn hành lễ xong lập tức bẩm tấu: “Phụng khẩu dụ thái tử tuần tra tung tích Phù Vân, hôm nay đã có tin tức ——”

Hoàng thượng nghe vậy mặt rồng giận dử, quát lên: “Ai cho phép ngươi tuần tra tung tích của nàng?”

“Là nhi thần.” Thái tử không hiểu khom người trả lời.

“Không phải truy xét tung tích của nàng nữa!”

Tam hoàng tử nghe vậy liền vội vàng tiến lên bẩm báo: “Phụ hoàng, Ngũ hoàng đệ vì Phù Vân ——”

“Hoang đường! Phù Vân đã làm hại Hiếu nhi như thế, những người làm huynh trưởng như các ngươi không biết khuyên giải, chẳng lẽ còn giúp vùi lấp hắn nữa hay sao? Tất cả lui ra cho trẫm!” Hoàng thượng chỉ bốn vị hoàng tử mắng.

Đợi các hoàng tử lui ra, Hoàng thượng nhìn Đường Vân Bằng thở dài nói: “Đã tuần tra, nói vậy ngươi đã biết nàng là nha đầu Tô gia .”

Đường Vân Bằng sửng sốt một chút, không hiểu vì sao Hoàng thượng biết rõ nội tình cũng không báo cho Ngũ hoàng tử.

“Trẫm thẹn với nha đầu Tô gia, mà nàng đối với Ngũ hoàng tử lại nản lòng thoái chí. . . . . . Yêu cầu duy nhất của nàng là không quấy nhiễu cuộc sống thanh tịnh của nàng, ngươi nên hiểu khổ tâm của trẫm.”

“Thuộc hạ hiểu.” Đường Vân Bằng cáo lui ngay sau đó, rời đi Hoàng Thành cũng bằng tốc độ nhanh nhất, tránh né các hoàng tử.

Hành tung của Phù Vân trở thành một bí mật lần nữa.

***************

Lý Mộng Cẩn uất ức ra khỏi phủ Ngũ hoàng tử. Nàng nghe nói Ngũ hoàng huynh vì việc Phù Vân rời đi mà đại loạn, không ngủ không nghỉ, nàng sợ thân thể Ngũ hoàng huynh không chịu được, cố tình chạy ra ngoài xem tình huống, kết quả lại phát hiện vì không tìm được tung tích Phù Vân, Ngũ hoàng huynh bắt đầu mượn rượu giải sầu, thấy bộ dáng này của hắn, nàng không biết nên nói gì.

Mới mười ngày ngắn ngủn , vốn là mỹ nam tử khí vũ bất phàm nhưng lại trở nên thê thảm đến nước này, thật sự là. . . . . . Ai!

Phụ hoàng hạ lệnh không cho phép bất luận kẻ nào truy xét tung tích Phù Vân, mà miệng những hoàng huynh khác lại kín như bưng, không để cho Ngũ hoàng huynh biết chuyện này, sợ hắn lại làm ra chuyện gì điên rồ. Ai! Không nghĩ rằng một người luôn luôn coi các cô gái không ra gì như Ngũ hoàng huynh, một khi động tình lại như vậy.

Nghĩ tới đây nàng lại nghĩ tới Tô Minh, trong lòng cũng cảm thấy áy náy. Không ngờ rằng Ngũ hoàng huynh lại bắt Tô cô nương cắt tóc làm ni, khiến cho Tô đại ca suýt chút nữa ám sát Ngũ hoàng huynh, gây ra đại họa, cuối cùng từ quan rời đi. Có lẽ lúc này Tô đại ca hận Ngũ hoàng huynh , nói không chừng. . . . . . Ngay cả thành viên hoàng thất như nàng cũng hận.

Nàng bất tri bất giác đi tới phủ đệ Tô gia ở kinh thành, đứng ở trước cửa tiến cũng không được, rời đi cũng không được. Không ngờ rằng lần đầu lạc nhịp của nàng không có kết quả, Tô Minh sẽ hiểu được từng có một công chúa vì hắn lạc nhịp, vì hắn mà đau lòng sao? Cho dù hiểu được, ai có thể đối mặt được với một thành viên hoàng tộc hãm hại người nhà chứ?

