Yêu Người Ở Bên Ta

Chương 17



Tôi không thể nhớ mình đã trả lời câu hỏi đầu tiên đó của Leo như thế nào; chỉ biết rằng chúng tôi đã trốn tránh thành công để không có bất cứ thảo luận nào về quan hệ của chúng tôi, hay nó đã kết thúc ra sao, hay bất cứ chuyện thực sự riêng tư gì, trong cả một khoảng thời gian rất dài của chuyến bay. Thay vào đó chúng tôi đi vào những chủ đề an toàn hơn như phim ảnh và âm nhạc, du lịch và công việc. Đó là kiểu nói chuyện khi ta lần đầu gặp một ai đó mà ta muốn hiểu rõ hơn - hoặc một người quen đã quá lâu rồi không gặp. Chúng tôi duy trì cuộc nói chuyện ở những vấn đề trên bề nổi, tuy nhiên cũng có một khoảng êm ái ẩn bên dưới, một dòng chảy tự nhiên của những câu hỏi và câu trả lời, được đánh dấu bằng những khoảng im lặng thư thả kéo dài. Những khoảnh khắc ấy thật sự thư thả, đến mức chúng tôi như hoàn toàn trôi trở lại vào cảm giác thân tình.

Mọi thứ diễn ra hết sức hồn nhiên, khi tôi kết thúc chuyện về một buổi chụp ảnh gần dây mà tôi thực hiện ở vùng núi Adirondacks. "Có điều rất tuyệt khi chụp hình ở một thị trấn nhỏ, người dân địa phương," tôi nói, "những con người gắn bó vô cùng sâu sắc với đất đai của họ… Thật mỹ mãn…"

Giọng tôi nhỏ dần khi tôi cảm thấy cái nhìn chăm chú của Leo. Khi tôi quay sang phía Leo, anh nói, "Em thực sự rất yêu công việc của mình phải không?" Giọng anh đầy ngưỡng mộ đến nỗi tôi cảm thấy tim mình run rẩy.

"Vâng," tôi khẽ đáp. "Đúng vậy."

"Anh có thể thấy điều ấy hôm nay… Anh rất thích ngắm em làm việc."

Tôi mỉm cười, cố kháng cự niềm khao khát được nói với anh rằng tôi cũng thích ngắm nhìn anh suốt buổi phỏng vấn. Thay vào đó, tôi để anh nói tiếp.

"Thú vị thật," anh nói, hầu như đang nói với chính mình. "Ở mặt nào đó em dường như vẫn giống với Ellen anh từng biết, nhưng ở mặt khác… em dường như quá khác."

Tôi tự hỏi chính xác thì anh đánh giá như thế dựa trên điều gì, khi mà kể từ lúc đi qua giao lộ đó chúng tôi trò chuyện cả thảy chưa tới một giờ. Tuy nhiên, tôi chợt nhận ra cảm nhận của tôi về Leo cũng đang thay đổi, và tôi chợt nghĩ rằng không phải mọi câu chuyện đều chỉ có mỗi hai mặt, mà những phiên bản đó cũng có thể biến chuyển theo thời gian.

Tôi quan sát Leo nhấp một ngụm từ cốc rượu gừng pha đá của anh và đột nhiên thấy chính mình qua đôi mắt anh. Trước đây và bây giờ. Hai chân dung hết sức đối lập nhau với cùng chung một bản chất. Tôi thoáng mường tượng lại con người tôi trước đây - một cô gái mồ côi mẹ, cô đơn, nghèo túng, xa lạ với thành phố lớn, vật lộn để tìm ra bản sắc của mình, một bản sắc khác xa với thị trấn quê hương ngột ngạt của cô ta, với những kinh nghiệm từ thời đại học yên ấm, với người bạn thân chói sáng của cô.

Tôi nhìn thấy mình trong lần đầu biết yêu, và thấy tình yêu hoàn toàn thống trị ấy - hay Leo - dường như là lời giải đáp của tôi ra sao. Anh có tất cả những gì tôi muốn có - sôi nổi, sâu sắc, mạnh mẽ - và ở bên anh khiến tôi cảm thấy chí ít mình cũng có được chút hơi hướng của mọi thứ đó. Nhưng càng cố níu chặt lấy mối quan hệ ấy, tôi càng trở nên bấp bênh hơn. Ngày đó, điều ấy dường như hoàn toàn là lỗi của Leo, nhưng khi nhìn lại, tôi có thể thấy rằng chính mình cũng phải dự phần trách nhiệm. Ít nhất thì tôi cũng nhận thấy tại sao mình trở nên kém hấp dẫn hơn đối với anh.

Tôi nghĩ về những lời nhận xét của Leo ban chiều, về chuyện anh đã quá đề cao bản thân. Có lẽ chuyện là như thế thật, nhưng tôi cũng có thể thấy mình đã không coi trọng bản thân một cách đúng mức. Đó là một sự kết hợp chết người khiến cho cuộc chia tay của chúng tôi thực sự không thể tránh khỏi.

