Yêu Lầm Giận Vội

Chương 12




Hai ngày sau, ngồi trong phòng đọc tin nhắn trên mạng,. Lizzie bỗng há hốc mồm vì tin về cuộc họp hội đồng gần đây nhất đăng trên tờ Merylon Chronicle. Một bà Alice Bennet đã đứng dậy và khiển trách Ban quy hoạch của hội đồng vì “tầm nhìn thiển cận và sự thiếu quan tâm đến sức khỏe và phúc lợi của trẻ em trong hạt’. Đùng lúc đó thì có tiếng gõ cửa. Cửa mở, cô kinh ngạc thấy James đứng đó.

‘Tôi biết tôi không nên làm thế này’, anh bắt đầu.

‘Không sao, tôi cũng xong việc rồi’, Lizzie nói, lùi lại để nhường đường chi anh ta bước vào phòng, rồi chỉ tay về chiếc ghế còn trống.

‘Tôi không có ý đó’, James nói. ‘Tôi sắp làm một việc mà có lẽ tôi sẽ hối tiếc, nhưng tôi không thể không làm’.

Anh hít một hơi thật sâu.

‘Tôi biết là nghe thật điên rồ, nhưng tôi không thể không nghĩ đến em. Từ buổi chiều ở nhà Bingley, lúc em đang tức giận như một người bị ma ám, tôi đã cố gắng quên em, nhưng không thể.’

Lizzie không thốt ra được lời nào, song cũng không sao vì James vẫn tiếp tục nói.

‘Tôi thú nhận là tôi không hiểu nổi chính mình. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng nổi mình lại để ý đến một cô gái như em’.

Đến đây, rõ ràng James không tìm được từ thích hợp. Nhưng chỉ một chốc thôi. Rồi anh đột ngột bước về phía Lizzie và nắm lấy tay cô.

‘Tôi bất lực trước những cảm xúc của mình. Ở em có một điều gì đó khác thường, Lizzie ạ. Em như một ngọn lửa, lúc nào cũng chực bùng cháy dữ dội. Khi ngủ, tôi mơ về em, khi thức dậy, tôi luôn gắng sức gạt em ra khỏi trí óc, nhưng vô hiệu. Trong khi chúng ta khác nhau nhiều quá, gia đình chúng ta khác nhau nhiều quá...’

James nhắm mắt lại một chốc và lắc đầu, cứ như thể không tìm được từ nào đủ sức diễn tả những gì anh muốn nói.

‘Nhưng bỏ qua tất cả những cái đó, tôi nghĩ tôi vẫn đang yêu em. Em đi chời với tôi chứ? Chỉ để xem điều gì sẽ xảy ra. Nhất là ở nơi này, khi mà em đang cách xa gia đình hàng ngàn dặm, và bì thế gia đình em không thể phá hỏng mọi điều...’

‘Thôi đi’. Lizzie hét lên, giật tay mình ra. ‘Tôi biết là anh rất tự phụ, lúc nào cũng cho là mình đúng, nhưng đến nước này thì... Có phải anh cho rằng xử sự như thế sẽ hấp dẫn được tôi không? Dám chê gia đình tôi không xứng đáng, trong khi bố anh cũng chỉ là một ông Hiệu trưởng mà thôi.’

‘Đúng. Nhưng ông cũng là con trai của một trong các cận thần của Thái Hậu. Và mẹ tôi là con gái nhỏ nhất của Bá tước vùng Barroth. Em thấy chứ, thế giới của chúng ta như mặt trăng với mặt trời vậy.’

‘Vậy hãy để chúng xa nhau ra!’ Lizzie buột miệng lao về phía cửa sổ với đôi tay nắm chặt.

‘Nhưng anh nghĩ chúng ta nên thử’.

‘Ồ thế à, anh nghĩ vậy à? Nếu anh cho rằng tôi không sẵn long đi chơi với một kẻ chăm chăm chỉ trích tôi, hạ nhục gia đình tôi, thì hẳn là anh bị điên rồi. Tôi chẳng mất nhiều thời gian suy nghĩ để nhận ra rằng, anh luôn coi anh là cái rốn của vũ trụ. Nhưng thực tế anh có là cái thá gì đâu.’

‘Anh chưa bao giờ nói.’

‘Được, đúng là phải gần đây gia đình tôi mới khấm khá lên- điều đó là sự thật. Bà ngoại tôi nhận lau dọn nhà cửa cho người ta để mẹ tôi có tiền đi học trường nghệ thuật. Điều đó khiến anh ghê tởm phải không, tôi đoán thế?’

Tất nhiên cô không chờ đợi ở anh một câu trả lời.

‘Còn bố tôi – người mà tôi đoán, theo kiểu suy nghĩ của anh, thì hơn mẹ tôi rất nhiều về cả trình độ giáo dục và vị trí trong xã hội, lạy Chúa sao mà tôi ghét cái kiểu suy nghĩ đó thế- đã yêu mẹ tôi và cười bà, không vì lý do nào khác ngoài việc bà làm ông ấy hạnh phúc hơn bất kỳ cô gái nào mà ông từng biết.’

Cô cố nuốt nước mắt.

‘Và phải đấy, đúng là bà ấy có những điểm tồi tệ thật, những anh biết không? Bà ấy không tồi tệ bằng nửa anh đâu. Vì những gì bà ấy làm là vì tinh yêu. Có thể là bà ấy lầm đường lạc lối, nhưng chỉ là vì tình yêu thôi, còn anh – anh chỉ yêu bản than mình anh thôi.’

‘Điều đó không đúng. Anh vừa nói, anh nghĩ là anh yêu em. Và các bạn anh...’

‘Ồ, các bạn anh nữa cơ đấy.?’ Lizzie cắt ngang vẻ mỉa mai. ‘Bằng những gì tôi đã chứng kiến, các bạn anh chắc đã làm rất tốt việc tránh xa anh ra. Anh nghĩ tôi có thể quên việc anh đã làm với chị tôi và với George à. Nào, thú nhận đi. Chính anh làm cho Charlie bỏ Jane, phải không?’

‘Đúng, hiển nhiên là anh. Bât kỳ người bạn tốt nào cũng sẽ làm thế bởi vì...’

‘Hiển nhiên? Hiển nhiên vì gia đình chúng tôi là những kẻ mới phất, như anh gọi thế á? Hiển nhiên vì cha mẹ tôi không có chức tước hay nghề nghiệp vào sang gì à?’

James máy môi, nhưng không gì có thể khiến Lizzie dừng lại nữa.