Không biết là duyên phận chưa hết, hay là do ông trời thương, Tô Minh vừa bước ra đại môn, lại đúng gặp được nàng.

“Thảo dân ra mắt công chúa.”

Nhìn hắn đoan chánh hành lễ, xa lánh, Lý Mộng Cẩn cảm thấy đau lòng.”Không cần đa lễ.”

“Xin hỏi tại sao công chúa lại đến đây?”

“Tô đại ca còn đang giận ta vì chuyện Ngũ hoàng huynh sao?” Ngũ hoàng huynh tuyệt tình như thế, đường sống cũng không để lại cho Tô gia tiểu thư, cục diện như thế làm nàng hổ thẹn với người Tô gia, lại càng không dám đối mặt với Tô Minh.

“Thánh ý như thế, dân chúng bình thường nào có tư cách tức giận?” Tô Minh thở dài một tiếng. Khi biết người khởi xướng hẳn là tự muội muội thì cho dù lửa giận lớn hơn nữa cũng đã tiêu mất.

Lý Mộng Cẩn bình thường nghịch ngợm, tính tình cũng là thiện lương đơn giản, nàng thấy Tô Minh than thở, không nhịn được nói: “Tô đại ca, nếu Tô cô nương không muốn, ta có thể đi cầu xin phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.”

Tô Minh kinh ngạc nhìn Tiểu công chúa từ trước đến nay được gọi là Hỗn Thế Đại Ma Vương, thấy nàng vì Tô gia tổn thương mà bất bình, hắn cảm động hết sức.”Công chúa, có muốn vào phủ uống chén trà hay không?”

Lý Cộng Cẩn không thể tin được trợn to hai mắt, “Ta. . . . . . Có thể không?”

“Có gì không thể? Công chúa xin mời.”

***************

Đây là lúc hạnh phúc nhất vui vẻ từ lúc chào đời tới nay của Lý Mộng Cẩn.

Nàng vui vẻ khi Tô Minh nàng yêu mời nàng vào phủ, bồi nàng thưởng thức cảnh đẹp trong hoa viên, lại còn ở trong đình viện cùng nàng nói chuyện, khiến nàng vui không dứt.

Đang lúc hai người nói chuyện vui vẻ, chợt thấy một nha hoàn thở hỗn hển chạy như bay đến.

Tô Minh vừa thấy nha hoàn kia, sắc mặt liền trầm xuống, hắn bay như gió, dừng ở trước mặt nàng, “Chuyện gì xảy ra?”

“Tiểu thư. . . . . . Tiểu thư nàng phát bệnh .”

Tô Minh nghe vậy sắc mặt đại biến, lập tức chân chạy như điên.

Đi theo phía sau hắn, Lý Mộng Cẩn nghe được nha hoàn nói tiểu thư phát bệnh, cảm thấy tò mò. Tiểu thư kia là ai? Là Ngũ hoàng tẩu vô duyên của nàng sao? Nàng có bệnh gì? Nàng theo đuôi Tô Minh muốn tìm tòi, giải đáp nghi ngờ trong lòng mình .

“Nhu nhi!” Tô Minh thường ngày chững chạc, hoảng sợ chạy vào khuê phòng Tô Ngữ Nhu. Thấy nàng suy yếu nằm ở trên giường, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, hắn lòng như đao cắt.

“Đại ca. . . . . .” Tô Ngữ Nhu cười yếu ớt, “Nhu nhi. . . . . . Nhu nhi có thể chống được đến lúc đi miếu cầu phúc cho cha mẹ, đại ca. Đại ca, huynh nên. . . . . . hiếu thuận cha mẹ với, vì Nhu nhi bất hiếu thêm một phần tâm ý.”

Tô Minh đem thân thể bệnh yếu của nàng ôm vào trong ngực, nức nở nói: “Nha đầu ngốc.” Vừa nghĩ tới việc muội muội thương yêu nhất có thể phải mất mạng thì hắn không kềm chế được rống giận: “Còn không nhanh lên gọi đại phu tới cho ta! Mau lên!”

