Yêu Phải Cô Nàng Hai Mặt

Chương 3



Sau khi ăn xong, bên ngoài cơn dông lớn nhưng lại ngoài ý muốn dừng lại, không hề có tiếng sấm vang lên.

Quý Thành Hạo đi đến trước cửa sổ, đem rèm cửa sổ xốc lên nhìn về phía bầu trời đêm, nơi đó ngoại trừ tối đen như mực, đương nhiên cái gì cũng nhìn không thấy, nhưng mà mưa cũng đã tạnh hẳn.

Tin tức tivi nói trận này nguyên nhân do khối không khí lạnh khiến cho cơn dông tới đã vội đi mau, cư dân huyện thị Đài Bắc đều có thể cảm nhận được, nhưng không có nhắc tới khi nào nó sẽ lại đi, mưa hay tạnh cũng giống nhau vừa vội vừa mau.

Bất quá mặc kệ như thế nào, ít nhất sấm đã dừng lại. Hiện tại anh chỉ cần nhanh chút đem cô đuổi về giường ngủ, sau đó chờ cô ngủ không nghe thấy tiếng sấm, thì sẽ không cảm thấy sợ hãi nữa.

“Cô bé, cám ơn mì của em. Thời gian không còn sớm, đi ngủ sớm một chút, anh cũng muốn ngủ.” Anh buông rèm cửa sổ, xoay người nói với cô.

“Vừa mới ăn no mà ngủ ngay đối với thân thể không tốt, em cùng anh nói chuyện phiếm tiêu hóa một chút rồi ngủ được không?” Nhâm Cấm Hồng khẽ sửng sốt xuống sau đó nói, khó được có thời gian cùng cơ hội ở chung với anh, cô tuyệt không nghĩ đến “ngủ”.

“Không tốt.” Anh quả quyết bác bỏ.

“Vì sao?” Cô nhịn không được thốt ra hỏi.

“Em không thấy anh mệt đến ánh mắt sắp không mở được ra rồi sao?” Mí mắt anh lộ ra vẻ mệt mỏi trầm trọng thúc giục cô. “Nhanh đi ngủ.” Tắt tivi đi.

“Nhưng em còn chưa muốn ngủ.”

“Nằm lên trên giường nhắm mắt lại tự nhiên sẽ muốn ngủ.”

“Nếu đơn giản như vậy, trên thế giới này sẽ không có người mất ngủ.” Cô trợn trắng mắt nói.

Thật là, cô bé kia như thế nào lại giống như trước đây đầu óc trì độn như vậy, nói không thông? Quý Thành Hạo nhịn không được trở mình xem thường. “Em nếu không thừa dịp cơn dông hiện tại đang dừng lại, nhanh ngủ, cơn dông lại đến lần nữa như thế này, em muốn ngủ cũng ngủ không được.” Anh trực tiếp nói rõ với cô.

Cô nghe như vậy cả người cứng đờ, sắc mặt không tự chủ được chậm rãi biến trắng. Nhìn về phía hướng cửa sổ, cô đột nhiên biểu tình có chút kinh hoàng thất thố cùng không biết phải làm sao.

“Quý Thành Hạo.” Cô sợ hãi kêu.

“Làm chi?” Anh ngáp một cái, bắt buộc chính mình không nhìn thấy bộ dáng đáng thương, yếu ớt của cô.

“Anh không cần ngủ sớm như vậy, lại giúp em một chút được không?”

“Không tốt, anh mệt đến sắp tê liệt, em không buồn ngủ nhưng mà anh muốn ngủ, ngủ ngon.” Anh hạ quyết tâm cự tuyệt cô, nói xong trực tiếp bước đi trở về phòng, hy vọng như vậy có thể bức cô trở về phòng ngủ.

Nhưng anh không nghĩ tới là, cô thế nhưng đi theo sau vào trong phòng anh?

“Cô bé, em là không phải đi nhầm phòng?” Anh nhịn không được hỏi.

“Em là đến hát bài ngủ ngon cho anh nghe, chờ anh ngủ rồi em liền đi ra ngoài.” Cô nghiêm mặt cười thuyết minh đối với anh.

“Người mất ngủ là em cũng không phải anh, em hát cho chính mình nghe là được. Anh lôi bả vai của cô đẩy ra ngoài cửa phòng. “Ngủ ngon.”

“Quý Thành Hạo, tối nay em ngủ cùng với anh được không?” Cô tự nhiên dừng lại cước bộ, xoay người thỉnh cầu hỏi.

Hắn bị dọa đến dừng lại cước bộ.

“Em ở đùa giỡn cái gì? Em cho là em hiện tại mấy tuổi? Anh mấy tuổi?” Hắn trừng mắt hỏi.