‘Và một điều nữa. Tôi không bao giờ đi chơi với những kẻ dối trá và gian lận.’

‘Em nói lại đi!’

‘Ồ, đừng ra vẻ ngây thơ với tôi! Tôi biết anh đã làm gì với George Wickham.’

‘À, hóa ta tất cả là về George, phải không?’

Mặt James thoáng tái nhợt đi. ‘Tôi biết là em đã bị cái kẻ hai mặt trơ tráo đê tiện đó lừa gạt mà. Đó là một điều nữa khiến tôi phải cân nhắc khi nghĩ đến việc đề nghị em đi chơi. Ý tôi là, một cô gái ngu ngốc đến độ tin theo những lời nói dối của George thì...’

‘Nói dối? có phải anh đang chối là chính anh làm anh ấy bị đuổi học?’

‘Ồ, anh ta đã tự nhận lấy điều đó nhờ những thủ đoạn láu cá, ranh ma của anh ta. Ồ. Mà nói với em thì ích gì nhỉ? Rõ ràng là em đã nghĩ quá xấu về tôi rồi.’

James quay ra và nhìn cô chằm chằm, rất lâu.

‘Em biết gì không? Tôi là người luôn đánh giá sự việc đúng như nó có. Tôi ghét sự vờ vịt, và vì một lý do ngu xuẩn nào đó, tôi nghĩ là em cũng thế. Tôi nghĩ nếu tôi thú nhận tất cả những ngờ vực của tôi với em, có thể coi như chúng ta đã ngả bài sòng phẳng và bắt đầu mọi thứ từ đầu.’

‘Ồ, chúng ta không thể làm được điều đó, James ạ. Cuối cùng thì cái sân chơi công bằng của anh là một cái trường công và của tôi là...’

‘Quên nó đi!’ Khi James quay đi và tiến về phía cửa, Lizzie muốn đập mạnh vào cái mũi mình vì tự nhiên lại rơi vào cuộc đáp trả bần tiện như thế.

‘Tốt nhất chúng ta nên coi như chưa có nửa giờ vừa qua.’, James nói. ‘Tôi xin lỗi vì đã làm phiền em.’

Trước khi Lizzie kịp nghĩ ra một câu cuối cùng, cánh cửa đã sập mạnh ngay sau lưng James... để lại cô đằng sau, không hề thỏa mãn với toàn bộ câu chuyện.

Và cái khiến cô còn không hài lòng hơn nữa là cách xử sự của bản thân trong câu chuyện này.

‘Chẳng mấy ai khiến tôi yêu thực sự, và rất ít người được tôi cho là tốt’

Gửi: Janey Ben

Từ: Lizzie Ben.

Cảm ơn chị đã viết cho em. Xin lỗi chị vì em không thể trả lời ngay. Em đã có một ngày tồi tệ nhất...

Lizzie dừng viết rồi ấn nút Xóa. Cô không thể nói cho Jane biết mọi điều xảy ra hôm trước được. Chị cô sẽ biết hết mọi chuyện và điều đó sẽ làm chị ấy tổn thương. Tốt nhất là cô chỉ kể cho chị nghe về bữa tối để quyên góp từ thiện sắp tới và cái tin là...

Có thư mới! Máy tính của cô rung lên và một bức thư hiện ra. Thư của James. Làm sao anh ta có địa chỉ thư điện tử của cô cơ chứ?

Gửi: Lizzie Ben.

Từ: JF Darcy.

Lizzie thân mến.

Trước khi em xóa bức thư này trong cơn tức giận, xin hãy đọc những gì đáng ra tôi phải nói – Tôi sẽ không nói ‘chúng ta’ – không phải là từ ‘chúng ta’. Nhưng cân nhắc tất cả những lời buộc tội mà em đã giận dữ nói với tôi ngày hôm qua, tôi nghĩ ít nhất em nên nghe thêm câu chuyện từ phía tôi.

Bố George và bố tôi là những người bạn rất tốt.

Phải, phải rồi, Lizzie nghĩ, khi cô di con trỏ xuống tiếp nữa.

...trong kỳ nghỉ hè, khi chúng tôi về lại nhà tôi ở Braemar, bố con George cũng đến giúp bố tôi sửa sang lại vườn – chơi cùng nhau... bố tôi giúp cậu ấy đi học ở trường...và cậu ấy là bạn thân nhất của tôi. Đó chính là lý do mà ban đầu tôi cố che giấu con người thật của cậu ta.

Lizzie nhìn sát hơn nữa vào màn hình và bắt đầu đọc cẩn thận.

Cậu ấy thường trốn học buổi chiều, đi vào thị trấn, gặp các bạn học ở trường cũ. Các bạn bè của cậu ấy khá là...

Đấy nhé, Lizzie nghĩ, Trong mắt anh ta, trường công đồng nghĩa với những kẻ thô lỗ tệ hại.

...nhưng tôi luôn tự nói với bản thân rằng, đó chỉ là vì cậu ấy nhớ họ thôi (rất nhiều bạn bè ở Heddingfield coi thường cậu ấy và không chơi với cậu ấy nữa, nói thật là thế!, nhưng tôi chưa bao giờ buông ra một lời nào ảnh hưởng đến George, thâm chí còn che giấu cho cậu ấy hết lần này đến lần khác. Đến một mùa hè, mọi việc trở nên vô cùng tồi tệ, điểm của George tụt dốc kinh khủng khiến bố tôi rất lo lằng. Bố tôi đã trả học phí cho George bằng tiền riêng của ông (nhưng tất nhiên, do thiện tâm mà ông nói với George rằng, đó là học bổng toàn phần). Thế nên lúc nào cậu ấy cũng nghĩ là mình học rất giỏi. Tôi đã cố nói chuyện với George, cố tìm hiểu xem có việc gì xảy ra, và nói cho cậu ấy biết bố sẽ thất vọng thế nào nếu cậu ấy tự đánh mất cơ hội của mình.

Lizzie ngừng lại, khó chịu vì điện thoại đổ chuông.

‘Chào cậu, Lizzie, đoán xem có việc gì nào?’, Emily rối rít.

‘Cậu nói tiếp đi’. Mắt Lizzie vẫn dừng trên bức thư ngay trước mặt.

‘Mình đã được nhận vào làm chính thức rồi. Cậu biết đấy, thế có nghĩa là mình trở thành nhân viên ở đây.’ –cô bạn sôi nổi nói. ‘Và mình có thể ở lại bao lâu tùy thích’.

‘Nhưng chỉ khi Drew cùng ở lại thôi, phải không. Lizzie trêu. ‘Thật tuyệt.’

