Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc

Chương 56: Phiên ngoại 2: Tiểu yêu nghiệt Hứa Nặc



Từ khi tiểu yêu nghiệt Hứa Nặc sinh ra, Hứa Triết Quân bắt đầu hối hận chính mình lúc trước cố gắng chăm chỉ như vậy để cho bà xã của mình mang thai rồi sinh con sớm như thế. Sau khi sinh con thì Tô Nhan hoàn đem đem trọng tâm của cuộc sống đặt lên người tiểu tử Hứa Nặc này, đối với ông xã như hắn đã bị xem nhẹ, nếu không thể xem nhẹ thì lại ứng phó cho qua. Càng miễn bàn hơn là cha mẹ hai nhà đem Hứa Nặc nâng niu như ngậm trong miệng sợ tan, sủng ở trong lòng bàn tay.

Tóm lại một câu, địa vị của Hứa Triết Quân xuống dốc không phanh.

Sự kiện 1

Vào buổi tối đầy tháng của Hứa Nặc vào thứ 7.

“A Nhan, anh đói bụng.” Hứa Triết Quân nhìn Tô Nhan đang xem tivi, nghiêm trang nói.

“A , cơm chiều không phải là đã ăn rồi sao?” Tô Nhan liếc mắt nhìn hắn một cái rồi lại tivi, “Đói bụng thì anh làm bữa khuya ăn đi.”

“Thật sự sao?” Móng vuốt sói của Hứa Triết Quân đến gần bên hông Tô Nhan.

Tô Nhan hoàn toàn bị tiết mục trên tivi hấp dẫn, không có chút ý tới nên theo bản năng gật gật đầu.

Nhìn thấy Tô Nhan gật đầu, Hứa Triết Quân hé miệng cười, quyết định thần tốc.

“Hứa Triết Quân, anh làm cái gì thế?” Tô Nhan giận lên.

“Em nói xem?” Hứa Triết Quân liếm môi, tay chân lanh lệ cởi bỏ nút áo ngực của Tô Nhan.

Nháy mắt Tô Nhan mới phản ứng lại được, đầu đầy hắc tuyến, người này lại động dục…

Nút áo sơ mi của Tô Nhan bị Hứa Triết Quân mở ra từng nút một, làn da trắng nõn mềm mượt, còn có bộ ngực kia đã lớn và tròn hơn rất nhiều khiến cho Hứa Triết Quân đói bụng lâu ngày nhịn không được mà nuốt nược miếng. Rút cuộc cũng đợi được Tô Nhan hết thời gian ở cữ, hắn rút cuộc không cần tiếp tục nhìn cục thịt này mà không có cách nào ăn ngay nữa rồi. Nghĩ đến đây, người luôn bình tĩnh như Hứa Triết Quân cũng có chút kích động.

Đang lúc Hứa Triết Quân muốn đẩy nhanh quá trình dự tiệc, đem Tô Nhan ăn sạch đến tận xương thì ngoài phòng ngủ vang lên tiếng khóc của trẻ con.

“Tiểu Nặc nhất định là đói tỉnh rồi.” nghe được tiếng con khóc, Tô Nhan giật mình, không chút do dự mà đẩy Hứa Triết Quân đang ép trên người mình ra, sửa sang lại quần áo hỗn loạn trên người rồi nhanh chạy ra khỏi phòng ngủ.

Hứa Triết Quân ghé vào trên sô pha, trợn mắt há hốc mồm nhìn chính mình bị bỏ lại mà Tô Nhạn vội vàng chạy tới xem con, trong lòng không biết là có cảm giác gì nữa.

Ngày này, không có cách nào khác vượt qua….

Sự kiện 2

Hứa Nặc đã được một tuổi, con sói Hứa Triết Quân đói hai mắt đều xám ngắt quyết định tạo một cơ hội, đem con đưa đến nhà cha mẹ mình, ít nhất có được một thời gian thoát khỏi nó. Hứa Triết Quân nghiến răng nghiến lợi nói với chính mình như vậy.

Vào buổi tối, Hứa Triết Quân đợi cho Tô Nhan tắm rửa xong, một lời cũng chưa nói liền đánh tới.

“A, nhẹ chút, A Quân anh làm em đau.” Tô Nhan khẽ nhíu mày, lại phát hiện ông xã nhà mình căn bản đã hóa thành một con sói đói, căn bản không nghe được mình vừa nói gì. Tô Nhan vỗ trán không biết nói gì, không phải là mấy ngày nay cũng như thế này mà anh ấy còn chưa ăn no sao? Sao lại biến thành cái dạng này rồi? Không biết còn nghĩ hắn là ngược đãi như thế này…

Không bao lâu sau, Tô Nhan bị lột sạch sẽ. Nhìn làn da trắng nõn hồng hồng với ánh ắt vô tội đang nhìn mình của Tô Nhan thì Hứa Triết Quân không chút do dự mà đánh tới. Lần này hắn rút cuộc có thể được như ý nguyện rồi.

“Leng keng… leng keng…” Hứa Triết Quân còn đang chuẩn bị bước cuối cùng để đạt được ý định của mình thì chuông cửa vang lên.

Hứa Triết Quân cứng đờ, khẽ cắn môi quyết tặm mặc kệ cái chuông cửa đáng chết kia. Hắn quản chuyện đó làm gì, ăn nó trước rồi tính sau.

Nhưng là tiếng chuông này không có ý tứ dừng lại, Tô Nhan không có ý để cho Hứa Triết Quân dính vào mình nữa, đẩy vai hắn rồi nói, “Không chừng có việc gấp? Anh ra thử xem?”

Hứa Triết Quân nghiến răng nghiến lợi mặc lại quần áo, đi ra mở cửa… vừa nhìn thấy cha mẹ mình ôm con trai đứng ở cửa.

“Tiểu Nặc nói muốn mẹ, như thế nào cũng không chịu ngủ. Chúng ta đành phải đem hắn trở lại đây.” Viên Lộc nhìn bộ dạng giận dữ của con trai, bất đắc dĩ nói.

Đem con ôm trở về phòng, bà xã liền bị con cướp đi rồi. Hứa Triết Quân đứng ở cửa phòng, tâm như đao cắt…

Ngày này, thật sự không có cách nào khác vượt qua….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.