Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

Chương 55



Mặt hồ phẳng lặng không gợn sóng, tiếng gió rì rào tựa như lời thầm thì giữa hai người tình. Hai chiếc bè gỗ cùng sánh đôi, thỉnh thoảng chạm vào nhau, giống như hai người đang đứng kề vai nhau trên bè vậy.

Mặc Như Y của Tô Tiếu đứng mệt quá, sẽ ngồi trên bè dùng hai chân đạp nước, tiếng nước róc rách vang lên, làm người ta có cảm giác như lạc vào xứ sở thần tiên.

Từng cảm thấy 10 phút đi đường thủy này thật là phiền phức, mà nay, Tô Tiếu lại thấy thời gian quá ngắn, nhịp tim cô còn chưa trở lại bình thường, hai chân của Mặc Như Y đã giẫm lên đất của Đào Hoa Lâm rồi.

Bọn họ đã tới nơi.

Đào Hoa Lâm hồng hà tựa cẩm, hoa rụng lả tả, mà lúc này trong mắt Tô Tiếu, lại chỉ có bóng hình áo trắng tóc đen kia mà thôi.

“Tới rồi!” Trên oai oai, giọng Phát Thanh Viên rất bình tĩnh.

“Ừ.” Tô Tiếu khe khẽ đáp một tiếng, sau đó cô hít sâu vào rồi bật ra, “Tôi là Hứa Ngải Dĩ Thâm.”

Đối phương không có phản ứng gì.

Tô Tiếu cảm thấy vừa nãy giọng mình nhỏ quá, lẽ nào cậu ta không nghe rõ?

Vì thế, cô cắn răng một cái, lặp lại lần nữa, “Tôi là Hứa Ngải Dĩ Thâm.”

Phát Thanh Viên nói, “Ừm.”

Cứ vậy thôi? Tô Tiếu ngẩn ra, ngẫm nghĩ xem tên kia có phải bị nhũn não không, khụ một tiếng rồi tiếp tục nói: “Tôi…”

Đúng lúc đó, Phát Thanh Viên ngắt lời cô.

“Có muốn đổi nick đi chiến trường không?”

Tô Tiếu:”…”

Năng lực tiếp nhận của cậu có cần cường đại đến vậy không hả, lúc trước biết Phát Thanh Viên là Bất Niệm Tình Thâm, cô đã kinh hoàng cả một buổi tối, sau đó vẫn còn chưa hoàn hồn được, nhưng Tô Tiếu ngẫm lại, lúc đó cô cũng trấn định lắm chứ, lẽ nào tên này thật ra cũng giống cô, bề ngoài thì không thể hiện gì, kỳ thật trong lòng đã nổi không biết bao nhiêu cơn bão?

Lòng cô có chút hối hận, sớm biết thì đã mặt đối mặt nói rồi, còn có thể từ nét mặt thấy ra thái độ của cậu ta với mình, giờ chỉ nghe được giọng, cô quả thật không thể nhận ra Phát Thanh Viên đang nghĩ gì, thật là thất sách a thất sách…

Được rồi, cô đổi nick.

Nhưng vừa online xong chưa kịp cùng Bất Niệm Tình Thâm tổ đội chiến trường, đã bị Loạn Đánh Tỳ Bà kéo vào đoàn mở bản đồ ẩn ở Thước Kiều Tiên.

【Đội trưởng 】 Loạn Đánh Tỳ Bà: Hôm nay trên diễn đàn thấy cách đánh con thụ yêu kia rồi, 4 đoàn chúng ta, lại đi thử xem. Trên diễn đàn nói thụ yêu là đơn giản nhất, các BOSS khác chưa có server nào giết được!

Tô Tiếu xem đoàn đội phân phối, thế lực của họ có 3 đoàn, rồi thêm một đoàn của một thế lực trung lập, có lẽ là Loạn Đánh Tỳ Bà đi thỏa thuận điều kiện gì đó với quân chủ nhà người ta, TÔ Tiếu không hứng thú với chuyện đó lắm, chẳng qua thầm nghĩ Lam Điều rốt cuộc có tới đàm hòa không?

Bạn nói với Bất Niệm Tình Thâm: “Phải đi bản đồ ẩn trước đã.”

Bất Niệm Tình Thâm: “Ừ.”

【Đội 】 Bất Niệm Tình Thâm: Xếp tôi với Hứa Ngải Dĩ Thâm cùng một đội.

【Đội 】 Hoa Vô Tình: Ta nhìn thấy gì đây?

【Đội 】Mặc Mặc Vô Ngữ: Chân tướng.

Vì có công lược trên diễn đàn, lần này đánh thụ yêu không thảm như lần trước, qua hơn 1 tiếng đồng hồ chết đi sống lại, cuối cùng mọi người cũng đẩy ngã được BOSS, nhưng kết quả thì thê thảm vô cùng…

Theo cách nói của Loạn Đánh Tỳ Bà, thì đó là chẳng mò ra cái rắm gì cả…

Chờ giết xong BOSS thì đã là 10 giờ 50, phòng ngủ của bọn Tô Tiếu ngắt mạng, chỉ đành trực tiếp logout.

