Yêu Lầm Giận Vội

Chương 9: Một chàng trai vẻ mặt dễ coi, một thân hình lý tưởng, với phong cách đầy sức thuyết phục



‘Làm sao để biết con ngựa nào sẽ thắng?’. Lizzie hỏi, tựa người vào hàng rào quanh chuồng ngựa khi các chú ngựa diễu hành trước lúc bắt đầu vòng đua thứ nhất.

‘Ồ, tất nhiên rồi, tôi quên là cô không biết gì nhiều về nơi này lắm, phải không?’ Caroline khinh khỉnh nhận xét. ‘Ngay lúc này mà giải thích thì thật khó quá nhưng tôi đoán con số 4 – Twist ‘n’ Shout sẽ về nhất. Vai u vạm vỡ, dáng đi nhún nhảy, đó là những dấu hiệu tốt, phải không anh James?’

‘Chẳng có nghĩa gì cả’, James phản đối. ‘Con “Mất cả chì lẫn chài” sẽ băm nát đường đua. Chịu khó, dai sức và nòi giống là điểm quyết định. Anh biết người luyện ngựa, và ông ấy đoán là…’.

Lizzie tách ra, cô thích ngắm những người đến xem và tận hưởng cả ánh nắng lẫn không khí trong lành hơn là nghe cuộc tranh luận đầy vẻ khoe khoang này.

Đúng lúc đó, cô thấy Drew đang quả quyết tiến về phía mình và chẳng thấy Emily đâu cả.

‘Lizzie, em đây rồi’, anh chàng nói. ‘Nào đi cùng anh, và nói cho anh biết anh nên đặt cược con nào nào’.

‘Ồ, em chẳng biết tí gì về đua ngựa đâu’, cô cười phá lên. ‘Tốt hơn là anh nên dán mắt vào danh sách ngựa đua ấy’.

‘Chính là nó!’. Drew phấn khích. ‘Nhìn mà xem, có một con ngựa tên là Pinprick (Cú ddaam0. Riêng cái tên đã là một điềm tốt lành rồi! Đi nào, mình sẽ đặt cược con đó’.

‘Thực sự em chẳng muốn phí tiền vào việc đánh cược. Mà Emily đâu rồi?’

‘Ồ, sao em cứ phải lo cho Emily thế nhỉ - cô ấy ổn thôi. Cô ấy đang nói chuyện với vài người bạn học ở trường. Nào nhanh lên, mình phải đặt cược trước khi các cửa đặt cọc khép lại. Anh biết những thứ này, em biết đấy, bố dượng anh là giám đốc Hội giải trí Mỹ, và nếu em đã từng tham dự những cuộc gặp mặt các doanh nhân nhiều như anh thì…’.

‘Chạy vào đó đi, Pinprick!’. Drew hét lên. ‘Chạy đi chứ, đồ điên!’

Lizzie rúm cả người khi tiếng hét của Drew mỗi lúc một to. Nhìn cái cách anh ta xử sự buông thả như thế cô thở phào. May là việc đặt cược mất nhiều thời gian quá nên họ không kịp quay lại hàng ghế dành cho hội viên. Giờ họ đang phải xem cuộc đua từ hang rào chắn, rất xa những người khác. May quá!

‘Đúng rồi, đúng rồi, thế chứ!’

Một tiếng gầm từ phía đám đông khi Pinprick vượt lên con “Mất cả chì lẫn chài” một cái đầu.

Drew phấn khích quay sang Lizzie, nhấc bổng cô lên và quay tròn. Trong khoảnh khắc, cô phá lên cười, khoái chí vì James đã sai lầm.

Rồi anh ta hôn cô. Vào môi. Và mặc cho cô điên cuồng cố lách đi, cái hôn vẫn thật dài, quá dài.

‘Anh thật quá lắm!’, cô hét lên. Cuối cùng thì cô cũng đấm một cú thật mạnh vào bụng anh chàng bằng khuỷu tay, và một cú đá cẩn trọng vò gót chân anh ta.

‘Nhưng Lizzie…’. Anh chàng lại bắt đầu.

‘Anh đừng có nhưng nhiếc gì với tôi nữa’, cô cắt ngang, cố chùi môi bằng mu bàn tay vẻ ghê tởm. ‘Anh nghĩ anh là ai hả? Thế mà tôi cứ ngỡ anh đã hiểu ra rồi cơ đấy – Tôi không thích anh!’

Cô quay đi và bước chậm rãi về phía lô lớn dành cho hội viên, xấu hổ nhận ra những tiếng khúc khích từ đám đông xung quanh.

‘Em không thích anh?’. Drew gọi đằng sau. ‘Vậy tại sao em lại kể cho anh nghe về Pháp? Làm như là vô tình em chọn đi đúng nơi mà em biết anh sẽ tới vậy?’

‘Tôi làm gì cơ? Anh điên rồi!’, cô hét lên. ‘Chỉ là nộp đơn xin việc, thậm chí tôi còn chưa gặp mặt anh. Nếu có thể, hẳn tôi đã chọn bất kỳ nước nào trên trái đất, miễn là không có anh ở đó!’

‘Được, cám ơn cô nhiều’, Drew đáp trả. ‘Cô biết không, trước khi đến đây, tôi đã nghe mẹ cảnh báo về gia đình cô. Bà nói nếu con cái họ giống bố mẹ, những kẻ hãnh tiến muốn leo cao trong xã hội, nơi vốn chửng phải dành cho họ, và…’.

