Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

Chương 62: (NT3) Cư An Tư Vi



Tô Tiếu và Trần Vi đều đang yêu.

Mỗi ngày vào 7h 30 sáng, Tần Trạc Quân sẽ mang bữa sáng tới đứng dưới ký túc của Tô Tiếu, sau đó gọi điện cho Tô Tiếu, bảo cô xuống lấy, gặp dịp Tô Tiếu có tinh thần thì, hai người sẽ đến sân tập của trường chạy vài vòng, sau thì ngồi ở băng ghế bên cạnh sân chuyện phiếm.

Cuộc sống luôn mỹ mãn và hạnh phúc.



Rồi đến một ngày, Trần Vi nổi giận.

Lúc đó Tô Tiếu cũng ở trong phòng, cô nghe Trần Vi mắng to: “Đều là yêu nhau, anh xem Tần Trạc Quân kìa, mỗi ngày đều đem bữa sáng cho Tô Tiếu, mỗi ngày đều kéo nó đi rèn luyện thân thể, cùng nó đi lên tự học, mà anh thì sao, anh làm gì hả?”

“Thôi đi, tôi không dậy được, sao anh biết tôi không dậy được? Ngủ muộn thì nghỉ ngơi nhiều chút? Tôi thấy anh đang lấy cớ thôi!”

Lời An Lạc nói Tô Tiếu không nghe rõ, cô chỉ nghe giọng Trần Vi càng lúc càng vút cao, cơn thịnh nộ sắp đạt tới đỉnh điểm.

“Anh chính là không đủ thành tâm! Rèn luyện thân thể…MN, vậy cũng gọi là rèn luyện thân thể, sao anh không đi chết đi!” Tô Tiếu thấy Trần Vi hơi khựng lại, sau đó vẻ mặt có chút là lạ, cô bỗng sờ sờ cằm một cách bỉ ổi, lẽ nào cái vụ rèn luyện thân thể ấy có gì mờ ám?

Lại nói, từ khi Trần Vi yêu đương, thì cô nàng có mấy ngày cả đêm không về ngủ!

Sau cuộc chiến điện thoại, Trần Vi cả một ngày đều không thèm tiếp điện thoại của An Lạc.

Buổi chiều Tô Tiếu cùng Tần Trạc Quân đi công viên phơi nắng, Tô Tiếu thuận miệng kể chuyện đó ra, Tần Trạc QUân nghe xong thì bật cười, “Hôm nay An Lạc có tới tìm anh, cậu ta khóc lóc kể lể, bảo anh đừng có làm quá mức.”

Tô Tiếu phun ra, “Vậy anh nói sao?”

Vào đông ánh mặt trời ấm áp sạch sẽ, cứ vậy chiếu lên người anh, hòa tan vào nét cười trên mặt anh, sưởi ấm cả lòng người.

Tần Trạc Quân nắm tay Tô Tiếu, khẽ nói: “Anh nói những gì anh làm vẫn còn chưa đủ.”



Hôm sau, Tô Tiếu xuống lầu, phát hiện An Lạc cũng mang bữa sáng tới đứng ở dưới, đang gọi điện thoại, thấy Tô Tiếu xuống thì bày ra bộ mặt đau khổ, “Trần Vi tắt máy.”

Tô Tiếu gật đầu, “Cô nàng ngủ tới 11 giờ là cái chắc.”

An Lạc giậm chân, “Tô Tiếu, cậu có thể nói với cô ấy, 7 giờ sáng nay tôi đã tới đây chờ, còn sớm hơn cả hắn ta không!” An Lạc chỉ vào Tần Trạc Quân, nói.

Tần Trạc Quân khẽ nhấc túi đồ trong tay, trong đó có sữa đậu nành nóng và bánh bao, lúc này còn đang bốc khói, ngược lại là túi của An Lạc, chẳng có chút hơi nào, khẳng định là lạnh ngắt rồi.

An Lạc cực kỳ chán nản đem bánh sủi cảo chiên nguột ngắt ăn hết, sau đó vừa đi vừa than thở, “Lão Tần ạ, đều tại vì ông không phúc hậu đấy!”

Ngày thứ ba, An Lạc vẫn ở đó, Trần Vi vẫn ngủ như cũ.

Ngày thứ tư, ngày thứ năm…

Ngày thứ sáu, trong tay An Lạc xách hai túi cơm sáng, Tần Trạc Quân không ở.

