Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc

Chương 36: Như vậy cũng không muốn sao?



Giáo sư dạy toán của Tô Nhan là một phụ nữ mang thai cỡ 4 hoặc 5 tháng. Mỗi lần nhìn đến giáo sư một tay chống thắt lưng, một tay cứ như thế cố sức viết lên bảng, viết xong lại kiên nhẫn giảng chờ bọn hắn từng chủ đề. Tô Nhan nhịn không được ngửa mặt lên trời thở dài, cái này thật sự là không dễ dàng nha.

Đúng vậy, gặp được người làm hết phận sự phụ trách như vậy, giáo sư lại phí sức lao động, khả năng nữa là phụ nữ có thai, ngươi như thế nào nhẫn tâm đi học lại ngủ đây? Nhưng trên thực tế thì sao? Mặc kệ giáo sư lại bị khổ bức tới bi kịch như thế nào, người đi học ngủ vẫn là cứ ngủ mà chơi di động cùng xem tiểu thuyết cũng như những sinh viên ngày xưa.

Tô Nhan đương nhiên cũng là bệnh nhân của ba loại bệnh này. Lên trời làm chứng, đối với việc giáo sư Lục mang thai mà còn đi dạy thì trong lòng Tô Nhan vẫn rất tôn kính. Nhưng là ai kêu giáo sư Lục là đang dạy về vi phân và tích phân chứ? Vi phân và Tích phân là cái gì? Đó là so với toán trug học vẫn làm cho Tô Nhan học không được a. Loại ý tương khắc trời sinh này, Tô Nhan làm sao có thể nghe vào cho được?

Bình thường cũng giống nhau, Tô Nhan cố gắng tinh thần cũng chống đỡ được hơn nửa tiết,nhìn những còn số buồn tẻ của giáo sư cùng thanh âm ôn hòa vững vàng mà vô thanh vô thức ngủ đi.

Tiết học Toán chấm dứt, thời điểm chuông tan học vang lên thì miệng Tô Nhan vẫn còn đang chép miệng vì đi theo chu công tranh nhau ăn gà, thời điểm ý thức hơi chút thanh tỉnh lại phát hiện Lăng Sở Sở không có kêu cô. Tô Nhan nghĩ đến còn có một tiết nữa, lại lần nữa nhắm mắt lại chuẩn bị tiếp tục ngủ một hồi nữa.

Qua một hồi lâu, nhận thấy được âm thanh bốn phía đều chậm rãi biến mất, cuối cùng ngay cả thanh âm giảng bài của giáo sư cũng không thấy. Tô Nhan cảm thấy ở trên đầu có điểm không đúng , vội mở mắt ra.

Nhưng mà chuyện khinh khủng nhất đã xảy ra!!

Tô Nhan đờ đẫn trừng mắt nhìn tình hình, thậm chí vươn tay mà chỉ chỉ, mới tin tưởng vào hai mắt của mình không có nhìn lầm. Cô nghĩ đến cả phương án cuối cùng, hao hết thủ đoạn, cơ hồ có thể là người không từ thủ đoạn né hắn cả hai tuần lễ, vừa cảm giác tỉnh ngủ thì hắn lại xuất hiện bên người cô. Mà đối phương mang theo một nụ cười yếu ớt, lẳng lặng nhìn chính mình.

“Tăng....” Tô Nhan nghe được thanh âm của tiếng dây cây đứt trong đầu mình.

“Tăng....Tăng...” Tiếng thứ hai rồi thứ 3... liên tục là một đoạn âm thanh này.

Đầu óc máy móc chuyển hướng bên kia, Tô Nhan bi kịch phát hiện đừng nói là Lăng Sở Sở cùng hai người kia mà người trong toàn bộ phòng học đều không thấy. Trách không được không có thanh âm. Toàn bộ cầu thang phòng học, trơ trọi lẻ loi chỉ còn lại cô cùng Hứa Triết Quân hai người.

Sở Sở, cậu làm sao có thể liền bỏ rơi tớ như vậy chứ?

