Yêu Phải Cô Nàng Hai Mặt

Chương 10



Điện thoại trên bàn vang lên, Quý Thành Hạo đang xem báo cáo ngẩng đầu lên, đưa tay đi đón.

“Lão bản, Trạm Diệc Kỳ tiên sinh tới chơi, người đang ở đại sảnh lầu một, muốn mời hắn đi lên sao?” Thanh âm của thư kí Trần từ đầu điện thoại bên kia nổi lên.

“Tôi có chuyện gì cần tiếp đãi?” Quý Thành Hạo hỏi. Bởi vì chỉ có chuyện công việc, thư kí Trần mới có thể hỏi anh, nếu là bình thường, cô đã để cho mấy người kia so với thân huynh đệ còn muốn thân trực tiếp tiến sát vào phòng làm việc của anh.

“Mười phút sau, cùng nhân viên vật tư họp thảo luận vấn đề nguyên vật liệu tăng lên, một giờ sau, cùng nhà máy và cửa hiệu tư nhân mở hội nghị.”

Đúng, anh nghĩ tới, vì vấn đề nguyên vật liệu không ngừng tăng, tiếng nhân viên vật tư kêu than dậy khắp đất trời, hắn đáp ứng muốn ra mặt giúp đỡ điều đình xử lý.

Mười phút, một giờ…… anh khẽ chau mày do dự một lát. Một hội nghị trước hắn không ra chỗ ngồi hẳn không sao, chỉ cần theo kịp hội nghị một giờ sau là được.

“ thư kí Trần, để cho Diệc Kỳ đi lên. Mặt khác, giúp tôi thông báo cho phó tổng mời hắn thay thế tôi chủ trì hội nghị.” anh chỉ thị.

“Đã biết.”

Cúp điện thoại sau, Quý Thành Hạo nhịn không được tò mò nghĩ, Diệc Kỳ làm sao đột nhiên có thể chạy tới tìm anh? Là ai nói chuyện hắn cùng cô bé sao? Nhất định là vậy.

Gạt gạt cánh môi, tâm tình của hắn khoái trá thổi huýt sáo, khẩn cấp muốn nhìn biểu tình trên mặt bạn bè, cùng với phản ứng của anh.

Cùng cô bé xứng thành đôi, sau đó chuyện bị bắt gian tại giường, nói thật hết thảy đều là trùng hợp, không cẩn thận, nhưng người không biết sẽ cảm thấy loại siêu sáng ý.

Ha ha, nếu so với sáng ý, anh Quý Thành Hạo nhưng tuyệt đối sẽ không thua. Như thế này, anh nhất định sẽ làm cho Diệc Kỳ không thể không sặc, nhìn anh có thể tức giận hay không.

Tên kia a, từ nhỏ đến lớn luôn nề nếp thích làm đại ca, mặc dù tuổi của hắn xác thực là lớn nhất trong bốn bọn họ, cho nên có đôi khi nhìn anh lên mặt cậy già, thật đúng là vô cùng nghĩ một cước đạp qua.

Cho nên hôm nay khiến cho anh chọc tức y tốt lắm.

A, thật đúng là có điểm khẩn cấp a, anh như thế nào còn chưa tới đâu? Từ dưới lầu đi lên thang máy, hẳn là không cần thời gian ba phút đi? Hiện tại đã muốn vượt qua năm—— không, là bảy phút rồi!

Anh đẩy ra ghế ngồi đứng dậy, đang định đi tới bên ngoài xem một chút, trên cửa lại vào lúc này truyền đến hai tiếng vang “cốc cốc”, vị đại gia khoan thai đến chậm rốt cuộc hiện thân đẩy cửa ra đi đến.

“Thật là khách hiếm thấy nha, là ngọn gió nào đem ngài thổi tới, Trạm đại gia?” anh chế nhạo nói, đồng thời đi về phía quầy bar trong phòng làm việc vì bạn bè điều chế ly đồ uống.

Trạm Diệc Kỳ trước tiên đem cửa đóng lại, sau lại chậm rãi tiêu sái đến sô pha lớn ngồi xuống, thế này mới không nhanh không chậm mở miệng, “Tôi là tới gặp Anna của tôi.”

Hắn trả lời ngoài dự tính làm cho Quý Thành Hạo ngẩn ngơ: “Cái gì Anna?” anh quay đầu hỏi.

