Yêu Lại Từ Đầu

Chương 21: Tình nghĩa chỉ kể tri âm mới hiểu



Giang Đào đánh xe đi loanh quanh không chủ đích. Phố phường vừa lên đèn, ánh sáng lung linh tuôn màu thắp sáng cả thành phố huyên náo. Những chiếc đèn xe đỏ rực, xâu chuỗi như dải đèn lồng, chậm chạp nhích bước. Ráng chiều treo lơ lửng trên đỉnh đầu tòa nhà như biến thành bức tranh muôn màu sắc, đích thực là cảnh ngựa xe như nước, áo quần như nêm của hồng trần. Trái tim anh là những hoang mang mông lung khó nói. Thế gian bao la rộng lớn, mà anh bỗng dung không tìm được cho mình một đích đến.

Anh lái xe lòng vòng khắp thành phố hồi lâu, cuối cùng bánh xe dừng lại trước cổng Tây của trường đại học ngày xưa. Giang Đào không hiểu điều gì đã run rủi mình tới đây. So với thành phố này, thì nơi đây dường như vẫn nguyên dáng vẻ năm nào, những căn nhà mái bằng thấp lè tè bên cổng trường liền kề san sát, đại thụ ven đường vẫn xum xuê cành lá, vươn mình sừng sững. Giang Đào xuống xe, tìm đến trước cửa tiệm nọ, họ vẫn bán bánh bao, chỉ ngặt nỗi đã đổi chủ, không còn là đôi vợ chồng năm nào. Anh lại tìm đến căn nhà trước kia hai người từng sống, ánh đèn vàng dìu dịu trong phòng hắt ra, anh không thấy rõ bóng người trong nhà, không biết bây giờ ai đang trọ trong căn nhà đó.

Giang Đào đứng lặng hồi lâu, người qua đường không khỏi ngoái đầu nhìn anh với con mắt tò mò. Họ thắc mắc không biết chàng trai trẻ ăn vận sang trọng này vì sao lại xuất hiện ở đây. Mặc kệ những ánh mắt hiếu kỳ, anh ngồi xuống một bậc thềm sát chân tường, lấy bật lửa, song không buồn châm thuốc, chỉ bật rồi tắt, tắt rồi bật, lách ta lách tách.

Trong ánh đèn chực sáng chực tối, dường như Giang đã thấy mình của năm xưa, cưỡi trên chiếc xe đạp phóng băng băng về nhà. Khi xe kêu leng keng leng keng, Phương Nghiên đã hăm hở chạy ra đón anh. Mắt cười cong vút, hỏi:

- Anh về rồi đấy à, hôm nay chúng mình ăn gì?

Cứ thế miên man, anh chợt nghĩ tới dáng vẻ tuyệt tình sau đó của cô khi rời bỏ anh, lòng bỗng đau như dao xé kim châm. Bao năm qua, nỗi đau sâu thẳm ấy luôn đeo đẳng anh mãi không nguôi, ngày qua ngày, đêm nối đêm. Có khi, nửa đêm về sáng, trong đầu anh bỗng lóe lên bóng dáng cô như một cơn mơ. Anh không hiểu, anh là ai trong cô. Phải chăng cô từng yêu anh chân tình? Hay chỉ là món đồ chơi hiếm hoi cô có được, nên tưởng nhầm đó là điều đặc biệt; nhưng khi cầm trên tay rồi, cô mới nhận ra nó không hay ho như thoạt tưởng, bởi vậy mới vất đi chẳng buồn lưu luyến.

Nhưng với anh thì lại hoàn toàn trái lại. Chính cô đã dạy anh nếm trải khoái lạc nhất trần đời. Chính cô đã trao anh niềm hy vọng lớn lao vào cuộc đời gian khổ. Cô, từng là ánh sáng, ánh sáng chói lọi nhất trong cuộc đời anh. Nhưng cũng chính cô, đã khiến anh suy sụp bật khóc, và cô, cũng chính là vết thương lòng không thể chạm tới trong vận mệnh đời anh.