‘Ừ, nhưng đó mới là nửa câu chuyện’, Emily tiếp. ‘Drew nói khi anh ấy trở lại Mỹ, mình có thể đi sang đó nghỉ cùng anh ấy, gặp mẹ và bố dượng của anh ấy. Cậu biết điều đó có nghĩa gì không. Cậu biết đấy..’

‘Mình nghĩ điều đó có nghĩa là, dù có điều gì xảy ra, thì cậu cũng sẽ có một kỳ nghỉ thật tuyệt vời. Mình mừng cho cậu. Nhưng mình phải đi rồi.’ cô nói dối. ‘Mọi người đang gọi mình ở dưới nhà.’

‘Ừ, gặp cậu tại bữa tiệc từ thiện thứ bảy tới này nhé. À Lizzie ơi?’

‘Gì cơ?’

‘Tớ biết cậu nghĩ tớ thật ngu ngốc. Nhưng tớ thực sự, thực sự rất hạnh phúc. Hẹn gặp cậu sớm nhé!’

Lizzie lắc đầu không thể tin nổi? Làm sao Emily có thể thích một anh chàng như Drew nhỉ? Anh ta đã kiêu căng, ngạo mạn, lại còn chán ngắt. Chính Emily cũng thừa nhận điều đó mà. Vậy thì tại sao nhỉ? Chả lẽ cô ấy mất hết tự trọng rồi hay sao mà sẵn sàng cặp kè với anh chàng lúc đầu đã để mất đến bạn mình, mặc cho anh ta có là người thế nào?

Cô quay lại màn hình máy tính. Một cụm từ đập vào mắt cô.

Và tôi bắt gặp anh ấy ở cùng em gái tôi tại nhà nghỉ cho đội bóng.

Cô gạt mấy sợi tóc vướng vào mắt và đọc kỹ hơn.

Lúc đó là chỉ vài ngày sau khi bố tôi bị đau tim lần đầu, vì thế em có thể tưởng tượng tâm trạng tôi bây giờ ra sao. Tôi đến vì tôi nghĩ chắc không có ai ở đó, và tôi có thể tĩnh tâm lại trước khi nói thật cho Jenna biết về tình hình sức khỏe nghiêm trọng của bố. Ngờ đâu em tôi ở với George. Chẳng cần nói cũng biết hai người ở đó hẳn không phải để đàm đạo về thời tiết. Cậu ấy đang ôm nó trong vòng tay và...

Lizzie cố nuốt cục nghẹn. Cũng thế cả, cô nghĩ, như hàng bao nhiêu năm trước, chính cô cũng từng như thế với Toby khi cả hai học ở trường. Nhưng George đã bảo là, anh ấy chỉ an ủi Jenna cho cô đỡ đau khổ thôi. Thế thì có sao đâu nhỉ?

Và họ không chỉ ôm ấp nhau. Em tôi đã cởi cả áo, còn cậu ấy... thôi, tôi quá ngu ngốc nên đã che giấu cả việc đó. Cậu ấy bảo Jenna quá buồn vì cha phải vào bệnh viện, và cậu ấy chỉ ôm nó để an ủi như người anh trai an ủi em gái mà thôi. Lizzie ạ, tận sâu trong tâm khảm, tôi biết là cậu ấy đang nói dối, nhưng tôi không muốn tin là Jenna – khi đó mới có 14 tuổi – lại có thể - em hiểu rồi đấy.

Bỗng Lizzie đột ngột cảm thấy bị thôi thúc bởi- bởi cái gì nhỉ? Lòng trắc ẩn? Sự cảm thông? James thậm chí còn không diễn đạt được hết tâm trạng của mình trong thư. Vì sao anh ấy rối trí đến thế? Điều gì đã xảy ra với anh ấy?

Tôi mới ngu ngốc mù quáng làm sao! George nói là không có gì xảy ra cả, và tôi muốn tin cậu ấy. Nhưng Jenna thì cư xử rất khác lạ - vừa một phút trước khóc, một phút sau đã cười, rồi còn bảo tôi là tôi cứ như ông cụ ấy... mọi bằng chứng đều ở đó cả. Nhưng tôi đã bỏ qua. Vì tôi không muốn tin điều mà bất kỳ một người tỉnh táo nào cũng có thể nhận ra ngay từ đầu. Năm tháng sau sự kiện đó, bố tôi mất. Những lời nói cuối cùng ông nói với tôi là “Hãy chăm nom em gái bé nhỏ của con nhé”. Ngay cả câu đó tôi cũng không hiểu được, phải không?

Bố tôi để lại cho George một số tiền lớn- đủ để trang trải toàn bộ tiền học của cậu ấy ở Heddingfield và cả ba năm đại học. Em biết bố tôi viết gì trong di chúc không? Tất nhiên là em không thể biết, nhưng tôi sẽ nói cho em. Những từ đó đã khắc sâu vào tâm trí tôi suốt đời. Ông nói “Tôi để lại cho George Edward Wickham 30.000 bảng, số tiền đó chỉ được dùng để cậu ấy hoàn thành việc học ở trường và học đại học. tôi ủy thác cho con trai tôi là James Fitzwilliam Darcy và cháu họ tôi là John Edward Fitzwilliam cùng trông nom tài sản.. và sau đó là luật sư của gia đình và giáo sĩ của nhà trường.

Lizzie bối rối. Nếu James thực sự đã đuổi George, thì không những anh ấy đã chơi xấu với người từng được gọi là bạn, mà còn phản lại lời di chúc của bố anh ấy nữa.

Tôi có thể đoán em đang nghĩ gì, nhưng xin em, hãy đọc nốt cho đến hết. Lạy Chúa, đây mới là điều khó khăn nhất. Vài ngày sau lễ tang bố tôi (lễ tang được tổ chức tại nhà thờ của trường. Tôi cứ ước giá chúng tôi tổ chức ở một nơi khác, vì từ đó trở đi, mỗi lần đến trường, tôi..). Dù sao thì, chúng tôi đã trở lại ngôi nhà nơi chúng tôi ở trong học kỳ, trong khuôn viên của trường – Johnnie và dì Kat đều có mặt ở đây – Johnnie tiến hành, còn dì Kat chỉ huy mọi việc. Khi đó, tình trạng của Jenna vô cùng khủng khiếp, thậm chí nó cũng chẳng buồn trả lời tin nhắn của bạn bè nữa. Một tối, nó bảo cần phải ra ngoài nó sẽ đi dạo với con chó. Chúng tôi lấy làm mừng – vì kể từ hôm bố mất, Jenna thậm chí còn chẳng buồn để mắt đến con Spunk nữa. Vì thế chúng tôi nghĩ, đơn giản là em ấy cần một chút thời gian ở một mình thôi.