Trong phòng bốn, năm nha hoàn nghe vậy rối rít quỳ xuống, trên mặt mỗi người đều bất an, lo lắng, một nha hoàn lấy dũng khí nói : “Bẩm công tử, đã sớm đi mời, chẳng qua là đại phu nói. . . . . . Đại phu nói. . . . . .”

Hắn giận không kềm được rống : “Nói gì?”

Nha hoàn không nhịn được nức nở, “Đại phu nói. . . . . . Lần này phát tác, hắn cũng. . . . . . Không có thuốc chữa.”

Lửa giận trong lòng Tô Minh thoáng chốc biến mất vô ảnh vô tung, hắn tuyệt vọng nói: “Nhu nhi, muội phải ráng lên, chẳng lẽ ngay cả lần cuối cùng gặp mặt cha mẹ cũng không muốn sao? Cha mẹ đã ở trên đường về kinh thành, muội phải ráng lên!’’

Tô Ngữ Nhu thều thào nói : “Nói với. . . . . . cha mẹ, nữ nhi. . . . . . Bất hiếu.”

Nàng suy yếu đến mức thê thảm, Tô Minh vừa đau lòng, vừa sợ hãi gào thét : “Không! Muội có thể làm được , muội có thể, cố gắng lên!”

Nàng muốn cầm tay đại ca lần nữa, an ủi hắn đừng đau buồn, nhưng khi đụng đến tay hắn, lại không còn sức buông thõng xuống.

Cảm giác được tay của nàng buông xuống, Tô Minh căng thẳng, run rẩy nhẹ tay dò hơi thở của nàng, xác định nàng không còn thở nữa, hắn đau đớn gào lên.

Lý Mộng Cẩn không thể tin được chuyện xảy ra trước mắt.

Là Ngũ hoàng huynh hại chết Tô gia tiểu thư sao?

Từ hôn, cưới cô gái thanh lâu, cưỡng ép nàng xuất gia làm ni. . . . . .

Nói vậy Ngũ hoàng huynh đã đả thương trái tim Tô tiểu thư, khiến cho nàng mất đi dũng khí sống.

Tiếng kêu thống khổ của Tô Minh làm thức tỉnh Lý Mộng Cẩn.

Trời ơi! Tại sao nàng có thể để cho Tô gia tiểu thư ôm hận mà đi, hoàng gia mắc nợ nàng quá nhiều! Nàng không chút nghĩ ngợi chạy vội tới bên cạnh Tô Minh,lấy linh dược trân quý trong ngực nàng ra.

” Đem thuốc này cho nàng ăn vào nhanh lên!”

Tô Minh lắc đầu một cái, thờ ơ.”Nàng đã đi rồi.”

“Nhanh lên một chút, đây là linh đan diệu dược, cho dù bệnh phải nặng hơn, chỉ cần chưa chết hoặc là vừa mới chết cũng có thể bảo vệ tánh mạng, mau! Mau cho nàng ăn vào!”

“Thật đúng vậy sao?” Trong lòng hắn dấy lên một tia hi vọng.

“Ngựa chết cũng thành ngựa sống đó!”

Tô Minh lập tức đem thuốc đưa vào trong miệng Tô Ngữ Nhu, cũng vận công thay nàng gia tốc hiệu lực của thuốc; Lý Mộng Cẩn lặng lẽ lui ra, không dám đối mặt với Tô Minh.

***************

Thái tử cùng Tam hoàng tử cùng nhau bái kiến Hoàng thượng, hy vọng có thể thay Ngũ hoàng tử biết được tung tích Phù Vân. Bọn họ vốn nhân lúc Hoàng thượng chưa biết chuyện tìm Đường Vân Bằng dò xét tin tức, nào biết Hoàng thượng sớm đoán được bọn họ có ý này, bảo Đường Vân Bằng ra khỏi thành, để cho bọn họ không thể tìm ra.