Cửa hàng trên mạng của Phó Nhã Lâm và Phương Nghiên buôn bán ngày một phát đạt, đơn hàng lũ lượt kéo đến. Lượng công việc tăng vọt, thành thử thiếu hụt về nhân công, đến Phó Nhã Lâm cũng phải từ chức, để dồn sức phát triển cửa hàng. Có khi, Phó Nhã Lâm bột miệng hỏi:

- Buôn bán đắt khách quá, hay chúng mình thuê thêm người.

Thấy cô rối rít, Phương Nghiên thường cưởi bảo:

- Đợi thêm một thời gian đã, làm ăn buôn bán lúc được lúc không, để xem thế nào rồi tính sau. Ngộ nhỡ doanh thu đi xuống thì phải làm sao? Thuê thêm người là phải tăng chi phí, chúng mình cứ cố gắng chịu khó vậy. Bây giờ cậu cũng nghỉ làm rồi, nhỡ không đủ trả lương tháng cho cậu, thì tiệm có mà lỗ vốn.

- Cậu ấy à, đúng là đại tiểu thư nhà họ Phương, bản chất thương nhân ngấm vào máu, chuyện gì cũng tính toán chi ly.

Phó Nhã Lâm thở dài, đoạn tiếp lời:

- Thực ra, cũng bởi mình thương cậu thôi. Ban ngày cậu phải xử lý đơn hàng, cộng thêm hoàn thành sản phẩm. Tối đến lại ngồi thiết kế quần áo. Nhìn cậu kìa, gầy rộc cả đi. Phương Nghiên này, chuyện cửa hàng cứ thong thả mà làm, cậu đừng để mình lao lực đấy.

Phương Nghiên cảm kích nhìn bạn rồi nói:

- Mình không sao, cậu cứ yên tâm.

Nghe bạn nói vậy, Phó Nhã Lâm vẫn chưa yên tâm, bèn dặn thêm:

- Với cả chúng mình đang xuân phơi phới, không thể phí hoài tuổi xuân được. Dĩ nhiên kinh doanh là quan trọng, nhưng tình yêu mới là đáng quý. Chúng mình không thể vì cửa hàng mà lỡ dở chuyện trọng đại cả đời được.

- Ngày nào cũng nghe cậu ca cẩm, chả thấy cậu lôi được anh nào về cho tớ mở mang tầm mắt gì cả.

Lời của Phương Nghiên như nhắc Phó Nhã Lâm nhớ tới điều gì, liền hỏi:

- Cậu và cái anh Tô Nguyên Khải kia thế nào rồi? Cậu nên hiểu rõ phải trái, người ta đối xử với cậu chân tình lắm đấy.

- Không phải anh ấy tệ bạc, mà là tớ chưa đủ tốt đẹp.

- Cậu thì không đủ cái gì, nói đi nói lại, chẳng qua vẫn là vì Giang Đào thôi chứ gì?

Đoạn không kiềm chế nổi mình, Phó Nhã Lâm lại bảo:

- Người ta bây giờ còn đang tình chàng thiếp, nào có chú tâm đến cậu. Tuy nói là bạn học cũ, nhưng mình thấy chướng mắt lắm, ngày nào cũng dẫn theo Trần Duyệt Nhiên, ra vẻ thành đạt, diễu võ dương oai trước mặt cậu. Chả hiểu làm vậy để ai xem? Mà đúng là khó hiểu, sao Giang Đào lại thành ra như thế nhỉ? Cậu cứ nhớ nhung anh ta cho lắm vào, có đáng không?

Nghe Phó Nhã Lâm khuyên nhủ, Phương Nghiên lập tức đăm chiêu, hồi lâu mới từ tốn nói:

- Cậu không hiểu đâu Nhã Lâm, là bởi mình nợ anh ấy.

Phó Nhã Lâm nhìn Phương Nghiên mà không khỏi ngỡ ngàng, nửa hiểu nửa không. Hồi lâu, cô mới mấp máy môi toan lên tiếng, nhưng sau cùng chỉ thở dài, chẳng thốt ra câu nào.

