Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

Chương 45



Cố Mặc và Tiếu Từ đánh nhau cũng không lâu.

Lại đọc bài thêm mấy phút, chủ quán thông báo vụ oánh lộn đã kết thúc, hai bên tham chiến đều bị kéo về ký túc, đoạn sau, không có nữa…

Tô Tiếu nhàn nhã lật xem các bài viết.

“Tuy đánh nhau không nghiêm trọng, nhưng cũng ảnh hưởng tới sự hài hòa trong đội, Tiếu Từ cũng là chủ lực của đội bóng, thi đấu lần này có bị sao không?” Tô Tiếu chống cằm hỏi.

“Con trai đang tuổi lớn đánh nhau có lợi cho thể xác và tinh thần, thúc đẩy sự hài hòa của đội. Nhưng nếu nguyên nhân là con gái, khó nói lắm!” Trần Vi trầm ngâm một lát rồi nói, “Bà quản nhiều thế làm gì? Có muốn tôi đánh điện giúp bà hỏi Cố Mặc thương tích thế nào không? Sao giờ không quan tâm nữa thế hả?”

“Ôi…” Tô Tiếu thở dài một hơi.

Đúng lúc đó, cô làm mới trang chủ của diễn đàn, kết quả nghe đinh đinh một tiếng, thông báo tin nhắn vang lên.

“Lẽ nào lại bị mod xóa bài rồi?” Đây là phăn ứng đầu tiên của Tô Tiếu, đợi cô hung hăng mở tin ra, sau đó mắt trợn lên, quả nhiên là tài khoản đỏ!

Hệ thống thông báo: Bạn nhận được thao tác từ quản lý ICE.

Mod của diễn đàn trường đều có tên nick màu đỏ, quản lý toàn diễn đàn thì tên màu vàng kim, trước nay Tô Tiếu thường không mở mấy tin kiểu này ra xem, nhưng lần này muốn hỏi rõ Phát Thanh Viên rốt cuộc là xóa bài nào của cô, dứt khoát kích vào.

Không ngờ, đó là một tin nhắn cá nhân.

ICE: “Cậu vừa hủy hết trong sạch của tôi.”

Cánh tay đang chống cằm của Tô Tiếu run lên, thiếu chút nữa đập cằm xuống bàn.

Bạn trả lời ICE: “…”

Không đến mấy giây, người ta đã trả lời.

ICE: “Phải bồi thường.”

Bạn trả lời ICE: “Bồi thường thế nào?”

ICE: “(Mặt cười) Không thì mời tôi uống trà sữa?”

ICE: “Đúng rồi, còn cả bánh tai mèo.”

Tô Tiếu sờ chóp mũi, cứ có cảm giác không đúng sao sao ấy.

Bạn trả lời ICE: “Sao cậu biết tôi là ai?”

ICE: “Tôi thấy được IP mà, Tô Tiếu.”

Bạn trả lời ICE: “Mod thì giỏi lắm hả, muốn tự do, muốn cả nhân quyền nữa.”

ICE: “Muốn trà sữa, muốn cả bánh tai mèo nữa.”

Tô Tiếu im luôn.

“Được rồi, cậu thắng.” Cô nghĩ bụng.

Bạn trả lời ICE: “Vậy chờ ở cửa quán.”

Trong trường có một quán trà sữa, mặt tiền rất nhỏ, đoán chừng không tới một mét, chỉ có thể đặt một cái quầy. Bán trà sữa là một cô gái rất xinh, trên diễn đàng trường được ủng hộ rất nhiều, cho nên quán trà sữa làm ăn cũng thịnh vượng, mà cánh nam sinh hẹn nhau ra ngoài, đặc biệt là dân trên mục tự do, đều có một câu, “Đi thôi, đi uống trà sữa.”

Đối với sở thích uống trà sữa của Phát Thanh Viên, Tô Tiếu âm thầm bĩu môi một cái.

Gần đây nhiệt độ giảm mạnh, buổi tối gió lạnh vù vù. Tô Tiếu ở trong phòng ký túc mặc áo phông dài tay sát người, ở ngoài khoác thêm áo khoác bằng sợi len thô, dáng vẻ thư thản, mà dáng cô cũng tính là thon thả, dùng cách nói của Trần Vi là một cái sào tre khoác thêm cái bao tải. Cô ra tới cửa bỗng liếc sang tấm kính dài chấm đất bên cạnh một cái, sau đó khựng lại, mày nhăn lại xoắn xuýt mất một hồi, cuối cùng giậm chân, trở lại trước tủ chọn một cái áo khoác dệt kim. Còn về đôi giày đế mềm trên chân, cô do dự một lát, cuối cùng bỏ ý định đổi giày cao gót.

“Ra ngoài muộn thế còn thay quần áo? Gặp ai vậy?” Trần Vi mắc sắc, không chơi nữa mà sáp lại trước mặt Tô Tiếu, “Đi xem thương tích của Cố Mặc? Hay là hẹn hò với ai khác?”

