Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc

Chương 43: Chờ anh trở lại



Về nhà, nhìn đến cha đang cùng ông nội xem tivi, Hứa Triết Quân cũng đi qua rồi ngồi xuống bên người cha mình.

“Con đi.”Một bên xem tivi với chương trình nhàm chán, một bên lột quả phỉ (một loại cây dẻ), Hứa Triết Quân hộc ra hai chữ.

Trên mặt Hứa Phàm tràn ra một tia cười, quay đầu nhìn con trai dường như không có việc gì mà vẫn xem tivi rồi hỏi, “Bỏ được sao?”

Nghe nói như thế, Hứa Triết Quân hé miệng cười, không có nói tiếp, chính là chuyên tâm dùng tay bóc vỏ quả phỉ. Nhớ tới Tô Nhan đứng ở trước mặt hắn, mở to mắt, biểu tình nghiêm túc, gằn từng tiếng còn thật sự nói ra lời nói, tâm của Hứa Triết Quân như có điểm bị tràn đầy.

“Cơ hội này rất khó, anh cũng khẳng định không muốn cứ như vậy mà buông tha cho. Không cần lo lắng cho em, không phải chỉ chia cách ba năm thôi sao, nháy mắt liền trôi qua. Anh nếu lại do dự như thế, em sẽ khinh thường anh. Nam tử hán đại trượng phu, muốn làm gì phải quyết định thật nhanh.”

Hắn do dự, cô liền quyết định thay hắn một lần. Tô Nhan của hắn luôn cùng người khác bất đồng.

Buổi tối đầu năm mới, đợi ăn cơm chiều xong, Tô Nhan liền chạy tới cùng Hứa Triết Quân đi bắn pháo hoa.

“Muốn mua cái lớn hơn không?” Hứa Triết Quân chỉ vào một cái hình lập phương lớn rồi hỏi Tô Nhan.

Tô Nhan co rút khóe miệng, dùng sức lắc đầu. Làm ơn, lớn như vậy mà chỉ có hai người bọn họ sử dụng, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì không phải là gây thành thảm kịch nhân gian sao? Cô cũng không nghĩ lão nhân gia hắn muốn bồi cô đi tây thiên bái kiến phật sớm thế đâu.

Cuối cùng hai người mua hai cây pháo bông dùng cho nữ phù thủy, cộng thêm đủ loại pháo bông nhỏ linh tinh nữa. Đợi cho đến không gian trống vắng trong công viên, Tô Nhan đột nhiên phát hiện ra một vấn đề, ra về không có mua cái bật lửa.

“A Quân, anh có bật lửa không?” Trong mắt Tô Nhan lóe ra sự chờ mong vô hạn.

“Không có.” Hứa Triết Quân nói câu đầu tiên đem sự chờ mong của Tô Nhan hủy diệt đi, “Em ở chỗ này chờ anh, anh trở vê mua một cái đến đây.”

“Vâng.” Tô Nhan gật gật đầu, đến lúc này đường về cũng không gần, cô lười lại đi một chuyến nữa.

Thừa dịp Hứa Triết Quân đi mua cái bật lửa, Tô Nhan đưa cây pháo hoa, từng cây găm ở trên cỏ, hợp lại thành hình dạng một trái tim tình yêu.

“Uh, được rồi.” Tô Nhan vỗ vỗ tay, ngồi xổm ở giữa trái tim, đối với chính tác phẩm của mình rất vừa lòng.

“Đúng rất đẹp. Nếu hiện tại đều đốt thì càng đẹp hơn.” Mua được cái bật lửa trở về, Hứa Triết Quân đứng ở trước trái tim tình yêu kết bằng những cây pháo hoa. Tô Nhan đang cười dài ngồi trên mặt đất, ngẩng đầu vô tội nhìn chính mình.

Tô Nhan nháy ánh mắt, cắn môi, vẻ mặt vô tội, “Anh thật sự là muốn đốt đó phải không? Em sẽ bị pháo hoa bắn đến đó.”

