Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc

Chương 50: A Nhan, mang anh về nhà đi



Thời điểm Tô Nhan tỉnh dậy, chỉ cảm thấy đau đầu vạn phần, toàn bộ đầu như là muốn vỡ ra. Cho dù cách một lớp rèm cửa sổ, trong phòng vẫn là một mảnh sáng ngời. Thực rõ ràng, hiện tại thời gian tuyệt đối không còn sớm, phỏng chừng cũng đã giữa trưa.

Chớp hạ hai mắt, Tô Nhan giương mắt nhìn Hứa Triết Quân như cũ nặng nề ngủ, trong đầu phản ứng đầu tiên không phải gì khác, dĩ nhiên là vui sướng khi người khác gặp họa: ai kêu ngươi ngày hôm qua điên cuồng như vậy, hiện tại mệt chết không dậy nổi đi?

Dưới tình huống tận lực không kinh động Hứa Triết Quân, tay chân nhẹ nhàng nhấc tay phải của hắn đang đặt trên hông mình, Tô Nhan tính đứng lên đi tắm rửa rồi kiếm cái gì ăn. Ai biết không động không sao, thoáng vừa động liền phát hiện tứ chi bách hải đều đau nhức vạn phần, mỗi một tấc cơ bắp đều kêu gào, đặc biệt hạ thân, quả thực hy vọng kia không phải của cô.

Tô Nhan nháy mắt sẽ không nghĩ lại nhúc nhích nửa phần, có biện pháp gì hay không làm cho linh hồn của cô hút ra khỏi thân thể nửa chết nửa sống này? Nếu có thể, cô sẽ không chút do dự lựa chọn bỏ qua thân thể này. Tối hôm qua đau đến chết đi sống lại còn chưa tính, như thế nào ngày hôm sau tỉnh lại còn toàn thân vô lực cộng thêm đau nhức? Đây quả thực chính là đại thảm kịch của nhân gian!

"Tỉnh rồi sao?" Lại bị túm về cái ôm ấm áp, giọng nói oa oa của Hứa Triết Quân bên tai Tô Nhan truyền đến.

Tô Nhan co giật khóe miệng, đây không phải hỏi vô nghĩa thôi sao? Không tỉnh ánh mắt cô sẽ mở to sao? Không tỉnh cô sẽ nhúc nhích sao?

"Rời giường ăn sáng sao?" Dùng chóp mũi cọ cọ chóp mũi Tô Nhan, trên mặt Hứa Triết Quân tràn đầy thần sắc ăn no thoả mãn.

"Em đói bụng nhưng là lại mệt mỏi quá, không thể cử động được." Tô Nhan bĩu môi, cô hiện tại xác thực đói muốn chết nhưng là lại không nghĩ động.

Hứa Triết Quân nhếch khóe môi lên, hiện lên một chút sủng nịch cười, "Vậy em lại nghỉ ngơi một lát, chờ anh nấu bữa sáng xong, gọi em rời giường."

"Vâng, được ạ.” Tô Nhan gật đầu, ôm lấy gáy Hứa Triết Quân cọ cọ lấy lòng.

Đợi cho Hứa Triết Quân thay quần áo xong ra khỏi phòng, đầu óc Tô Nhan khó khăn lắm mới trở lại.

Vì sao, vì sao cô vừa rồi có thể bình tĩnh như thế?! Vì sao giống như đang có một bộ dáng đương nhiên vậy chứ?! Cô bị ăn sạch sẽ a! Là thật sự bị ăn sạch sẽ rồi! Loại chuyện tình bi kịch này đã xảy ra, vì sao cô còn có thể như không có việc gì xảy ra như vậy chứ?

Tô Nhan ôm đầu nhìn trần nhà, yên lặng không nói gì, ngay cả động lực rơi lệ cũng không.

Chẳng lẽ, là cô sa đọa rồi sao?!

Tô Nhan bên này còn đang hối hận, Hứa Triết Quân đã rửa mặt xong, mở tủ lạnh ra nhìn xem giữa trưa còn có cái gì có thể ăn.

Đơn giản chỉ có ba món ăn và một món canh, đều là những món ăn ngày thường Tô Nhan thích ăn. Làm xong cơm, Hứa Triết Quân mở cửa phòng ra, nhìn đến Tô Nhan vẫn như cũ cuộn tròn nằm trên giường không nhúc nhích, cười một cái rồi đi qua, xốc chăn ở trên đầu cô, cười nói, "Rời giường, dậy còn ăn cơm."