"Vâng. Em vui khi nghĩ mình đã có chút biến chuyển," cuối cùng tôi nói, khi có thêm nhiều khoảnh khắc trong mối quan hệ ấy lại kéo về trong tôi - những thứ tôi đã bỏ qua hoặc đơn giản là quên đi. Tôi nhớ lại, ví như, Leo yêu thích một cuộc thảo luận bổ ích đến mức nào, và khuôn mặt anh trở nên cáu kỉnh ra sao khi tôi chẳng đưa ra được ý kiến gì. Tôi nhớ sự thất vọng của anh vì tôi quá thiếu tính độc lập, sự giận dữ của anh với xu hướng an phận hoặc trốn tránh thử thách của tôi - cả trong công việc lẫn trong tư duy.

"Cả hai chúng ta đều có rất nhiều điều phải làm để trưởng thành hơn… Rất nhiều thứ trên đời để tự mình nhìn nhận và tìm hiểu," Leo nói, xác nhận rằng tôi không phải người duy nhất đang nghĩ về mối quan hệ của chúng tôi.

"Vậy?" tôi ngập ngừng nói. "Anh đã tìm hiểu được mọi điều chưa?"

"Một số thứ," anh nói. "Nhưng cuộc đời là một cuộc hành trình dài, em hiểu chứ?"

Tôi gật đầu, nghĩ tới mẹ. Nếu ta may mắn.

Mấy phút nữa trôi qua, trong khi tôi nhận ra rằng lần đầu tiên kể từ khi gặp Leo ở bồi thẩm đoàn, tôi có thể không còn phải đặt con người anh trong suốt khoảng thời gian chúng tôi bên nhau vào một định dạng nhỏ hẹp nữa. Anh không phải là người đàn ông trong mơ của tôi, chàng trai hoàn hảo tôi từng sùng bái; anh cũng không phải là tên vô lại mà Margot luôn vận hết khả năng đề mô tả như loài quỹ dữ; thực sự không phải là bất kỳ gã nào trong số đó. Anh chỉ là người đàn ông không hợp với tôi vào thời điểm đó. Không hơn, không kém.

"Em chắc là mệt lắm," Leo nói sau một khoảng im lặng kéo dài. "Anh sẽ để em ngủ một chút."

"Không sao đâu," tôi nói. "Mình nói chuyện nữa đi…"

Tôi có thể nghe thấy nụ cười trong giọng Leo khi anh đáp lời tôi. "Ngày xưa, em lúc nào cũng nói như thế…"

Bao nhiêu thứ cùng ập qua đầu tôi trong khoảnh khắc đó - tất cả những điều không nên và nửa nên nửa không nên nói mà tôi suýt nữa đã tuôn ra. Thay vào đó, tôi đổi hướng câu chuyện và hỏi điều tôi đã muốn biết kể từ khi nhìn thấy anh nơi giao lộ ấy. "Thế. Bây giờ anh đang hẹn hò với đó chứ?"

Tôi giữ gương mặt mình thản nhiên trong khi cả người gồng lên chờ câu trả lời, sợ hãi một đợt sóng ghen tuông mà tôi tuyệt đối không muốn cảm thấy. Nhưng khi anh gật đầu, tôi chỉ cảm thấy nhẹ cả người, ngay cả khi tôi tưởng tượng ra đó là một cô gái đẹp như tranh với giọng ngoại quốc, sự hóm hĩnh đầy quyến rũ, và tính cách tuyệt vời, lôi cuốn khôn cưỡng. Kiểu phụ nữ như trong bài hát "Femme Fatale" của ban nhạc The Velvet Underground do diva Nico thể hiện. Tôi tưởng tượng ra cô có bằng lái máy bay và có thể uống tequila cùng các cậu trai, nhưng đồng thời cũng biết đan áo len cho Leo và nấu nướng với ít nhất ba loại dầu ô liu khác nhau. Cô mềm mại, chân tay dài, và trông cô trong chiếc áo ngủ cũng tuyệt như khi mặc áo phông trắng với quần soóc của Leo.

"Hay quá," tôi nói, hơi quá hào hứng. "Anh có… chuyện đó… nghiêm túc chứ?"

"Anh nghĩ thế… Bọn anh hẹn hò được mấy năm rồi…" anh nói. Rồi anh khiến tôi ngạc nhiên khi đưa tay ra túi sau lấy ví và lôi ra một tấm hình của cô ấy. Leo không mang lại cho tôi ấn tượng về kiểu chàng trai để ảnh bạn gái trong ví, và chắc chắn càng không phải kiểu lôi nó ra khoe. Nhưng tôi thậm chí còn kinh ngạc hơn khi bật chiếc đèn treo trên đầu và nhìn xuống thấy một cô gái tóc vàng khá bình thường, chụp bên cạnh một cây xương rồng lớn.