Để gặp anh ấy – George – nhiều khả năng là thế.

Lizzie, tôi không thể nói cho em biết khi tôi tìm thấy Jenna, nó đang ở trong tình trạng như thế nào. Không phải vì tôi sợ sẽ làm tổn thương em, mà chỉ vì tôi không thể. Tôi không dám hồi tưởng lại cảnh đó. Em đã nghe Jenna hát trên đĩa CD rồi đấy. Đó là những âm thanh mà tôi phải luôn luôn dựa vào mà tiếp tục chống chọi. Khi nghe em ấy hát, tôi mới có thể tin rằng em ấy sẽ vượt qua được mọi điều đã xảy ra. Em biết đấy, đó là đêm tôi phát hiện ra George Wickham, cái con người mà em nghĩ là tôi đã đối xử quá tồi tệ - đó chính là đêm tôi phát hiện ra cậu ấy cho em gái tôi dùng ma túy. Làm sao tôi phát hiện ra ư? Nó bị co giật, được cấp cứu vào bệnh viện và suýt chết. Cậu ấy đã cho nó dùng thuốc lắc.

Lizzie cảm giác như mọi thứ quanh cô đang đóng băng lại. Điều này không thể là sự thật, George cởi mở, tự tin, có khả năng thu phục lòng người thế cơ mà. Nhưng rồi cô nhớ lại những gì Charlie đã nói về việc James chịu đến bệnh viện cùng Jane, nếu biết anh ấy ghét bệnh viện đến mức nào. Giờ thì cô đã hiểu tại sao Charlie nói vậy.

Một lần nữa, tôi lại có thể đoán ra em đang nghĩ gì – và em hoàn toàn đúng. George không hề có điểm gì giống với những kẻ buôn ma túy, phải không? Hầu hết bọn họ đều thế - Cái khuôn mẫu trên TV về những kẻ râu ria tua tủa, mắt nháy liên tục, vật vờ trong một quán rượu tối tăm chỉ là hình mẫu thôi. Những kẻ kiểu như George còn đáng sợ hơn nhiều. Những gì mà tôi biết là, bản thân cậu ấy không bao giờ dùng thuốc phiện – có lẽ cậu ấy chọn rượu thì đúng hơn. Không, cũng không phải – cậu ấy liên tục uống coke, và có Chúa biết, điều đó thật điên rồ. Nhưng đúng là cậu ấy chỉ cung cấp ma túy chomọi người thôi. Một trong những bạn học cũ ở trường đã lôi kéo cậu ấy vào việc này...

Đó là lý do tại sao anh có cái nhìn sai lệch về trường công, em đoán thế. Lizzie nghĩ, rồi tự hỏi tại sao cô lại khóc. Anh, đồ ngốc ạ- tại sao anh không nói cho em tất cả những điều này, thay vì xử sự như một kẻ tự phụ của thế kỷ thứ XVIII hả?

Cậu ấy làm việc đó vì tiền. Mọi người nói với tôi, đó là sự thật. Tôi ước giá mà tôi biết mọi việc sớm hơn.

Giờ thì tôi hy vọng là em đã biết tôi không hẳn là loại người thô bỉ như em vẫn nghĩ. Và cậu George, cho dù có khả năng thuyết phục người khác đến đâu, thì cũng chỉ vì có một điều thôi. Vì bản thân cậu ấy.

Giờ có lẽ em đã có thể tưởng tượng ra cảm giác của tôi thế nào khi thấy em cặp kè với George.

À, còn chị gái của em. Thực sự em nghĩ sao? Lần đầu tiên tại bệnh viện, tôi nghe cô ta gọi tên một chàng trai khác và nói lời yêu hắn, tôi còn nghĩ là do tác dụng của thuốc giảm đau hoặc do cú ngx đập vào sọ não. Nhưng lần thứ hai, tại trường đua, tôi lại nhìn thấy cô ta ôm ấp một anh chàng, cứ cho là một người đi, còn sự thật thì sao chắc chỉ Chúa mới biết. Chẳng lẽ tôi lại không cảnh báo cho Charlie biết cậu ấy đã bị lừa dối vì Charlie vốn không bao giờ nghĩ xấu về người khác. Trước đó cậu ấy đã bị lừa dối hai lần rồi, bởi chính những cô gái chỉ thích vui vẻ với một thanh niên kiểu cổ, tốt bụng và vô cùng rộng lượng... nếu tôi được quyết định, hẳn điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Vì thế, giờ em có thể nói với chị em rằng – chính chị ấy đã chọn chỗ kết quả ấy cho mình. Giờ thì chị ấy phải chấp nhận thôi.

James.

Lizzie ngồi bất động một lúc, cô cứ nhìn chằm chằm vào không khí. Trong khoảnh khắc, Goerge và tấ cả những lời dối trá của anh ta – nếu đó cũng là những lời dối trá, và trong sâu thẳm cô biết đúng là thế - cứ mờ dần đi. Tất cả những gì cô có thể nhìn thấy là Jane khi còn ở trong bệnh viện, rồi Simon, nụ hôn, cái tát. Rõ ràng là James đã không nán lại mà nhìn được việc Jane đã làm với Simon – anh ấy chỉ nhìn thấy nụ hôn và tự rút ra kết luận. Liệu cô có thể buộc tội anh ấy không- có không? Hẳn là như thế...

Những ý nghĩ của cô cứ quay cuồng trong đầu, hỗn loạn tới mức cô chỉ muốn hét lên.

‘Sao mà mình ngu ngốc thế!’, cô nói thành tiếng với bóng mình trong gương. ‘Đáng lẽ mình phải nhận ra chứ nhỉ - George cố tình dựng lên mọi chuyện, để mình tin đó là sự thật.

Cô nhớ lại cái hôm ở cuộc đua. Nếu bình thường, chẳng có ai lại mang cả một cuộc đời mình ra để kể cho một người hoàn toàn xa lạ? Trừ khi anh ta muốn dựng lên cả một câu chuyện dối trá.

‘Mình đã muốn tin George, chỉ vì một lý do, một lý do mà thôi- đó là vì mình đã quyết định rằng, James là một kẻ tự phụ, khăng khăng với những thành kiến về trường công, một kẻ chẳng coi ai ra gì’. Cô lại nói với chính mình, nhìn chằm chằm vào cái bóng trong gương.