“Cấm Hồng .”

“Phi! Cô ấy lúc nào là Anna của cậu rồi? Cô ấy là của tôi.” anh lập tức lên tiếng nguyền rủa mắng.

“Phải không? Nhưng tôi nhớ rõ mới trước đây người cô ấy nói là tôi, cô ấy còn gọi tôi là ông xã, nói về sau lớn lên phải gả cho tôi làm bà xã.” Trạm Diệc Kỳ tiếp tục vuốt râu hùm.

“Chó má! Cậu dám lấy truyện trước đây đến viết văn chương, là không muốn sống có phải hay không?” Quý Thành Hạo hướng hắn trợn mắt nhìn.

Nói cái gì chuyện trước đây, hại anh lúc trước tâm tình thật tốt cũng bị mất. Ông xã? Cô bé kia đến bây giờ cũng không dùng được xưng hô này kêu anh, lại nói cho người này từ nhỏ đã nghe không dưới mấy mươi lần, thậm chí mấy trăm lần, mặc dù nói đó là chuyện trước đây, nhưng nghĩ đến vẫn làm cho người siêu cấp khó chịu!

Đầu hướng lên, anh cầm trong tay vừa mới điều chế cốc-tai toàn bộ nuốt vào trong bụng.

“Này! ly rượu kia không phải muốn điều chế cho tôi uống sao?” Trạm Diệc Kỳ nhất thời kháng nghị nói.

“Cậu rốt cuộc tới làm gì?” Quý Thành Hạo khó chịu trừng anh một cái, đành phải một lần nữa điều chế lại cho anh.

“Tôi không phải mới vừa nói sao? Tôi là tới gặp Anna của tôi.”

Quý Thành Hạo động tác điều chế rượu trong nháy mắt lại ngừng lại, anh quay đầu lại trừng hướng y.

“Trạm Diệc Kỳ cậu là muốn bị đánh phải không?”

Trạm Diệc Kỳ rốt cuộc ngăn chặn không được nở nụ cười.

“Xúc động mạnh như vậy? Xem ra cậu là chân thành, thật sự hãm đi xuống?” Hắn chế nhạo liếc anh nói.

“Nếu như cậu mà nói lời vô nghĩa nữa, cửa ở bên kia, chính mình cút ngay đi.” Quý Thành Hạo tức giận phiết môi nói, ngón tay chỉ hướng cửa ra.

“Cậu có thể khách khí một chút nữa không sao.” Trạm Diệc Kỳ khẽ đẩy mắt kính hạ trên sống mũi.

“Tôi đã bỏ lại hội nghị ở tại chỗ này tiếp đón cậu, cậu còn muốn tôi khách khí đối với cậu bao nhiêu nữa?”

“Có hội nghị còn mời tôi đi lên làm gì?”

“Muốn nhìn biểu tình của chú rể a, có phải hay không bởi vì việc vui tới cửa mà hân hoan, đầy mặt cảnh xuân nha.”

Quý Thành Hạo nhếch miệng cười nói, tâm tình đột nhiên lại thay đổi tốt hơn. “Còn có, chính yếu đương nhiên là muốn nói cho cậu một tiếng chúc mừng a, chú rể. Chúc cậu cùng cô dâu mới trăm năm hảo hợp, bạch đầu giai lão, vĩnh tắm bể tình.”

“Cậu lại có thể vui sướng khi người gặp họa một chút cũng không quan hệ.” Trạm Diệc Kỳ trừng mắt nói.

“Cậu muốn tức giận sao? Phải đối mặt sao? Chờ tôi với, này cảnh tượng trăm năm khó gặp nhất định phải thu lại cấp cho mọi người xem mới được, nếu không tôi nhất định sẽ bị mắng không có suy nghĩ.” Nói xong bỏ lại rượu mới điều chế được một nửa, vội vàng chạy đến bàn công tác tìm điện thoại có chức năng chụp ảnh của hắn.

“Cậu đùa đủ chưa?” Trạm Diệc Kỳ quả thật là dở khóc dở cười.