Qua mấy ngày, Giang Đào lại hẹn Phương Nghiên ra ngoài, vừa gặp đã lấy ra tấm thiệp, trao cô rồi nói:

- Cuối tuần này rảnh rỗi chứ? Trần Duyệt Nhiên tổ chức tiệc sinh nhật cho tôi, mong cô bỏ thời gian đến dự.

Đưa tay nhận lấy tấm thiệp mỏng mảnh, cô gắng gượng mỉm cười, nói:

- Đươc, em nhất định sẽ đến. Chúc anh sinh nhật sơm vui vẻ.

Giang Đào nhếch môi cười nửa miệng, cái nhìn xoáy vào mắt Phương Nghiên, anh đủng đỉnh nói:

- Thực ra mấy năm qua tôi không tổ chức sinh nhật.

Nghe anh kể, cô liền bột miệng hỏi mà không kịp nghĩ ngợi:

- Sao vậy?

Giang Đào không lập tức lên tiếng, khiến Phương Nghiên đinh ninh anh sẽ không trả lời. Không ngờ một lúc rất lâu trôi qua, anh lại chậm rãi cất lời:

- Bởi những dịp sinh nhật vui vẻ nhất đều qua rồi.

Nghe anh nói vậy, nước mắt cô bất giác tràn lên khóe mi, cô nhanh chóng quay đầu đi, nhìn lảng ra ngoài cửa sổ. Sợ anh bắt gặp, thì giọt nước mắt trong cô sẽ khó lòng kiềm chế, để rồi thoảng thốt tuôn rơi. Thực ra cũng không đến nỗi, chỉ cần một chốc lát, nỗi đau tột cùng rồi cũng sẽ nguôi ngoai như bao năm qua cô vẫn luôn kìm nén. Cô nghe lòng cuộn nỗi trăm tơ ngàn mối, muôn ý vạn lời nhưng không biết trút sao. Bởi quá nhiều điều như thể, mà giờ đây mọi câu đều là nỗi cấm kỵ bất khả xâm phạm giữa anh và cô.

- Nhưng mà, đó là chuyện trước khi gặp Trần Duyệt Nhiên. Tôi vốn tưởng sau này sẽ không còn những dịp sinh nhật vui vẻ nữa, thế mà bây giờ nhìn lại, có lẽ do tôi quá nông cạn. Trước kia đứng dưới đáy giếng, tưởng miệng giếng là bầu trời, ngã một lần vỡ đầu chảy máu mới biết là mình nhầm. May mà gặp được Duyệt Nhiên, cô ấy ngây thơ, xởi lởi, luôn sẵn sàng làm những việc bất ngờ vì tôi. Nên tôi hy vọng lần sinh nhật này, em cũng tới góp mặt, bằng không tôi sẽ thất vọng lắm.

Giang Đào khe khẽ nhắc tới Trần Duyệt Nhiên trước mặt cô, trên gương mặt lan tỏa nụ cười chan chứa dịu dàng, và vẻ cưng chiều hết mực. Thần thái ấy cũng từng xuất hiện trên gương mặt anh, vốn chỉ dành tặng cô.

Vừa nói, Giang Đào vừa kín đáo liếc nhìn Phương Nghiên. Cô vẫn cười, nhưng nụ cười gượng gạo chực khóc. Hôm nay, cô mặc bộ váy màu xanh nhạt, thứ màu sắc ấy như mang theo một nỗi buồn thênh thang, tựa nỗi đau khó nói thành lời. Để ý sắc mặt cô dần ngả màu trắng bệch, dường như người ta đã rút cạn sinh khí chỉ trong nháy mắt, Giang Đào đinh ninh cô sẽ khóc, nhưng không. Cô khẽ khàng gật đầu nói:

- Vâng, em sẽ đến.

Tiệc sinh nhật của Giang Đào được tổ chức vô cùng linh đình, náo nhiệt, quần là áo lụa nơi nơi. Hoa hồng xếp từng khóm, từng khóm, tỏa hương ngào ngạt, khoe sắc thắm khắp sảnh. Cạnh bên có cô bé – phỏng chừng là chỗ bạn với Trần Duyệt Nhiên – đang nói chuyện với mấy người đứng gần đó, bằng vẻ mặt ngưỡng mộ hiện rõ trên mặt:

- Mấy cậu xem, Giang Đào chu đáo chưa. Biết Duyệt Nhiên thích hoa hồng nên anh ấy bày biện hoa hồng ở khắp nơi trong đại sảnh, đẹp quá đi mất.