Không đúng, đây là bán đứng. Bán đứng một cách trắng trợn. Ở trong lòng Tô Nhan thầm khóc thảm, tức giận mà nói. Mặc cho cô luôn nghĩ trong đầu cũng không có nghĩ đến, Sở Sở cùng hai người kia cư nhiên bỏ lại cô mà Hứa Triết Quân lại đột nhiên xuất hiện như vậy.

“Rút cuộc cũng tỉnh rồi?” Thanh âm thản nhiên của Hứa Triết Quân, mang theo vài phần ý cười.

Tô Nhan cả người cứng đơ, quay đầu nhìn Hứa Triết Quân ung dung ngồi bên cạnh, giọng căm hận nói, “Cậu làm sao có thể ở chỗ này?”

Hứa Triết Quân nhíu mày, trong ánh mắt tràn ngập ba chữ “đừng giả bộ”.

“Cậu nói là thế nào?”

“Tớ làm sao mà biết?” Tô Nhan tức giận hừ lạnh một tiếng, “Tớ đi trở về.”

Để cô tiêu dao tự tại vui vẻ hai tuần lễ rồi, Hứa Triết Quân làm sao có thể liền như vậy mà để cô đi, tay liền đè lên bả vai cô mà cười nói, “Nhanh như vậy trở về làm gì chứ?”

Tô Nhan trừng mắt liếc nhìn hai tay của người nào đó đang đặt trên vai mình, cả giận nói ,“Ăn cơm. Không phải bây giờ đang là giờ cơm trưa sao? Không sớm đi chút, còn có mà ăn sao?”

Hứa Triết Quân nhếch môi, đứng dậy, “Tớ mang cậu ra ngoài ăn, muốn ăn cái gì?”

“Không ăn.” Tô Nhan tức giận, cô không phải vì một chút cơm mà liền đem bản thân mình bán đứng đâu.

“Tớ là cảm thấy cậu mấy ngày nay rất vất vả nên muốn khao cậu.”

Nghe xong những lời này, Tô Nhan có chút không hiểu, cô vất vả cái gì? Nhưng là Hứa yêu nghiệt đến khao cô?

“Bằng chỉ số thông minh của cậu, thì chỉ cần chỉnh một chút liền chặn cuộc gọi điện thoại, còn luôn ẩn đèn mỗi khi lên QQ với tớ. Những cái này thực là không dễ dàng.” Hứa Triết Quân từ trên cao nhìn xuống, nhìn Tô Nhan đang ngồi ở trên ghế, “ah” một tiếng lại nghĩ tới cái gì, “cuối cùng cậu rõ ràng đem tớ tô đen đi, đúng rồi cậu còn hỏi lịch học từ Tần Mộc Thiên nữa.”

Hứa Triết Quân bắt gặp sắc mặt Tô Nhan trắng rồi lại xanh, khóe môi mang ý cười rõ rang hơn, “Không dễ dàng nhất chính là mấy ngày này thế nhưng lại một đường đi từ phòng ngủ tới lớp học, ngay cảm cơm ở căn tin cũng không ăn. Nếu Sở Sở không giúp cậu mang cơm thì cậu liền kêu người khác mua hộ, hoặc là ăn mỳ ăn liền hay bánh gì đó sống tạm. Vì né tránh tớ có thể làm đến những việc này, thật sự là không dễ dàng gì rồi.”

Tô Nhan mân miệng, cắn răng, trong lòng bi phẫn lên. Người này tuyệt đối là tới để cười nhạo cô!

“Kỳ thật…” Hứa Triết Quân đang nói bỗng nhiên chuyển sang vẻ bất đắc dĩ, “Cậu không cần trốn tớ như vậy.”

“Hả?” Tô Nhan ngẩng đầu, trong mắt mang theo dấu hỏi.

Hứa Triết Quân thở dài,sắc mặt hiện lên một chút cười khổ, “Tớ biết là tớ có chút nóng nảy, nhưng là… Tô Nhan, cậu có nghĩ tới hay không cậu vì cái sao lại trốn tớ chứ?”