Ai biết Tô Nhan rụt lui đầu, né tránh tay hắn, tiếp tục làm tổ, một chút cũng không ý dậy.

"Không ăn cơm sao?" Hứa Triết Quân cười cười, đem lật nửa người cô lại đối mặt chính mình.

Tô Nhan giương mắt liếc nhìn hắn một cái, đột nhiên cảm thấy trong lòng buồn bực, chính mình liền như vậy bị người này ăn sạch... Tuy rằng sớm biết đây là chuyện sớm hay muộn, nhưng là liền như vậy bị ăn hết! Giống như không cam lòng! Bĩu môi, Tô Nhan tức giận nói, "Ăn, có thể không ăn sao? Anh trước đi ra ngoài đi, em muốn thay quần áo."

Hứa Triết Quân nhíu mày, cũng là không nói cái gì, rất hợp tác đi ra ngoài.

Cơm nước xong, Tô Nhan nằm trên sô pha vẫn không nhúc nhích, trước mặt TV đang chiếu phim truyền hình mà một chút cũng xem không vào. Hứa Triết Quân dọn dẹp xong đi ra, liền nhìn đến vẻ mặt Tô Nhan như mệt mỏi, không có tinh thần nằm trên một góc sô pha.

"Làm sao vậy?" Hứa Triết Quân đi lên trước, ngồi xuống bên người Tô Nhan, đưa tay đem cô ôm vào trong lòng.

"Hừ!" Tô Nhan cũng không nhìn tới hắn. Người này khởi xướng còn không biết xấu hổ hỏi cô làm sao vậy?

"Mệt mỏi sao?" Cúi đầu nhẹ nhàng cắn cổ Tô Nhan, Hứa Triết Quân hỏi.

"Anh để cho em xem tivi!" Lấy tay đẩy đầu không yên phận của mỗ yêu nghiệt ra, Tô Nhan quay đầu hung hăng trừng mắt liếc mắt nhìn hắn một cái, giận dữ nói. Biết cô mệt mỏi còn cắn cô? Còn muốn làm cô không được nghỉ ngơi sao ?

Hứa Triết Quân mỉm cười, gật gật đầu tỏ vẻ đáp ứng, ôm Tô Nhan ngoan ngoãn xem tivi.

Không tới nửa giờ, Tô Nhan đã không thể nhớ được đến tột cùng là đã bao nhiêu lần đẩy móng vuốt của mỗ yêu nghiệt vụng trộm trên người mình đang sờ loạn ra, Tô Nhan hoàn toàn phẫn nộ rồi. Con mẹ nó đêm qua ép buộc cô suốt một buổi tối còn chưa đủ sao? Bây giờ còn không ngừng sờ loạn, đây còn có để cho người sống không đây? Hắn tinh lực dư thừa, sự chịu đựng mười phần, thân thể khoẻ mạnh, nhưng là thân thể nhỏ bé của cô chịu không nổi!

"Hứa Triết Quân, anh yên lặng cho em!" Tô Nhan hướng tới Hứa Triết Quân rống lên một câu, đứng dậy rời khỏi vòng tay ôm ấp của Hứa Triết Quân, đi đến sô pha bên kia ngồi xuống, cùng hắn bảo trì khoảng cách an toàn.

Thấy Hứa Triết Quân suy nghĩ muốn tiến lại đây, Tô Nhan chỉ vào hắn nói, "Anh ngồi ở đó cho em, đừng tới đây!"

"A Nhan..." Hứa Triết Quân có chút đáng thương nhìn Tô Nhan, biểu tình cực kỳ vô tội lại ủy khuất, giống như Tô Nhan đã làm gì với hắn vậy.

Tô Nhan sửng sốt, đầu đầy hắc tuyến, cả người khí thế nháy mắt tiêu giảm một mảng lớn.

Cứ như vậy tạm dừng trong nháy mắt, Hứa Triết Quân đã lại dán trên người Tô Nhan, cười tủm tỉm nhìn cô.

Có hay không ăn đậu hủ của cô không? Không, tấm phần cũng có thể. Trực tiếp giải quyết chính mình thì có vẻ thống khoái một chút hay không?

"Anh cam đoan." Hứa Triết Quân dựng thẳng một bàn tay lên, hướng Tô Nhan cam đoan nói.