"Cô ấy tên gì?" tôi nói, quan sát đôi cánh tay rám nắng, mái tóc cắt ngắn và nụ cười rộng miệng của cô.

"Carol," anh nói.

Tôi nhắc lại cái tên trong đầu, thầm nghĩ cô trông đích thực hợp với cái tên Carol. Lành mạnh, giản đơn, tử tế.

"Cô ấy xinh nhỉ," tôi nói, đưa trả lại anh tấm ảnh. Đó dường như là điều hợp lý - đúng ra là điều duy nhất - để bình luận.

Leo đẩy bức ảnh trở vào trong ví và gật đầu theo kiểu muốn cho tôi hiểu rằng anh đồng ý với đánh giá của tôi, nhưng không thấy ngoại hình của cô ấy vô cùng thú vị hay quan trọng gì cả.

Tuy nhiên, bất chấp ngoại hình bình thường của cô, trong tôi dấy lên một cơn ghen tị buốt nhói không mong đợi mà tôi không tin mình sẽ cảm thấy nếu anh đưa ra hình ảnh một cô gái như tôi đang tưởng tượng. Thất bại trước một người giống Angelina Jolie là một chuyện, nhưng thua một người hoàn toàn cùng kiểu như mình lại là chuyện khác. Tôi nhắc nhở mình rằng đó không phải một cuộc cạnh tranh, rồi tắt bóng điện trên đầu đi và hỏi, "Thế anh và Carol gặp nhau ở đâu?"

Leo hắng giọng, như thể đang ngẫm nghĩ sửa sang sự thật, nhưng rồi nói, "Thật ra đó không hẳn là một câu chuyện."

Điều này, đương nhiên, khiến tôi vui sướng.

"Thôi nào," tôi dồn ép, hy vọng đó là một chuyện tình do được mai mối - thứ tôi tin là đứng tít dưới chân cây cột totem của tình yêu.

"Okay," anh nói. "Bọn anh gặp nhau ở bar… vào đêm đáng ghét nhất của năm… chí ít là ở New York."

"Đêm giao thừa?" tôi nói, mỉm cười, vờ như không cảm thấy chút dư vị cay đắng nào.

"Gần gần," Leo nói, nháy mắt. "Ngày Thánh Patrick."

Tôi mỉm cười, thầm nghĩ đến chuyện mình đã chia sẻ nỗi chán ghét ngày mười bảy tháng Ba cùng anh.

"Sao thế. Chuyện gì xảy ra với anh? Anh đâu có yêu chuộng trò suốt đêm lăn lê khắp các quán bar náo nhiệt?" tôi nói. "Hay ho khạc và hát hò và uống bia xanh khởi động cho buổi sáng?"

"Chắc rồi," Leo nói. "Cũng nhiều như anh yêu tất cả đám choai choai khu Thượng Đông nôn mửa khắp tàu số Sáu vậy."

Tôi bật cười. "Tóm lại thì anh đã làm gì vào Ngày Thánh Patrick?"

"Anh hiểu. Ngạc nhiên lắm hả…? Anh vẫn sẽ không thắng được trong bất kỳ cuộc cạnh tranh lấy lòng thiên hạ nào, nhưng anh nghĩ mình cũng không quá khó gần như trước đây nữa… Anh nghĩ đêm đó mấy người bạn Ailen đã thuyết phục được anh…"

Tôi cố cưỡng lại mong muốn được nói, Nhiều hơn em có thể làm, và chỉ hỏi, "Còn Carol? Cô ấy là người Ailen?"

"Đại loại thế. Người Anh, Scotland, Ailen. Kiểu như vậy." Rồi anh nói thêm, thể như nói bừa, "Cô ấy đến từ Vermont."

Tôi cố nở một nụ cười vui vẻ nhưng trong lòng run lên, tưởng tượng ra cảnh Carol giật bung cánh cửa nhà kho của gia đình cô vào một ngày mùa thu khô hanh, tự hào biểu diễn cách vắt sữa bò cho anh bạn trai đến từ thành phố lớn… cả hai cười ngặt nghẽo khi anh chàng dường như không thể nắm được kỹ năng… sữa cứ bắn lên mặt anh trước khi anh lộn nhào khỏi chiếc ghế gỗ đánh véc ni ngã xuống trảng cỏ khô… cô đổ lên người anh, tuột chiếc áo lao động ra…

Tôi xua tan cảnh tượng đó rồi cho phép mình xâm nhập lần cuối vào chuyện Carol. "Cô ấy làm gì?" tôi hỏi. "Để kiếm sống?"