Bọn họ thúc thủ vô sách, chỉ có khẩn cầu phụ hoàng nói tin tức cho mà thôi.

Hoàng thượng nhìn hai hoàng tử.”Các ngươi nên biết Trẫm sẽ không đem tin tức nói cho các ngươi biết.”

“Phụ hoàng thật sự lạnh lùng như thế sao? Từ sau khi Phù Vân mất tích, Ngũ hoàng đệ điên cuồng liều chết tìm tung tích của nàng, tìm khắp nơi không thấy thì mỗi ngày sẽ mượn rượu giải sầu. Chẳng lẽ Phụ hoàng không đau lòng vì Ngũ hoàng đệ sao?” Thái tử cố gắng nói.

“Chờ hắn lại tìm thấy cô gái làm hắn động tâm thì tự nhiên sẽ đem đoạn này tình cảm quên lãng.”

“Phụ hoàng, làm sao biết được Ngũ hoàng đệ sẽ quên lãng?”

“Có thể quên lãng hay không phải dựa vào hắn, nếu vị cô nương kia không muốn ở cùng hắn, hắn cưỡng cầu cũng vô dụng.”

Tam hoàng tử thấy hoàng huynh thuyết pháp không có hiệu quả, vội vàng xen vào, “Phụ hoàng, Ngũ hoàng đệ thường ngày phong lưu, hôm nay thật vất vả mới động tâm lại có được kết quả như thế, chẳng lẽ Phụ hoàng không lo lắng rằng Ngũ hoàng đệ sẽ trở nên điên cuồng, hoặc là từ nay không bao giờ … dám yêu nữa? Phù Vân cô nương vô duyên vô cớ mất tích, chúng ta nên tìm nàng trở về kết thúc chuyện này, nếu trì hoãn tiếp tục, chỉ làm cho mọi chuyện rắc rối thêm, huống chi. . . . . . Phụ hoàng nói vậy dường như không biết Phù Vân cô nương bệnh nặng, sắp lìa đời.”

Hoàng thượng nghe vậy hốt hoảng, “Bệnh nặng?”

“Phụ hoàng truyền ngự y vào hỏi là biết được.”

Hoàng thượng lập tức cho truyền ngự y tới hỏi thăm, sau khi biết được, hắn cho ngự y lui, trầm tư.

“Phụ hoàng, Ngũ hoàng đệ không muốn cùng giai nhân sống chung đến già, chỉ xin được làm bạn nàng cho đến một khắc cuối cùng, cầu xin phụ hoàng thành toàn tâm nguey65n của Ngũ hoàng đệ.’’

Hoàng thượng thở dài nói: “Nha đầu kia. . . . . . Nha đầu kia thật là khờ nha!”

“Kính xin phụ hoàng thành toàn!” Thái tử cùng Tam hoàng tử không hẹn mà cùng quỳ xuống đất thỉnh cầu.

“Trẫm đã đáp ứng thỉnh cầu của nàng, không thể tiết lộ hành tung của nàng. Nhưng nếu thật sự là như thế, trẫm chỉ cách chỉ đường cho các ngươi, có thể biết được tung tích của nàng hay không phải xem bản lĩnh của các ngươi. Tô gia, tất cả đều liên quan đến Tô gia.”

“Tạ ơn phụ hoàng.” Hai gã hoàng tử vui mừng tạ ơn.

Hoàng thượng khoát tay áo một cái, không nói lời nào xoay người rời đi.

“Tô gia. . . . . . Chuyện này cùng Tô gia có quan hệ thế nào?” Thái tử buồn bực nhìn mặt Tam hoàng tử.

“Nếu chuyện này thật sự có liên quan đến Tô gia, vậy thì phiền toái. Mấy ngày trước Tô Minh vì muội muội thiếu chút nữa phạm thượng, đả thương Ngũ hoàng đệ, hôm nay Tô gia đối với Ngũ hoàng đệ có thể nói là thống hận, làm sao có thể báo tin tung tích Phù Vân ? Huống chi Tô Ngữ Nhu lại sắp đến lúc phải cắt tóc làm ni, tất cả chuyện này. . . . . . Sợ rằng không dễ dàng giải quyết !”