“Theo tớ được biết, Tần Mộc Phong cũng đã thổ lộ với cậu nhưng cậu cũng không có trốn tránh hắn. Như vậy vì sao muốn trốn tránh tớ chứ?”

“Tô Nhan, nói cho tớ biết vì sao đi?” Hứa Triết Quân cúi đầu, hai mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Tô Nhan, đợi câu trả lời của cô.

Tô Nhan nhíu mày, cắn môi suy tư cả nửa ngày, căn bản không biết nên trả lời như thế nào. Vấn đề này, kỳ thật cô cho tới bây giờ không có nghĩ tới, chính là theo bản năng né tránh hắn mà thôi. Đúng vậy, rút cuộc là vì sao muốn tránh hắn chứ?

“Chán ghét tớ cho muốn né tránh tớ?” Gặp Tô Nhan căn bản là không hồi đáp được, Hứa Triết Quân lại hỏi.

Tô Nhan lắc lắc đầu.

“Thế không thích tớ sao?” Hứa Triết Quân lại hỏi.

Tô Nhan tiếp tục lắc đầu.

Hứa Triết Quân cười khẽ ,“Thế là thích sao?”

“Cậu mới thích.” Tô Nhan bỗng dưng mở to hai mắt, phát giác chính mình như đang rơi vào bẫy của người này, phẫn nộ trừng mắt lên.

Hứa Triết Quân vỗ nhẹ đầu của cô, ôn nhu trấn an, cười thừa nhận, “Tớ là thích a, hơn nữa là thích thật lâu rồi. Cậu không biết phải không?”

Mặt Tô Nhan đỏ lên một chút, quay đầu qua một bên không nhìn tới hắn. Người này đã vậy da mặt còn quá dày đi.

Hứa Triết Quân ôn nhu nhìn cô, hỏi “Tô Nhan, thử một lần không tốt sao?”

Tô Nhan cúi đầu, trái tim như là bị vô số dây mây quấn quanh, rối rắm không biết nên trả lời như thế nào.

Thử một lần, không tốt sao? Kỳ thật, không có gì không tốt.

Tô Nhan bị chính đáp án trong lòng mình làm cho hoảng sợ. Là không có gì không tốt, đó chính là nơi cô chưa từng bao giờ chạm đên, cô không biết đến tột cùng là đi vào tốt hay vẫn là ở lại tại chỗ.

Nếu ở lại tại chỗ như thế này ít nhất vẫn an toàn, cho nên cô theo bản năng né tránh.

Hứa Triết Quân thở dài, mang theo chút thất vọng cùng cô đơn, nhiều hơn là sự bất đắc dĩ.

Tô Nhan nắm tay thật chặt, cảm giác thời gian như rất dài,khiến lòng của cô khẩn trương lên.

“Như vậy vẫn là giống như trước kia có được không? Ít nhất không cần lại trốn tránh ta.”

Tô Nhan ngẩng đầu nhìn thấy trên khuôn mặt Hứa Triết Quân mang theo ý cười khổ nồng đậm cùng mất mát, cảm xúc hỗn loạn nói không rõ ràng, ánh mắt thâm thúy kia đối với cô vẫn là dung túng, chỉ cần cô nguyện ý điều gì thì bất kể cái gì đều có thể dung túng mà đáp ứng cho cô.

Tô Nhan đột nhiên cảm thấy có cái gì đó bóp ở cổ của cô, làm cho cô nói không nên lời mà cũng bắt đầu cảm thấy khó thở.

Cô không nghĩ như vậy, không nghĩ biến thành cái dạng này, cũng muốn nhìn đến biểu tình như vậy của Hứa Triết Quân. Tô Nhan cắn môi, trong lòng một mảnh hỗn loạn, không biết nói thế nào là tốt nữa.

Hứa Triết Quân cụp mi mắt xuống, che lại cảm xúc trong mắt nhẹ giọng hỏi, “Như vậy cũng không muốn sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.