"Cô ấy làm khoa học," anh nói. "Một nhà nghiên cứu y khoa ở Đại học Columbia… Cô ấy nghiên cứu chứng loạn nhịp tim."

"Ồ," tôi nói, bị ấn tượng theo cách tôi nghĩ những người có đầu óc bình thường cảm thấy về những người não có vấn đề - và ngược lại.

"Ừ," Leo nói. "Cô ấy rất thông mminh."

Tôi nhìn anh, chờ đợi được nghe thêm, nhưng rõ ràng anh đã kết thúc cuộc trò chuyện về Carol. Thế rồi anh bắt tréo chân và nói với một thái độ dường như cố tình tỏ ra vui vẻ. "Đến lượt em. Nói anh nghe về Andy đi."

Đó là một câu hỏi quá khó trả lời, ngay cả khi không phải ta đang nói chuyện với người yêu cũ, thế nên tôi mỉm cười và nói, "Em biết anh là một phóng viên - và rất yêu chuộng những câu hỏi để ngỏ - nhưng anh có thể cụ thể hơn được không? Anh muốn biết điều gì?"

Leo nói, "Được. Em muốn cụ thể… Để xem nào… Anh ấy có thích các trò board game không?"

Tôi bật cười, nhớ lại Leo không bao giờ chơi mấy trò đó với tôi. "Có," tôi nói.

"Ahhh. Tốt cho em quá," Leo nói.

Tôi mỉm cười, gật đầu và nói, "Gì khác nữa?"

"Ừm… Anh ấy có bỏ bữa sáng không - hay tin rằng đó là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày?"

"Vế sau."

Leo gật đầu như thể đang ghi nhớ. "Anh ấy có tin vào Thượng đế?"

"Có," tôi nói. "Và cả Chúa nữa."

"Hay lắm… Và… anh ấy có… bắt chuyện với người đi cùng máy bay?" "Thỉnh thoảng," tôi nói, mỉm cười. "Nhưng nói chung là không phải với bạn gái cũ. Như em được biết…"

Leo liếc nhìn tôi thoáng ngại ngùng, nhưng không bị cắn câu. Thay vì thế anh thở dài thành tiếng rồi nói, "Okay… Thế còn điều này?... Chồng em có vẻ ngạc nhiên thật sự hay không khi anh ấy bật nắp lon Coke và nhận ra rằng, Trời ạ, chết tiệt, mình ‘Không Thắng Giải Lần Này’?"

Tôi bật cười. "Quá thú vị! tôi nói. Bởi vì có ! Anh ấy mong thắng giải… Anh ấy là một người suốt đời lạc quan."

"Thế," Leo nói. "Xem chừng em đã tìm được cho mình một anh chàng cừ khôi, Ham- trò- chơi, Mê- chuyện- gẫu, Sợ- Chúa, Uống- nửa- ly."

Tôi cười phá lên, nhưng rồi lại lo rằng mình vừa hạ thấp Andy bằng trò chơi hỏi đáp của Leo - hoặc, tệ hơn, làm giảm giá trị thực của con người anh. Thế nên tôi kết thúc với câu nói hết sức dứt khoát về tình cảm của mình. "Vâng. Andy là một chàng trai rất tuyệt. Một người thực sự tốt… Em rất may mắn."

Leo quay người trên ghế và nhìn tôi, nụ cười của anh mau chóng biến mất. "Anh ta cũng may mắn."

"Cảm ơn anh," tôi nói, cảm thấy mặt mình nóng lên.

"Thật đấy," anh nói. "Ellen… Anh không biết làm sao lại để em đi mất…"

Tôi mỉm cười với anh, cảm thấy vô cùng bẽn lẽn trong lúc băn khoăn tự hỏi không hiểu tại sao một lời giản đơn như vậy có thể cùng một lúc vừa an ủi vừa làm sướng vui vừa gây lo lắng đến thế.

Rồi cuối cùng mọi thứ trở nên tệ hơn - và tốt hơn - khi Leo ngã người ra sau và đặt tay mình lên thành ghế sát tay tôi khiến cho da thịt chúng tôi chạm vào nhau từ cùi chỏ tới cổ tay. Tôi nhắm mắt, hít thở sâu, cảm thấy cơn rào rạt trong tim và trong huyết quản khiến tôi nghẹt thở. Đó là cảm giác mong muốn thứ gì đấy một cách mạnh mẽ đến nỗi gần như nhu cầu thực sự, và sức mạnh cùng sự khẩn thiết của nhu cầu đó nhấn chìm tôi.

