Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc

Chương 39: Đây là hành động che chở sao



Ngày mai chính là lễ Noel, Hứa Triết Quân cùng Tô Nhan cùng nhau đi vào siêu thị bên cạnh trường học, tính mua một chút đồ ăn vặt trên đường mang theo ăn. Nhìn cái giỏ xách trên tay mình thì vắng vẻ còn của ai đó ở một bên thì vẫn như cũ lắc lư đủ thứ. Hứa Triết Quân bất đắc dĩ giữ chặt tay của cô, chỉ chỉ vào cái giỏ xách, “Tô Nhan, em tính mua bao nhiêu thứ để đưa đi vậy?”

“A! Làm sao có thể nhiều như vậy rồi.” Nhìn đến cái giỏ xách đã đầy, Tô Nhan kêu lên một cách quái dị, thập phần khiếp sợ. Đánh giá đứa nhỏ này chính là thả bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, hoàn toàn không có khái niệm.

Hứa Triết Quân đè thái dương đang run rẩy mà nổi gân xanh, có chút không biết nói gì nữa, “Em nói xem? Chẳng lẽ là tự mấy thứ này nhảy vào giỏ sao?”

Ánh mắt Tô Nhan ngượng ngùng mà đảo loạn, lúng túng nói, “Em chỉ là không chú ý thôi mà?”

“Vậy rồi sao?”

Nhìn những thứ trong giỏ xách của mình, Tô Nhan cân nhắc rồi bỏ ra mấy thứ. Lúc này mới đánh nhịp mà nói, “Chừng này hẳn là đủ rồi.”

“UH.” Hứa Triết Quân vỗ vỗ đầu của cô, cười nói, “Bất quá, em có phải hay không quên thứ gì rồi?”

“A.. có sao?” Tô Nhan nhìn lại đống đồ ăn vặt trong giỏ, không cảm thấy thiếu cái gì cả.

Hứa Triết Quân thở dài “Sữa chua Tây Hô. Cũng không biết đến tột cùng là ai mỗi ngày ầm ỹ la hét muốn ăn một hộp chứ?”

“A…” Tô Nhan trầm mặc. Người mỗi ngày ầm ỹ la hét đều phải ăn một hộp là người rất quen, chính là cô mà.

“Đi thôi, đi lấy hai hộp.” Hứa Triết Quân nắm lấy tay Tô Nhan, hướng khu sữa chua mà đi tới.

Mua toàn đồ ăn vặt, tâm tình Tô Nhan đặc biệt tốt. Đem những thứ đêm nay muốn ăn lấy ra sau đó những thứ còn lại ném cho Hứa Triết Quân, dù sao làm cu li cho tới bây giờ cũng không phải là cô. Một bên hát điệu hát dân gian, vừa ăn sữa chua Tây Hồ, Tô Nhan thập phần vui vẻ. Đương nhiên, nếu xem nhẹ lời nói ác độc của người đàn ông phúc hắc bên cạnh hay là lời nói bậy của người đó thì lại càng hoàn mỹ hơn.

Được rồi, nói như thế nào thì đối phương cũng là chủ của bông hoa cô đây, cô vẫn là không nên cùng hắn so đo mấy cái này làm gì.

“Tô Nhan.”

Nghe được Hứa Triết Quân kêu mình, Tô Nhan dừng lại cước bộ, quay đầu chớp mắt hỏi hắn muốn làm gì.

Hứa Triết Quân chỉ chỉ vào hũ sữa chua trong tay Tô Nhan, “Anh cũng muốn ăn.”

“Uh.” Tô Nhan gật gật đầu, quyết định đem buổi ăn tối dữ trữ của mình mà kinh dâng lên.

Hứa Triết Quân nhíu mày, không có đưa tay đón lấy mà ánh mắt nhìn chằm chằm cái hộp đang còn dở trong tay của Tô Nhan. Thực rõ ràng, vị đại gia này muốn ăn đúng là nửa cái hộp kia của cô.

“A… cái này?” Tô Nhan quơ quơ trong tay nửa hộp sữa chua đã ăn rồi.

Hứa Triết Quân đương nhiên là gật gật đầu.