“Im ngay’, Lizzie nói, quay lại đối diện với anh chàng. ‘Chưa ai dám tuôn ra những lời như thế về gia đình tôi. Giờ thì tôi vẫn nhớ anh là khách, nên tô isex không kể lại với ai chuyện này. Trừ khi…’.

Cô hít một hơi thật dài.

‘… anh còn dám làm quá với tôi một lần nữa. Khi đó, tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy’.

Cô ngừng lại khi Emily chạy như bay về phía họ.

‘Ôi lạy chú, Lizzie. Mình thắng đấy! 15 bẳng nhé. Tuyệt không?’. Cô ngừng lwoif, nhìn gò má đang tím lại của Lizzie. ‘Này, cậu ổn đấy chứ?’

Lizzie không nói gì. Tim cô đang đập thình thịch và cô chỉ muốn được đấm vào cái gì đó thật mạnh.

‘Emily’. Ngay lâp jtwcs Drew nói, vòng tay qua người cô bạn. ‘Sao mình không đi uống cái gì đó mừng chiến thắng của em nhỉ?’

‘Vâng, đi chứ! Thật tuyệt. Cậu đi chứ Lizzie?’

Lizzie lắc đầu. Cô vẫn còn quá tức giận nên không thốt ra được lời nào.

‘À, Lizzie vừa mới gặp một chuyện tồi tệ ấy mà’, Drew giả lả. ‘Anh nghĩ tốt hơn là chúng ta nên để cô ấy một mình. Nếu em từng trải qua những khóa đào tạo về cách giao tiếp với khách hàng như anh thì…’.

Sau khi đếm ngược từ 100 xuống 1 bằng tiếng Pháp. Lizzie mới cảm thấy đủ bình tĩnh đê gặp những người khác.

Cô cần có một cái này. Họ sẽ không cho tất cả mọi người vào đâu’. James đưa cho Lizzie một cái băng tay để cô có thể đi vào khu tập hợp ngựa cho vòng đua thứ hai, cùng với chủ ngựa và người huấn luyện ngựa. ‘Tôi sẽ đi ra đằng kia hỏi chuyện người huấn luyện ngựa và khai thác thông tin một chút. Sẽ đuổi kịp mọi người nhanh thôi’.

‘Đừng có đi đằng sau mấy con ngựa, và nhớ là cúng dễ bị kích động lắm, vì thế đứng có đến gần quá đấy. Được không?’. Caroline nhắc nhở.

Cứ làm như mình không biết gì ấy. Lizzie nghĩ. Rõ rafng là cô ả đang cố phô trương bản thân.

‘Anh James, đợi em với!’. Caroline cất tiếng gọi, khập khiễng trên đôi giày cao cả chục phân, khoác tay James bước đi.

Lizzie đang định theo Charlie và Jane đi vào khu tập hợp ngựa, thở phào khi không thấy Drew lẫn Emily đâu cả, thì có một tiếng hét đầy phẩn khởi từ phía hàng rào.

‘Lizzie! Đợi bọn em với!’

Tiếng hét của Lydia khiến vài cái đầu quay lại, và cứ nhìn vẻ mặt của một số người chủ ngựa và người luyện ngựa, đó hẳn không phải là một sự tán thưởng.

Lizzie quay lại, sẵn sang tặng cho cô em một cái nhìn lạnh như thép. Và lấy hơi. Đang sải bước về phía cô, đi đầu là Denny và cặp sinh đôi, rồi đến một người đàn ông cực kỳ gợi cảm và đẹp nhất trong số những người cô từng gặp. Anh chàng có mái tóc xoăn sẫm màu và làn da Địa Trung Hải. Bắt gặp vẻ giận dữ của Lizzie, anh bỗng mỉm cười rạng rỡ. Đúng lúc đó, Lizzie hiểu rằng, tất cả những gì cô đọc trong các cuốn tiểu thuyết lãng mạn yêu thích của mẹ, về dòng điện đột ngột phát ra, làm ớn lạnh đến cả từng làn da thớ thịt của con người ta, hoàn toàn không phải những thứ bịa đặt vớ vẩn như cô vẫn nghĩ.

‘Lizzie, đây là George Wickham’, Denny nói. ‘George là anh họ mình, vừa ở Úc một năm mới về, giờ đang ở nhà mình luôn. George, còn đây là Lizzie Bennet, chị của hai cô gái Lydia và Katie, và Jane ở đằng kia. Còn Charlie và Caro, tất nhiên là anh biết rồi phải không?’.

Cậu ta ngừng lại khi thấy Lydia hét toáng lên và ra hiệu một cách giận dữ từ phía góc xa của khu tập hợp ngựa.

‘Được rồi, được rồi, Lydia, anh đến đây!’, cậu ta gọi. ‘Hai người làm quen với nhau đi nhé?’

‘Xin chào’. Giọng George trầm ấm như nhung.

Và dù chỉ có một từ thôi nhưng nghe hàm chứa bao nhiêu ý nghĩa.

Lizzie mỉm cười.

‘Có thế chứ, tốt hơn rồi đấy’.

‘Sao cơ ạ?’