Bữa tiệc tới cao trào khi Giang Đào dắt tay Trần Duyệt Nhiên ra mắt toàn thể bạn bè. Trong bộ đầm màu hồng phấn, Trần Duyệt Nhiên quay đầu, ánh mắt tình tứ liếc sang Giang Đào sánh bước cạnh bên. Gương mặt chăm chút phấn son càng tỏ rõ nét yêu kiều và vẻ tự hào. Dĩ nhiên rồi, được sánh vai bên người đàn ông giỏi giang, phong độ như Giang Đào, đó là một việc khiến các cô gái phải tự hào biết bao.

Hòa mình trong đám đông khách khứa, Phương Nghiên cũng dõi mắt nhìn theo. Dáng dấp Giang Đào trong bộ âu phục qủa thực anh tuấn, lịch lãm. Ánh đèn lung linh tỏa trên gương mặt anh, nom cả gương mặt như sáng bừng rực rỡ. Năm tháng tôi rèn khiến anh thêm phần thâm trầm, tĩnh lặng. Đứng bên Trần Duyệt Nhiên yêu kiều, khả ái chẳng khác nào một đôi trời se duyên, từ mọi góc độ đều toát lên vẻ hài hòa khó tả. Hình như Giang Đào đã nhìn thấy Phương Nghiên, ánh mắt lạnh nhạt lướt ngang qua gương mặt cô. Phong thái cao ngạo ấy tựa như lưỡi dao găm lạnh lẽo, khứa vào vết thương đã đóng vẩy trong trái tim cô, để rồi dòng máu tươi ứa tràn.

Phương Nghiên nép mình trong một góc của bữa tiệc linh đình, không một ai biết mặt cô, cô cũng không quen bất kì ai. Người ta thì túm tụm, rôm rả chuyện trò, nói cười ríu ra. Còn cô cứ đứng bơ vơ, lủi thủi dưới ánh đèn sáng choang.

Nhìn ra sân khấu rực rỡ ánh đèn, được trang trí bởi những viên thạch anh li ti xếp chồng như biển sao, tuôn màu lóng lánh, hào quang rọi khắp, nhấp nhoáng sắc màu phồn hoa. Champagne ướp thùng đá, lãng đãng hơi khói bay, kề bên chiếc bánh gato hai tầng viền hoa trắng ngần dưới ánh đèn, đến là ngon mắt. Màu ngà ngà điểm xuyết chính giữa lại như nhụy hoa trong đóa hoa bung nở, lẫn trong vẻ duyên dáng còn có nét e ấp dịu dàng. Và rồi bỗng nhiên, đèn đuốc trong sảnh vụt tắt, chỉ để lại sân khấu lung linh ánh đèn. Giang Đào và Trần Duyệt Nhiên đứng nơi trung tâm, trong cảnh trang trí lộng lẫy phủ trùm ấy. Tiếng cười nói râm ra dần lắng xuống, thoáng chốc, bầu không khí im lặng lan khắp đại sảnh, khách khứa đổ dồn ánh mắt ngơ ngác về phía cặp đôi xuất hiện giữa sân khấu.

Trong bầu không khí lặng phắt như tờ, bỗng dậy tiếng đàn du dương. Âm sắc svix cầm lảnh lót, réo rắt như ngân lên trong trái tim mỗi người. Giang Đào mỉm cười, rút nhành hoa gần đó, dịu dàng cài lên tóc Duyệt Nhiên, đoạn thơm nhẹ vào má cô. Giữa khung cảnh xa hoa lộng lẫy, và cả màn dàn xếp kỳ công lãng mạn, niềm vui hiển hiện trên gương mặt Trần Duyệt Nhiên và cả sự xúc động nghẹn ngào. Dẫu ngôn từ là phong phú thì cũng không thể diễn tả trọn vẹn hạnh phúc của cô vào lúc này.

