Yêu Nghiệt Khuynh Thành: Minh Vương Độc Sủng Cưng Chiều Phi

Chương 14: Đứa nhỏ hiếu thuận



"A a a a a!"

Nha hoàn người làm nhìn thấy một vũng máu me nhầy nhụa, vẫn còn co giật, bị sợ đến thét lên, có người ngay tại chỗ nôn mửa, cuống quít muốn chạy, lại trật chân té, ngã ngồi trên mặt đất.

Từ Thiến là người an tĩnh nhất, dù là một nha hoàn đặt trên người nàng, cũng không giống như bình thường, mắng to nha hoàn kia, cặp mắt nàng nhìn chằm chặp chỗ này, có chút trống rỗng vô hồn, sắc mặt tái nhợt không thấy một tia huyết sắc.

"Là ngươi làm sao?"

Từ Thiến được người hầu giúp đỡ, lảo đảo đứng lên, quay đầu, ngơ ngác hỏi Tô Tiểu Vũ, người sau lưng nghe vậy, rối rít bị sợ lui về phía sau.

Tô Tiểu Vũ nhíu mày, hình như rất hài lòng về biểu hiện của bọn họ, cũng không nói, chỉ là vô tội nháy mắt mấy cái, rồi sau đó, gật đầu.

Sau khi mọi người ở đây thấy nàng gật đầu, lập tức tán loạn, Từ Thiến lần nữa ngã ngồi trên mặt đất, tái mặt, nhỏ giọng nói, "Ngươi phế vật tay trói gà không chặt, không, không thể nào. . . . . ."

"Ta có nói qua ta là phế vật sao?" Tô Tiểu Vũ thấy mọi người chạy hết, đứng dậy, đi tới bên cạnh Từ Thiến, chậm rãi ngồi xuống, vô tội hỏi.

"Ngươi là phế vật." Từ Thiến run rẩy thân thể, không ngừng lắc đầu, Tô Tiểu Vũ thấy gương mặt nàng trong mắt, căn bản là ác ma kinh khủng nhất, "Đúng, đúng phế vật. . . . . ."

"Ta ở lại chỗ này, là muốn tìm tung tích mẫu thân, không làm phế vật, thì phiền toái rất nhiều đó?" Tô Tiểu Vũ bên cạnh, rất là nghiêm túc giải thích.

"Ma, ma quỷ. . . . . ." Từ Thiến giãy giụa lui về phía sau, không ngừng lắc đầu, tại sao có thể biến người thành cái dạng kia, người trước mắt căn bản là ma quỷ

"Ma quỷ thù rất dai ." Tô Tiểu Vũ mắt to khẽ cong, cười tủm tỉm nhìn Từ Thiến, thấy nàng sợ, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn người tới ngọt ngào hô một tiếng, "Phụ thân."

Lão gia? Đúng, lão gia có thể cứu nàng, có thể cứu nàng! Từ Thiến vội vàng nhìn về phía Tô Thanh Viễn tới, lại phát hiện, Tô Thanh Viễn nhìn chằm chằm Tô Tiểu Vũ, ánh sáng trong mắt kia nóng bỏng, giống như có thể đốt cháy nàng, thân thể đột nhiên hết sức, Từ Thiến cũng không chịu được nữa, té xỉu.

"Tiểu, Tiểu Vũ." Tô Thanh Viễn sững sờ nhìn Tô Tiểu Vũ, mặt của nàng rất giống mẫu thân nàng, phần khí chất thoát tục kia, hình như ánh mắt thông qua nàng nhìn thấy một người khác, trong mắt từ từ nổi lên si mê.

"Phụ thân đang nhớ mẫu thân rồi hả?" Tô Tiểu Vũ đứng dậy, nhàn nhạt cười, chống lại mắt Tô Thanh Viễn.

Tô Thanh Viễn cứ điên rồ gật đầu như vậy, ngay sau đó trong mắt lộ ra phẫn hận, "Không, ta không nhớ nàng, nàng là một tiện nhân, nàng chạy chốn cùng nam nhân khác!"

Tròng mắt, trong mắt che lại sát ý, lần nữa giương mắt thì tất cả đều thành uất ức, bĩu môi, trong mắt Tô Tiểu Vũ dâng lên sương mù, miệng cũng hơi nhếch, cái loại đó vừa thấy đã thương, khiến Tô Thanh Viễn không nhịn được mềm lòng.

"Thế nào?" Tô Thanh Viễn cau mày, lòng không đành.

"Không có gì, chỉ là vì nương cảm thấy không đáng giá." Tô Tiểu Vũ cười một tiếng thê lương, mê mang nhìn phía chân trời.

Tô Thanh Viễn chỉ cảm thấy tâm níu chặt, nắm thật chặt quả đấm, hơi khó hiểu mở miệng mà hỏi, "Vì sao không đáng giá."

"Phụ thân có biết, mẫu thân, chưa bao giờ cùng nam nhân chạy chốn, nàng mặc dù không thương phụ thân, nhưng nàng đã là tiểu thiếp của người, vậy thì nhất định sẽ không phản bội ngươi." Tô Tiểu Vũ nhàn nhạt nhìn Tô Thanh Viễn, thấy trong mắt hắn có chút động tâm, âm thầm hừ một tiếng, tiếp tục nói, "Phụ thân có biết, ta mất tích ba năm, là đi đâu không?"

Tô Thanh Viễn còn chưa lấy lại tinh thần từ trong lời của nàng, nghe được nàng tiếp tục nói chuyện, không tự chủ khẩn cấp hỏi, "Nơi nào?"