‘À, vì lúc nãy trông em thật là giận dữ’, anh vừa nói vừa cười, trong khi họ đi vào khu tập hợp ngựa.

‘Nhưng giờ nhìn em không đáng sợ nữa rồi!’

Lizzie cười phá lên.

‘Xin lỗi, tại lúc đó em đang bực đứa em, cô nói. ‘Đôi khi nó hơi quá và khi đó thì thật xấu hổ’.

‘Anh thấy cô ấy vui đấy chứ?’. George nhận xét. ‘Anh ngồi có một tiếng trong xe với cô ấy mà thấy cả một thế giời mới mở ra!’

‘Kể em nghe xem nào’, Lizzie đáp. ‘Ôi nhìn kìa, họ đang đưa các chú ngựa ra khỏi chuồng rồi, mình ra đó cùng mọi người nhé?’

‘Anh đoán bây giờ là lúc chúng ta học nghề đây, như họ vẫn nói’, George cười phá lên, lấy cái thẻ cá cược ra khỏi túi quần.

‘Ừm’, Lizzie lẩm bẩm, biết rõ là thực ra mình chẳng hào hứng gì với mấy con ngựa mà là với một điều gì đó gần sát hơn nhiều cơ.

‘Con đằng kia kìa, là con mà anh thích’, George nói, chỉ tay về phía con ngựa lông màu hạt dẻ non đang nhảy dựng lên và lúc lắc đầu. ‘Tên nó là gì nhỉ? À phải rồi, Hoàng tử thành Trojan”.

‘Hình như có vẻ không được thuận lắm nhỉ’. Lizzie khúc khích. ‘Vì chúng ta đáng lẽ phải lựa chọn con số 10, tên là “Vận động viên vượt đầm lầy” cơ mà. Đằng kia kìa, người luyện ngựa vừa mới cưỡi đấy, anh thấy không?’

‘Để xem nào”.

George đi đến chỗ tất cả đang tập trung quanh James và người luyện ngựa.

‘Em đặt tiền vào con này đấy à, Denny?’. George hỏi, vỗ vai cậu em họ.

Nghe tiếng anh ta, James quay lại. Rồi bỗng tái nhợt đi. Mặt George cũng tím tái. Và ánh mắt họ chạm nhau.

‘Cậu đấy à’. James mấp máy môi nhưng không thốt ra được lời nào. George cũng nhìn chằm chằm James, rồi sau đó, chẳng nói chẳng rằng, nghiêng đầu quay đi.

Tất cả xảy ra chưa đầy 30 giây. Lizzie chắc chắn là chỉ mình cô biết việc đó.

‘Đặt cược tất cả nhé’, James nói với người luyện ngựa, rồi không nói thêm lời nào, vỗ vào cổ con ngựa một cái rồi quay đi và rảo bước khỏi vòng đua nơi cả nhóm đang đứng.

‘Anh nghĩ’, George nói với Lizzie, ‘tốt nhất là anh nên theo dõi cuộc đua từ đằng xa’.

Lizzie chưa kịp hỏi rõ thì anh ta đã vội giơ tay vẫy rồi biến vào đám đông.

‘Điều tôi không thể hiểu được là’, Drew nói với Charlie khi các chú ngựa tiến đến vạch xuất phát, ‘tại sao con ngựa của James có tên là “Vận động viên vượt đầm lầy” trong khi đó là một con ngựa đua ở đồng bằng?’

‘À, đó là họ dùng phép đảo chữ tên công ty của dì cậu ấy’, Charlie giải thích. ‘Khách sạn De Burgh, chỉ có điều là sai một chữ s – không có chữ “S” nào và…’.

‘Khách sạn De Burgh?’. Drew sửng sốt. ‘Anh nói James là cháu của… Trời, tôi không thể tin được điều đó!’Drew vội đẩy Lizzie và Emily ra đằng sau, đi về phía hàng người nơi James đang đứng. Anh ta giơ ống nhòm ngắm những con ngựa đang vội vã đứng vào vạch xuất phát, mặt vẫn còn tái nhợt và u ám.

‘James, anh không thể tin là tôi vừa phát hiện ra điều gì đâu. Dì anh là bà Katrina De Burgh!’

‘Tin hay không tùy anh, nhưng tôi biết điều đó rồi’, James đáp.

‘Vâng, nhưng anh không hiểu đâu, đây là sự trùng hợp kỳ quặc nhất, vì chỉ vừa tháng trước thôi…’.

‘Xem kìa, xin lỗi, liệu anh có thể im lặng một chút không’, James cắt lời. ‘Ồ, chúng xuất phát rồi!’

‘Rồi, mình nghĩ về thứ ba còn tốt hơn là không được gì’, James nói với Charlie vào cuối chặng đua. ‘mặc dù nó còn sau con thứ hai đến 5 quãng. Mình sẽ nhắn tin cho dì Kat’.

‘Anh hãy nói với bà là’, Drew chen vào đầy vẻ phấn khởi, nhìn qua vai ‘anh đã gặp tôi!’

‘Dì tôi sẽ vui mừng vì điều này à?’. James lạnh lùng hỏi.

‘Ồ tất nhiên rồi, anh biết đấy, tôi là người được bà bảo trợ, nếu anh muốn gọi như vậy. Tôi làm cho khách sạn De Burgh và tôi đang theo học khóa đào tạo quản lý cấp tốc. Bà ấy vừa mua một khách mới ở Pháp, một lâu đài thì chính xác hơn’.