“Còn không có, đợi tôi một chút. Điện thoại của tôi đâu? Tôi nhớ rõ là đặt ở nơi này nha, làm sao có thể không thấy? A, có, ở trong này!” Nắm lên điện thoại di động nhanh chóng điều chỉnh đến mục chức năng chụp ảnh, Quý Thành Hạo ngẩng đầu, giơ lên màn ảnh di động nhắm ngay Trạm Diệc Kỳ nói: “Tốt lắm, cậu có thể bắt đầu nổi bão, phát hỏa.”

Trạm Diệc Kỳ dở khóc dở cười đối với hắn lắc lắc đầu. “Thật là làm cho cậu thất vọng rồi, tôi có lẽ thật sự phải làm chú rể, nhưng cô dâu mới tuyệt đối không phải vị Quan tiểu thư kia.”

“Cậu cũng muốn làm bộ kết hôn giả sao? Hiện tại là ai không sáng ý?” Quý Thành Hạo buông di động, châm chọc hừ nói.

“Tôi chưa từng nghĩ tới cùng cậu so sáng ý, càng không nghĩ tới muốn kết hôn giả.”

“Hừ, nói thật giống.” anh giễu cợt nói: “Như vậy xin hỏi một chút, hai năm gần đây bận việc không rảnh giao bạn gái Trạm Diệc Kỳ tiên sinh, cô dâu mới của cậu là từ đâu đến, trên bầu trời rơi xuống sao?”

“Không sai biệt lắm, sự việc chính là như vậy.”

“Này! Cậu——“

Điện thoại trong lòng bàn tay bất chợt vang lên, đánh gãy Quý Thành Hạo bất mãn gầm rú. anh cúi đầu vừa thấy, nhất thời mặt mày hớn hở.

“Bà xã, như thế nào rảnh rỗi gọi điện cho anh?” anh vui vẻ tiếp lên điện thoại di động nói.

“Bà xã”, ngồi ở trên sô pha Trạm Diệc Kỳ nhất thời nhíu mày.

“Em nói cái gì? Ở trong bệnh viện?” Quý Thành Hạo đột nhiên kêu to, trong nháy mắt sắc mặt đại biến. “Em bị thương có phải hay không? Ở bệnh viện nào, bị thương ở đâu ——“

Trạm Diệc Kỳ nghe vậy nhíu mày, thu hồi nguyên bản biểu tình thoải mái tự nhiên, theo trên sô pha đứng lên đi đến cạnh anh.

“Không phải?” Quý Thành Hạo biểu tình trên mặt theo khẩn trương, lo lắng biến thành ngạc nhiên, nghi hoặc.

“Không phải vậy vì sao em phải ở trong bệnh viện?”

“Làm sao vậy?” Trạm Diệc Kỳ cũng đã đi đến bên cạnh anh, quan tâm hỏi.

Đối với anh lắc đầu, Quý Thành Hạo tiếp tục nghe đầu điện thoại bên kia Nhâm Cấm Hồng giải thích.

“Đưa một phụ nữ có thai đi đến bệnh viện, đối phương động thai có khả năng muốn sinh non, em muốn lưu lại giúp cô ta?” Hắn vẻ mặt tự nhiên lặp lại lời nói trong điện thoại của Nhâm Cấm Hồng, cũng làm cho bên cạnh Trạm Diệc Kỳ hiểu xảy ra chuyện gì. “Vì sao? Đối phương là người em quen sao? Em tại sao muốn giúp cô ta? Cô ta không có người nhà, không có ông xã sao…….. “Nhân viên công ty? Ai? Tên gọi là gì? Lương Kỳ Gia——“ chưa nói xong một chữ cuối cùng, điện thoại trong lòng bàn tay hắn đã bị người cướp đi.

“Cấm Hồng, hai người ở bệnh viện nào?” Trạm Diệc Kỳ nắm chặt điện thoại di động hỏi.

Quý Thành Hạo trừng mắt, nhìn xuống tay phải chính mình rỗng tuếch, lại nhìn về phía điện thoại trên tay Trạm Diệc Kỳ, lúc này mới phản ứng trì độn kháng nghị lên tiếng.

“Này! Đem điện thoại trả lại cho tôi. Cậu đoạt điện thoại của tôi làm chi.”

“Đúng! Anh là Trạm đại ca, thật là đã lâu không gặp.” Không để ý đến một bên anh giơ chân, Trạm Diệc Kỳ cầm điện thoại hắn nói chuyện, giọng điệu có điểm sốt ruột. “Cấm Hồng, chúng ta gặp mặt rồi lại tán gẫu, nói cho anh biết hai người đang ở bệnh viện nào, còn có hiện tại Kỳ Gia tình trạng rốt cuộc như thế nào?”