Hứa Triết Quân cười đến ôn nhu, đi đến một cây pháo hoa, lấy ra cái bật lửa làm ra bộ muốn đốt pháo, “Sẽ không đâu. Em yên tâm.”

“Oa này….” Tô Nhan hú lên quái dị, một chút tính đi ra ngoài, chỉ vào cây pháo bông mà Hứa Triết Quân bắt đàu đốt rồi kêu lên, “Hứa Triết Quân, anh là kẻ đáng chết, không có lương tâm. Thế nhưng thật sự đốt sao.”

Hứa Triết Quân liếc mắt nhìn cô một cái, ném cái bật lửa trong tay cho cô rồi cười nói, “Anh không phải chờ em nhảy ra ngoài rồi mới đốt sao? Đừng ngây ngốc đó nữa, còn không mau theo anh cùng nhau đốt đi? Bằng không trước khi nó cháy hết, em không nhìn được trái tim tình yêu đâu.”

Tô Nhan bĩu môi, cầm lấy cái bật lửa cùng hắn cùng nhau đốt pháo.

“Quả nhiên rất được.” Tô Nhan nhìn trước mắt phun huyết lệ khói lửa tình yêu, trên mặt tràn đầy nụ cười thỏa mãn, “Xem nhiều phim truyền hình cùng tiểu thuyết như vậy, em đã sớm muốn nhìn xem một lần. Hôm nay rút cộc đã được đền mù mong muốn bấy lâu nay.”

Hứa Triết Quân đứng ở phía sau Tô Nhan, hai tay ôm lấy thắt lưng của cô, cằm để ở trên vai của cô mà hỏi “Em còn nghĩ muốn làm gì? Anh làm cùng em.”

“Muốn.. ngồi ở Ma Thiên Luân. Đúng rồi, chúng ta còn chưa có chơi qua trò chơi ở công viên.” Tô Nhan lắc đầu, mở miệng than thở, “Nói ra kỳ thật em muốn chơi đua xe, thuyền hải tặc, ngựa gỗ xoay vòng. Tất cả em đều muốn đi thử.”

Tô Nhan nói xong, đợi đã lâu cũng chưa thấy Hứa Triết Quân mở miệng. Cô quay đầu lại nhìn Hứa Triết Quân rồi hỏi, “Anh làm sao vậy?”

“A Nhan, ngày kia anh phải đi về rồi.” Hứa Triết Quân nhẹ giọng nói.

Tô Nhan sửng sốt, lẩm bẩm nói, “Nhanh như vậy?”

“Uh, cha mẹ anh có một số việc nên muốn nhanh chóng trở về. Chờ thủ tục xong xuôi, liền trực tiếp đi sang bên đó.”

“Như vậy sao….” Tô Nhan không có nói gì, ngực như bị cái gì đó bóp nghẹt, có loại cảm giác không thở nổi, rất khó chịu.

“Thực xin lỗi.” Đôi tay của Hứa Triết Quân đang ôm Tô Nhan ngày càng siết chặt, giọng nói của hắn rầu rĩ.

“Chờ anh trở lại.”

“Vâng.”

“Chờ anh trở lại, nhất đình cùng em đi hết cuộc đời.”

“Vâng.”

“Không cần mỗi ngày phải mỗi ngày làm trạch nữ ở trong nhà mà ngủ, ngẫu nhiên đi ra ngoài cùng các cô ấy dạo chơi.”

“Vâng.”

“Không được thường xuyên ăn mì ăn liền, cần phải đi căn tin mà ăn cơm vào.”

“Vâng.””

“Không cần phải luôn thức đêm xem này nọ, cần phải ngủ sớm dậy sớm.”

“vâng.”

“Cách xa Tần Mộc Phong một chút, cách người đàn ông khác cũng xa một chút.”

“Vâng.”

“Chờ anh trở lại nghiệm thu.”

“Vâng.”