Tô Nhan trầm mặc. Vị đại ca này tuy rằng không phải là thân cây trên đường , hơn nữa hiện tại phía sau dòng người đi tới cũng rất thưa thớt… Nhưng là … vẫn là tính rõ như ban ngày a. Không đúng, mặt trời đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa nhưng vấn đề lớn nhất là… như vậy sẽ không vệ sinh. Thực sự… thực là không vệ sinh… vi khuẩn rất nhiều… Tuy rằng cô cùng Sở Sở cho tới bây giờ đều là ăn cùng….

“Sao?” Hứa Triết Quân hừ một tiếng, mang theo vài phần khêu gợi làm cho Tô Nhan ngẩn ra.

Đáng tiếc trong ánh mắt Hứa yêu nghiệt có sự uy hiếp đem sự phản kháng trong ánh mắt của Tô Nhan tiêu diệt ngay tức khắc. Tô Nhan rõ ràng có thể đọc ra, nếu không đút cho anh ăn thì anh liền XXXX… dù sao tóm lại là vô số uy hiếp là được.

Tô Nhan nhìn Hứa Triết Quân một cía, nhìn nhìn lại sữa chua trong tay, do dự một lúc vẫn là nịnh hót quyết định thuận theo cường quyền. Trước mặt vị đại nhân này không chỉ có các phương diện đều áp chế chính mình, vẫn là chính mình tự chủ có thêm bạn trai cho nên tổng kết ra, phản kháng vị đại nhân này là cực không sáng suốt.

“Ăn ngon.” Hứa Triết Quân vẫn chưa đủ liền liếm liếm môi, híp mắt cười mà nói.

Tô Nhan không nói gì nhìn hắn một cái, nhìn chằm chằm cái thìa trong tay mà do dự, cuối cùng vẫn là múc một thìa sữa chua đưa tới miệng hắn. Quên đi, hôm nay bắt đầu liền đem Hứa Triết Quân miễn cưỡng nâng cấp lên vị trí của Sở Sở đi. Uh, chính là như vậy, khảo sát vài ngày. Tô Nhan nghĩ như vậy, giương mắt nhìn lại phía trước, phát hiện Tần Mộc Phong thế nhưng đứng ở phía trước cách đó không xa mà nhìn bọn họ. Hiển nhiên một màn vừa rồi hắn đã thấy được.

Tô Nhan liếc mắt qua nhìn Hứa Triết Quân bên cạnh mình, trực giác nói cho cô biết người này tuyệt đối là cố ý. Hắn tuyệt đối đã sớm nhìn thấy Tần Mộc Phong đứng ở đằng trước, sau đó mới cố ý kêu cô đi lên, uy hiếp cô đút cho hắn ăn.

Nghĩ đến đây Tô Nhan hung tợn hướng Hứa Triết Quân liếc mắt một cái, cái loại tình cảnh này mà có thể biểu diễn cho người khác xem sao?

Hứa Triết Quân đưa tay vỗ vỗ nhẹ đầu cô, nhếch khóe môi một chút, “Ngoan, đi thôi.”

“Hừ.” Tô Nhan hừ một tiếng, mất hứng quan tâm hắn nhưng vẫn là ngoan ngoãn bị hắn nắm tay rồi đi qua.

“A Nhan.” Nhìn đến hai người đối diện đang đi tới, Tần Mộc Phong cười ảm đạm, cố gắng che giấu sự mất mát trong đôi mắt kia.

Đối mặt với Tần Mộc Phong, Tô Nhan có chút xấu hổ, theo bản năng muốn rút tay về nhưng mà người nào đó lại giống như đã sớm đoán trước được nên chặt chẽ cầm lấy tay cô. Tô Nhan trong lòng ầm thầm khách sáo mà cách xa hắn một chút, trên mặt lại vẫn là tươi cười nhưng không cách nào tự nhiên được “Học trưởng.”

Nhìn ra Tô Nhan xấu hổ cùng mất tự nhiên, Tần Mộc Phong cười khổ một chút, “Anh vội đi họp nên đi trước.”

Vẻ mặt Tô Nhan rõ ràng là đã buông lỏng, “Vâng, tạm biệt học trưởng.”