Kỳ Gia? Quý Thành Hạo cảm thấy hứng thú chọn cao mày, không hề vội vã nghĩ lấy điện thoại trở về.

Diệc Kỳ vì sao cùng nhân viên công ty hắn kêu thân thiết như vậy? Tuy rằng hắn đối với vị này nhân viên Lương Kỳ Gia một chút ấn tượng đều không có, bất quá từ hôm nay trở đi hắn sẽ chú ý người này.

Bất quá, chờ một chút, có phải hay không có chỗ nào không đúng lắm nha? Vừa rồi cô bé giống như nói với hắn, cô là đưa một phụ nữ có thai đi bệnh viện, đối phương động đến thai khí có khả năng sinh non,….Sinh non? Thai khí? Phụ nữ có thai——phụ nữ có thai?

Đúng vậy, chính là cái này không thích hợp, Diệc Kỳ làm chi đối với một cái phụ nữ có thai khẩn trương để ý như vậy nha? Trừ phi—— “Trả lại cậu di động, tôi có việc đi trước một bước.”

“Chờ một chút.” Quý Thành Hạo vội vàng đưa điện thoại di động quăng trả lại cho anh, liền đi nhanh hướng cửa ra văn phòng kéo bạn lại “Cậu muốn đi đâu?”

“Bệnh viện.”

“Lương Kỳ Gia là ai?” Ngay sau đó anh lại hỏi.

“Mẹ của đứa nhỏ của tôi.”

“Cái gì?”

Quý Thành Hạo tâm tình có chút buồn bực, Nhâm Cấm Hồng nhưng không có phát hiện, một lòng đều đắm chìm ở người bạn mới làm quen hôm nay Lương Kỳ Gia cùng đứa con mới sinh.

Kia thật là một đứa nhỏ xinh đẹp, vừa mới sinh ra mà đã có một đầu tóc đen dày, lại thêm mặt trắng hồng mềm mại, mắt to đen trắng rõ ràng, trời ạ, cô hy vọng mình cũng có thể sinh ra đứa bé xinh đẹp như vậy.

“Quý Thành Hạo——“

“Bắt đầu từ hôm nay, gọi anh ông xã.” anh đột nhiên lạnh giọng cắt đứt cô.

Nhâm Cấm Hồng trừng mắt nhìn, rốt cuộc phát hiện anh có điều gì không đúng.

Bọn họ đang từ bệnh viện trên đường về nhà, Quý Thành Hạo từ ăn xong bữa ăn tụ họp nhà máy và cửa hàng tư nhân thì chạy tới bệnh viện đã muốn 9 giờ, sau đó thời điểm đang chờ xem đứa bé, cho nên bất tri bất giác trễ như vậy mới về nhà. Hiện tại đã gần mười một giờ.

“Anh làm sao vậy?” Khẽ xoay người đối mặt với anh, cô quan tâm hỏi.

“Anh đều gọi em bà xã, em cũng nên gọi anh ông xã mới đúng?”

Anh lấy giọng điệu bình thản trả lời.

“em không phải ý tứ này, là anh đang tức giận có đúng hay không, ông xã?” Nhâm Cấm Hồng biết nghe lời phải thay xưng hô anh thích.

trầm mặc một lúc sau mới cầm tay cô lên, anh đem tay cô đến bên môi hôn xuống, sâu kín mở miệng nói: “Anh không có tức giận, chính là tâm tình có chút buồn bực mà thôi.”

“Vì sao? Là chuyện công việc sao?” Cô biết hôm qua anh mở hội nghị rất trọng yếu, muốn gặp người, nói chuyện cũng rất trọng yếu, chẳng lẽ kết quả không tốt?”

anh lắc đầu.

Không phải? “Làm sao vậy?” Cô lại hỏi: “Vì sao tâm tình đột nhiên buồn bực, có phải hay không em trong lúc vô tình làm chuyện gì chọc giận anh không vui?”

Cô chú ý tới sau khi anh tới bệnh viện, trong lúc đó liền vẫn cách trở cùng cô và Trạm Diệc Kỳ, không cho hai người bọn họ tiếp xúc quá gần, là vì chuyện này sao? Cô tự hỏi.