Tô Tiếu biết Tần Trạc Quân hơi bị cảm, bèn bảo anh đừng đến đưa đồ nữa, vốn là Tần Trạc Quân không nghe, kết quả Tô Tiếu nói, anh bảo An Lạc đưa em cũng được mà, anh ngủ nhiều chút, chờ một lát em qua thăm anh, thế nên, biến thành một mình An Lạc đứng chờ dưới ký túc xá.

Trần Vi vẫn ngủ say như thường.

Nhưng khi Tô Tiếu lên phòng, phát hiện hôm nay Trần Vi không nằm trong chăn, cô nàng mặc áo bông đứng bên cửa sổ, trên mặt có ý cười nhàn nhạt.

“Hắn ta vẫn chưa biết tôi là Vi Tiếu Hướng Noãn.” Bỗng Trần Vi nói.

“Vậy bà có muốn nói cho cậu ta không?” Tô Tiếu cắn miếng bánh bao, nhồm nhoàm hỏi.

“Xem hắn biểu hiện đã.” Trần Vi cười cười, chừng là An Lạc đã đi xa rồi, cô nàng mới rời khỏi cửa sổ.

“Gần đây bà lạnh nhạt với cậu ta thế, cậu ta có nghĩ bà không đủ yêu cậu ta không?” Nghĩ đến đó, Tô Tiếu bỗng lên tiếng.

Trần Vi hơi ngẩn ra, “Vậy tôi sẽ nói cho hắn, tôi là Vi Tiếu Hướng Noãn.”



Ngày thứ mười.

Tô Tiếu và Trần Vi cùng nhau đi xuống.

Bốn người họ đi dọc theo sân tập của trường.

Tô Tiếu bỗng nảy ra một ý tưởng, “Ai, lúc trước chẳng phải anh nói có thể cõng em chạy 5 vòng sân à? Để em kiểm tra xem anh đã khỏi ốm chưa?”

“Ừ!” Nghe vậy, Tần Trạc Quân hơi ngồi xuống.

“Đứng là được, em nhảy thẳng lên.”

Tần Trạc Quân bất đắc dĩ cười cười, rồi đứng thẳng lên.

Trần Vi đứng một bên lắc đầu, “Bà đừng có làm gãy lưng người ta nhé, đến lúc đó thì chỉ có bà là thiệt thôi.”

Tô Tiếu lập tức nguýt một cái, cô lùi mấy mét ra sau, rồi chạy lấy đà, bật người, nhảy lên lưng Tần Trạc Quân, vững vàng treo trên người anh, hai tay quàng quanh cổ anh, mà tay Tần Trạc Quân thì ôm lấy bắp đùi cô, làm tim cô đập như trống nổi, đang lúc cô mặt đỏ tai hồng, thì chợt nghe phía sau có tiếng động.

“Này, đứng vững nha!” Trần Vi rống.

Phụt…

Tô Tiếu cao không quá 1 mét 63, nặng 47 kg.

Trần Vi tuy cũng rất gầy, nhưng do người cao, nên có lẽ còn nặng hơn Tô Tiếu 10 kg, mà Tần Trạc Quân 1m83, An Lạc có lẽ chừng 178, chân cậu ta cũng vừa mới lành xong, phen này Trần Vi mà nhảy lên, An Lạc khổ rồi.

Tần Trạc Quân xoay người lại, Tô Tiếu cũng không cần nghẹo cổ nhìn nữa. Lúc này, cô thấy Trần Vi lùi thật xa ra sau, chạy đà, nhảy lên….

Con bé này tưởng mình là vận động viên nhảy cao quốc tế à trời.

Thân mình An Lạc nghiêng ngả, Tô Tiếu suýt nữa là che mắt lại không nhẫn tâm nhìn nữa, nhưng may là, cậu ta cũng trụ lại được.

Tần Trạc Quân thản nhiên nói, “Không phải em nói muốn thử xem à? Anh cõng em chạy 5 vòng nhé!”

“Được được!” Tô Tiếu lớn tiếng cổ vũ, sau đó cô và Tần Trạc Quân nhìn nhau cười.

Trần Vi: “Vậy cùng nhau, hai người đua đi!”

An Lạc: “…”

Mặt cậu ta nhăn lại thành một trái khổ qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.