Tôi tự ra lệnh cho mình phải bỏ tay xuống, biết rằng đó là điều đúng đắn mà tôi phải cấp bách thực hiện. Tôi có thể nghe thấy tiếng kêu bên trong đầu - Mình là vợ mới cưới và mình yêu chồng mình! Nhưng chẳng có ích gì. Tôi thực sự không thể buộc mình rút lui. Đơn giản là tôi không thể. Thay vì thế, tôi cũng ngả ghế ra sau song song với ghế của anh rồi mở ngón tay ra, chờ mong đến tuyệt vọng rằng anh sẽ tìm đến chúng. Anh đã làm vậy, thoạt tiên ngập ngừng, ngón út của chúng tôi chạm nhau, rồi hơi đè lên nhau, rồi thêm một chút nữa, một chút nữa, như thể có một cơn thủy triều xô dạt anh về phía tôi, trùm lên tôi.

Tôi tự hỏi phải chăng anh vẫn đang quan sát tôi qua bóng tối trong cabin, nhưng tôi không mở mắt kiểm tra, hy vọng màn đêm sẽ khiến tôi cảm thấy bớt phần tội lỗi, khiến những điều tôi đang làm đỡ thật hơn. Nhưng hệ quả lại thật sự ngược lại - tất thảy cảm giác như thật hơn, cuồng nhiệt hơn, theo cái lối mà ta luôn có thể chìm sâu hơn nữa vào một xúc cảm khi mọi xúc cảm khác đã khép lại,.

Thời gian trôi qua, nhưng cả hai chúng tôi đều im lặng, trong khi tay Leo đã hoàn toàn phủ bọc lấy tay tôi. Sức nặng và độ ấm của nó vẫn y nguyên như hôm ở quán ăn, cái ngày khởi sự tất cả những chuyện này, nhưng cử chỉ hành động dường như hoàn toàn khác hẳn. Sự tiếp xúc này không phải là dư vị của cuộc trò chuyện. Bản thân nó là một cuộc trò chuyện. Nó cũng là một lời mời gọi. Một lời mời gọi đã được tôi chấp nhận bằng cách chậm chạp từ từ xoay cổ tay cho đến khi lòng bàn tay ngửa lên, áp vào tay anh, và chính thức chúng tôi nắm tay nhau. Tôi tự nhủ rằng đó là một cử chỉ vô hại. Bạn học quý mến nắm tay nhau. Bố mẹ và con cái nắm tay nhau. Bạn bè nắm tay nhau.

Nhưng không giống như thế này. Không bao giờ giống như thế này.

Tôi lắng nghe hơi thở của Leo, khuôn mặt anh gần gương mặt tôi, những ngón tay chúng tôi đan gài vào nhau, nới lỏng ra, sắp xếp lại. Và chúng tôi cứ thế bay về hướng Đông, cuối cùng thì trôi dạt, lơ lửng giữa bầu trời, cùng lúc, bên nhau.

Khoảng thời gian tiếp theo thật mơ hồ khi tôi lơ mơ ngủ. Tôi loáng thoáng nghe những lần thông báo của tiếp viên hàng không, nhưng không thức dậy hẳn cho đến khi chúng tôi bắt đầu hạ thấp độ cao lần cuối xuống sân bay JFK. Chếnh choáng, tôi nhìn ra ánh đèn thành phố ngoài cửa sổ, rồi quay sang thấy Leo vẫn đang say ngủ, vẫn nắm lấy tay tôi. Cổ anh nghiêng xuống, người anh hơi cuộn về phía tôi, gương mặt anh sáng ngời dưới ánh đèn rực rỡ trong cabin. Tôi quay quắt nhớ bộ râu quai nóm sẫm màu quanh cằm anh; hai bên tóc mai hơi bờm xờm; sống mũi dọc dừa và mí mắt rợp xuống của anh.

Lòng tôi thắt lại khi chợt nghĩ rằng mình đang cảm thấy gần hệt như từng cảm thấy vào buổi sáng sau lần đầu tiên chúng tôi làm tình. Hôm đó tôi cũng tỉnh dậy trước bình minh như thế này, và có thể nhớ lại rõ ràng rằng mình nằm im thin thít bên anh, ngắm nhìn anh ngủ, bộ ngực trần của anh phập phồng, và khi ấy tôi thầm hỏi lòng, Chuyện gì tiếp theo đây?

Bây giờ đây tôi lại hỏi mình cùng một câu hỏi đó, nhưng lần này câu trả lời đưa ra hoàn toàn khác. Chẳng có chút hy vọng nào vào lúc này. Đây không phải là một khởi đầu, mà là kết thúc. Đã đến lúc rời khỏi bàn tay Leo. Đã đến lúc nói lời từ giã.

Mấy giây sau, máy bay đáp xuống đột ngột. Leo mở bừng mắt. Anh ngáp, ngồi thẳng dậy trên ghế và khẽ mỉm cười bối rối. "Chào em," anh nói.

"Chào anh," tôi đáp nhỏ. Cổ họng tôi khô thít, nhưng tôi không thể nói là do nó đang khát hay đang chứa đựng nỗi buồn. Tôi muốn với xuống lấy chai nước trong túi xách, nhưng lại chưa thực sẵn lòng phá bỏ mối liên hệ của chúng tôi - và tất nhiên không thể chỉ vì một chút nước.