“Tam đệ muội cùng Tô gia có quan hệ thân thích, xin nàng ra mặt nói có thể dễ dàng hơn.” Thái tử ôm một tia hi vọng nói.

Tam hoàng tử nghe vậy thở dài một tiếng, “Kể từ khi phu nhân biết được Ngũ hoàng đệ yêu cầu biểu muội cắt tóc làm ni, đối với Ngũ hoàng đệ không tha thứ, muốn mời nàng ra mặt giúp một tay, chỉ sợ không có khả năng.”

***************

Thái tử cùng Tam hoàng tử cưỡi ngựa đến Tô gia, vừa đúng lúc gặp Lý Mộng Cẩn.

“Tiểu muội, sao muội lại ở đây?” Thái tử đi đến cạnh nàng.

“Đại hoàng huynh, Tam hoàng huynh, sao các huynh tới nơi này?” Trong lòng nàng có cảm giác bất an, Tô Minh đã phẫn đến mức từ quan, hai vị hoàng huynh này tới đây có lẽ không đơn giản.

“Chúng ta là tới hỏi Tô Minh về tung tích của Phù Vân .” Tam hoàng tử mở miệng trả lời.

” Tung tích của Phù Vân ? Tại sao Tô đại ca biết tung tích Phù Vân?” Lý Mộng Cẩn nghe được không hiểu ra sao.

“Phụ hoàng nói rằng mọi thứ xuất xứ từ Tô gia, cho nên ta cùng với đại hoàng huynh mới tới hỏi thăm Tô Minh.”

“Không được! Tam hoàng huynh, Tô gia hiện tại. . . . . . Ta nghĩ các ngươi hiện tại cũng không thích hợp đi vào.”

“Tại sao?”

“Theo tiểu muội biết, Tô cô nương bởi vì không chịu nổi việc Ngũ hoàng huynh liên tục làm nhục, tức giận vô cùng mà bệnh, hôm nay tánh mạng đe dọa, nếu không phải ta lấy thần đan bảo vệ tánh mạng cứu giúp, nàng có thể đã bỏ mạng.” Lý Mộng Cẩn nói.

Sắc mặt hai vị hoàng tử tái nhợt. Bọn họ toàn tâm toàn ý vì Ngũ hoàng đệ suy nghĩ, hoàn toàn quên rằng Tô gia chính là người bị hại, việc đã đến nước này, bọn họ không thể đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi ( Di: nhờ vả), chẳng lẽ còn muốn tuyết thượng gia sương sao ? (Di: mặt dày)

Tam hoàng tử thở dài, “Nàng. . . . . . Tô gia tiểu thư có khỏe không?”

“Trước mắt tạm thời bảo vệ tánh mạng, có thể lành bệnh hay không sẽ rất khó nói. Tam hoàng huynh, Tô gia gặp phải chuyện như thế, chẳng lẽ các ngươi nhẫn tâm bức bách lần nữa sao?” Lý Mộng Cẩn thật không đành lòng thấy Tô Minh quá mệt mỏi, còn phải lại đối mặt với sự chất vấn của hai huynh trưởng .

Hai vị hoàng tử lâm vào tình thế khó xử, một bên là Ngũ hoàng đệ khổ sở, không tìm được Phù Vân thề không bỏ qua; một bên là Tô gia tiểu thư vô tội bị hại, thiếu chút nữa chết. Hai bên đều nặng, bọn họ cũng không biết nên theo bên nào!

“Hai vị hoàng huynh hồi cung đi!” Lý Mộng Cẩn khuyên nhủ.

“Nhưng Ngũ hoàng huynh của muội hắn. . . . . .” Thái tử do dự.

“Vì Phù Vân cô nương, năm hoàng huynh thiếu chút nữa hại chết Tô gia tiểu thư, nếu chúng ta còn có lòng thương người, thì không nên tuyết thượng gia sương nữa!”

“Đừng nói nữa, ta với Tam hoàng huynh tự sẽ mình làm việc, muội về trước cung đi!” Thái tử quyết tâm vào Tô phủ tìm hiểu.