‘Mua lại là một cách nói’, James vừa lẩm bẩm vừa bấm số điện thoại.

‘Và 10 ngày nữa tôi sẽ đến đó’, Drew kết thúc đầy vẻ hoan hỉ.

‘Lạy chúa, không’, James lẩm bẩm.

‘Tôi biết, thật tuyệt phải không?’. Drew khoác lác, không hề nhận ra sự mỉa mai trong giọng nói của James. ‘Bà ấy đã xây dựng những kế hoạch hoàn hảo cho khách sạn đó. Và cả tôi nữa!’

‘Thật hả?’

‘Ồ, vâng. Này, tôi và anh phải nói chuyện mới được. Anh phải nói cho tôi biết về bà ấy vì theo kinh nghiệm của tôi thì các thông tin nội bộ bao giờ cũng rất có ích. Vì thế, nhớ nhé, hãy kể tôi nghe’.

‘Tôi không bao giờ, chưa từng bao giờ nói về gia đình tôi với người lạ. Giờ xin anh thứ lỗi, tôi cần tránh mặt vài người’.

Lizzie dành cả nửa giờ sau đó để lùng tin George và chẳng thèm để tâm đến cuộc đua. Cô biết làm thế thật điên rồ. Săn lùng một anh chàng mà cô mới chỉ nói chuyện trong năm phút, nhưng từ trước đến giờ cô chưa bao giờ có cảm giác đó. Cứ như cô đã uống đến hail y vodka với một cái dạ dày rỗng vậy – mà bình thường cô vốn chẳng uống bao giờ. Thực là cô đã bị choáng váng vì anh ấy rồi – không hẳn là đam mê, nhưng… cô đành phải thành thật với bản thân. Đó là sự đam mê. Anh ấy thực sự vô cùng cuốn hút.

Cô đi tìm ở tất cả các quầy bar, thậm chí rời cả phòng dành cho hội viên với những tay hồ lì ăn mặc bảnh bao để liều mình đi vào khu Bạc, nơi đầy ắp các loại bia rẻ tiền và những người tổ chức lễ hội đến từ bãi biển vì vụ tràn dầu gần đây. Cô vội đưa mắt tìm kiếm ở đường đua và khu tạp hợp ngựa, quầy bar Oyster và cửa ghi cá cược. Tự nhiên cô linh cảm là anh ta đang ở quầy dành cho sinh viên.

Cô đi theo các biển chỉ dẫn đề Các hoạt động giải trí và làng mua sắm, vượt qua những người bôi mặt, các đường đua cho loại ngựa nhỏ và các quầy bán đồ cưỡi ngựa và kẹo. Khi cô bắt gặp băng – rôn thông báo Trường chuyên ngựa Longbourn – Tuần hành tới tương lai cũng là lúc cô nhìn thấy một cảnh tượng khiến cô suýt ngất.

Jane đang ngồi trên một chiếc ghế băng, nhìn vào mặt một chàng trai tóc màu vàng óng như cát. Anh chàng thì đang nhẹ nhàng quang tay qua cổ cô, khi Lizzie nhìn thấy, cũng là lúc môi họ chạm nhau.

“Lạy trời’, cô nghĩ. ‘Chị Jane và Charlie gắn bó thật rồi’.

Rồi chàng trai ngẩng lên.

Nhưng đó không phải Charlie.

Đó là Simon

‘Chị sao thế? Jane, đừngk hóc nào’.

‘Chị không nên làm thế’, Jane sụt sùi.

‘Ồ có chứ. Chị nên làm thế chứ’.

‘Đó chỉ vì anh ta nói là chị đã phản ứng hơi thái quá, và rằng liệu bọn chị có thể quay lại với nhau không, rồi cái vụ tán phét trên mạng chỉ là trò đùa, và em biết không, Lizzie…’.

‘Trong khoanhrk hắc, chị tin an hta chứ gì?’

Chị cô gật gật.

‘Đáng ra chị không nên đi’, chị cô nói. ‘Việc mà anh ta được nhận trên tờ báo địa phương ấy? Anh ta ở đây để viết tin về cuộc đua. Anh ta nộp đơn cho tờ “Cuộc sống thể thao” nên muốn có thật nhiều bài hay trong hồ sơ của mình’.

‘Thôi đừng để ý ba cái chuyện đó nữa’, Lizzie cắt ngang. ‘Quan trọng là chị đã thoát được cái kẻ đốn mạt đó. Nói thực, khi em nhìn thấy chị hôn anh ta, suýt nữa thì em ngất mất, nhưng khi chị tát hắn ta, em chỉ muốn hét to lên vì sung sướng!’

‘Nhưng đáng lẽ chị không nên làm thê’, Jane phản đối. ‘Chị không nghĩ là chị lại hung dữ đến thế’.

‘Em thì không thể tin là hắn ta còn dám bén mảng tới bên chị, lại còn hôn chị nữa, sau khi đã đối xử với chị như thế. Một kẻ trơ tráo’.

Đột nhiên cô nghĩ đến Charlie.

‘Mà Charlie đâu? Sao chị đi có một mình vậy?’

Jane cắn môi, hơi bối rối.