"Trời sáng rồi ư? Anh hỏi, len lén liếc nhìn ra đường băng tối thui ngoài cửa sổ.

"Sắp sắp," tôi nói. "Sáu giờ ba mươi phút… Chúng ta đến sớm."

"Khỉ thật," anh nói, gương mặt phản chiếu nỗi xốn xang, hỗn độn mà tôi đang cảm thấy.

"Sao thế anh?" tôi hỏi, muốn anh diễn đạt nó thành lời giùm cả hai chúng tôi, muốn anh nói với tôi rằng anh không thể tin được chúng tôi đã về tới New York và rằng đã đến lúc bắt đầu ngày mới của chúng tôi. Cuộc đời đôi ngả của chúng tôi.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay chúng tôi còn siết chặt và nói, "Em biết mà."

Tôi gật đầu và theo dấu ánh nhìn của anh xuống hai ngón tay cái đang ngoéo vào nhau của chúng tôi. Rồi tôi siết chặt tay anh lần cuối trước khi thả ra.

Mấy phút tiếp sau, chúng tôi làm theo mọi người, hững hờ thu xếp đồ đạc, cầm áo khoác lên và bước xuống máy bay đi về phía cổng. Chúng tôi cùng im lặng, không nói một lời cho đến khi cả hai trao một ánh nhìn bên ngoài khu vệ sinh đầu tiên - một ánh nhìn cho thấy rõ ràng rằng chúng tôi dự định sẽ chờ nhau.

Thế nhưng, mấy phút nữa trôi qua, sau khi đánh răng và chải đầu xong, tôi vẫn ngạc nhiên khi đi vòng qua góc và thấy anh đang dựa lưng vào bức tường xám, trông vạm vỡ đẹp trai đến nỗi tôi như ngừng thở. Anh mỉm cười nửa miệng với tôi, rồi thong thả bóc một thanh kẹo cao su. Anh gập lại cho vào miệng, nhai, rồi chìa thỏi kẹo về phía tôi. "Một chiếc nhé?"

"Không, cảm ơn anh," tôi nói.

Anh nhét thỏi kẹo vào túi áo khoác, rồi kéo người mình ra khỏi bức tường bằng sức nặng của đôi vai. "Sẵn sàng chưa?" anh hỏi.

Tôi gật đầu, và chúng tôi lại đi bên nhau, tiến về phía băng chuyền hành lý.

"Em có gửi đồ không?" anh hỏi khi chúng tôi đi thang cuốn xuống.

"Chỉ có thiết bị thôi. Môt túi… Anh thì sao?" tôi hỏi, biết chắc câu trả lời là không - Leo luôn đi đó đi đây với đồ đạc nhẹ nhàng nhất có thể.

"Không," anh nói. "Nhưng… anh sẽ đợi với em."

Tô không từ chối, và khi chúng tôi đến khu vực băng chuyền, tôi thậm chí nhận thấy mình đang mong rằng tổ giữ hành lý đang mải ngủ quên chưa dậy. Nhưng không may mắn đến thế - tôi nhìn thấy chiếc túi đen của mình ngay lập tức và chẳng có lựa chọn nào hơn là cúi xuống cầm lên.

"Anh nhặt được nó," Leo nói, nhẹ đẩy tôi sang bên và nhấc chiếc túi của tôi từ băng chuyền lên với một tiếng kêu nho nhỏ. Trong một khoảnh khắc tội lỗi, tôi giả vờ rằng đây là cuộc sống thực của tôi. Leo và tôi, phóng viên và nhiếp ảnh gia trở về thành phố sau khi một lần nữa cộng tác chụp ảnh ngôi sao.

Leo để thật cân chiếc túi vải của anh lên va li của tôi rồi hỏi, "Em đặt xe chưa?"

Tôi lắc đầu. "Chưa. Em sẽ gọi taxi."

"Giống nhau," Leo nói. "Chia nhé?"

Tôi nói được, biết rằng chúng tôi chỉ đang trì hoãn thời khắc không thể tránh khỏi.

Khuôn mặt Leo sáng lên theo cái lối mà tôi nhận ra là vừa ngạc nhiên vừa vững dạ. "Vậy được rồi," anh nói quả quyết. "Đi thôi."

Bên ngoài, không khí buổi tinh mơ mùa xuân lạnh buốt. Vầng sáng hồng nhạt vằn vện trên bầu trời không gợn mây. Rõ ràng hôm nay là một ngày rất đẹp. Chúng tôi đi dọc vỉa hè đến điểm đổ taxi và nhập vào một đoàn người đang rảo bước. Chỉ lát sau, Leo đã cho đồ đạc của chúng tôi vào cốp một chiếc taxi.