‘Lizzie Bennet, mày cũng đầy những định kiến hệt như anh ấy thôi. Giờ mày quyết định thế nào trước toàn bộ câu chuyện này đây?’

Cô còn có thể làm gì nữa? Chỉ có một việc thôi: cô phải đói diện với James và nói chuyện thẳng thắn với anh về Jane. Chỉ có thế, mới có thê lấy lại công bằng cho chị cô.

***

‘Ý bà là sao ạ, bà nói anh ấy không còn ở đây nữa ạ?’

Lizzie biết là cô và bà Meceleine sẽ đến lâu đài vào buổi chiều để chuẩn bị lần cuối cho bữa tối vào thứ bảy tuần tiếp tho, nên đã dành cả ngày nhẩm đi nhẩm lại những gì cô định nói với James. Giờ đây, cái ý nghĩ sẽ không còn cơ hội nào để nói hết mọi điều khiến cô không chịu nổi.

‘À, nó đi ra sân bay đón em gái rồi’, bà Katrina điềm tĩnh nói rồi đưa cho bà Madeleine một lô thẻ xếp chỗ. ‘Chiều tối nay nó sẽ quay lại thôi. Mà cháu đã gặp Jenna chưa?’

‘Dạ chưa ạ’, Lizzie đáp, ‘nhưng cháu đã nghe cô ấy hát trong một đĩa CD. Cô ấy có một giọng hát tuyệt vời’.

‘Ta quý cô bé đó lắm’, bà Katrina gật đầu. ‘Đúng ra ta yêu cả hai đứa chúng nó. Mặc dù James đôi khi khá cứng đầu và thiển cận’.

‘Anh ấy cứng đầu và thiển cận lắm ạ?, cô lặp lại, hy vọng dù anh ta sẽ nói thêm gì đó.

‘À, ta rất muốn nó tham gia kinh doanh. Chuỗi khách sạn De Burgh ấy’, bà nhấn mạh. ‘Dù sao thì, đó là điều nhỏ nhặt nhất ta có thể làm được – bố mẹ hai đứa đều mất cả rồi, cháu biết đấy...’.

Lizzie gật đầu.

‘Và nó cũng đã có sẵn một công việc dành cho nó, triển vọng rất xán lạn, dần dần nó có thể mở rộng cổ phần của mình... nhưng nó có chịu đâu. Và cháu biết vì sao không?’

Lizzie lắc đầu.

‘Vì nó chỉ muốn làm từ thiện thôi’, dì anh ta thờ dài. ‘Cháu tin được không? Ta cũng nói với nó rằng, “Hành động đó là rất cao cả, cháu ạ, nhưng cháu có thể làm việc đó vào thời gian rảnh rỗi.” Các khách sạn cũng có thể tài trợ cho các buổi gây quỹ, như buổi tối mai chẳng hạn...’.

Bà lại thở dài.

‘Và cháu biết nó nói sao không? Nó bảo, đó chỉ là một kiểu dich vụ nước bọt thôi. Còn nó, nó muốn tạo dựng sự nghiệp bằng cách giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn cơ’.

‘Điều đó...!. Trong phút chốc, Lizzie không nói nên lời. ‘Thật phi thường’.

Liệu đây có đúng là James mà cô từng biết và từng ghét không? Không, không phải là ghét – không thích thì đúng hơn. Cũng không phải, không phải cô không thích anh... Ôi lạy Chúa. Cô bắt đầu thích anh hơn so với lúc trước rồi.

‘Phi thường? Cháu nói đúng. Điều đó thật phi thường. Nó là một đứa giàu tình cảm như thế đấy. Hồi còn bé, cháu biết không, nó vẫn thường lau xe ô tô cho cô hoặc làm các việc vặt cho bố, và cho tiền bất cứ ai khốn khó đi qua.’

Bà lắc đầu, nét mặt bỗng tươi hẳn lên.

‘Nhưng, khi nó gặp cháu.. Ta nghĩ có vẻ nó rất quý...’.

Lizzie cảm thấy má mình cứ đỏ dần lên. Cô cắn môi suy nghĩ rồi quyết định không nói gì cả.

‘...nhưng từ trước tới giờ, không ai gây được ảnh hưởng đến cháu trai ta cả. À, đúng ra là vẫn chưa. Vì thế ta cũng không dám chắc là cháu có thể khiến nó nhìn ra lý lẽ đâu.’

***

Tin nhắn!

Chiều hôm sau, Lizzies lướt qua tin nhắn của Lydia.

Em đã đến Newquay... thật là một nơi tuyệt vời, tất cả mọi người đã ở đây. Thật tuyệt vời! Em đã có bạn trai mới. Anh ấy cứ như một giấc mơ vậy. Em đến câu lạc bộ bây giờ đây. Em cho chị thời gian đoán xem đó là ai nhé! Lydia.

Lizzie quẳng điện thoại kia lên giường, đang định tắm thì một ý nghĩ chợt đến, như một viên đạn lao ra từ nòng súng. Nếu Ludia đã bỏ Denny, và Arnber cặp với Tim, thế thì chỉ còn có George. Hoặc Ben. Có thể đó là Ben. Nếu thế thì ổn. Chính Lydia cũng từng nói là anh chàng này khá hấp dẫn, và vì Ben tán tỉnh Katie, nên cũng dễ hiểu nếu chính Lydia cũng muốn lôi kéo cậu chàng cho mình. Chắc đúng là anh ta

‘Giờ thì Lizzie, hẳn là em không quá hồi hộp cho buổi tối nay đấy chứ?’, Drew nói cho Lizzie trước khi bắt đầu bữa tối góp tiền từ thiện. ‘Rất nhiều nhân vật quan trọng từ Figeac và Cahors đã đến đây và đồ ăn thì... Ồ, chắc chắn em chưa từng được nếm thứ đồ ăn nào như hế đâu – và tất nhiên, rượu sẽ chảy thành sông, nhưng em hát nên em không được uống vì...’

‘Drew, em sẽ ổn mà’, Lizzie cam đoan với anh ta, mặc dù cô cũng thấy nôn nao lắm. ‘Em đã từng hát ở các buổi hòa nhạc rồi mà, anh biết đấy.’

‘Đúng, nhưng ở đây – trong khung cảnh tuyệt vời thế này..’

‘Ừ, mình hy vọng thế, vì nó sẽ ảnh hưởng đến mình, cậu biết rồi đấy.’

