Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc

Chương 29: Hay là thôi đi!



"Lam trời xanh không, thái dương công công, con chó nhỏ đuổi theo tiểu ong mật ~~~" vừa mói chấm dứt luyện tập ở câu lạc bộ xong Tô Nhan sung sướng hát bài nhạc thiếu nhi thì bị Trần Tuyền khinh bỉ nhưng vẫn cứ vui nhảy nhót hướng tới phòng ngủ của mình.

Buổi tối ăn cái gì thì tốt đây? Vùng sông nước Giang Nam có gan lợn và bánh canh mật nhỉ? Tiểu thần trong nhà bếp sắp xếp nấu cơm sao? Nếu không sao cứ đi hai bước lại cật lực nghĩ đến việc về nhà ăn cơm thế chứ? Nếu có thể đều ăn một lần thì tốt ròi, cô cũng không phải rối rắm mà ăn như vậy. Tô Nhan ngửa mặt lên trời thở dài, vì sao một ngày chỉ có ba bữa ăn chứ? Không đúng, cô còn chưa tính bữa ăn khuya, kỳ thật là có bốn bữa chứ. Nhưng là vì sao 4 bữa như vậy mà vẫn là không đủ đâu?

Rất nhiều người đối với việc không chế ăn như thế nào để không mập thì đây là một loại hâm mộ lẫn ghen tỵ đi? Được lắm, các người phải đi hâm mộ lẫn ghen tỵ với Tô Nhan đi. Bởi vì cô ấy chính là một loại người như thế.

Cố Vi Ngôn từng vô số lẫn chỉ vào mặt Tô Nhan, bi phẫn muốn chết mà gào, “Vì sao? Vì sao? Vì sao Tô Nhan cậu mỗi ngày trừ bỏ ba bữa ăn chính còn có thêm buổi trà chiều, bữa khuya, ăn giống như trư thế mà không có mập được là sao. Vì sao tớ ngẫu nhiên ăn khuya nhiều một bữa mà liền béo lên nhiều như vậy? Thiên đạo bất công quá.”

Đương nhiên người vô tâm vô phế như bạn học Tô Nhan cũng co giật khóe miệng, sau đó cái nên ăn vẫn là tiếp tục ăn.

Thời điểm Tô Nhan đang đắc chí vui mừng mà nhảy nhót thì cô đột nhiên ngừng lại. Cách ghế đá còn hơn năm thước kia, hai tay vòng trước ngực, chính là tựa tiếu phi tiếu ( cười mà như không cười), không phải là Hứa yêu nghiệt sao?

Chết tiệt, sớm biết rằng sẽ thế này cô liền đi ra bờ sông nhỏ cho rồi... Tô Nhan ảo não, ở trong lòng kêu lên.

Được rồi, kỳ thật hiện tại đã là một tháng sau ngày các câu lạc bộ thu nhận thêm sinh viên mới. Từ một tháng trước nhìn đến Hứa yêu nghiệt cùng nữ sinh kia, hai người thân mật khăng khít đứng dưới tán cây nói chuyện phiếm xong thì Tô Nhan lại càng nhìn Hứa yêu nghiệt này càng không vừa mắt. Nguyên nhân sao? Xem người không vừa mắt mà cũng cần nguyên nhân sao? Dù sao cô chính là nhìn hắn không vừa mắt thôi.

A, đúng rồi. Sau đó Cố Vi Ngôn còn báo cáo lại rằng cô ấy nhìn đến Hứa yêu nghiệt cùng nữ sinh kia hai người cùng nhau đi ăn cơm.

Cái này trực tiếp làm cho miếng sườn lợn rán vừa vào đến miệng Tô Nhan cũng bị cự tuyệt, sau đó bất kể là QQ hay tin nhắn điện thoại thì Tô Nhan đều nhắn qua loa cho xong, một câu “mình bề bộn nhiều việc.”

Đúng vậy, Tô Nhan thực sự bề bộn nhiều việc. Tham gia 2 câu lạc bộ, dàn nhạc MAYA sẽ bắt đầu biểu diễn, đến lúc đó suốt một thời gian dài, bọn họ mỗi buổi tối đều phải ở trong trường tập diễn xuất. Lúc mới gia nhập trở thành một thành viên đánh đàn, Tô Nhan chẳng những muốn luyện tập nhiều mà cũng phối hợp với mọi người rất tốt.