‘Chị… chị nhìn thấy Simon, nên chị bảo Charlie là chị cần đi vệ sinh. Đừng nhìn chị như thế. Đơn giản là chị chỉ muốn đối mặt riêng với Simon thôi’.

‘Vâng, và chị làm được rồi đấy’, Lizzie quả quyết nói. ‘Em đoán là giờ chị lại quay lại với Charlie. Anh ấy đáng giá hơn vạn lần cái tên Simon đó’.

Cô ngừng lại, cảnh tượng vừa xảy ra mười phút trước vẫn còn nguyên vẹn trong trí óc cô.

‘Chị biết chứ, chị còn nhầm James với Simon khi chị ở trong bệnh viện đấy? James đứng ở cửa và chị gọi anh ấy là Simon và còn nói yêu anh ấy nữa’.

‘Chị phải tin lời em thôi, vì chị không nhớ rõ mọi thứ lắm’.

‘Chị thực sự quên Simon rồi chứ? Chị không thực sự yêu cái kẻ đó chứ? Ý em là nếu chị không…’.

‘Hãy tin chị, kể từ ngày hôm nay, người ta có cho anh ta vào vạc dầu chị cũng mặc. Giờ chị chỉ có một người thôi’.

‘Có thế chứ! Cuối cùng thì chị cũng chịu thừa nhận!’ Lizzie cười phá lên. ‘Thế chị còn đứng đây với em làm gì hả? Đi tìm anh ấy đi!’

‘Ồ. Xin chào’ Lizzie cố làm ra vẻ sửng sốt khi gặp George Wickham đang nằm bò trên bãi cỏ cạnh khán đài của trường luyện ngựa nghịch cái di động BlackBerry. ‘Tôi chỉ…’.

May mà cô không phải nói dối vì George vội đứng lên, phủi sạch cỏ trên quần và ngước nhìn cô rất chăm chú.

‘Chắc em nghĩ rằng anh là kẻ ngớ ngẩn, tự nhiên biến mất như thế phải không’, anh ta nói. ‘Anh thật thô lỗ. Em có thể bỏ qua cho anh không nếu anh mua đền em một thứ đồ uống?’

‘Ồ, thế thì tuyệt quá’, Lizzie trả lời rồi thầm xấu hổ vì nghe giọng mình có vẻ phấn chấn quá.

‘nhưng không phải ở quầy bar Champagne đâu’, George nói tiếp. ‘Anh không nghĩ mọi người ở đó sẽ vui vẻ đón chào anh. Hay chúng ta đi loanh quanh một chút rồi sẽ bắt đầu với một ly Pimm? Anh sợ là mình phải uống bằng ly nhựa, nhưng không sao, đồ uống mới quan trọng!’

‘Hẳn rồi’, Lizzie gật đầu. ‘Thế lại hay ấy chứ’.

Khi họ đứng xếp hang tại cửa ra vào để lấy đồ uống, George bỗng quay về phía cô.

‘Này, em biết James Darcy lâu chưa?’

Lizzie lắc đầu. ‘Mới vài tuần thôi ạ’, cô nói.

‘Còn anh thì biết anh ấy từ khi mới sinh ra’, George nói với cô.

‘Thật ạ? Thế mà em lại nghĩ…’.

‘Anh đoán là em đã nhìn thấy anh ấy chẳng vui vẻ gì khi gặp anh pahir không’, George cắt ngang.

‘Vâng, em có nhận ra điều đó’, Lizzie thừa nhận.

‘Anh đoán em và anh ấy là bạn tốt, phải không?’

‘Anh đùa đấy à!’. Lizzie phá lên cười. ‘Em có tiêu chuẩn riêng của em đấy. James là một kẻ ngạo mạn, tự cao tự đại nhất mà em từng…’.

George phá lên cười.

‘Anh nghĩ cả vùng này sẽ không đồng ý với em đâu’, anh ta thơ dài. ‘Anh thấy bảo James là một trong số những người được mời đến tất cả những buổi tiệc đình đám nhất, rồi những cuộc bắn sung ở trang trại Balmoral này, rồi những cuộc đi săn ở Pháp này, rồi cả công việc nữa’.

Anh ta dài mặt ra rồi cười với cô.

‘Nhưng anh đồng ý với em. James thật đáng ghê tởm. Anh ta hủy hoại cuộc đời anh, hoặc ít nhất là đã cố hết sức hủy hoại nó’.

‘Anh ta đã làm gì cơ?’. Lizzie kinh ngạc hỏi, khi họ đi dần qua năm bàn ghi điểm đi về phía vạch xuất phát.

‘Đó là một câu chuyện dài’, George thở dài. ‘Anh chắc em không muốn nghe đâu’.

‘Ôi xin anh, em muốn nghe mà’, Lizzie giục.

‘Vậy được, để anh kể. Cha anh và cha James, Alexander Darcy là bạn rất thân. Họ chơi cùng trogn đội bong Cricke của thị trấn, cùng một câu lạc bộ golf và cùng say mê ô tô cổ’.

Anh ta ngừng lời.

‘Chắc em đã biết bố James là Hiệu trưởng trường Heddingfield?’

‘Heddingfield?’. Lizzie kinh ngạc. ‘Có phải là ngôi trường mà toàn con cháu của những người nổi tiếng theo học?’

