Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc

Chương 5: Cậu nghĩ như vậy thì có thể làm trưởng bối của tớ sao?



“Sách toán tham khảo này nói rất rõ ràng lại toàn diện, rất thích hợp với cậu.” Hứa Triết Quân đột nhiên đem quyển sách toán tham khảo đến trước mặt Tô Nhan nhưng lại gặp phải Tô Nhan không tiếp liền hỏi lại, “Như thế nào? Chẳng phải cậu học toán kém hơn một chút sao?”

Đúng. Là kém một chút. Bằng không thì đã xếp thứ 5 rồi. Tô Nhan ở trong lòng nói thầm lại nhưng vẫn như trước không tiếp nhận sách tham khảo, lắc đầu nói, “Mua cũng là cậu mua đi. Tớ không có thể nào xem hết được đâu.”

“Hả?” Hứa Triết Quân nhăn mày như có chút suy nghĩ nhìn Tô Nhan, “Trách không được thành tích môn toán của cậu luôn như vậy, bình thường bài tập cũng làm cho có, làm cho Mộc Thiên học theo mà lại không xem sách tham khảo.”

Mộc Thiên? Tô Nhan đột nhiên nhớ tới cách xưng hô lẫn nhau của Hứa Triết Quân và Tần Mộc Thiên. Một cái là Mộc Thiên a còn một cái là A Quân nha. Thật là làm cho cô nhịn không được mà mơ màng vạn phần nha. Rất có tình yêu!

“Đing…” Lần này Hứa Triết Quân trực tiếp cầm lấy sách tham khảo trên tay đi xuống, nhìn thấy nha đầu đang thất thần trước mắt thì hắn phải bất đắc dĩ nói, “Như thế nào lại thất thần như vậy? Đi, trả tiền đi.”

“Hoan nghênh lần sau lại đến” Ra khỏi cửa hàng sách, Tô Nhan chỉ cảm thấy trên mặt một trận gió lạnh thổi qua, trong lòng thật lạnh, thật là lạnh mà thôi. Hành động rồi, rút cuộc là đã hành động rồi. Nhìn quyển sách tham khảo trong tay, bạn học Tô Nhan khóc không ra nước mắt, không nói gì cũng không hỏi lại ông trời. Hàng động của cô đột nhiên trở nên trung thực, liền cứ như vậy mà trả tiền sách.

“Còn thất thần cái gì? Về nhà.” Nhìn đến mặt Tô Nhan lúc đỏ lúc trắng, biểu tình không ngừng biến sắc khiến Hứa Triết Quân không khỏi nghĩ đến, nha đầu này rất nhạy cảm.

“Hả? Ừ.” Tô Nhan gật gật đầu, đi theo sau Hứa Triết Quân.

“Nha đầu, có hay không nghe người ta nói cậu rất nhạy cảm chưa?”

“Tớ rất nhạy cảm? Cậu đang tính chê cười tớ sao?”

“ừ, tớ không chỉ có chê cười cậu mà vẫn cười lạnh đó thôi.” Hứa Triết Quân mặt có chút suy nghĩ nói.

“Phốc…” Tô Nhan hoàn toàn hỗn loạn rồi, Hứa yêu nghiệt này nha thật là có thể tự mình hiểu lấy a. Nói chính mình có nụ cười lạnh sao, rất đúng đó.

Nhìn Tô Nhan đang ở trên đường không kiêng nể gì mà cười loạn lên, Hứa Triết Quân đột nhiên vươn tay đến sờ sờ đầu của cô rồi nói, “Ngoan, đừng làm ầm ĩ. Xem cậu dọa những người qua đường kìa, giờ họ chẳng dám đền gần chúng ta quá ba thước rồi.”