Buổi tối khi đi ngủ, Tô Tiếu không ngủ được, nằm trên giường trằn trọc, không ngờ Trần Vi ở tầng dưới cũng thế, cuối cùng Trần Vi cũng nổi bão.

“Con kia nằm trên đầu bà xoay tới xoay lui làm cái khỉ gì thế hả!”

“Không ngủ được.” Tô Tiếu rầu rầu đáp.

“…Tôi cũng không ngủ được.”

Phòng ngủ lại yên tĩnh một lát, Tô Tiếu nằm ngửa trên giường, nhìn đỉnh màn thấp thỏm không yên, cô có nên nói cho Trần Vi cô đã không thích Cố Mặc nữa, nhưng hình như là cô đã thích thầm người khác rồi không? Sao cô cứ có mệnh thích thầm thế này chứ, sao không phải là “Người mình thích, cũng thích mình” chứ?

Cô bỗng nhớ ra một câu nói.

Niềm hạnh phúc nhất trên đời chính là khi em nhìn anh, cũng đúng lúc anh quay đầu lại nhìn em.

“Tôi nghĩ tôi bị điên rồi, tôi thật không cam lòng, tôi thật sự đã nghĩ tham gia hoạt động người chơi ngôi sao kia.” Trần Vi đột ngột lên tiếng, làm Tô Tiếu giật nảy mình.

“Người chơi ngôi sao?”

“Ừ, giờ rất nhiều người chơi đều gửi ảnh lên, một đám sắc lang bình phẩm trong nhóm. Bọn đàn ông thô bỉ đều nhìn mặt mà bắt hình dong, còn cắt ra những vị trí đặc biệt!” Nói tới đó, Trần Vi ngữ khí bất thiện, Tô Tiếu đoán có lẽ Cư An Tư Vi cũng nói gì đó trong nhóm, không khéo còn khen em nào đó xinh.

Xem ra cô nương này gần đây bị nhập ma, nhưng mà tình ảo sao đáng tin, ai biết nhân vật lóng lánh kia đến cùng là người thế nào, vẫn là Bất Niệm Tình Thâm tốt, trong trò chơi cũng coi như là chính nghĩa, tuy cô là đối tượng bị dạy dỗ, trong hiện thực nhìn cũng đáng tin…

Nghĩ tới đó, Tô Tiếu lắc đầu một cái, cô nghĩ nhiều quá rồi.

“Ôi, vậy Thu Tiểu Tiểu kia có gửi ảnh không?” Tô Tiếu bỗng hỏi, thật ra cô cũng hơi tò mò cô nương kia bộ dạng thế nào, cô nàng làm tiểu tam chắc phải có một trái tim không chịu nổi cô đơn, không khéo sẽ tham gia thật.

“Không đế ý.” Trần Vi hừ một tiếng, “Tôi chẳng có rảnh mà đi quản nó!”

“Bà đối với chồng trước thật là…” Tô Tiếu vốn định nói bà gửi ảnh lên cho mù mắt chó thằng chồng cũ đi, kết quả thấy Trần Vi không có hứng thú cô đành thôi, chỉ hỏi một câu, “Bà muốn gửi thật à? Gửi lên thì đời game của cậu sẽ không yên ổn nữa đâu! Bà lén gửi cho Cư An Tư Vi cũng được mà.”

“Không cần thiết, hắn ta trước giờ chưa từng hỏi ảnh của tôi.” Trần Vi than một hơi, kéo chăn phủ lên đầu, “Quên đi, ngủ thôi.”



Đêm đó đã định trước là một đêm khó ngủ.

Sáng hôm sau không có giờ học, Tô Tiếu vốn định lên tự học, kết quả vì tối qua không ngủ đủ, tỉnh dậy thì đã 11 giờ 20, thu dọn một lát là có thể trực tiếp ra căn tin ăn cơm trưa luôn.

Kết quả đời người khẳng định là do vô số những điều trùng hợp cấu thành, ở căn tin, cô gặp phải Phát Thanh Viên. Phát Thanh Viên đến sớm hơn cô, đã lấy cơm rồi, cái bàn cậu ta ngồi chỉ có mình cậu ta, nhưng vị trí bên cạnh đã đặt hai quyển sách và một cốc nước. Cốc nước kia trông có vẻ quen quen?

Tô Tiếu im lặng nhìn phía đó, thấy Phát Thanh Viên đột ngột ngẩng đầu, cô quay ngoắt đi, vội vàng cầm một cái khay ăn chạy sang đầu khác, mà trái tim vô dụng kia đã như nai con chạy loạn, thế này thì bảo cô chịu sao nổi chứ?