‘Đúng đấy”. George gật đầu. ‘Và vài quý tộc nữa. Bố anh là người trông coi ở đó, Alexander là ông nội anh. Mẹ anh mất khi anh còn rất nhỏ, và thành thực mà nói, bố James là người giúp cha anh vượt qua sự mất mát đó.

Anh ta nói rồi uống một ngụm.

‘Ông ấy hiểu được cha anh đã đau khổ thế nào vì bà Darcy cũng đã mất trong một tai nạn ô tô trước đó một năm, khi James mới 3 tuổi. Ví thế, ông ấy thấy hiểu cái cảnh gà trống nuôi con’.

Lizzie gật đầu, quay ra xem đàn ngựa đang tiến về điểm xuất phát để bắt đầu vòng đua thứ tư.

‘Xin lỗi, anh đã làm em chán’, George nói. ‘Anh nên dừng chuyện này thì hơn và mình cùng xem cuộc đua’.

‘Không không, anh cứ nói tiếp đi mà’, Lizzie giục.

‘Được thôi, nhưng hãy ngồi đây nào’. Anh chỉ vào một băng ghế màu trắng gần hàng rào và họ cùng ngồi xuống.

‘Vào kỳ nghỉ, James và anh thường chơi với nhau. Gia đình James có một ngôi nhà rất rộng và đẹp ngay trong khuôn viên trường, và một cái nữa ở Scotland; còn anh thì sống trong làng với bố’, George nói với cô. ‘Anh thông minh. Anh biết nói thê có vẻ hơi kiêu căng, nhưng đó là sự thật. Trường phổ thông ở quê thì chả ra sao cả. Anh chán nản lắm, và ông Darcy biết điều đó. Em đoán được không? Khi anh 13 tuổi, ông ấy cấp học bổng toàn phần để anh đến học ở Heddingfield. Nếu không có học bổng này, anh không thể theo học ở đó được và Heddingfield sẽ chỉ là một giấc mơ điên rồ mà thôi’.

‘Nhưng sao lại…?’. Lizzie bắt đầu.

‘Tại sao mọi sự lại tồi tệ thế ư?’. George hỏi. ‘Trong vài kỳ đầu khi mới vào học, James luôn phản đối anh. Đừng hỏi anh tại sao, nhưng anh ấy đã làm thế. Anh được nhiều người quý, có rất nhiều bạn gái, còn James thì không. Có lẽ là vì thế - anh đoán vậy. Đó là một trường có cả năm và nữ, nên em biết đấy, nếu một anh chàng chẳng có cô bạn nào, thì có nghĩa là anh ta chẳng có tài cán gì cả’.

‘Ồ, em đoán là anh khó chịu lắm vì phải đi chơi với một kẻ như James’, Lizzie nói. Cô nói thầm trong đầu, vì anh là một người hoàn toàn khác.

George nhún vai.

‘Nhưng ông Darcy thì đối xử rất tốt với anh. Ông ấy đài thọ tiền học phí cho các môn mà trường công không trả, như môn Latin và các môn tương tự. Ông ấy còn trả tiền thiết bị học tập mà anh cần. Ông nói chắc chắn anh có thể vào Cambridge nếu anh học chăm chỉ’.

‘Tuyệt vời! Và anh làm được chứ?’. Lizzie hỏi.

‘Học chăm chỉ ư? Đương nhiên. Vào được Cambridge ư? Không đâu, nhờ James đấy…’. George thốt lên uống cạn phần rượu còn lại rồi ném cái ly nhựa vào thùng rác gần nhất. ‘Anh bị đuổi khỏi trường 6 tháng trước khi dự kỳ thi hạng A’.

‘Bị đuổi? Anh làm gì mà bị đuổi?’

‘Anh phạm một lỗi rất nặng’, anh trả lời, giọng cay đắng. ‘Anh đã cố giúp em của James’.

Mắt Lizzie mở to.

‘Em anh ta? Jenna phải không?’

‘Em biết cô ấy à?. GIọng George nghe có vẻ rất lo lắng.

‘Em chưa gặp bao giờ’, Lizzie nói. ‘Nhưng em được nghe giọng hát của cô ấy trong một đĩa CD..’.

‘Ừ đúng rồi’, George gật. ‘Một giọng hát tuyệt voeif – cô ấy hát trong dàn đồng ca của trường, rồi hát đơn ca, đủ cả. Một chất giọng thiên thần, phải không? Thật tiếc là cô ấy lại trở thành mọt cô gái xảo quyệt và ranh ma’.

‘Nhưng anh nói là anh giúp cô ấy?’. Lizzie hỏi.

‘Hồi bé cô ấy rất dễ thương. Nhưng khi vào học ở Heddingfield, cô ấy x đã nhiễm phải rất nhiều tệ nạ, ngay cả những trường công tốt nhất cũng mắc phải các tệ nạn này, mặc dù họ chẳng bao giờ chịu thừa nhận. Đến lúc cô ấy 14 tuổi, thì cô ấy đã dính vào ma túy rồi’.

‘Ôi lạy chúa!’. Lizzie sửng sốt.

‘Anh phát hiện ra’, George thở dài. ‘Cô ấy thích anh. Cô ấy nhằng nhằng bám theo anh, thư từ suốt, và anh nghĩ chỉ có anh mới khuyên bảo được cô ấy. Nhưng rồi một ngày…’.

George hít một hơi thật sâu.