- Tôi luôn cho rằng ông trời không hề dành cho tôi sự ưu ái, để tôi mồ côi cha mẹ ngay từ thuở thơ dại. Một đứa trẻ mồ côi như tôi chỉ có thể nỗ lực học hành, cốt tìm ra lối thoát cho bản thân và gia đình đã nhận nuôi mình. Khi tôi tưởng rằng mình đã tìm ra con đường vươn lên thì bất ngờ bị người ta hắt hủi vô tình. Một dạo, tôi đã nghĩ, cuộc đời mình vốn đã vậy, luôn được số mệnh an bài là kẻ bị bỏ rơi. Nhưng may sao, tôi gặp Duyệt Nhiên. Những ngày tháng có Duyệt Nhiên ở bên, tôi mới hiểu thì ra ông trời vẫn còn nhớ tới mình.

Giang Đào mỉm cười nhìn sang Trần Duyệt Nhiên, nhấc bàn tay trái của cô, nhẹ nhàng áp vào má phải của mình, giọng se sẽ:

- Em bằng lòng làm vợ anh chứ?

Động tác của anh chân tình trông chẳng khác nào chàng hoàng tử trong truyện cổ tích.

Niềm vui đột ngột vỡ òa trên khuôn mặt Trần Duyệt Nhiên. Khóe mắt cô long lanh ngấn lệ, nói chẳng lên lời, đành gật đầu bằng mọi sức lực có thể. Ánh đèn giao thoa sau lưng dường như níu mình chậm lại, để ánh sáng tỏa đến trăm nơi. Khách khứa xôn xao, vang tiếng reo hò, những tràng pháo tay như sấm dậy. Phương Nghiên vào chốn hoang mang vô bờ. Tưởng đâu âm thanh ấy cách mình xa xăm, nhưng chỉ chớp mắt, đã rền bên tai. Những âm thanh ấy lúc gần lúc xa, chực giằng xé tâm hồn cô. Người ta chỉ mải nhìn hai nhân vật chính, nào có ai màng bận tâm tới nỗi đau của cô nơi góc phòng trơ trọi.

Chẳng hiểu vô tình hay hữu ý mà Giang Đào đột nhiên ngẩng đầu, trông về phía cô. Ánh mắt buốt giá nhìn xoáy vào cô, chực như thâu suốt tâm hồn. Với tình trạng đó, cuối cùng sức chịu đựng trong cô đã gục ngã, đành lao ra khỏi căn phòng vàng son lộng lẫy.

Gió đêm lồng lộng, vờn khắp châu thân. Áo bay phần phật trong tiếng gió lùa. Hai hàng nước mắt giọt dài giọt ngắn rủ nhau tuôn rơi. Tay cô quáng quàng gạt đi, nhưng lau mấy mà vẫn không hết, rồi gò má ướt sung một vùng nước mắt buốt giá. Âm thanh rộn rã bốn bề, mà Phương Nghiên tưởng đâu mình bị thác lũ bất ngờ thít quanh, thoắt cái đã rơi vào vùng nước xoáy. Cô không tài nào vùng vẫy, không tài nào cựa quậy, chỉ đành giương mắt đợi chờ cơn sóng dữ cuốn phăng mình đi.

Bước chân thoăn thoắt đưa cô lao về phía trước, tiếng còi xe gấp gáp thi nhau rú lên dồn dập sát ngay cạnh bên. Cô không biết, cảm giác duy nhất bấy giờ là cả người lao đao, đến đất trời cũng chực chao đảo. Đột nhiên, một cánh tay vững chãi túm lấy Phương Nghiên, một chiếc xe vọt qua, tưởng chừng sắp quệt phải cô.

Phương Nghiên thẫn thờ ngẩng đầu, thắc mắc nhìn lên, chợt nhận ra người kia là Giang Đào. Không để cô kịp nghĩ ngợi, Giang Đào đã cướp lời:

- Chưa tặng quà tôi sao đã bỏ về thế này?