Đợi lấy cơm nước xong, cô giãy dụa hồi lâu, vẫn dịch dịch về phía Phát Thanh Viên, nên bắt chuyện thế nào nhỉ?

“Ha, ăn cơm? Khéo quá?”

“A? Một mình à?”

Cô cúi đầu khổ sở suy tư, không ngờ lại đụng vào một người, cả nước canh cũng hắt lên quần áo của người ta.

Tô Tiếu vội ngẩng đầu lên xin lỗi, kết quả thấy rõ mặt đối phương, nháy mắt như bị sét đánh trúng, trước đây cô trăm phương nghìn kế trù tính cách gặp mặt, lại khổ không thực hiện được, giờ không cần nữa, lại cứ dâng tới cửa! Cô thật muốn rống lên một câu, này, cậu đi đường không có mắt à!

Người bị đụng phải là Cố Mặc.

Vậy mới nói, đời người gặp gỡ là do vô số những chuyện vừa khéo hợp thành, chỉ là có những duyên phận khiến tim bạn đập loạn, có những duyên phận lại khiến bạn dỡ khóc dở cười.

“Xin lỗi.” Tô Tiếu cúi đầu khổ đầy mặt nói xin lỗi.

“Không sao.” Giọng điệu của Cố Mặc cũng coi như ôn hòa,

“Nếu đã không sao vậy cho tôi qua được không.” Nghĩ vậy, Tô Tiếu đang muốn nghiêng người đi qua, lại nghe Cố Mặc nói tiếp, “Ăn cơm à, vừa khéo, một mình?”

Đây chẳng phải là lời thoại cô vừa nghĩ ra để bắt chuyện với Phát Thanh Viên đó sao?

Cái đầu nhà cậu, khéo cái P ấy, hiện tại là giờ ăn cơm, gặp nhau ở căn tin là chuyện quá bình thường được không hả!

Cố Mặc khẽ nhấc khay thức ăn trong tay một cái, “Ngồi cùng nhé, tôi cũng có một mình.”

“Bạn tôi ở bên kia!” Tô Tiếu rất thành khẩn nói, sau đó duỗi một ngón tay, “Đằng kia!”

Cô vốn là thuận miệng nói thôi, ngờ đâu người đang chúi mũi ăn cơm là Phát Thanh Viên bỗng ngẩng đầu, nên ngón tay cô, đối diện với tầm mắt của Phát Thanh Viên.

Tô Tiếu thật thấy muốn đào một cái hố trên sàn nhà ăn, sau đó nhảy vào lấp đất lên…

“Chết tiệt, đã thế thì chấp hết.”

Tô Tiếu cương cả người, rồi, cô máy móc đi tới đó.

“Khéo quá ha, sáng nay học à? Bên tôi sáng nay không có giờ học, ha ha.” Lòng Tô Tiếu cực kỳ kích động, nhưng nhiều năm vờ đứng đắn làm vẻ mặt cô bình tĩnh cực kỳ, chắc sẽ không bị nhìn ra gì đó khác thường đi?

“Bên tôi cũng không có tiết.” Phát Thanh Viên đặt đũa xuống.

Lẽ nào cậu ta không ăn nữa muốn bỏ chạy? Thấy động tác của Phát Thanh Viên, lòng Tô Tiếu như bị gió thổi qua, lạnh thấu xương.

Nhưng thấy cậu ta cũng không đứng lên, mà lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy, sau đó lấy tay rút vài tờ đưa ra, thấy Tô Tiếu hồi lâu không phản ứng, đơn giản thay cô lau luôn.

Hai tay Tô Tiếu vẫn chưa dời khỏi mép khay cơm, mà giờ cô mới để ý thấy, tay trái của mình, vì cú đụng lúc nãy, cũng bị dính canh trứng gà cà chua…

Cô mất mặt tới tận nhà rồi.

Tô Tiếu giật mạnh tay lại, thần công bình tĩnh lúc này bị phá vỡ, giật lấy khăn giấy rồi nhanh chóng lau sạch tay, tiếp đó cầm đũa lên bắt đầu và cơm, giữa lúc đó không dám ngẩng đầu lên nữa, chỉ dùng khóe mắt liếc sang, chắc Phát Thanh Viên ăn xong rồi, chẳng qua là cậu ta chưa đi.

Cậu ta đang chờ cô sao? Cứ chúi đầu ăn cơm thế này trông có ngu quá không nhỉ? Cô nên nói gì bây giờ?

Tô Tiếu cân nhắc một lát, cuối cùng ngẩng đầu nhìn Phát Thanh Viên một cái.

Cô nói, “Tôi là Hứa Ngải Dĩ Thâm.”

Hôm qua canh cánh trong lòng cả đêm, cứ để cô ngốc thêm một chút nữa đi, xem xem Phát Thanh Viên rốt cuộc phản ứng thế nào…A-men!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.