‘Có lẽ vì muốn tỏ ra lọc lõi và từng trải, Jenna đã dù Cocain, và rủ cả anh dùng thử’.

‘Thật ngu ngốc! Anh đã làm gì? Hẳn là anh phải nói cho bố cô ấy biết?’

George lắc đầu.

‘Một tháng trước đó ông Darcy bị đau tim, và tin này có thể giết chết oog ấy. Bây giờ đó là điều duy nhất khiến anh suy nghĩ. Và đúng là khi biết chuyện, ông ấy đã mất thật’.

Trong phút chốc, Lizzie cảm thấy nỗi đau vô bờ bến của James. Khoog mẹ, và giờ không cha – điều đó thật khó khăn.

‘Tội nghiệp James’. Những lời nói thoát ra trước khi cô kịp nhận ra.

George cộc cằn gật đầu.

‘Đó là ba năm trước, khi anh đang học năm thứ hai của hệ 6 năm, ông Darcy mất. Một cơn đau tim nặng nữa vào sáng ngày Đón dân chúng’. Thật kinh khủng.

Anh ta lắc đầu, như đang chìm sâu vào ký ức.

‘Sau khi ông ấy mất, anh nhận ra Jenna vẫn còn dung thuốc – anh phải nói với ai đó. Anh đã nói với James. Đó là sai lầm lớn nhất của anh’.

‘Anh ấy không tin anh?’

George thở dài.

‘Anh nói với James là anh nghĩ chính sự đau khổ vì mất cha đã đẩy Jenna đến chỗ nghiện ma túy. Anh không biết nó đã kéo dài bao lâu rồi. James nói anh ta sẽ lo việc đó. Thậm chí, James còn cám ơn anh vì đã nói cho anh ta. Nhưng ngay sau đó anh bị gọi lên gặp hiệu phó và các ủy viên hội đồng quản trị của trường, rồi bị đuổi học’.

‘Nhưng…’.

‘James gài bẫy anh. Nhưng dẫu sao anh cũng khong thể đơn giản đổ lỗi cho anh ấy như thế’.

‘Anh có thể buộc tội anh ta quá đi chứ’, Lizzie đáp. ‘Đó là một hành động tồi tệ. Nhưng làm thế nào? Anh ấy làm điều đó như thế nào?’

‘Người ta nói là tìm thấy một túi cocain trong phòng anh’, George nói. ‘Anh nghĩ anh đã vứt hết cả đám thuốc mà anh lấy từ chỗ Jenna vào toilet rồi nhưng thực tế hình như còn sót một túi’.

‘Anh nói với họ chứ? Nói những gì anh làm?’

‘Ồ em không biết cái hệ thống của những kẻ sinh ra đã thuộc tầng lớp trên nó thế nào đâu’, George cắt lời, rồi tự nhắc nhở bản thân. ‘Xin lỗi em, anh không thể diễn đạt được. Nó chỉ là thế này, Jenna đã đổi trắng thành đen. Cô ấy nói chính anh là người lôi kéo cô ấy vào vòng nghiện ngập. Cô ấy thậm chí còn nói anh tán tỉnh ôm ấp cô ấy. Đúng là anh có ôm cô ấy một lần khi cô ấy khóc vì những việc đau khổ dồn dập xảy ra với cô ấy. Nhưng em thấy đấy, điều đó chẳng có nghĩa gì. Không ai tin anh cả’.

‘Em tin anh’, Lizzie nói. ‘Cảm ơn em’. Nụ cười của George làm gương mặt anh ta sáng lên. ‘Anh biết mình chỉ vừa quen nhau nhưng cử chỉ của em với anh thật vô cùng ý nghĩa’.

Những ngón tay của anh ta nắm chặt bàn tay cô, toàn thân cô run lên.

‘Đi nào’, anh ta đột ngột nói, giọng phấn chấn hẳn lên. ‘Đi về đi. Anh muốn ăn một cái bánh mỳ kẹp cua bể của Thụy Sĩ’.

‘Nhưng nếu James…’.

‘James có thể muốn tránh mặt anh, tùy anh ấy thôi’, George nói. ‘Nhưng anh không thể không làm những gì anh muốn chỉ vì mong anh ấy hạnh phúc. Có quá nhiều người đã làm điều đó bao lâu nay rồi’.

‘Vâng, nên thế anh ạ’, Lizzie khuyến khích. ‘Nhưng có một điều em không hiểu, tại sao Charlie và Caroline lại có thể làm bạn với một người như thế nhỉ?’

‘Ồ, đừng hiểu sai ý anh. James đối xử rất tuyệt với những người mà cậu ấy thích – những người thuộc tầng lớp của cậu ấy, em hiểu chứ? Anh gọi họ là tầng lớp có hai nhà, ba nhà để ô tô. Nhưng với những người đang cố gắng vươn lên, hoàn thiện mình hơn, thì đó lại là vấn đề khác. Cậu ấy thường tỏ ra coi thường các bạn học cùng anh từ hồi học trường làng – cậu ấy bảo không hiểu sao anh lại có thể chơi với họ được’.

‘Em có thể tin điều này’, Lizzie trả lời. ‘Anh ta nghĩ em là tầng lớp hạ đẳng vì em học ở Học viện Meryton. Anh phải nói cho Charlie biết..’.