‘À’, Lizzie vừa mỉm cười vừa nói, ‘nhưng với một người có quá nhiều kinh nghiệm trong ngành khách sạn như anh...’

‘Em nói đúng’, Drew gật gật, mỉm cười với cô. ‘Tuyệt đối đúng.’

‘Emily’, Lizzie thở dài khi Drew biến mất sau cánh cửa từ phòng tập nhạc ra bếp, ‘cậu thật là một vị thánh. Lúc nào anh chàng cũng khoác lác thế này à?’

‘À, lúc có lúc không’, cô bạn mỉm cười ‘Mỗi khi bị anh ấy chọc tức mình luôn luôn giơ Jacques hoặc Leon ra..’

‘Emily? Có phài cậu đang nói là..’

‘Mình không nói gì với cậu cả’, bạn cô cười khúc khích. ‘Nhưng này, đây là lần đầu tiên mình có nhiều chàng trai để mà lựa chọn. Cậu nghĩ mình sẽ không tận dụng hết mọi cơ hội ư? Thực tế đi chứ!’

‘James, em cần nói chuyện với anh. Chuyện này rất gấp.’

Mắt James sáng lên khi Lizzie chạm tay vào anh. Bấy giờ các thực khách của bữa tiệc đang đi chọn đồ uống khai vị trong kho rượu mới phục hồi có tên Orargery.

‘Lizzie, anh cũng muốn gặp em. Anh muốn giới thiệu em với em gái anh, Jenna’

Lizzie quay ra và thấy một cô gái tóc đên, khá xinh, với đôi mắt ta sẫm và làn da màu kem sữa, đang nhìn cô đầy vẻ lo lắng.

‘Xin chào’, Jenna nói, giọng gần như thì thầm.

‘Jenna, thật vui được gặp cô’, Lizzie đáp lại. ‘Tôi không biết anh James dã nói với cô chưa, nhưng tôi đã được nghe đĩa CD của cô. Tôi nghĩ nó thật kỳ diệu’.

Jenna mỉm cười rạng rỡ.

‘Thật á? Thế mà tôi cứ nghĩ anh ấy động viên tôi thôi. Chị thích nó thật à? Không phải là chị chỉ nói thế vì anh ấy nhờ chị nói đấy chứ?’

‘Tôi không bao giờ nói điều gì trái với suy nghĩ của mình’, Lizzie khẳng địn với Jenna, ‘Và càng không bao giờ nói những gì người khác bảo tôi nói’. Bỗng cô nhìn thấy bóng tối lướt qua mặt James, cô ước giá mà cô chọn cách nói khác.

‘Kể tôi nghe về đĩa hát đó đi. Làm sao mà cô có thể hát được như thế?’

‘À’, Jenna vừa nói vừa nhìn sang James, lúc này đang kín đáo gật đầy với em gái. ‘Tôi đã từng ở đây – tôi bị suy sụp khi cha mất..’

Trong khoảnh khắc, Jenna dừng lại, cắn môi.

‘Tôi còn chơi cả đàn hạc nữa. Khi mọi người phát hiện ra âm nhạc là sở trường của tôi thì họ khuyến khích tôi tham gia lớp âm nhạc trị liệu này. Tôi bắt đầu viết bài hát về mọi chuyện đã xảy ra.;

‘Ồ thật là một sự trùng hợp.’ Lizzie thốt lên. ‘Tôi đến đây cũng vì thế. Tôi đang được thử việc trong trung tâm trị liệu bằng âm nhạc’.

‘Tôi biết, anh James đã kể cho tôi nghe’, Jenna gật đầu. ‘Chị hãy tiếp tục công việc ấy nhé. Tôi không thể diễn tả được nó hữu ích cho tôi thế nào đâu. Mặc dù tôi đã quay trở lại trường, tôi vẫn thường đến các lớp trị liệu’.

‘Liệu tôi có thể xem một số bài mà cô đã viết không?’, Lizzie hỏi. ‘Ý tôi là, nếu cô không thấy như thế là quá đường đột. Tôi tham gia trong dàn đồng ca Hãy cất cao tiếng hát. Và tôi chợt nghĩ là... ‘

‘Liệu hai cô có thể ngừng một chút để tôi nói một lời không?’ James hỏi vẻ khẩn thiết. ‘Nếu chũng ta không dự bữa tối, dì Kay sẽ tức điên lên mất. Tôi nghĩ đó sẽ không phải là một cảnh tượng dễ coi đâu!’

‘Chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé?’ Lizzie kết thúc câu chuyện Jenna.

‘Chắc chắn rồi, tôi rất vui’.

‘Anh James? Em cũng rất cần nói chuyện với anh.’

***

‘Thật là tuyệt vời, Lizzie ạ’, James nói khi bữa tối kết thúc, và khách khứa đã rản mát cả. ‘Giọng hát của em như giọng một thiên thần vậy.’

‘Em sợ là em chẳng có gì gọi là thiên thần cả’, Lizzie thú nhận. ‘Mình nói chuyện một chút được không?’

‘Nếu em muốn’. James đáp, giọng nghi ngại ngờ vực.

‘Em muốn. Anh biết anh đã nói gì, trong thư anh – vâng, em xin lỗi. Em đã hiểu sai tất cả mọi việc. Nhưng còn một điều quan trọng hơn. Về Jane.’

Cô nhận thấy từ ngữ bắt đầu chồng chéo lên nhau, nhưng sự xúc động khiến cô không thể nói rành mạch được.

‘Anh đã nhìn thấy chị ấy với Simon ở cuộc đua’, cô bắt đầu.

‘Quá đúng’, James lẩm bẩm, lông mày nhướn lên.

“Và anh nhìn thấy anh hôn chị ấy – KHÔNG phải chị ấy hôn anh ta’, cô nói.

‘Thế thì có gì khác nhau?’

‘Sự khác biệt là, rõ ràng anh đã quay đi ngay nên không nhìn thấy Jane đã tát vào mặt Simon và nói anh ta đã mất hết bình tĩnh. Lizzie nhấn manh. ‘Chính anh ta tìm đến chị ấy, không phải theo chiều ngược lại/ Họ chia tay nhau rồi- nhiều tháng trước đó.’

‘Vậy, còn chuyện trong bệnh viện thì sao..’

‘Chị ấy bị một cú ngã ở đầu’, Lizzie lý giải. Vâng, em thừa nhận là đến khi ấy, Jane vẫn còn chưa thoát khỏi những ký ức về Simon. Nhưng rồi chị ấy nhanh chóng quên anh ta khi gặp anh Charlie’.