“Việc này cùng mấy tuổi có cái quan hệ gì?” Cô khó hiểu hỏi.

“Đương nhiên là có, anh là đàn ông trưởng thành, mà em là phụ nữ trưởng thành!”

“Ý anh là anh có thể đột nhiên biến thành sắc lang bổ nhào vào em sao?”

“Đúng vậy!” Anh đe dọa nhe răng trợn mắt nói với cô.

“Tốt quá, vậy thì đến nha.” Cô hai tay hé ra, vẻ mặt lộ ra biểu tình hợp tác.

“Đến nha?” Hắn trừng mắt cô, cắn răng lặp lại lời của cô.

“Đúng rồi, ngẫu nhiên em sẽ nghĩ, không cùng anh làm anh em, làm tình nhân sẽ là cảm giác gì, đêm nay vừa vặn có thể thử xem xem........” Cô xem xét hắn nói, trong ánh mắt có mấy phần ám muội.

“Thử cái đầu của em!” Tay anh dùng sức nhanh chóng gõ cô một cái.

“Đau quá.” Cô nhịn không được ôm cái trán đau kêu ra tiếng.

“Đau là tốt, như vậy cái đầu em mới có thể không thể suy nghĩ miên man!” Anh tức giận nói, sau đó lại gõ cái trán của cô, dùng sức một cái đem cô đẩy ra ngoài cửa phòng. “Ngủ ngon.” Anh bỏ lại hai chữ này, đang muốn đem cửa phòng đóng lại, ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sấm thật lớn.

Ầm vang!

“A!” Mới bị đẩy ra cửa phòng cô lập tức hét lên một tiếng, ôm lỗ tai vọt vào trong lòng anh.

Quý Thành Hạo chút nữa lớn tiếng nguyền rủa. Mẹ nó, ông trời có tất yếu ở phía sau tham gia đá thêm một cước sao?

“Cô bé-----“ Tay anh kề sát muốn đem thân thể mềm mại hương thơm ngọt ngào đẩy cách ra một chút, không nghĩ tới một tiếng sấm khác lại theo ngoài phòng nổ tung.

Ầm vang!

“A!” Cô lại một lần nữa hét chói tai ra tiếng, sau cả người kịch liệt chấn động, lại gần anh càng nhanh, hại anh thiếu chút nữa rên rỉ ra tiếng.

Mẹ nó, cô bé kia nghĩ anh là đầu gỗ, là tảng đá sao? Tuy rằng anh từ trước tới nay vẫn xem cô là em gái mà đối đãi, nhưng bọn họ dù sao cũng không phải là anh em thật nha, hơn nữa cô mới mở miệng nói ngủ cùng anh, bọn họ còn nói cái gì đàn ông phụ nữ trưởng thành, cô hiện tại cứ như vậy kề sát hắn, cô rốt cuộc là......là muốn chỉnh anh hay là hại anh?

Thân mình mềm mại, hương vị thơm tho, hình ảnh cô vì hắn nấu cơm bỗng nhiên cùng thân người cô kết hợp cùng một chỗ, thân hình yểu điệu, tóc dày dài, chân thon dài, mông mê người -----đáng chết! Anh suy nghĩ cái gì? Thế nhưng cảm giác khí huyết chính mình đang dần dần bốc lên, cô là em gái nha!

Cắn răng lại, anh nhẫn tâm đem cô trên người đẩy ra.

“Cô bé, anh thật sự buồn ngủ, chính em tự trông coi đi.” Nói xong, anh lưu loát đem cô đẩy ra ngoài cửa phòng, đóng cửa phòng, còn không quên khóa.

Ầm vang! “A!”

Ngoài phòng lại truyền đến một tiếng sấm kinh thiên động địa, mà ngoài cửa cũng lại truyền đến tiếng cô hoảng sợ hét chói tai.

Nắm chặt tay, Quý Thành Hạo ngăn cản chính mình mềm lòng mở cửa làm cho cô tiến vào trong phòng anh, bởi vì nếu thực sự làm cho cô tiến vào, coi cá tính cô, nhất định cô lại khó khăn không tha, hơn nữa lại không đi, cuối cùng thậm chí lại nhảy trên giường anh, cứng rắn muốn cùng anh ngủ.

Nghĩ đến hình ảnh kia, hắn không tự chủ được cả người cứng ngắc đứng lên.

Ần vang!

“A!”

Tiếng sấm lại vang lên lần nữa, đương nhiên tiếng thét chói tai của cô cũng tùy theo vang lên.

Quý Thành Hạo dùng sức hít vào một hơi, nắm chặt nắm tay lại lần nữa bắt buộc chính mình xoay người đi cách cánh cửa, nằm trên giường ngủ.

Nhưng mà, nằm trên giường thì anh làm được, còn chuyện đi ngủ lại không được.