“Bạn trên diễn đàn, kêu tôi mời cậu ta một cốc trà sữa.”

“Nam hay nữ?”

“Nick trên diễn đàn, sao tôi biết là nam hay nữ?” Tô Tiếu bịa, cô có hơi chột dạ: “Bà không biết tôi hơi bị có tiếng trên diễn đàn đấy, mặc thế kia thì mất hình tượng quá, mặc kệ nam nữ, tôi phải cao quý lãnh diễm chứ!” Nói xong, Tô Tiếu chạy ra khỏi phòng.

Vừa lừng khừng một hồi lâu, không biết Phát Thanh Viên có sốt ruột không, nhưng lại nghĩ, ở chỗ em gái trà sữa đợi một lát, cánh nam sinh cũng chẳng có gì là không vui.

Không ngờ vừa mới xuống dưới lầu, lại phát hiện Phát Thanh Viên đang đứng ở trước cổng ký túc, thấy cô xuống tới nơi, liền giơ tay lên.

Chờ dưới túc xá, thật khiến người ta mơ mộng có phải hay không!

Từ ký túc tới quán trà sữa còn một quãng đường khá dài, mà cửa hàng bán bánh tai mèo lại ở một đầu khác của trường, Tô Tiếu tính nếu muốn mua cả hai thứ thì đi về mất chừng 30 phút, đúng thật là quá khổ.

“Ài, cửa hàng tạp hóa cũng có bán trà sữa đấy, có muốn tới đó mua không?”

Phát Thanh Viên đi trước một chút, nghe Tô Tiếu nói thì thân mình khựng lại, khẽ nghiêng người quay đầu, ánh mắt chuyên chú.

Tim Tô Tiếu rung lên.

Cậu ta chậm rãi lắc đầu, dưới ánh đèn đường ảm đạm, một đôi mắt ngược lại càng sáng ngời, hơn nữa ngữ khí cậu ta nói chuyện nghiêm túc tới mức khiến Tô Tiếu thấy như mình phạm vào một lỗi gì đó ghê gớm lắm.

“Không được.”

Tô Tiếu 囧.

“Phải có thành ý!”

Tô Tiếu dở khóc dở cười.

Phát Thanh Viên nói xong thì ngoảnh mặt đi, bước chân không nhanh, nhưng đi vài bước đã vượt lên trước Tô Tiếu một khoảng lớn, Tô Tiếu thật không biết nói gì, cũng chỉ đành đuổi theo. Lòng nghĩ tên này lẽ nào chơi cung tiễn thủ, truy điện chắc cao lắm, đi nhanh như vậy cơ mà! Suýt nữa cô đã hét lên, “MN, thầy thuốc chân ngắn, cậu chờ một tí được không, chết là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.”

Chơi trò chơi tới mê muội quá rồi. Tô Tiếu lắc đầu, lúc này Phát Thanh Viên đã bước chậm lại, cho nên bọn họ thành đi song song. Hình như Tô Tiếu nghe thấy Phát Thanh Viên lầm bầm giải thích, “Trà sữa ở cửa hàng tạp hóa uống không ngon.”

“Ông chú ở cửa hàng tạp hóa cũng không xinh bằng em bán trà sữa.” Tô Tiếu tiếp lời.

“Ừ!” Phát Thanh Viên khẽ khàng đáp một tiếng, sau đó thân mình khựng một cái, bước chân cực kỳ quỷ dị.

Tô Tiếu chân thành nhắc nhở cậu, “Tuy cậu là quản lý mục trò chơi, cao thủ máy tính, bề ngoài cũng cao to khỏe mạnh, nhưng tôi thấy bước chân của cậu rã rời, chắc chắn là ít luyện tập, ngồi máy tính nhiều cũng không tốt cho sức khỏe, đừng chỉ lo chơi trò chơi mà hỏng cả người ra.”

Thấy Phát Thanh Viên có vẻ rất chi là nghe lời dạy bảo, Tô Tiếu bỗng nổi hứng thuyết giáo, bắt đầu lải nhải, “Phải tập luyện thường xuyên, chơi bóng rổ này, chạy bộ này, vận động gì đó, cơ thể khỏe mạnh là cái vốn của con người…”

Phát Thanh Viên đột ngột dừng lại, “Cậu rất thích bóng rổ?”

Tô Tiếu hơi ngạc nhiên, “Cũng được. Khá là thích.”

Phát Thanh Viên không hé răng nữa, chưa tới vài phút hai người đã tới cửa quán trà sữa, lúc này là 9 giờ tối, cửa quán còn có vài người đứng, hơn nữa toàn là người quen.

Cố Mặc và Trữ Lam.

Họ vừa mua trà sữa rời đi, Tô Tiếu chỉ nhìn thấy bóng lưng hai người. Nhưng vì từng để ý rất lâu, nên cô vẫn liếc mắt một cái là nhận ra.

Có hơi tò mò hậu quả đánh nhau của Cố Mặc, không khỏi liếc vài cái, ngờ đâu trước mặt lại thò ra một cái tay, bàn tay ấy còn nắm một cốc trà sữa.