Ánh mắt Tô Nhan quay tròn vòng vo vài vòng, suy nghĩ một lát mới gắng gượng đáp ứng, để cho hắn tiếp tục ôm chính mình xem tivi. Lần này, Hứa Triết Quân thật đúng là ngừng lại, không có lại động thủ động cước, hai người mới chính thức an ổn tiếp tục xem tivi.

Chờ thời gian nghỉ ngơi một buổi chiều qua đi, Tô Nhan mới thực sự tỉnh lại, không còn giống với cá chết, rốt cục có thể nhúc nhích được vài cái. Mở tủ lạnh ra phát hiện sữa chua Tây Hồ dự trữ đang cấp báo khẩn, Tô Nhan lôi kéo Hứa Triết Quân đi xuống siêu thị dưới lầu quét sạch một lần.

Cuộc sống vẫn giống như trước, yên tĩnh đơn giản, thản nhiên thanh thản. Trừ bỏ phải làm luận vặn cùng sửa chua hết thì phải ra ngoài mua, Tô Nhan cơ hồ không có chuyện gì làm, ngẫu nhiên xem tiểu thuyết điện ảnh, nghe một chút ca nhạc, tương đối dễ chịu. Đương nhiên, nếu có thể làm cho mỗ yêu nghiệt cầm thú trở về nguyên dạng, Tô Nhan sẽ cảm thấy cuộc sống càng thêm hạnh phúc mỹ mãn.

Tô Nhan vừa ghé vào trên giường sắp ngủ, Hứa Triết Quân vừa tắm rửa xong đi ra liền ngả lại đây rồi bắt đầu giở trò.

"Không cần." Tô Nhan né tránh nụ hôn của Hứa Triết Quân, giãy dụa suy nghĩ muốn chạy trốn.

Nhưng là gã đàn ông này vừa mới biết mỹ vị của ăn sạch đến tận xương cốt làm sao có thẻ buông tha cho mỹ thực đã muốn đến bên miệng chứ? Tô Nhan giãy dụa phản đối ở trong mắt Hứa Triết Quân không đáng kể chút nào, không quá lâu, quần áo trên người Tô Nhan cũng đã bị lột hết sạch.

"A Nhan, anh nghĩ..." Hứa Triết Quân ở bên tai Tô Nhan thổi nhiệt khí, hai tay không ngừng ở trên thân thể Tô Nhan khiêu khích thần kinh của cô ở khắp nơi, châm một ngọn lại một ngọn lửa làm cho người ta khó nhịn.

"Hỗn đản!" Lời nói của Tô Nhan đều bị Hứa Triết Quân cắn nuốt hết, cuối cùng biến thành tiếng rên rỉ mềm mại câu dẫn người.

Ban đêm như vậy, thân là yêu nghiệt Hứa Triết Quân làm sao có thể liền đơn giản buông tha Tô Nhan như vậy?

Thứ Hai bảo vệ luận văn được thông qua, gánh nặng trên người rốt cục đã không có, Tô Nhan cảm giác rất thoải mái. Nhưng là ngay sau đó, chuyện tìm việc lại ở trước mặt, so với bảo vệ luận văn còn nghiêm trọng hơn mấy trăm vạn lần. Đối với loại sự tình này, cô là ở thành phố H tìm, hay là về nhà tìm?

Bất quá Tô Nhan không rối rắm bao lâu, ngay buổi đêm khi bảo vệ luận văn chấm dứt, Tô Nhan liền nhận được điện thoại của Tô đại nương. Hai vị Tô gia ra lệnh cưỡng chế Tô Nhan mau chóng về nhà, nói cái gì mà người nhà đã an bài cho cô một vị trí công tác tốt. Tắt điện thoại, Tô Nhan nhìn Hứa Triết Quân ngồi bên người đang trả lời thư, rối rắm không biết như thế nào nói với hắn mới tốt.

"A Quân, em muốn về nhà." Tô Nhan ngồi xổm trên ghế, mặt hướng Hứa Triết Quân rồi nói.

Hứa Triết Quân tay đang đánh chữ, ngừng tay quay đầu hỏi, "Hai bác muốn em trở về sao? Tìm việc à?"

Tô Nhan gật gật đầu, "Vâng, bọn họ nói đã nhờ người giúp em an bài công việc tốt."

Hứa Triết Quân hé miệng cười, "Đó không phải tốt lắm sao? Tính khi nào thì trở về?"

"Nếu không có gì thì cuối tuần này?" Tô Nhan oai đầu, lấy chủ ý không chắc lắm.