Cho nên, giờ học nhiều, tập luyện ở câu lạc bộ hơn nữa cố ý lảng tránh nên hơn một tháng nay Tô Nhan cũng chưa thấy qua Hứa Triết Quân.

Kết quả là xuất hiện trường hợp này, Tô Nhan lảng tránh hơn một tháng, tĩnh nhẫn nại của Hứa Triết Quân bị đánh tan không còn một mảnh, rút cuộc là tới cửa bắt người.

Tô Nhan cúi đầu, thu hồi ánh mắt không nhìn tới cái phương hướng kia, cước bộ nhanh hơn, quyết định xem nhẹ người này.

“Tô Nhan.” Đang lúc Tô Nhan lập tức muốn đi qua thì Hứa Triết Quân trầm giọng gọi cô lại.

Tô Nhan quay đầu chống lại ánh mắt mang theo vài phẫn lãnh liệt kia. Ánh mắt như vậy làm cho tâm can của Tô Nhan không tự chủ được mà run rẩy, vẻ mặt Hứa Triết Quân không chút thay đổi nhìn cô, thật nguy hiểm.

Khẽ cắn môi, Tô Nhan hỏi, “Làm sao? Tớ vội về phòng, Sở Sở cùng mọi người đang chờ tớ về cùng đi ăn cơm.”

“Ngay cả việc nói chuyện cũng không có thời gian sao?” Hứa Triết Quân đứng lên đi đến bên người Tô Nhan, từ trên cao nhìn xuống cô.

Tô Nhan im lặng không nói gì.

Giằng co trong chốc lát, Hứa Triết Quân thở dài, ngữ khí có chút nhu hòa, “Vì sao trốn tránh tớ?”

“Ai trốn cậu?” Tức giận tích tụ đã lâu, Tô Nhan liền trả lời, “Tớ là thực sự bề bộn nhiều việc, giờ học nhiều còn muốn rút thời gian tham gia luyện tập, chạy tới chạy lui chân không chạm đất.”

Hứa Triết Quân cười khổ, “Thật sự không phải trốn tránh tớ chứ?”

“Vô nghĩa, không có việc gì trốn tránh cậu làm chi?” Tô Nhan liếc mắt nhìn hắn một cái, trong ánh mắt tràn ngập vẻ hờn giận.

“Nếu không phải vậy cùng tớ đi ăn một bữa cơm đi.” Hứa Triết Quân kéo tay cô, không ngờ lại bị Tô Nhan gạt ra.

Mắt nhìn tay phải rỗng tuếch, đáy mắt Hứa Triết Quân xẹt qua một tia ảm đạm, khóe môi gợi lên một nụ cười khổ, liền như vậy lẳng lặng nhìn Tô Nhan.

Tô Nhan hé miệng, ánh mắt không được tự nhiên bỏ qua một bên, “Sở Sở cùng hai người kia còn đợi tớ về đi ăn cơm. Tớ đi về trước.”

Nói xong, Tô Nhan liền vội vàng rời đi. Hứa Triết Quân đứng tại chỗ nhìn bóng dáng Tô Nhanh bước nhanh rời đi, hơi hơi rũ mắt xuống không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Mấy ngày nay, Tần Mộc Phong rất hay tìm đến Tô Nhan. Trừ bỏ ngẫu nhiên ăn bữa cơm, thời gian rãnh rỗi Tần Mộc Phong thậm chí sẽ đi đến chỗ luyện tập của dàn nhạc MAYA đã xem Tô Nhan luyện tập.

Mỗi lần đi tìm Tô Nhan, Tần Mộc Phong đều mang theo cho cô một ít đồ ăn vặt, có đôi khi sẽ là một ít thạch được làm lạnh, có đôi phi là bánh ngọt ở cửa hàng bên cạnh trường hoặc chính là một ly trà sữa trên đường đi thuận tay mà mua đến.

Dần dần, Tô Nhan đại khái hiểu được lời nói mà lần trước Lăng Sở Sở nói là thật sự.

Học trưởng là thích cô. Cho nên mới làm những việc như vậy, không lúc nào là không đối tốt với cô.

“Sở Sở, học trưởng Mộc Phong hắn.... hắn thất sự thích tớ sao?” Nhìn ánh trời chiều, nhìn màu sắc thức ăn trong tay, Tô Nhan đột nhiên hỏi.

Lăng Sở Sở sửng sốt một chút, vẻ mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, ba qua giây mới hét lên, “A Nhan! Cậu thông suốt rồi.”