“Ơ, không phải bảo là tôi mời à?” Tô Tiếu cầm lấy cốc trà nắm trong tay, sau đó thấy cái mặt lạnh tanh của Phát Thanh Viên thì nuốt mấy câu còn lại vào bụng.

Chẳng lẽ cậu ta cũng thích Trữ Lam.

Tô Tiếu cắn cắn ống hút rầu rầu nghĩ, nhưng lại nói, Cố Mặc và Trữ Lam nhìn qua cũng hợp lắm, nam anh tuấn nữ xinh đẹp, thân cao phù hợp, cô nhịn không được quay đầu nhìn một cái, bóng của hai người kéo dài dưới ánh đèn, bóng ngược in trên đường lát đá tạo nên một bức tranh thật hài hòa.

Lúc quay người lại, Tô Tiếu hắt xì một cái.

Tay cầm trà sữa nóng, càng cảm thấy lạnh.

“Đi mau lên! Đi mua bánh tai mèo.” Cô bước nhanh lên, chẳng dè Phát Thanh Viên lại không động đậy gì, đi được mấy bước, Tô Tiếu chỉ đành quay lại, nhìn Phát Thanh Viên vẫn đang đứng nguyên tại chỗ, “Sao vậy?”

“Không mua nữa, đưa cậu về thôi.”

“Ơ?”

“Mặc ít vậy, đừng để cảm lạnh.”

“Không sao mà…” Lời còn chưa dứt, cô cũng ngẩn ra. Phát Thanh Viên đã cởi áo khoác của mình, sau đó đưa nó tới trước mặt Tô Tiếu.

Phía trong cậu ta mặc một cái áo phông ngắn tay, ở ngoài là áo thể thao adidas, giờ cởi ra lại không thấy run rẩy gì, dường như chẳng hề thấy lạnh.

“Không cẩn đâu!”

Sao cô có thể mặc áo của con trai chứ! Huống gì còn chưa thân! Tô Tiếu đỏ mặt xua tay, “Cậu mặc ít thế mới cảm lạnh ấy!”

Không ngờ, Phát Thanh Viên chẳng nói chẳng rằng duỗi tay qua, khoác áo lên vai cô.

Tô Tiếu chỉ cảm giác mặt đỏ tai hồng, lỗ tai nóng bừng như bị nung, cả người cứng ngắc không động đậy được. Chỉ nghe Phát Thanh Viên nói từng tiếng: “Dù tôi là quản lý mục trò chơi, cao thủ máy tính, nhưng tôi cũng thường rèn luyện, mỗi ngày đều chạy bộ buổi sáng, đi tự học, thói quen sinh hoạt rất tốt, thỉnh thoảng chơi bóng đá, thân thể khỏe mạnh, chân bước không rệu rã.”

Tô Tiếu cúi đầu, xấu hổ tới mức không biết nói gì.

“Không phải chơi bóng rổ là không chơi trò chơi, thân thể khỏe mạnh.”Phát Thanh Viên ngừng một lát, rồi tiếp: “Tôi có thể cõng cậu chạy năm vòng quanh sân thể thao, cậu có muốn thử không.”

Tô Tiếu: “…”

“Với lại, gần đây hình như cậu lâu rồi không lên tự học.”

Tô Tiếu đỏ mặt, “À, ha, đúng vậy.”

“Làm gì vậy?”

Cô làm gì có cần phải báo cáo với cậu ta không? Dẫu nghĩ vậy, Tô Tiếu vẫn lúng túng nói, “Cùng Trần Vi chơi game online.”

“Mới chơi?”

“Ừm!”

“Vì Trần Vi chơi cậu mới chơi?”

Tô Tiếu hơi ngẩn ra, dự định lúc cô bắt đầu chơi không phải vậy, chẳng qua hôm nay, cái lý do đó đã không còn tồn tại nữa.

“Bỏ đi!” Phát Thanh Viên không đợi cô trả lời, “Ở Bồng Lai Tiên Đảo phải không, tôi cũng chơi ở đó, cậu nhắn cho tôi, tôi mang cậu.”

Tô Tiếu giật đầu lên, “Cậu cũng chơi? Cùng với bọn Cố Mặc à? Bạn cùng trường chúng ta hầu hết đều ở đó.”

Trong nháy mắt, trong đầu Tô Tiếu đã chuyển mấy trăm vòng, nếu Phát Thanh Viên là người bên Thiên Nhai, vậy sẽ là ai, không đứa nào của Thiên Nhai mà cô vừa mắt hết, lẽ nào là kẻ từng chửi nhau, giết nhau? Phải quyết đoán phân rõ giới hạn mới được!

“Không.” Phát Thanh Viên ngữ khí lạnh lùng, so với gió lạnh đêm thu còn lạnh hơn mấy phần, khiến Tô Tiếu bỗng dưng rùng mình một cái.

“Trong trò chơi tên tôi là Bất Niệm Tình Thâm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.