"Thứ Sáu đi, anh đưa em trở về." Hứa Triết Quân vỗ vỗ đầu cô, thay cô quyết định.

"Anh đưa em trở về?" Tô Nhan trừng mắt nhìn rồi hỏi, "Chúng ta đây là ngồi ô tô hay là xe lửa?"

"Thứ Năm anh đi mua xe, đến lúc đó lái xe trở về."

Tô Nhan sửng sốt một chút, "A... Anh mua xe ?"

"Vâng, không có xe rất không tiện nên sẽ mua." Hứa Triết Quân đứng dậy, rót cốc nước.

Thấy Tô Nhan vẫn là ngây ngốc hồ đồ ngồi xổm trên ghế, thoạt nhìn như là ở đó tự hỏi vấn đề gì. Nhưng là Hứa Triết Quân rất rõ ràng, nha đầu kia thuần túy là thất thần. Hứa Triết Quân xoa bóp hai má của cô, cầm cốc nước trong tay đưa cho cô rồi nóim "A Nhan, mang anh về nhà đi."

"Phốc ——" Tô Nhan vừa mới uống ngụm nước vào miệng nháy mắt phun tới.

"Khụ, khụ khụ, anh nói cái gì?" Tô Nhan có chút không thể tin được lỗ tai mình, một bên vỗ ngực cho thuận khí, một bên hỏi. Nhanh chút, nhanh chút nói cho cô, đều là cô nghe nhầm, kỳ thật cái gì cũng chưa phát sinh.

"Anh nói, mang ang về nhà đi." Hứa Triết Quân nhếch khóe môi, lại lặp lại một lần lời mình nói vừa rồi.

Lần này Tô Nhan xác định chính mình không có nghe lầm rồi, Hứa Triết Quân thật muốn cô dẫn hắn về nhà. Tay chân luống cuống lau khô nước còn đọng trên người, Tô Nhan có chút không biết nói như thế nào mới tốt, cả buổi mới nghẹn ra một câu, "Có thể hay không, quá nhanh?"

"Nhanh sao?" Lông mi của Hứa Triết Quân một bên nhíu lại, cười tủm tỉm nhìn Tô Nhan, "Anh cảm thấy một chút cũng không nhanh."

"Nhưng là em cảm thấy quá nhanh!" Tô Nhan không hề nghĩ ngợi, ý nghĩ trong lòng thốt ra.

Vì thế, cô phát hiện người đàn ông trước mặt càng cười càng ôn nhu, ánh mắt nheo lại càng hàm chứa ý cười ôn nhu. Nhưng là đối với Tô Nhan thoạt nhìn, có cảm giác tất cả lông tơ trên người đã dựng lên hết. Càng ôn nhu càng đáng sợ...

"Khụ, ý của em là..." Tô Nhan nghĩ nghĩ, lập tức tìm cho mình một lý do tốt lắm, "Anh như vậy đột nhiên tới nhà em, cha mẹ em còn không chuẩn bị tâm lý, quá nhanh. Anh nói bọn họ tuổi cũng lớn, như thế nào cũng phải cho bọn họ điểm chuẩn bị tâm lý không phải sao? Đột nhiên tới như vậy, không tốt lắm đâu..."

"Không sao." Hứa Triết Quân cười khẽ, đối lý do này hoàn toàn lơ đễnh, "Em ngày mai gọi điện về, thông báo cho bọn họ một tiếng, cho bọn họ thời gian chuẩn bị tâm lý thì tốt rồi? Dù sao, sớm hay muộn đều phải đi mà."

Hứa Triết Quân giống như đang đối đã với sủng vật, đưa tay vỗ vỗ đỉnh đầu Tô Nhan rồi nói, "A Nhan, phải ngoan."

Không mang theo anh như vậy... Tô Nhan khóc không ra nước mắt nhìn Hứa Triết Quân đứng trước mặt mình, đây không phải là mệnh cô sắp tàn rồi sao?

"Cứ quyết định như vậy đi, tốt lắm đi tắm rửa rồi đi ngủ. Ngày mai tìm thời gian gọi điện về cho bác gái, để bà chuẩn bị tâm lý." Hứa Triết Quân trực tiếp đem Tô Nhan từ ghế đứng lên, giải quyết dứt khoát.