“Đứa ngóc, khóc cái gì chứ?” Hứa Triết Quân xoay người Tô Nhan lại đối diện với chính mình, đưa tay lau đi nước mắt cô đang dàn dụa, đem cô ôm vào trong ngực rồi nhẹ giọng nói, “Em không phải nói rằng ba năm nháy mắt sẽ trôi qua sao? Anh sẽ trở về cho nên em cũng phải luôn luôn ở đây chờ anh.”

Tô Nhan nói không ra lời, chỉ có thể gật gật đầu. Cô biết là hắn phải đi nhưng đến giờ phút này mới cảm nhận rõ ràng như vậy của sự chia ly. Hứa Triết Quân phải đi, về sau không có cơ hội đi cùng hắn, không còn người giúp cô dàn xếp tốt mọi thứ, không có cơ hội ở cùng hắn nữa, không có người kiên nhẫn như vậy mà giúp cô học toán, không có cơ hội ở bên cạnh hắn, không có người xấu xa khi dễ cô, sau đó lại dùng phương pháp ngọt ngào nhất mà dỗ cô. Không còn có một người như vậy….

Giờ khắc này, Tô Nhan mới giật mình, thì ra người này đã sớm bất tri bất giác trở thành một người quan trọng như thế, quan trọng đến nỗi không ai có thể thay thế. Tô Nhan đưa tay cầm lấy góc áo của Hứa Triết Quân, hai con mắt đỏ rực, như con thỏ nhỏ sắp chết mà nghẹn ngào, “Em sẽ chờ anh trở về.” Cô không biết còn có thể nói cái gì, chỉ có thể nói cho hắn, cô sẽ chờ.

“Uh, chờ anh trở về.” Ôm Tô Nhan, Hứa Triết Quân khẽ mỉm cười, ở môi cô nhẹ nhàng ấn xuống những nụ hôn.

Hứa Triết Quân đeo lên tay trái của Tô Nhan một chiếc vòng tay lành lạnh, màu tím lắng đọng lại, màu sắc đậm rực rỡ tinh thuần, hoa văn rõ nét, liếc mắt một cái liền đi vào lòng người. Tô Nhan ngẩng đầu nhìn Hứa Triết Quân, dùng ánh mắt để hỏi.

“Mẹ anh nói, đây là lễ gặp mặt đưa cho con dâu tương lai.” Hứa Triết Quân nhếch khóe môi, nhớ tới buổi sáng hôm nay mẹ mình kêu lên phòng ngủ, vẻ mặt của mẹ thần bí nhịn không được mà nở nụ cười.

Bốn chữ “con dâu tương lai” làm cho khuôn mặt của Tô Nhan nháy mắt một cái nhiễm màu đỏ, ngượng ngùng cúi đầu.

Hứa Triết Quân hôn lên hai má Tô Nhan, ở bên tai cô nhẹ giọng nói nhỏ, “Tô Nhan, em nhất định chỉ có thể là con dâu của Hứa gia chúng ta.”

Ngày mùng 5 tết, là ngày Hứa Triết Quân đi Mỹ.

Tô Nhan cùng hai đại nhân của Tô Gia đi nội thành dạo phố, trừ bỏ Tô đại nương liệt ra những thứ cần phải mua, thuận tiện còn có thể cùng Tô Nhan và ông chồng của mình chà xát một chút cho thật tốt, thỏa mãn một chút có lộc ăn.

Đối với vòng tay đột nhiên xuất hiện trên tay Tô Nhan, ban đầu Tô đại nương chính là cười mà không nói gì. Tối hôm qua thì bà liền lôi kéo Tô Nhan vào trong phòng, bà ấy hàn huyên như hiểm tâm tình và biết thêm về chuyện của Tô Nhan. Tô Nhan cũng không dám giấu diếm, ngoan ngoãn nói ra rõ ràng. Tô đại nương cũng không có nói gì khác, chính là nói Tô Nhan hãy làm theo những gì trái tim con mách bảo, như vậy là được rồi.

Lúc này, cái tên kia nên đi đăng ký rồi.

Tô Nhan cười cười, tay sờ cái vòng tay ở tay trái. Ba năm, rất nhanh sẽ đi qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.