‘Không cách nào đâu. Anh không quen với việc đó’, George nói rồi sải bước nhanh hơn. ‘Thực ra em là người đầu tiên biết toàn bộ sự thật’.

‘Được, em sẽ nói với bọn họ’, cô nài nỉ. ‘Ý em là, nhìn cách họ nuốt lấy từng lời của anh ta, em…’.

‘Xin em, đừng làm thế’.

‘Tại sao?’

‘James chỉ tìm cách bảo vệ em mình thôi, anh đoán thế. Và hơn nữa, bố cậu ấy cũng như bố anh vậy’. Anh nói. ‘Trước khi mất, khi anh đến thăm ông trong bệnh viện, ông đề nghị anh hãy luôn làm bạn với các con ông. ‘…’ ông nói, ‘là mối dây gắn kết nhau’. Có thể giờ họ chưa chấp nhận anh, nhưng một ngày nào đó…’.

Giọng anh ta vỡ ra.

‘Lạy chúa, một ngày nào đó, họ sẽ đến, mọi điều sẽ được làm rõ và tha thứ’.

‘Anh thật tuyệt vời’, Lizzie hít một hơi. ‘Em thì không độ lượng như thế được’.

‘Anh tin vào cuộc đời và phải sống chứ’, George mỉm cười. ‘Và em biết không? Cuộc sống của anh hiện giờ cũng rất tốt. Anh dành một năm để đi chơi, anh đi du lịch sang Úc. Anh là người phải ra đi, anh không thể cứ ngồi một chỗ và hối tiếc cho bản thân. Anh làm nhân viên cứu hộ trên bãi biển Bondi một thời gian, học các kỹ năng tồn tại trong sa mạc, học một chút về bơi thuyền buồm. Và bây giờ. À, anh đang ở nhà Denny một thời gian, rồi sau đó, ai biết tương lai đang ẩn chứa điều gì?’

Anh ta mỉm cười nhìn Lizzie. Cô thấy tim mình như ngừng đập.

‘Anh chỉ có cảm giác là, cho dù là điều gì đi nữa, nó cũng là điều rất tốt đẹp’.

‘Thôi nào, Jane, làm sao anh ấy có thể bịa chuyện thế được?’

Cả ngày, Lizzie chỉ nghĩ đến những gì George kể với cô. Sau cuộc nói chuyện, cô vẫn chưa gặp lại anh ta. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô không nghĩ đến anh ta. Đầu cô đầy ắp kỷ niệm về George: những chuyện anh kể, dáng vẻ, giọng nói cũng như ánh mắt buồn thương tiếc nuối phản ánh tất cả tâm hồn và suy nghĩ của anh. Cô không thể không tự hỏi: Liệu anh ấy có thích mình không? Dù chỉ một chút xíu thôi?

Phải đến tối muộn hôm đó cô mới có cơ hội trút hết tâm sự với Jane. Biết là thế nào chị mình cũng bảo vệ cho người bị thua thiệt, Lizzie nghĩ chị sẽ phản ứng giận dữ ngay khi cô vừa nói đến hành động của James Darcy. Nhưng thay vào đó, chị cô chỉ ngồi ở cuối giường nhìn cô, như thể cô đang bị điên và liên tục lắc đầu vì ngờ vực.

‘Chị không thể tin được’, Jane quả quyết.

‘Tại sao chứ? George nói dối làm gì?’

‘Thứ nhất, Charlie sẽ không bao giờ chơi với một kẻ xấu xa như thế, mà anh ấy và James đã là bạn cùng lớp thân thiết suốt cả thời đại học cơ mà’.

‘Thì sao nào?’. Lizzie hỏi. ‘Charlie không học cùng trường với anh ta, còn George thì có. Thế thì ai có khả năng biết sự thật hơn đây?’

Trong giây lát, Jane hơi lưỡng lự, nhưng chỉ phút chốc thôi.

‘Nghe nhé, Lizzie, người ta không thể đuổi ai đó chỉ vì mấy câu nói’, cô lập luận. ‘Đặc biệt là ở một trường cao cấp như Heddingfield. Nếu George vô tội như anh ấy nói để em tin…’.

‘Anh ấy vô tội mà chị, em biết là thế’, Lizzie nói.

‘Có điều anh ấy không thể chứng minh điều đó thôi. Ý em là, anh ấy không giấu em tí gì, anh ấy kể cho em nghe mọi điều, và anh ấy cũng chẳng hề hận thù gì, nếu là em thì hẳn là em đã khác rồi’.

‘Em biết gì không?’. Jane mỉm cười. ‘Chị đoán em thích cậu ta rồi’.

Lizzie cắn móng tay.

‘Em … Vâng, em có thích một chút. Anh ấy rất… sao nhỉ, rất dễ thương, không hề khuất tất. Những gì chị nhìn thấy cũng chính là con người thực của anh ấy’.

‘Làm sao em đoán chắc thế?’. Jane hỏi. ‘Em mới quen Georgr có 8 tiếng đồng hồ và chỉ trò chuyện với anh ta chừng 10 phút thôi mà!’

‘Em chỉ biết’, Lizzie đáp. ‘Khi xét đoán con người, em thường tin vào trực giác của mình. Và em tin George Wickham là người cực kỳ tốt. James Darcy có ước hàng vạn lần cũng không thể bằng anh ấy được’.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.