"Nữ nhi, đi bái sư học nghệ." Tô Tiểu Vũ nghĩ đến ba năm này, ánh mắt có chút phức tạp, xem trong mắt Tô Thanh Viễn, chỉ có đau lòng, một tiểu nữ nhi một thân một mình bái sư học nghệ, thật là gian khổ.

"Ngươi có thể trở về phủ tướng quân."

Tô Thanh Viễn mới vừa nói xong, vẻ mặt Tô Tiểu Vũ lập tức trở nên bi thương, trong mắt tràn đầy nước mắt, run giọng nói, "Phụ thân, ban đầu mẫu thân là bị người ta cướp đi, nàng vốn dĩ không phải tự mình rời đi, nhưng ngươi tin tưởng lời đại nương nói, nhận định mẫu thân phản bội ngươi, ta làm sao dám trở lại!"

Bi thống này, khiến Tô Thanh Viễn hận không tát mình một cái được, thì ra là, chân tướng ban đầu như vậy sao?

"Chính ta ở nơi này, không mẫu thân trông nom, chịu hết khuất nhục, nhưng phụ thân không nghe không hỏi, thời điểm đã lâu, ta nản lòng thoái chí, nhưng vì lấy được một chút tin tức của nương, chỉ có thể lưu lại, cho nên mỗi lần ta nói chuyện cùng với phụ thân, đều chỉ hỏi chuyện nương."

"Thật xin lỗi, là phụ thân không tốt." Tô Thanh Viễn đau lòng cực kỳ, biết nàng bị người bắt đi, trong lòng oán hận đã biến mất, nhìn lại Tô Tiểu Vũ thì chỉ còn thương tiếc, ngay sau đó nghĩ tới điều gì, lập tức vội la lên, "Vậy ngươi có biết vị trí mẫu thân ngươi không?"

"Phụ thân không biết, nữ nhi làm sao biết?" Tô Tiểu Vũ lắc đầu một cái, "Nữ nhi vốn là muốn bỏ qua, mấy ngày nữa liền rời khỏi phủ tướng quân, tiếp tục cuộc sống lần nữa, nhưng hôm nay, Từ Thành Ngọc lại đến trong viện ta, làm nhục ta, nói là đại nương đã gả ta cho hắn!"

Nói nơi này, Tô Tiểu Vũ đã có chút sụp đổ, bộ dáng kia, rõ ràng là chịu hết khuất nhục, giống như bộ dáng nữ tử tuyệt vọng.

"Lớn mật, nữ nhi của Tô Thanh Viễn ta sao có thể gả cho loại vô dụng này." Tô Thanh Viễn vừa nghe, bên ngoài đau lòng càng thêm tức giận, cúi đầu, nhìn Từ Thiến té xỉu, trong mắt đều là ý lạnh, Tiểu Vũ cho dù không phải nữ nhi ruột thịt của hắn, nhưng nàng xuất sắc như thế, sao có thể gả cho cái loại côn đồ đó, tức giận vô cùng, đi về phía Từ Thành Ngọc ra một kiếm, trực tiếp kết thúc tính mạng hắn.

"Người tới, đưa phu nhân trở về." Tô Thanh Viễn lạnh giọng nói, đi tới trước mặt của Tô Tiểu Vũ, cười ôn hòa, dáng vẻ phụ thân tốt, "Tiểu Vũ, trước kia là phụ thân không tốt, phụ thân sẽ bồi thường cho ngươi, từ hôm nay, ngươi liền vào ở Khanh Ngọc các, đó là lầu các ta vì nương ngươi chuẩn bị, chỉ là. . . . . ."

Tiểu Vũ chẳng những có dung mạo của mẫu thân nàng, vừa nhìn bộ dạng Từ Thành Ngọc bị thương, e rằng nàng một thân võ nghệ cao cường, bên trong trẻ tuổi, tuyệt đối là người nổi bật, lúc nãy nghe nàng nói muốn rời khỏi phủ tướng quân, vậy làm sao có thể?

Theo ý hắn, Tô Tiểu Vũ tàn nhẫn như vậy, đều là bởi vì hắn nhiều năm chẳng quan tâm, nếu hắn đối sử với nàng tốt chút, có thể sử dụng cho bản thân, nữ nhi này mang đi ra ngoài, nhị mỹ lăng thành cũng không tính là gì, dù sao việc lớn của đất nước là ở trên lưng ngựa, võ nghệ càng hữu dụng so với cầm kỳ thư họa.

"Phụ thân không cần nhiều lời, nữ nhi hiểu, nữ nhi biết phụ thân vẫn ái nữ nhi, vậy liền đủ rồi, nữ nhi sẽ không rời đi."

"Được, được, nữ nhi tốt của ta, phụ thân nhất định sẽ tìm được nương ngươi, về sau chúng ta vui vẻ ở chung một chỗ." Tô Thanh Viễn vui vẻ cười to, cười đến ôn hòa, thị vệ đột nhiên đi vào ghé vào lỗ tai hắn nói mấy câu.

Vẻ mặt Tô Thanh Viễn nghiêm túc, nữa tỉ mỉ khai báo mấy câu, thấy vẻ mặt Tô Tiểu Vũ nhu thuận, trong lòng càng thêm yêu thích cực kỳ, gật đầu một cái, quay người đi.

Chờ hắn rời đi, Tô Tiểu Vũ mới chậm rãi thu hồi vẻ mặt, giơ tay lên lau khóe mắt lệ biến mất, lười biếng ngoắc môi, trong mắt đều là châm chọc, trước kia coi trọng dung mạo nương nàng, bây giờ nhìn thấy võ công của nàng, tính toán rất tốt, nàng là đứa nhỏ hiếu thuận vậy thì theo hắn chơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.