Anh lại lần nữa lắc đầu, rất khó nhìn thấy tâm tình anh rơi thấp như vậy.

Xe lái vào bãi đậu xe dưới đất, Nhâm Cấm Hồng tạm thời áp chế truy nguyên dục vọng, cùng dừng tốt xe, cùng anh xuống xe, đi vào thang máy, đi về đến cửa nhà vào trong nhà, sau đó lôi kéo anh ngồi vào ghế sô pha, lại đặt mông ngồi ở trên đùi hắn, đưa tay vòng ở cổ anh, lúc này mới tiếp tục chủ đề chưa xong ở trên xe.

“Tốt lắm, nói đi, anh rốt cuộc là làm sao vậy?” Cô không chớp mắt nhìn anh hỏi.

“Anh chỉ là có điểm buồn bực mà thôi.”

“Nguyên nhân là cái gì?”

“Trạm Diệc Kỳ tên hỗn đản kia thế nhưng lừa gạt mọi người, có được vũ khí cuối cùng như vậy, hắn hẳn là muốn đánh trận đầu tranh thủ một ít thời gian giúp chúng ta, lúc trước còn tại bên kia nói một đống nói nhảm, làm cho người ta nhớ đến đã nghĩ phát hỏa.” anh tức giận bất bình nói.

“Nhưng đó cũng phải là nguyên nhân anh bnồn bực đúng hay không?” Nhìn thẳng hắn, cô nhẹ giọng nói. Buồn bực cùng phẫn nộ cô còn nhận ra đến, cô muốn biết nguyên nhân anh buồn bực.

Quý Thành Hạo bỗng trầm mặc.

“Có phải hay không em cùng Trạm đại ca quá mức thân mật chọc giận anh mất hứng?” Cô đoán hỏi.

Anh không trả lời, vì vậy cô lại nói tiếp.

“Em chỉ coi anh ấy như là anh trai, giống như anh họ, Dịch đại ca giống nhau, anh thật sự không cần nghĩ ngợi quá mức. Hơn nữa Trạm đại ca cũng đã có Kỳ Gia, tuy rằng quan hệ hai người bọn họ có điểm khó bề phân biệt, nhưng khuôn mặt đứa nhỏ cùng Trạm đại ca giống nhau như đúc là chuyện thật, người sáng suốt chỉ cần nhìn đã biết Trạm đại ca là ba ba đứa bé, không phải là người khác, cho nên……”

“Anh không có biện pháp tưởng tượng tên kia thế nhưngm ba ba” Quý Thành Hạo đột nhiên mở miệng nói.

“Đây là sự thật, căn bản không cần tưởng tượng không phải sao? Anh không phải mới vừa xem qua đứa bé?” Cô khó hiểu nhìn hắn.

“Em vừa rồi nói bọn họ quan hệ có điểm khó bề phân biệt, kết quả lại sinh một đứa bé gái.”

“Đúng nha, thật tốt kỳ trong lúc đo bọn họ là cái dạng gì chuyện xưa.” Cô lộ ra vẻ mặt tò mò.

“Tử Xá cùng Mạnh Thiên Bình hai người quen nhau nhờ khế ước kết hôn, kết quả Mạnh Thiên Bình cũng mang thai, qua không tới tám tháng nữa, Tử Xá cũng muốn lên cấp làm cha.” Quý Thành Hạo nói tiếp, trong giọng nói lộ ra ai oán.

Nhâm Cấm Hồng trừng mắt nhìn, đột nhiên có loại cảm giác hiểu ra.

“Anh muốn làm ba ba?” Cô có chút vui mừng, ngoài ý muốn nhìn chằm chằm anh hỏi.

“Làm chi kinh ngạc như vậy? Không được sao?” anh có chút tiểu bất mãn trừng mắt nhìn cô nói.

“Không phải là không được, chỉ là em nghĩ đến anh không quá thích trẻ con.”

“Em từ đâu có ý nghĩ sai lầm này?” anh nhíu mày nói.

“Anh bộ dạng vừa cao lại suất, đi đến đâu đều là tiêu điểm để phụ nữ nhìn ngó, em cuối cùng cảm thấy anh còn rất hưởng thụ loại cảm giác này, hẳn là không hy vọng biến thành cái hình ảnh vú em trên vai đeo đại ba lô trang bị sữa bột tã lót, trong lòng còn ôm một đứa trẻ con khóc không ngừng đi? Hình ảnh kia, anh không biết là chỉ nghĩ liền cảm thấy thực tiêu tan, tổn hại đến hình tượng soái ca của anh sao?” Cô nói.