Cô ngừng lại, lạy trời giá cô đừng nói quá nhiều’.

James im lặng một thoáng, rồi lẩm bẩm.

‘Cô ấy không hề gọi điện hay gửi tin nhắn cho Charlie trong suốt cả kỳ nghỉ’.

‘Tính chị ấy thế’, Lizzie nói’. Charlie không gọi chị ấy và cũng không nói là anh ấy không có số của chị ấy bởi vì...’

‘Cậu ấy gọi sao được. Chính anh đã xóa số của chị em khỏi máy Charlie’.

Lizzie há hốc mồm.

‘Anh? Anh làm gì?’

‘Lizzie! Lizzie, lại đây nhanh lên!’

Emily, vẫn đang vận đồ phục vụ bàn, lao đến chỗ họ, tay vẫy vẫy một cái điện thoại để bàn.

‘Bố cậu đấy, có vẻ là việc khẩn cấp thì phải.’

Lizzie đón chiếc điện thoại, tim bõng thắt lại.

‘Bố ạ?’ Cô liếc nhìn đồng hồ. Đã 11h rưỡi đêm rồi – còn gì có thể xảy ra nữa đây?

‘Bố nói gì cơ? Sao ạ? Lydia đã làm gì?’

Nghe bố nói, tất cả mọi ý nghĩ của cô về mánh khóe của James đều biến mất.

‘Ôi bố ơi, không. Lạy Chúa. Không’

‘Jenna, đem ly nước đến đây. Lizzie, em ngồi xuống đi. Có chuyện gì thế? Điều gì đã xảy ra vậy?’

Lizzie hít một hơi dài rồi cố trấn tĩnh.

‘Việc liên quan đến Lydia. Nó biến mất rồi.’

‘Biến mất? Ý em là sao?’

‘Nó đến Newquay với nhà Forster’, Lizzie nói. ‘Cả nhóm bạn bè của nó ở đấy. Nhà em cứ nghĩ là bà Forster và người tình của bà ấy cũng ở đó. Nhưng khi bọn trẻ tới nơi thì hai người đó đã đi chới ở đảo Scilly rồi.’

‘Và để mặc bọn trẻ con một mình à?’

Lizzie gật đầu đau khổ.

‘Anh đoán được chuyện gì xảy ra rồi đấy.’ cô thở dài

‘Bọn chúng tổ chức tiệc à?’

‘Không phải chỉ tiệc thôi đâu – một cơn bão cuốn phăng đi mọi thứ thi đúng hơn, theo những gì hàng xóm nói. Ai đó trong đám bạn bè đưa tin lên trang web cá nhân. Thế là cả một đám khách không mời mà đến, và cái nhà trở thành một đống tan hoang.

Cô nuốt nghẹn.

‘Amber gọi điện cho mẹ. Khi bà mẹ về thì nơi ở đã tan nát. Không thấy Lydia và George đâu. Cả chiếc xe hơi hàng hiệu của ông Forster cũng đã bốc hơi.’

‘Lạy Chúa!’ James hít một hơi. ‘Đã báo cảnh sát chưa?’

‘Mọi người gọi cho cảnh sát ngay, nhưng lúc đó họ chưa biết là Lydia và George vắng mặt’, Lizzie thở dài. ‘Giờ thì họ biết. Bố không báo cho em vì không muốn em lo. Nhưng giờ thì tin tức đã được đưa lên cả vô tuyến rồi.’

‘Nhanh vậy hả?’

Lizzie không thể chịu đựng hơn được nữa. Cô òa lên khóc.

‘Vâng, nhanh thế đầy. Vì họ tìm thấy một lô ma túy ở nhà và .. Ôi Chúa ơi!’

‘Cái gì?’

‘Amber nói Lydia đã dùng thuốc với George và hành động vô cùng điên rồ. Và nếu Amber mà đã nói thế thì... Lydia thật là ngu ngốc. Nó bao giờ cũng làm trước rồi mới nghĩ...’

James nắm lấy tay Lizzie và cô không phản đối.

‘Em phải về nhà, James ạ. Em phải về với mọi người, Có thể anh nghĩ là em hấp tấp quá... ‘

‘Không, anh không nghĩ thế. Anh nghĩ em hành động rất đúng. Hãy để anh lo. Anh sẽ lo một chuyến bay và lái xe đưa em ra sân bay ngay ngày mai’.

‘Anh thật tốt, nhưng anh không cần phải làm thế đâu’.cô phản đối.

‘Anh cần đấy,; anh nói dứt khoát. ‘Anh có lỗi trong chuyện này. Nếu anh nói cho nhiều người hơn biết George thực sự là người thế nào thì điều này có lẽ đã không xảy ra. Nhưng giờ thì nó đã xảy ra rồi- thôi chúng ta sẽ làm tất cả những gì có thể làm được’.

‘Chúng ta không thể làm gì đấu’, Lizzie nói. ‘Trừ việc chờ đợi.’

‘Tình yêu là liều thuốc chống chỉ định cho những cô gái quá nhạy cảm’.

‘Tin từ mục Hướng về phía Đông. Cảnh sát đang nỗ lực tìm kiếm một cô bé 15 tuổi, sống ở thị trấn Meryton và một thanh niên 21 tuổi đi cùng cô. Lydia Bennet biến mất khỏi nhà nghỉ của một người bạn sau khi một nhóm thanh niên đến quậy phá một người bữa tiệc tại Newquay...’

Lizzie về đến nhà chưa được 10 phút thì tin này được đưa lên vô tuyến. Jane đã nói người t a phát gần như liên tục trong mục tin tức 24 giờ của đài BBC, phát cả hình của Lydia.

‘...George Wickham tầm thước, tóc màu sẫm...’

Ông Bennet tắt điều khiển từ xa rồi quay về phía Lizzie. Mặt ông tái xám vì lo lắng và ông ngừng đi đi lại lại trong phòng.

‘Đã ba ngày rồi’, ông nói, giọng đều đều vô cảm. ‘Bố nghĩ khi họ tìm thấy chiếc ô tô ngày hôm qua, có thể em con đang ở gần đó. Nếu có bất cứ điều gì xảy ra với em...’

‘Nhưng chiếc xe vẫn nguyên vẹn, không có tai nạn mà bố’, Lizzie cam đoan với ông, cố gắng tỏ ra lạc quan. ‘Cảnh sát suy đoán rằng nó bị bở lại vì đã hết xăng, chị Jane bảo con thế’.

‘Ừ, nhưng bố vẫn chưa nói cho con tin tồi tệ nhất’, ông nói. ‘Hôm qua, bố nhận được một tin nhắn. Con xem này’.