Nghe anh hỏi mà Phương Nghiên đờ đẫn cả người, dường như con tim bỗng nhiên bị ai đó bóp nghẹt, cơn đau dữ dội bùng dậy. Nhìn anh, khóe môi mấp máy, chực muốn nói, mà không sao mở được lời.

- Có bao giờ em nghĩ: năm xưa chỉ cần em nhẫn nại, cho tôi thêm ít thời gian, thì người đứng cạnh tôi giữa sân khấu ngày hôm nay đã là em, và người nhảy mở màn với tôi cũng chính là em. Tại sao, tại sao em không thể kiên nhẫn hơn?

Càng nói, anh cảng trở nên kích động, ánh mắt sắc nhọn nhìn xoáy vào cô như chất vấn.

Lời anh nói như mũi dao đâm phập vào lồng ngực cô. Phải, đáng lẽ cô mới chính là người sánh vai bên anh chứ nhỉ. Chính cô, chính cô mới là người đầu tiên xuất hiện trong cuộc đời anh. Chính cô, cô mới là người nắm tay anh trước tiên. Chính cô, lời thề hẹn ban đầu vốn thuộc về cô. Và cũng chính cô, đặt nụ hôn đầu đời lên bờ môi anh. Nhưng vì đâu, mà người con gái đứng trên sân khấu ngày hôm nay lại không phải là cô?

Chưa kịp định thần thì cô đã bị Giang Đào tống lên xe. Cách làm của anh thô bạo, lỗ mãng như thể nhồi một quả bóng. Chiếc xe lao đi vun vút, Phương Nghiên không kịp nhìn rõ cảnh vật hai bên đường, chỉ biết chúng lóe lên rất nhanh như một cảnh phim, rồi lập tức bị bỏ lại phía sau. Cũng không rõ bao lâu, đến khi Giang Đào dừng lại, lôi Phương Nghiên ra khỏi xe. Suốt chặng đường, Giang Đào kéo tay cô, còn cô chỉ biết lầm lũi theo sát từng bước chân anh, mà không hiểu Giang Đào định đưa mình tới đâu.

Tận khi đặt chân bước vào, Phương Nghiên mới vỡ lẽ, thì ra mình đang ở một tòa chung cư. Song chưa tường mục đích anh đưa cô về đây, thì Giang Đào đã đẩy xộc cô vào một căn phòng không ánh điện. Bóng tối phủ trùm khiến Phương Nghiên thoáng sợ hãi. Trong bóng tối như bưng, chỉ đủ để thấy được đôi mắt anh, dường như đang âm ỉ ngọn lửa nào đó, và loáng thoáng sự khoái trá đến tàn khốc.

Cánh tay anh ghì chặt lấy cô bằng thứ sức lực mà cô không thể nào cưỡng nổi, chỉ có thể nép chặt vào ngực anh. Bờ môi anh miên man trên thùy tai cô, râm ran đến lạ, khiến cô sợ hãi. Cô đẩy anh ra bằng mọi sức bình sinh, vậy mà cánh tay anh càng thêm siết chặt.

- Sao thế? Em cũng biết sợ cơ à? Em quên rồi ư, năm xưa chả phải em dùng cách này để khiến tôi xiêu lòng, yêu em đến u mê đó thôi? Hôm nay cũng là sinh nhật tôi, sao em không thử lại một lần nữa nhỉ? Biết đâu tôi lại say mê em như thuở ban đầu?

Nói đoạn, Giang Đào liền vươn tay bật đèn trong phòng.

Ánh sáng đột ngột rọi xuống thân thể cô, khiến cô toan tránh né mà không cách nào thoát được. Phương Nghiên lấy làm bối rối, ngượng ngùng trong dạ, song cô biết mình như một con cá bị quẳng lên bờ song khô cằn, vào lúc hấp hối, cô hổn hà hổn hển đớp lấy từng hớp không khí. Còn Giang Đào, anh vẫn có thể ung dung đứng đó, ra chiều hứng thú ngắm nhìn Phương Nghiên không chốn dung thân.