Quý Thành Hạo trả lời là đột nhiên nghiêng thân cắn xuống cánh môi cô.

“Đau quá!” Cô bị đau che miệng kêu lên.

“Đây là trừng phạt.” anh vẻ mặt xứng đáng.

“Em có nói lỡ lời sao?” Cô trừng anh, không phục chu miệng nói.

“Nghe rõ ràng.” anh nói: “một, anh thích trẻ con; hai, anh tuyệt không để ý bị biến thành vú em; ba, cho dù anh biến thành vú em cũng là một suất vú em, tuyệt không ảnh hưởng hình tượng soái ca của anh; bốn, anh chỉ cần hy vọng trở thành mục tiêu để em chú ý, phụ nữ khác liên quan gì đến anh. Đã ngoài bốn điểm, hiểu rõ sao?”

“Suất vú em?” Nhâm Cấm Hồng lộ ra biểu tình muốn cười lại không dám cười.

“Em có ý kiến?” anh trừng mắt nhìn cô.

“Không có.” Cô nhanh chóng lắc đầu, khuất phục dưới thế lực tà ác.

“Tốt lắm.” anh vừa lòng gật đầu, hai tay đặt bên hông cô đột nhiên trượt vào dưới quần áo cô, ngay sau đó đã nghĩ bỏ đi áo cô.

“Chờ một chút.” Cô vội vàng bắt được tay anh.

“Làm chi?”

“Nào có người đột nhiên nói đến một nửa, rồi cứ như vậy?”

“Kia không có? Anh chính là.” anh tỏ vẻ giống như ác bá, một chút sau, thanh âm hắn đột nhiên ôn nhu, biểu hiện trên mặt cũng trở lên thâm tình chân thành nghiêm túc nói với cô: “Với lại bà xã, em không muốn giúp anh sinh một cô con gái cũng giống như em xinh đẹp khả ái sao?”

Nhâm Cấm Hồng đột nhiên không biết nên nói cái gì——không, trên thực tế còn một việc muốn nói với anh, chính là bởi vì còn không xác định, cho nên mới do dự hiện tại có nên hay không nói cho anh.

“Ông xã, có một việc em nghĩ nên nói cho anh.” Tiến sát trong lòng anh, cô có một chút ngịch cúc áo trên áo anh.

“Làm sao vậy?” Bộ dáng cô cùng bình thường không quá giống nhau, làm cho anh có điểm lo lắng.

“Em… cái kia đã muộn ba ngày.” Cô trầm mặc xuống, mới thấp giọng nói.

Anh ngẩn ngơ, thân thể chậm rãi cứng lên. lúc trước bọn họ thảo luận vấn đề này, anh sẽ không đem cái kia nghĩ thành cái khác. Chính là anh thật sự có thể nghĩ như vậy sao? Anh vẫn chứng thực một chút tốt lắm.

“Cái kia?” Anh thật cẩn thận hỏi.

“Uh.” Cô e lệ đáp nhẹ một tiếng.

“Phụ nữ đều sẽ có chính là cái kia?” Anh lại hỏi. “Uh”

“Hàng tháng cái kia đều sẽ đến?”

“Uh.”

“Có người kêu nó là bạn bè tốt?”

“Uh.”

“Cũng có người xưng nó là dì kiêu ngạo?”

“Uh.”

“Còn có người xưng nó là——“

“Này, anh có hỏi…hay không nữa.” Nhâm Cấm Hồng bỗng nhiên nhô lên, yêu kiều trừng anh một cái.

Cô thật sự nhịn không được, nào có người giống như anh hỏi không ngừng như vậy.

“Em xác định sao?” Không để ý đến cô trừng, anh bưng lấy mặt của cô, dùng giọng nói ôn nhu nhất, ánh mắt nhiệt tình như lửa ngắm nhìn cô hỏi.

“Anh đừng ôm kỳ vọng quá lớn, em sợ sẽ làm anh thất vọng.”

“Em vĩnh viễn cũng sẽ không để cho anh thất vọng.” anh nhanh chóng hôn cô một cái, sau đó khẩn cấp nói: “Anh đi mua que thử thai.”