“Uh, tạm biệt.” Tần Mộc Phong gật gật đầu, bước đi lướt qua hai người bọn họ.

“Anh nha, cố ý có phải không? Anh một mình chết cũng không cần kéo theo em. Em đáng ra không nên để ý tới anh.”

“Được. Được. Lần này là anh sai.”

Nghe được Tô Nhan đè thấp thanh âm hờn dỗi cùng Hứa Triết Quân nói cười nhưng hoàn toàn không có gì là hối lỗi cả, trên mặt Tần Mộc Phong hiện lên một tia cười khổ cùng ảm đạm, trong lòng là nói không nên lời chua xót cùng bất đắc dĩ.

Quay đầu để chính mắt mình nhìn hai người đùa giỡn, Tần Mộc Phong nắm thật chặt nắm tay của mình rồi xoay người rời đi. Rõ ràng là hắn gặp trước, yên lặng chờ đợi mấy năm nay, lại chung quy bị người khác đoạt đi mất.

“Hứa Triết Quân, anh đây là… hành động che chở sao?” Tô Nhan suy nghĩ nửa ngày, miễn cưỡng tìm ra một từ thích hợp.

Hứa Triết Quân co giật khóe miệng, trong lòng đột nhiên phát hoảng. Quên đi,đầu óc nha đầu kia ngoài việc ăn ra thì có thễ nghĩ đến chuyện che chở thật là không dễ dàng. Xoa xoa thái dương, Hứa Triết Quân miễn cưỡng gật gật đầu, “Xem như là vậy đi…”

“Uh.” Tô Nhan mân miệng, ý vị thâm trước liếc mắt nhìn hắn mà cười nói, “Không thể tưởng được, anh còn có thể che chở người khác nha. Theo như anh nói vậy anh giống như tiểu tiểu bạch ở dưới lầu nhà em rồi…”

Tiểu Bạch dưới nhà Tô Nhan thì Hứa Triết Quân có biết đến, là một nhà có một cái siêu thị nhỏ nuôi dưỡng con cún, nha đầu kia là đang đem hắn so sánh với con cún kia sao? Hứa Triết Quân nhéo nhéo hai má Tô Nhan nhẹ giọng cười ,“Vậy em khôn phải là tiểu bạch sao?”

Uh, tiểu tiểu bạch chính là có đôi có cặp với tiểu bạch, nói một cách khác thì cún cũng có cặp có đôi và theo cách nói này cô…

“Phốc…” Tô Nhan nhất thời nhịn xuống không được mà cười to lên.

“Vì lông của em tốt giống tiểu bạch như vậy, chính anh cũng vậy… vậy chúng ta sắp xếp thứ tự tiểu bạch xem hử?” Nhớ tới bi thảm của tiểu bạch, dáng người to con mà Tô Nhan rơi lệ. cô mới không phải mập mạp mà chết đâu.

“Tiểu Tiểu Bạch là công, Tiểu Bạch là thụ. Chẳng lẽ em là nam sao?” Hứa Triết Quân nhìn kỹ Tô Nhan từ trên xuống dưới một lần, bừng tỉnh đại ngộ, “Trách không được anh vẫn cảm thấy không thích hợp. Thì ra em…”

“Em cái gì?” Tô Nhan giống như ác quỷ trừng mắt nhìn Hứa Triết Quân.

Hứa Triết Quân hé miệng cười, “Không có gì, anh là muốn nói đã đến phòng ngủ của em rồi.”

Tô Nhan không nói gì, qua nhiên hai người đã đi tới dưới lầu phòng ngủ.

“Ngoan, lên nghỉ ngơi sớm một chút. Sáng mai dậy sớm, đừng ngủ quá trễ.” Từ khi bắt đầu làm bạn trai Tô Nhan, ngay cả người không nói nhiều như Hứa Triết Quân cũng có xu hướng biến thành kẻ hay lải nhải. Ai kêu nha đầu kia thật sự là… tập hợp đủ loại khuyết điểm.

“Uh, mai gặp.” Tô Nhan khoát tay ảo, nhảy nhót đi lên lầu.

Hứa Triết Quân mỉm cười nhìn bóng dáng Tô Nhan lên lầu, đợi cho đến khi cô lên đến phòng mới quay người rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.