"Tới đâu?" bác tài xế hỏi khi chúng tôi đã ngồi vào ghế sau của xe.

Leo nói, "Hai điểm. Thứ nhất là đến Astoria - đại lộ Newton giao đường 28… và điểm thứ hai?..." Anh nhìn tôi, cặp mày nâu nhấp nhỉnh, chờ đợi địa chỉ của tôi.

"Đường 37 giao đường 3," tôi nói, trong khi tưởng tượng ra cảnh tượng bên trong căn hộ của tôi ngay chính lúc này - rèm cửa vẫn sập và không gian hoàn toàn tĩnh lặng ngoại trừ tiếng nghèn nghẹt của xe cộ rồ ga vào buổi sáng; Andy, mặc áo phông và quần pijama, cuộn mình ngủ trên giường chúng tôi. Cảm giác tội lỗi quất ngang ngực tôi, nhưng tôi tự nhủ mình sẽ về nhà sớm thôi.

"Murray Hill à?" Leo hỏi với vẻ hài lòng. Anh chưa bao giờ thích nơi ở trước đây của tôi.

"Vậng. Bọn em rất thích ở đó," tôi nói. "Không có cảnh trí gì… nhưng ở đó rất tiện, trung tâm…"

Bọn em, tôi nghĩ. Chồng em và em.

Tôi có thể nói rằng từ đó cũng tác động đến Leo, vì có một sự điều chỉnh vô cùng nhẹ trên gương mặt anh khi anh gật đầu, gần như có vẻ tôn trọng. Hoặc có thể anh chỉ đang nghĩ đến nửa kia của chính hai người bọn anh - Carol, người thậm chí có thể đang ở đại lộ Newton ngay lúc này, chờ đợi anh trong chiếc áo ngủ xinh đẹp nhất của cô ấy. Khi xe chúng tôi chạy xuống xa lộ Long Island, tôi nhận ra mình không hề biết liệu hai người họ có đang sống cùng nhau không hay liệu anh có nghĩ đến hôn nhân - với cô ấy hoặc với bất kỳ ai - trong tương lai không.

Tôi cũng nhận ra tôi chưa từng nói với Leo về khả năng mình sẽ chuyển đến Atlanta sống. Tôi muốn coi điều này đơn giản là sự vô tình lãng quên, nhưng tận trong sâu thẳm tôi biết rằng đó là cố ý bỏ sót, mặc dù tôi không chắc tại sao mình lại giữ những điều đó lại. Tôi cho rằng Leo sẽ xem cuộc chuyển cư đó như thể là cô nàng Ellen chán phèo đang theo đuôi người đàn ông của cô ta? Hoặc anh hết sức coi thường tôi, dựa trên vấn đề lựa chọn địa lý? Hay là bởi vì, ở một mức nào đó, tôi không muốn chuyển đi, bất kể những gì tôi đã nói với Andy?

Một lần nữa, tôi tự nhủ mình sẽ có thời gian phân tích mọi chuyện sau. Lúc này, tôi chỉ muốn tận hưởng vẻ đẹp thuần khiết của khoảnh khắc mà tôi đang sống đây - hừng đông đang rạng phía chân trời, bản nhạc Ai cập du dương nhè nhẹ phát ra từ radio, nhận thức rằng Leo đang ở bên mình trên ghế sau xe trong khi bọn tôi đang kết thúc chặng cuối hành trình của hai đứa.

Mấy phút sau, chúng tôi tiến vào đại lộ Astoria, ngay dưới cầu Triborough và đường xe điện trên không. Tôi nhìn lên những làn đường có hàng rào bao quanh và bất chợt ập về bao nhiêu ký ức, tất cả những lần tôi bắt tàu N đến khu vực này. Thêm nhiều ký ức nữa lại tràn về trong tôi khi chúng tôi rẽ vào tòa nhà của Leo và tôi thấy cảnh tượng thân thương quá đỗi, những ngôi nhà gạch giăng ngang sơn màu kem, đỏ, và hồng, với những thùng đựng rác và những mái hiên sơn xanh nhô ra phía trước. Leo chỉ dãy nhà anh ở, nằm chính giữa tòa nhà và nói với bác tài xế, "Ngay bên trái kia rồi bác… Gần chổ chiếc xe tải màu trắng."

Sau đó, khi chiếc xe chầm chậm vào điểm đỗ, anh quay lại nhìn tôi, lắc đầu và nói chính xác điều tôi đang nghĩ. "Chuyện này thật quá sức quái lạ."

"Nói em nghe đi," tôi nói. "Em không bao giờ nghĩ có ngày quay lại đây."

Leo day môi dưới rồi nói, "Em biết anh muốn làm gì ngay bây giờ không?"

Vài hình ảnh cấm kỵ lướt qua đầu tôi khi tôi căng thẳng hỏi, "Là gì?"