“Em đã mua rồi, chính là ngày hôm qua xảy ra quá nhiều chuyện, em không có thời gian đi thử mà thôi.”

“Như vậy hiện tại đi thử đi.” anh đỡ cô đứng dậy, đem que thử trong túi cô lấy ra đưa cho cô.

“Nếu như không có làm sao bây giờ?” Cô không khỏi có điểm lo lắng.

“Không có, chúng ta lại cố gắng làm là được.” anh nhíu mày nhếch miệng nói, biểu tình đột nhiên trở nên đen tối lại tà khí. Cô trừng anh liếc mắt một cái, tâm tình rốt cuộc nhẹ nhõm một chút.

“Đi thôi.” anh cẩn thận đỡ cô, hướng toilet đi đến. “Đi đường cẩn thận một chút, muốn hay không anh ôm em? Chờ một chút, anh trước nhìn xem sàn toilet có ẩm ướt hay không, có thể trơn hay không, em chờ anh một chút.”

Nhìn anh vội vàng chạy vào toilet kiểm tra, Nhâm Cấm Hồng có loại cảm giác dở khóc dở cười.

Có hay không khoa trương như vậy nha?

“Tốt lắm, không ẩm ướt, sàn cũng không trơn.” anh đi ra tuyên bố. “nhưng mà em vẫn phải cẩn thận một chút nha, muốn hay không anh theo vào giúp em?” Vẫn là lo lắng anh theo sát ở phía sau.

“Anh thật sự rất phiền nha, đi ra ngoài!” Cô không thể nhịn được nữa đẩy anh hướng ngoài cửa, sau đó “Phanh” một tiếng đóng cửa lại.

Mười giây sau, ngoài cửa truyền đến tiếng anh hỏi, “Có được không?”

“Làm ơn!” Cô không biết nên khóc hay cười.

Qua một phút sau anh lại hỏi, “ Có được không?”

“Ang thực đáng ghét, phải đợi ba phút.”

“Vậy em đi ra, chúng ta cùng nhau chờ.”

“Không cần.”

“Được rồi, bà xã đại nhân lớn nhất, bà xã đại nhân vạn tuế, bà xã đại nhân nói cái gì tiểu nhân nghe theo là được,” Thanh âm ai oán tràn ngập ủy khuất.

Nhâm Cấm Hồng ở trong toilet nhịn không được cười nhẹ ra tiếng. Người đàn ông này có đôi khi thật khiến người ghét, sẽ đáng thương.

Cô quyết định không để ý đến anh, chuyên tâm nhìn trên que thử. Một cái đường chậm rãi hiện ra trước, sau đó hai đường cũng hiện ra……...Ông trời! Cô che miệng lại, có thai. Cô thế nhưng thật mang thai. Thật là cao hứng!

Bất quá chờ ở ngoài cửa người nào đó, nhất định sẽ càng thêm cao hứng.

Lần nữa xác định mình không nhìn lầm, trên que thử đúng là hiện ra hai cái đường sau, cô đem que thử ném vào thùng rác, rửa tay, hít sâu một hơi, đưa tay mở cửa.

Cửa “khách” một tiếng thong thả mở ra trước mắt anh, Quý Thành Hạo không tự giác nín thở, hai tay khẩn trương đổ mồ hôi.

“Hai vạch.” anh ngẩn ngơ, biểu tình thực kinh ngạc, bởi vì đáp án vượt xa anh có thể hiểu có hoặc không có, cho nên anh hoàn toàn nghe không hiểu.

“Có ý gì?” anh hỏi.

“Đứa ngốc, ý tứ chính là có.” Cô cười ngưng mắt nhìn anh nói.

Anh lại ngây người, bởi vì lần đầu tiên bị người mắng đứa ngốc, nhưng có…….Có….Này chứng tỏ thật sự có, anh cũng sắp được làm ba ba?

“Ha ha…….” anh không tự chủ được ngây ngô cười, sau đó lại nhận được một câu “Đứa ngốc.” Chậm rãi chui vào trong lòng ngực, tựa vào ngực anh, vợ yêu bồi anh cùng nhau ngây ngô cười.

Hạnh phúc, có lẽ chính là như thế này đi?

~~~~~~ Hết ~~~~~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.