Tô Nhan toát mồ hôi hột, cái gì mà nói là cô thông suốt rồi chứ? Cô nương này trời sinh tâm tính thiện lương lung linh bảy sắc sao?

“Cậu đã thông suốt, lần này học trưởng Mộc Phong cho dù chết cũng có thể sáng mắt.” Lăng Sở Sở lôi kéo Tô Nhan, một đôi mắt to bao hàm nước mắt vui mừng, “Học trưởng Mộc Phong từ trung học liền bắt đầu coi trọng nhà đầu chết tiệt cậu, nhưng là lúc ấy cậu còn không có thông suốt cái gì cũng đều không hiểu. Anh ấy theo đuổi cậu hai năm nhưng mà cậu thế nào? Liền đem anh ấy trở thành anh trai của cậu. Bi kịch a.”

Nghĩ đến chuyện năm đó, Lăng Sở Sở còn có loại cảm giác tiế rèn sắt không thành thép, “Cậu nói học trưởng lúc trước mỗi ngày đều mua đồ ăn cho cậu, đưa cậu đi học, cuối tuần còn tìm cậu đi chơi, thế nào không phải là người theo đuổi cậu? Nhưng là cậu như thế nào không cảm giác được chứ?”
“... tớ nghĩ rằng chỉ là anh trai em gái nên mới như vậy.” Tô Nhan trầm mặc vài giây, mới mở miệng nhẹ giọng nói.

“Thôi đi, cậu gặp qua anh trai nhà ai tri kỷ như vậy không?” Lăng Sở Sở sờ sờ trán, thuận khí nói, “Quên đi,,đã qua rồi thì tớ cũng không nhắc nữa. Cậu hiện tại đã biết, tình làm sao bây giờ?”

“A.. Tớ làm sao mà biết. Hiện tại học trưởng thường xuyên tìm tới tớ, mua đồ ăn cho tớ, theo giúp tớ luyện tập...” Tô Nhan cúi đầu,vạn phần rối rắm, “Tớ nên làm cái gì bây giờ?”

Lăng Sở Sở sờ sờ trên mái tóc Tô Nhan hỏi ,“Vậy cậu có thích học trưởng không?”

Tô Nhan nhíu nhíu mày, suy nghĩ nửa ngày rồi lắc lắc đầu nói “Tớ không biết. Dù sao mọi người tớ đều rất thích.”

Lăng Sở Sở không nói gì mà chống đỡ, thì ra chỉ là mở ra được một nửa thôi sao? Được rồi, một nửa mở rồi cũng coi như là mở đi, có chút ít còn hơn không.

“Nếu không biết thì cứ duy trì hiện trạng như hiện tại đi.” Lăng Sở Sở nghĩ nghĩ, mở miệng nói, “Có một ngày cậu sẽ biết chính mình rút cuộc là thích hay không thích. Hoặc là tìm được người trong lòng cậu.”

Tô Nhan có chút khó hiểu, “Thích một người là cái cảm giác gì?”

“A... thích một người..” Lăng Sở Sử tự hỏi một chút, hơi thấp giọng xuống nói, “Khi thích một người, cậu thường xuyên nhớ tới người đó, hắn cùng người khác là bất đồng. Có thể dễ dàng lay động cảm xúc của cậu, cho cậu vui vẻ hoặc cũng làm cho cậu khổ sở. Kỳ thật quan trọng nhất chính là cảm giác tim đập mạnh, từ đáy lòng truyền đến cảm giác vui mừng khẩn trương, mang theo vài điểm hưng phấn làm cho người ta vô cùng quyến luyến không muốn bỏ, chỉ muốn thời gian dừng lại tại một giây cảm giác kia.”

Động tác ăn kem của Tô Nhan có chút dừng lại, cô đột nhiên nhớ tới một ngày trước đợt tập quân sự, một màn kia của cô cùng Hứa Triết Quân ở trên thuyền. Hắn nhắm mắt lại đem bàn tay dính đầy nước của cô đưa tới trên hai mắt của hắn, mang theo điểm dung túng nói “rất vui vẻ sao?”.

Một khắc kia, cô từng có cảm giác như vậy, cảm thấy vĩnh viễn muốn đứng lại ở một giây kia.

Giương mắt nhìn ráng đỏ liên miên nơi chân trời, Tô Nhan bất giác bĩu môi, ra vẻ tự nhủ, “Loại cảm tình này nọ rất phiền toái, hay là thôi đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.