Lý mộng cẩn không biết làm sao nhìn hai vị hoàng huynh bước vào Tô phủ.

Không! Nàng không thể nhìn Tô gia chịu ủy khuất, chỉ có thể mời Tam Hoàng tẩu ra mặt thôi..

***************

Thái tử cùng Tam hoàng tử ở đại sảnh Tô phủ chờ gần nửa buổi, Tô Minh mới khoan thai đi tới, sau khi ba người chào hỏi khách sáo, bên trong phòng khách lại trở nên yên tĩnh không tiếng động. Hai vị hoàng tử không biết phải mở lời như thế nào, Tô Minh thì đang lo lắng cho bệnh tình của muội muội, ngồi không yên.

Thấy thái tử ra hiệu, Tam hoàng tử đành mở miệng: “Tô huynh ——”

“Không dám nhận, thảo dân không dám cùng Tam hoàng tử xưng huynh gọi đệ.”

“Tô huynh nói thế quá khách khí, nói thế nào ta với ngươi đều là người thân, tội gì bởi vì chuyện Ngũ hoàng đệ khiến cho quan hệ tan vỡ? Từ quan là một chuyện, Tô huynh tức giận nên nhất thời xung động, ta chưa báo cho phụ hoàng, cho nên quan vị vẫn là của Tô huynh, hôm nay tới là để trả lại lệnh phù.”

“Tam hoàng tử nói sai rồi. Thảo dân đã trả lại lệnh phù, đã từ quan, Tam hoàng tử chớ làm vì thảo dân thêm phiền lòng.” Tô Minh quá mức kiên cố, không muốn cùng hoàng gia có chút quan hệ nào.

“Tô huynh, ngươi tội gì. . . . . .” Tam hoàng tử chưa từng thấy Tô Minh kiên trì như vậy, trong lòng bất an hơn. Chẳng lẽ Ngũ hoàng đệ làm tổn thương cô nương Tô gia, đã đến mức không thể bù đắp?

” Trong nhà thảo dân còn có việc gấp, xin thứ cho thảo dân không cthể đón tiếp.” Tô Minh chỉ nhớ tới muội muội mới thoát khỏi nguy hiểm vừa rồi, tự trách mình vì quan vị mà lãng phí thời gian.

Thái tử thấy Tô Minh xoay người muốn rời đi, dưới tình thế cấp bách không nhịn được lớn tiếng nói : “Tô Minh, ngươi có biết tung tích Phù Vân cô nương hay không?”

Tô Minh không hiểu quay đầu lại nhìn hai vị hoàng tử.”Phù Vân cô nương?”

Thái tử có chút lúng túng nói rõ: “Phù Vân cô nương chính là cô nương đính hạ lương duyên với Ngũ hoàng tử, ngày trước vô cớ mất tích, nếu Tô huynh biết tung tích, có thể báo cho ta được hay không.”

“Hai vị hoàng tử hoài nghi tại hạ bắt cóc Phù Vân cô nương? !” Tô Minh sát khí đằng đằng trừng mắt nhìn hai vị hoàng tử, “Phải, lấy thế cục trước mắt xem ra, Tô mỗ đích xác là nghi phạm, có khả năng trói Phù Vân cô nương đi nhất. Phù Vân làm danh tiết muội muội bị tổn thương, hơn nữa làm hại muội muội phải cắt tóc làm ni, dĩ nhiên là Tô mỗ hận nàng thấu xương.”

“Chúng ta không phải là ý đó!” Tam hoàng tử vội vàng giải thích: “Chỉ vì chúng ta phong tỏa cửa thành, lại khắp nơi tìm không thấy tung tích Phù Vân cô nương, sau khi được chỉ thị của phụ hoàng, mới tới Tô phủ hỏi, cũng không ý khác.”

“Có ý khác hay không cũng không quan trọng, người trong hoàng thất, muốn như thế nào liền như thế ấy, cho dù có bẻ thẳng thành cong tiểu dân cũng đâu dám nói gì?”