"Mẹ, cái kia..." Tô Nhan ngồi trên sô pha ở thư phòng, híp mắt nhìn trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ, thật sự không biết chuyện này như thế nào mở miệng mới tốt. Chẳng lẽ nói thẳng?

Tô đại nương một tay cầm di động, một tay lau ngăn tủ, thấy Tô Nhan nói một nửa lại không nói gì nữa, nhanh thúc giục nói, "Rốt cuộc chuyện gì? Muốn nói cũng nói đi, mẹ còn muốn quét tước rồi làm vệ sinh nữa!"

Tô Nhan trầm mặc. Mẫu thân đại nhân, quét tước rồi làm vệ sinh có trọng yếu bằng con gái sao?

"Cái kia, mẫu thân đại nhân yêu quý, thứ Sáu con sẽ trở về, lần này trở về..." Tô Nhan cắn chặt răng, nghẹn một hơi nói, "Con muốn mang một người cùng trở về."

Động tác Tô đại nương lau ngăn tủ ngừng lại, đem khăn lau ném tới một bên rồi hỏi, "Bạn trai sao?"

"Vâng..." Tô Nhan lên tiếng, nắm tóc, "Chính là cái người đã đi nước Mỹ kia, anh ấy đã trở lại."

"Uh, đều đã ba năm nhưng như thế nào lại là hắn? Mẹ còn tưởng rằng hai người các ngươi đã sớm chia tay." Tô đại nương trêu chọc nói, "Xem ra con gái của mẹ vẫn là thực chung tình thôi, điểm ấy thật ra rất giống mẹ."

Tô Nhan không nói gì, không biết nói tiếp như thế nào mới tốt.

"Được rồi, con đã nhận định hắn, vậy mang về đi." Tô đại nương cười vang nói, "Đừng sợ, mẹ cũng sẽ không ăn thịt người."

Đầu Tô Nhan đầy hắc tuyến, chỉ cảm thấy đỉnh đầu bay qua mấy trăm con quạ đen. Cô như thế nào cũng nghĩ không rõ, vì sao mấy năm nay mẫu thân đại nhân nhà mình càng ngày càng hài hước, càng làm cho cô buồn bực là càng lạnh lùng lại càng hài hước.

Tắt điện thoại, cả người Tô Nhan tứ phía hướng lên trời nằm ở trên sô pha, nhìn trần nhà ngẩn người.

Làm sao có thể nhanh như vậy? Cô thế nhưng muốn đem Hứa yêu nghiệt mang về nhà .

Tô Nhan còn thật sự tự hỏi tất cả từ khi nào bắt đầu cùng người đàn ông này có liên quan. Từ cấp ba lần đầu tiên nhìn thấy hắn, cho tới bây giờ tốt nghiệp đại học, thời gian năm năm cũng chỉ giống như công phu trong nháy mắt. Tuy rằng trong thời gian bọn họ cách xa nhau ba năm, nhưng là hiện tại xem ra ba năm tách ra này, bọn họ trong lúc đó tựa hồ căn bản không có ngăn cách gì cả.

Hứa Triết Quân đối cô là thật tốt, mặc dù có thời điểm miệng xấu xa một chút, cũng luôn thích khi dễ cô nhưng là cũng thật sự đem cô bảo hộ trong lòng bàn tay. Bao dung tất cả những khuyết điểm cùng tùy hứng của cô, làm tất cả mọi thứ để có thể thỏa mãn cô. Tựa như Sở Sở từng nói như vậy, Hứa Triết Quân đối cô thật sự là tốt đến không thể soi mói.

Đây là người đàn ông của cô, chỉ thuộc về mình cô. Thông minh, phúc hắc, lời nói ác độc, quan trọng nhất là yêu cô.

Tô Nhan nghĩ, tựa như cô lúc trước nói như vậy, cô sẽ cố gắng học thích, mỗi ngày càng thích hắn một chút. Cho tới bây giờ, Tô Nhan cũng cảm giác chính mình đã muốn thực yêu, thực yêu Hứa Triết Quân. Phần tình yêu này ở thời điểm không có để ý đã muốn dung đến tận xương tủy, không có bất luận kẻ nào có thể thay thế. Nhưng là dù là như thế, Tô Nhan vẫn là cảm thấy mặc kệ cô có bao nhiêu yêu Hứa Triết Quân, đều không hơn hắn yêu cô sâu sắc như vậy.

Hứa Triết Quân, là toàn tâm toàn ý yêu cô.

Tô Nhan thực sự rất khẳng định.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.