Phương Nghiên đẩy anh ra. Nhục nhã khốn cùng giục giã cô phải vùng thoát, bỏ chạy. Song chưa kịp dịch bước chân thì Giang Đào đã đè cô xuống ghế sofa. Răng anh cắn nhẹ lên cổ cô, bàn tay nóng bỏng chạy khắp thân thể bằng những động tác dịu dàng tha thiết, chực gọi về ảo giác đê mê. Bỗng nhiên, như thể không đủ kiên nhẫn để tiếp tục, anh chuyển sang cắn nghiến cô. Phương Nghiên đau đến nỗi ứa nước mắt. Giờ lâu, anh mới buông tay, dịu dàng xoa mái tóc cô:

- Ừm, vẫn ngon lành như ngày nào.

Dáng vẻ thản nhiên của anh khiến giọt nước mắt trong cô tuôn tràn. Trong làn nước mắt mông lung, khuôn mặt anh mỗi lúc một nhạt nhòa, mỗi lúc một xa xăm, và càng thêm đà bỡ ngỡ. Rất lâu sau, cô mới nhìn anh, nghẹn ngào nói:

- Giang Đào, chúng ta đã chia tay rồi, bây giờ anh cũng có bạn gái là Trần Duyệt Nhiên. Anh vừa ngỏ lời cầu hôn cô ấy, anh với tôi giờ chẳng còn liên quan gì tới nhau, anh là cái thá gì mà dám đối xử với tôi như vậy?

Giang Đào nghe cơn giận trong mình sục sôi khó tả, bèn nhếch mép cười khan. Anh dằn người, áp mình lên thân cô, liền đó xé tan mảnh áo trên người Phương Nghiên. Đầu gối gập lại, chặn hai bên đùi vốn đang khép chặt của cô. Rồi như một gã điên, anh ngốn ngấu từng tấc da thịt trên người cô. Sau chót, anh thô bạo tiến vào bên trong cơ thể Phương Nghiên, dồn dập, mạnh mẽ, dường như chỉ có vậy mới khiến cái cảm giác buồn bực khó kìm nén, cả nỗi đau như hình với bóng trong anh mới được nguôi ngoai, xoa dịu.

Không biết bao lâu trôi qua, cuối cùng anh thở ra hồng hộc, kiệt quệ dừng lại trên người cô. Phương Nghiên nằm ngây đơ, không dám động đậy, cô cảm giác tứ chi rã rời như bị ai gỡ mất, rồi quẳng la liệt dưới sàn. Mình mẩy đau đớn khôn cùng, tưởng chừng có ai đang lăng trì tùng xẻo cô. Rất lâu sau, Giang Đào mới lấy lại nhịp thở đều đều, Phương Nghiên đinh ninh anh đã ngủ. Bấy giờ, hàng lệ mới theo khóe mắt chứa chan, âm thầm buông mình lăn xuống.

Bất chợt Giang Đào cất giọng hỏi:

- Em thấy đau, thấy buồn lắm à?

Phương Nghiên chỉ đơ đẫn lắc đầu trước câu hỏi của anh, cô đáp khẽ:

- Chỉ cần anh vui. Bởi năm xưa, người có lỗi là em.

- Tôi vui…

Giang Đào thì thào lập lại lời cô nói, đáy mắt ứa lên nỗi đau, nỗi hận tột cùng. Anh kéo tay cô, áp lên lồng ngực trái của mình. Nhìn cô rồi nói:

- Không đâu Phương Nghiên ạ, em chả hề biết cái gì là đau, bởi không một ai khiến em tổn thương lớn đến thế. Không bao giờ em có thể hiểu, nỗi đau đó lớn đến chừng nào. Em có muốn xem trái tim tôi đã nham nhở thế nào không? Em có tin nó chẳng còn lấy một chỗ vẹn nguyên? Không bao giờ em hiểu được, khi nhìn thấy em trong dáng vẻ hiện giờ, tôi đã ôm bao nỗi hận trong lòng.

Anh nói đến thản nhiên, đến là bình tĩnh, song những lời lẽ ấy lại khiến cô rùng mình run rẩy. Bàn tay đặt lên ngực anh không khỏi run lẩy bẩy, chỉ một thoáng, dường như cô đã nghe thấy âm thanh vỡ vụ từ con tim anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.