“Xin nói ra tung tích Phù Vân là được!”

Tô Minh ngạo nghễ nói: “Không biết!”

Thái tử nhướng mày, “Ta sẽ ra lệnh lục soát phủ.”

Tô Minh tức giận nhìn thái tử, “Có thể lục soát phủ, nhưng chớ kinh động muội muội bên trong uyển, nếu không tại hạ sẽ lấy tánh mạng ngăn cản.”

“Lớn mật, ngươi dám uy hiếp ta!”

“Thảo dân chẳng qua là bảo vệ muội muội.”

“Bất kỳ địa phương nào cũng có thể lục soát, chỉ có khuê phòng muội muội ngươi không thể. . . . . . Chẳng lẽ ngươi là đem Phù Vân nhốt ở trong phòng muội muội ngươi? Là muội muội ngươi không cam lòng chịu nhục, mới bảo ngươi bắt cóc sao?” Thái tử nhanh chóng giải thích hợp lý.

Tô Minh lạnh lùng cười, “Thảo dân chỉ có thể nói một chuyện, chính là thảo dân không vào phủ Ngũ hoàng tử bắt cóc Phù Vân, tin hay không là do các ngươi, muốn lục soát muốn tra cũng tự nhiên muốn làm gì cũng được, nhưng nếu các ngươi dám kinh động muội muội, cũng đừng trách ta trở xmặt phạm thượng!”

Thái tử nhìn Tô Minh khiêu khích, hắn phẫn nộ quát: “Ta sẽ kinh động cho ngươi xem!’’

Tam hoàng tử thấy thế vội vàng lên tiếng khuyên bảo: “Đại ——”

“Ai dám!” Tam hoàng tử phi vội vội vàng vàng bước vào đại sảnh, dung nhan thanh tú đầy tức giận.

“Nương tử.” Tam hoàng tử vội vàng đến gần, lại bị nàng dùng sức đẩy ra.

Trong mắt nàng nhanh chóng hừng hực lửa giận, trừng mắt nhìn Tam hoàng tử nói : “Ai cho phép ngươi làm như vậy ? Muội tử Tô Minh cũng chính là muội tử của ta, liên tục nhẫn nhịn không có nghĩa là ta mặc kệ, hôm nay người nào muốn động vào Tô gia, trước hết đem đầu của ta chặt đi, đạp qua thi thể của ta, mới có thể tùy ý ra vào Tô gia!”

“Đệ muội ngươi hiểu lầm, chẳng qua là ta tới hỏi thăm tung tích Phù Vân, tuyệt đối không có ý định gây bất lợi với Tô gia.” Thái tử thấy Tam hoàng tử phi giận không kềm chế được, cũng biết hôm nay tuyệt đối không thể lục soát Tô phủ.

“Đúng vậy, nương tử, tất cả không phải là như nàng nghĩ đâu.” Tam hoàng tử vội vàng trấn an kiều thê.

Tam hoàng tử phi không để ý tới hắn, tự mình đi về phía Tô Minh hỏi: ” Thân thể biểu muội có khỏe không?”

Tô Minh lắc đầu một cái với Tam hoàng tử phi, không lạc quan, Tam hoàng tử phi hốt hoảng.

“Dẫn ta đi gặp nàng, từ nay về sau ta sẽ canh giữ ở gian phòng của nàng, ta xem có ai dám xông, có ai dám lục soát!” Nói vừa xong, nàng đi theo Tô Minh rời khỏi đại sảnh, đi vào bên trong uyển.

Hai vị hoàng tử liếc mắt nhìn nhau, hiểu rằng sự uy hiếp của Tam hoàng tử phi không phải là nói giỡn.

Dĩ nhiên là Thái tử không dám đạp lên thi thể Tam hoàng tử phi để lục soát Tô gia, hắn chỉ cần đụng nhẹ Tam hoàng tử phi một cái, Tam hoàng tử sẽ trở mặt với hắn, huống chi là đạp lên thi thể nàng.

Mọi chuyện lại lâm vào cục diện bế tắc, tung tích Phù Vân vẫn bặt vô âm tín.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.