“À.. ừ.” Tô Nhan nghe lời đình chỉ mà dừng cười, im lặng đi bên người Hứa Triết Quân. Đột nhiên cô ngẩng đầu nhìn đến, nghênh diện một khuôn mặt mê đắm nhưng là người có khuôn mặt điển trai này đi theo cô. Ánh mắt Tô Nhan cùng ánh mắt của hắn tại đây gặp nhau thoáng qua, một phần vạn giây va chạm. Cô cảm nhận được giống như là thiên nhai lưu lạc nhân gian, gặp lại làm gì như đã từng quen biết. T_T

Cứ suy nghĩ như vậy làm cho khuôn mặt của Tô Nhan càng trở nên hắc ám, dù thế nào thì Tô Nhan cũng là tam trung nhất bá vương, thế mà hôm nay thực sự là lạc hổ bình dương bị yêu nghiệt hàng, đều biến thành hellokitty cả rồi. Người ta đều là không ngừng hướng về phía trước mà đi, chỉ có mình cô đang hướng phía trước mà đi lại càng suy nghĩ ngày càng sa đọa.

“Cậu hay uống trà sữa hương vị gì vậy?” Hứa Triết Quân đột nhiên dừng lại hỏi.

“Mạt trà.” Còn đắm chìm trong bi thương cùng hối tiếc nên Tô Nhan không hề nghĩ ngợi gì mà trả lời.

“Chờ tớ ở đây.” Nói xong, Hứa Triết Quân liền xoay người đi đến quán trà sữa ven đường.

Nhìn bóng dáng Hứa Triết Quân, trong lòng Tô Nhan không khỏi cảm khái nói : may mắn tớ cũng vẫn còn là minh chủ của hội uy thực a.

Nhìn chằm chằm ly trà sữa ấm trong tay, Tô Nhan không khỏi cảm khái nói : Nửa ngày sủng vật cuối cùng không thỏa mãn a.

Về nhà, Tô Nhan đem phiếu điểm cho cha mẹ, cười hì hì mà nói, “Kính thưa mẹ yêu quý của con, cùng lão ba anh minh của con, con gái của hai người rút cuộc không phụ sự mong đợi của mọi người, thành tích học tập được nâng cao một bước. Lần này còn xếp thứ 8 nhé.”

Nghe được tin tức này, mẹ Tô lập tức buông xong nồi trong tay xuống, bay ra từ sau tấm bình phong. Cầm lấy phiếu điểm, vừa thấy liền lập tức cười đến mức giống như đóa hoa nở rộ, vô cùng thân thiết ôm Tô Nhan nói, “Ai nha, A Nhan của nhà chúng ta thật sự là ngoan, kết quả học tập tốt như vậy.” Mắt thấy lão Tô ở thư phòng đọc sách vẫn không có phản ứng, mẹ Tô lúc này đẩy cửa phòng ra liền một trận sư tử Hà Đông rống, “Tô Uyên, anh còn không mau đến xem con gái bảo bối của mình có kết quả học tập tốt thế này.”

Cha Tô nghe xong lập tức buông quyển sách trên tay, tiếp nhận phiếu điểm tinh tế xem xét, “Ừ, lần này điểm tổng xác thực không sai là có tốt hơn lần trước.” Cha Tô vừa lòng gật gật đùa, chuyện vừa chuyển tiếp tục nói, “Bất quá môn toán của con vẫn còn kém chút a. A Nhan à, con nếu có thể đem thành tích toán học nâng cao lên một chút thì con có thể hi vọng xếp vị trị thứ 5 trong năm học này.” Nói xong, cha Tô còn không quên ý vị thâm trường nhìn Tô Nhan liếc mắt một cái.

“Vâng ạ. Cha nói rất đúng.” Tô Nhan vừa nghe, lập tức lấy ra mấy quyển sách toán tham khảo mới mua rồi nói, “Cha xem, con nhất thời phát hiện thành tích toán của con vẫn không tốt hơn mấy, lập tức bỏ chạy đến phía tây thành phố mua mấy quyển sách toán tham khảo, cố gắng trong thời gian nghỉ đông đem thành tích môn toán nâng cao lên một chút.” Hứa yêu nghiệt a, tớ thực là trách lầm cậu. Cậu quả nhiên có tầm nhìn ra trông rộng, tại thời điểm mấu chốt đã cứu tớ một phen.