Bố ấn vào tay Lizzie chiếc BlackBerry.

Con ổn nhưng muốn...

‘Đây là tin nhắn của Lydia ạ? Đó không phải số của em. Vậy hẳn là số của George rồi?’ Lizzie hỏi.

‘Cảnh sát nói đúng là số của George. Họ cố tìm xem con bé đã ở đâu khi gửi tin này nhưng...’

Giọng ông nghẹn ngào. Lizzie đoán hẳn cảnh sát đã quá muộn nên không tìm được thông tin nào.

‘Rồi sao nó lại ngừng lại ạ? Nó muốn gì? Về nhà? Trốn nhà?’

Bố cô lại đi lại trong phòng, trong khi Lizzie cố tìm ra điều gì đó để an ủi ông.

‘Bố là một người cha vô dụng’, bỗng nhiên ông nói to. ‘Bố luôn hướng tới một cuộc sống yên bình. Và giờ con thử xem xem, nó đã đưa chúng ta đến đâu. Nếu bố triệt để không cho Lydia tự do thái quá, nếu bố kiên quyết phản đối mẹ con và nói là mẹ đang làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn thì...’

‘Bố đừng nghiêm khắc với bản thân quá, bố ạ’, Lizzie khẩn thiết. ‘Bố là một người cha tuyệt vời. Lydia chỉ đang trải qua một giai đoạn đặc biệt mà thôi. Em ấy sẽ ổn khi...’

‘Chị Lizzie?’

Katie xuất hiện ở bậu cửa, mặt cô còn xanh xao hơn cả ngày thường và mắt cô đầy những tia đỏ.

‘Em có thể nói chuyện với chị không? Nói riêng với chị thôi?’

Lizzie định phản đối, nhưng một cái gật đầu ngắn của bố đủ để cô hiểu. Cô theo em ra khỏi phòng, lên gác vào buồng ngủ cô em. Cửa vừa đóng. Katie đã òa lên khóc

‘Tất cả là lỗi của em, lỗi của em’, cô bé tức tưởi. ‘Đáng lẽ em phải ngăn chị ấy, nhưng em nghĩ chị ấy chỉ đùa vui thôi và muốn chọc em như thường lệ...’

‘Katie, thôi nào. Em không có lỗi gì cả. Nhưng nếu em biết gì, bất cứ điều gì, có thể giúp tìm ra Lydia thì em phải nói cho cả nhà biết’.

‘Bố sẽ giết em mất..’

‘Không đâu. Thế em biết gì nào?’

Katie mở ngăn kéo bàn và rút ra một tờ giấy viết thư màu hồng, rúi vào tay Lizzie.

‘Đó là email của Lydia’, Katie nói. ‘Em in nó ra và giấu đi như Lydia nói, nhưng...’

Bọn chị đến nơi rồi! Em không được mời đi hoàn toàn là tại em thôi – Amber bảo là em không biết giữ bí mật bao giờ. Nó phải thuyết phục gãy cả lưỡi để mẹ nó và ông tình nhân đi chơi vào cuối tuần, và bọn chị có thể tha hồ tung hoành. Nhưng tuyệt nhất là – NHỚ LÀ EM KHÔNG ĐƯỢC KỂ CHO AI, NẾU KHÔNG, CHỊ SẼ KHÔNG BAO GIỜ, KHÔNG BAO GIỜ NÓI CHUYỆN VỚI EM NỮA- chị đang cặp với George đấy! Không, sự thực là –anh ấy bảo chị hấp dẫn hơn nhiều nhiều lần so với tuổi của chị - em tưởng tượng được không? Anh ấy bảo anh ấy thích chị ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy chị trên xe buýt khi chúng mình đi đến trường đua! Chị cược là Lizzie mà biết chuyện này, chị ấy sẽ giận điên lên cho xem. Anh George muốn mình giữ bí mật vì anh ấy lớn tuổi hơn chị nhiều. Với lại, anh ấy nói đúng. Đó là chuyện riêng của bọn chị mà thôi. Anh ấy quá tuyệt, và cực kì dễ thường.

Dù sao cũng gặp em tuần sau nhé! Ở nhà tận hưởng cái làng Longbourn già nua và buồn chàn đi nhé. Lydia

PS: Nếu em dám nói chuyện này với ai, chị sẽ không bao giờ tha thứ cho em đâu.

Khi Lizzie đọc xong bức thư, thì cũng là lúc katie khóc òa lên không kiềm chế được.

‘Nếu chi ấy chết thì sao? Nếu có điều gì kinh khủng xảy ra với chị ấy? Nếu em biết là mọi thứ trở nên tồi tệ thế này, em sẽ không bao giờ đồng ý làm...’

‘Làm gì?’

‘Chị ấy nói sẽ cho em đi cùng đến tất cả các bữa tiệc, các buổi đi chơi của chị ấy. Chị ấy sẽ tìm cho em một bạn trai, miến là em giấumọi việc cho chị ấy bất kỳ lúc nào chị ấy cần. Và vì em chẳng bao giờ được như chị ấy, lúc nào cũng đầy các chàng trai vây quanh, làm đủ trò nên giờ em đã làm hỏng hết cả mọi chuyện rồi...’

‘Katie, thôi nào. Em đã hành động đúng. Chị sẽ mang bức thư này cho bố xem...’

‘Lydia sẽ giết em mất’

‘Sẽ có ngày Lydia phải cảm ơn em đấy. Tin chị đi’.

‘Vâng, điều gì cũng phải có một lần đầu’, Katie lẩm bẩm, thoáng nở một nụ cười yếu ớt.

Lizzie ôm lấy em rồi chạy xuống dưới nhà. Đúng lúc đó điện thoại rung.

Tin nhắn

Lạy Chúa, đó là Lydia.

Nhưng không phải Lydia.

Em cứ ở yên đấy. Mọi việc sẽ được giải quyết. Anh hứa. James.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, đọc đi đọc lại lời nhắn của James. Chắc là anh gửi tin nhắn cho cô từ Pháp. Lúc nào anh cũng nghĩ đến cô, kể cả những khi cô coi anh như một kẻ tự cao tự đại, một kẻ máu lạnh tệ hại.

Không hiểu sao tin nhắn của anh đã khiến mọi lo lắng của cô tan biến hết.

Cô ngồi trên cầu thang và khóc, như thể làm thế thì tim cô sẽ được giải thoát vậy.

Và cô khóc không phải chỉ vì lo cho em gái mình.