"Bốc em ra khỏi chiếc xe này và đưa em vào cùng anh," Leo nói, giọng anh trầm thấp đến như thôi miên. "Làm cho chúng mình món trứng và thịt muối… pha một ít cà phê… Rồi ngồi trên trường kỷ và chỉ… nhìn em… và hàn huyên với em suốt cả ngày…"

Tim tôi đập thình thịch khi tôi nghĩ đến những gì chúng tôi từng làm trong căn hộ của anh trên tầng hai, chỉ cách mấy bước chân từ nơi chúng tôi đang ngồi đây. Tất cả những điều ngoài việc chuyện trò. Tôi nhìn vào mắt Leo, cảm thấy yếu đuối và hơi kinh hãi khi tôi điên rồ cố thuyết phục bản thân rằng vào trong nhà với anh ấy là một việc bình thường thôi. Sao chứ nếu tôi chỉ ngồi lại chút xíu, uống vội một ly cà phê? Andy vẫn chưa dậy đâu mà. Anh ấy sẽ không nhớ tôi cho tới ít nhất sau một giờ nữa. Nó thực sự gây tổn thương gì chứ?

Tôi hắng giọng, chống khuỷu tay xuống đùi, và liếc nhìn bảng đồng hồ tính tiền vẫn đang đếm trong lúc chúng tôi đã dừng lại. Cuối cùng tôi nói, "Vậy đó là điều anh muốn à? Thêm vài câu chuyện nữa qua tách cà phê?

Leo nhìn tôi nghiêm nghị thật lâu rồi nói, "Okay. Em đúng. Anh xin lỗi…"

Rồi anh vuốt tay lên tóc, thở mạnh và rút hai tờ hai mươi đô ra khỏi ví.

Tôi lắc đầu từ chối. "Em có đây, Leo."

"Không được," Leo nói. Đây là điểm Leo và Andy tương đồng, cả hai đều cương quyết từ chối để một cô gái trả tiền cho bất cứ thứ gì. Nhưng thái độ của Andy dường như bắt nguồn từ tính phóng khoáng; còn Leo, đó là lòng tự trọng. Anh dúi hai tờ bạc cho tôi lần nữa. "Thôi nào."

"Thế này thì nhiều quá," tôi nói. "Đồng hồ mới chỉ mười bốn đô thôi."

"Cứ cầm lấy, Ellen," anh nói. "Xin em."

Bởi vì tôi không muốn cuộc trao đổi cuối cùng của chúng tôi lại là màn đưa qua đẩy lại chút tiền taxi, nên tôi cầm tiền của anh và nói, "Thôi được. Cảm ơn anh."

Anh gật đầu. "Khoan khoái… Suốt đêm qua thật… khoan khoái." Lời anh đứt đoạn, nhưng giọng điệu thì thật sự chân thành. Anh thật sự nghĩ thế. Anh yêu thời gian chúng tôi bên nhau cũng nhiều như tôi yêu vậy.

Tôi nhận thấy bác tài xế liếc nhìn chúng tôi với vẻ hồ nghi qua gương chiếu hậu trước khi ra khỏi xe, vòng ra sau cốp, châm lửa hút thuốc và chờ đợi.

"Chúng ta rõ ràng hết chưa?" Leo hỏi.

Tôi cười căng thẳng. "Chắc vậy."

"Okay,"Leo nói. "Chúng ta đến đâu rồi?"

"Em không nhớ," tôi nói, cảm thấy hoang mang và buồn vô độ.

Leo nhìn lên trần xe rồi lại nhìn thẳng vào tôi. "Anh nghĩ chúng mình vừa mới xác định được rằng em vào trong kia là một ý tồi, đúng không?"

"Chắc thế," tôi nói.

"Vậy, rồi," Leo nói, ánh mắt anh thiêu đốt mắt tôi. "Anh đoán thế này đây."

"Vâng," tôi nói. "Thế này đây."

Anh ngần ngừ, và trong một giây, y như hôm trong quán ăn, tôi nghĩ anh hẳn sẽ ôm tôi, hay thậm chí hôn tôi. Thay vì vậy, anh chỉ thoáng mỉm cười buồn bã với tôi trước khi quay người xuống xe. Cánh cửa xe đóng sầm sau lưng anh, và tôi nhìn anh hất chiếc túi qua vai, sải bước qua vỉa hè đi về phía căn hộ của mình, rồi bước hai bậc một lên tam cấp dẫn vào tiền sảnh. Anh không hể vẫy tay tạm biệt, hoặc thậm chí chỉ nhìn lại chiếc taxi một lần trước khi mở cửa chính và mất hút vào bên trong. Mắt tôi cay xè khi xe lượn ra khỏi vỉa hè, và tôi nhắc lại những lời cuối đó trong đầu mình, không biết bao lần. Là thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.