Nhìn đến mấy cuốn sách toán tham khảo, mẹ Tô lại vừa lòng nở nụ cười, “A Nhan của nhà chúng ta ngoan như vậy. Đến đây, mẹ đãi con rất nhiều món ăn, rất là bổ.”

“Hì, mẹ à..”Tô Nhan nhìn nhìn cái máy tính trong phòng, muốn nói lại thôi rồi sau đó quay sang nhìn người mẹ thân yêu nhất của mình.

Mẹ Tô cùng cha Tô hai người trao đổi ánh mắt, lại nhìn bảng báo cáo thành tích rồi cuối cùng đem ánh mắt tập trung lên chồng sách tham khảo trong tay Tô Nhan.

“Con cam đoan, mỗi ngày sẽ đọc sách đúng giờ. Học tập đúng giờ không lơ là.” Tô Nhan lập tức giành nói trước, cho thấy lập trường của chính mình vì cô vô hạn yêu Internet, vì cơ tình tốt đẹp, vì không thể ly khai hủ giới. Đừng nói kết quả học tập tốt, chính là cắt đất đền tiền, hiệp ước không bình đằng, cô đều không thể oán hận được lấy một câu.

“Chiều đi học về thì nên học bài, buổi tối cơm nước xong cho con nghỉ ngơi một lát.” Cha Tô nghĩ nghĩ, thành tích học tập của con gái rất tốt nên tóm lại cũng nên thưởng, không thể không thưởng nên cũng gật đầu đáp ứng.

Tô Nhan nghe xong, lập tức chạy nhanh trở về phòng của mình. Nhìn chồng sách toán tham khảo trong tay, Tô Nhan cảm thấy thân thiết không biết phải nói thế nào, không nhờ nó thì yêu cầu của cô cũng sẽ không dễ dàng được chấp nhận như vậy. Nhớ tới Hứa yêu nghiệt, Tô Nhan lại sinh ra cảm giác cảm kích, đây là ân nhân của cô nha.

Ăn cơm chiều xong, Tô Nhan đã nhận được chỉ thị đặc biệt liền vui sướng nằm trên võng thả lỏng thể xác và tinh thần. Du lịch trên thế giới vẫn là tuyệt nhất, Tô Nhan đột nhiên nhìn đến đốm sáng nổi trên QQ của mình. Đốm sáng ấy dĩ nhiên là Hứa yêu nghiệt. Ai nha, Hứa yêu nghiệt, cô còn chưa có cảm ơn hắn nha.

Hứa Yêu Nghiệt : Ăn cơm xong rồi sao?

Tô Tiểu Nhan: Uh, ăn xong rồi. Đang trong thời gian tiêu hóa.

Hứa Yêu Nghiệt: ……

Tô Tiểu Nhan: Đúng rồi. Hôm nay thực sự cảm ơn cậu.

Hứa Yêu Nghiệt: Cảm ơn tớ vì cái gì?

Tô Tiểu Nhan: Hôm nay ít nhiều nhờ cậu khiến cho tớ mua mấy quyển sách toán tham khảo kia, cha mẹ tớ mới nhanh như vậy đồng ý cho tớ mỗi ngày đều được giải trí một lúc.

Hứa Yêu Nghiệt : Vậy sao? Vậy thì cậu phải nhớ đọc sách cho tốt vào.

Tô Tiểu Nhan: Tớ như thế nào có cảm giác cậu sắp thành cha mẹ tớ thế.

Hứa Yêu Nghiệt : Ngoan… Không có việc gì đừng nghĩ lung tung.

Tô Tiểu Nhan : Cậu xem, cậu xem. Đó hoàn toàn là khẩu khí của trưởng bối đối với tiểu bối?

Hứa Yêu Nghiệt : Vậy cậu nên tự mình kiểm điểm, khi nào không giống một tiểu bối sao?

Tô Tiểu Nhan : Cậu nghĩ như vậy thì có thể làm trưởng bối của tớ sao?

Hứa Yêu Nghiệt :…….

Cậu vẫn là nhanh chút lớn lên đi. Hứa Triết Quân run rẩy đè thái dương, bất đắc dĩ thở dài. Logout.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.