Bên ngoài mưa vẫn luôn luôn rơi xuống, ngẫu nhiên cùng với tiếng sấm ầm vang, mà tiếng hét chói tai của cô mặc dù ở trải qua vài phút đồng hồ, hoặc mười phút, hai mươi phút sau, đã rời xa ngoài cửa phòng anh, không hề vang lên, nhưng thay đổi ở trong lòng anh không ngừng mà vang lên, cùng với thời điểm mỗi một lần sấm vang bên ngoài cửa sổ.

Cô bé kia, như thế nào lớn lên vẫn như vậy, vẫn làm cho người ta không yên lòng.

Là anh rất thích lo lắng sao?

Ai!

Trong phòng im lặng, hắn lại về trễ——hoặc là không về?

Đã muốn liên tục một tuần, mỗi ngày anh đều tới nửa đêm mới về nhà, có đôi khi còn ngủ đêm ở bên ngoài, cũng không biết anh bận cái việc gì…. Được, cô không phải không biết, chính là không thừa nhận, không thương tâm nghĩ mà thôi, cho nên mới giả bộ không hiểu.

Nhưng trốn tránh có thể giải quyết sự tình sao? Có thể giúp cô đạt được điều cô muốn sao? Đáp án đương nhiên là không được.

Cho nên buổi sáng ngày hôm qua cô gọi điện thoại mời thám tử lúc trước giúp cô điều tra Quý Thành Hạo giúp đỡ, lại theo dõi Quý Thành Hạo xem anh làm cái gì, buổi tối là ở lại công ty tăng ca, hay là…. Tóm lại, nếu ôm cây không đợi được thỏ, cô đành phải thay đổi kế hoạch đổi phương thức xuất kích.

Ring ring….. Di động đặt ở trên bàn trà bỗng nhiên vang lên, làm cho cô đợi điện thoại cả một buổi tối cuối cùng cũng gọi đến, cô rất nhanh nghe máy.

“A lô?”

“Nhâm tiểu thư, mục tiêu vừa mới đi vào Rose’s, cô muốn đến đây sao?”

“Rose’s?”

“Một gian Lounge Bar, cô muốn qua đây sao?”

“Muốn”, cô không chút do dự trả lời.

“Ok, tôi nói địa chỉ cho cô, cô chép lại.”

“Được.” Cô lập tức cầm lấy giấy bút, đem địa chỉ đối phương nói chép xuống.

“Tôi sẽ canh giữ bên ngoài, xác định mục tiêu không có rời đi, cho đến khi cô tới mới đi.” Đối phương nói xong cắt đứt điện thoại.

Sau đó, qua nửa giờ, Nhâm Cấm Hồng đi vào Rose’s nơi Quý Thành Hạo đặt chân đêm nay.

Đêm nay cô mang đôi ủng cao ba tấc, mặc áo thun t-shirt kiểu mốt hiện nay, cổ chữ V, bó sát người, phô hoàn toàn dáng người có lồi có lõm của cô ra. Quần đùi ngắn đến mức áo thun gần như che khuất lai quần, nhìn giống như cô không mặc quần đùi, hơn nữa lại càng khiến cặp đùi thon dài gợi cảm của cô lộ ra, làm cho người ta nhìn không kiềm chế được ý nghĩ bay bay, tim đập rộn ràng, huyết mạch nóng bỏng.

Miệng cô giương lên, hai mắt đàn ông mê đắm đều nghiêng người mà nhường cô đi qua.

Cô thướt tha tiêu sái tiến vào Rose’s.

Mỹ nữ hiện thân, trong quán lập tức biến thành ra-đa, trong nháy mắt liền tập trung mục tiêu. Ánh mắt đàn ông biến đổi, tiếp theo ánh mắt phụ nữ biến thành mũi tên nhọn, có thể ở trong nháy mắt liền tìm thấy mục tiêu, hơn nữa mạnh mẽ mà bắn ra.

Sau đó, không cần tốn nhiều sức, cô đi vào trong tiệm sau 10 phút, lập tức trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.

Cô không vội mà tìm mục tiêu, dù sao mồi câu đều đã quăng, cô sẽ không sợ con cá không thấy mồi câu.

Khóe miệng Nhâm Cấm Hồng khẽ dương, con mắt sáng trong suốt hiện ra, gò má trắng nõn như gốm sứ theo cảm giác say mà hiện lên thản nhiên đỏ bừng, mỹ lệ động lòng người.

Tâm tình của cô không sai, cô bị vây vòng quanh, đàn ông lấy lòng đùa giỡn khiến cô vui vẻ môi anh đào khi mở khi đóng, bộ dáng khiêu gợi cùng tiếng cười trong trẻo, tất cả đều làm cho những người đàn ông bên cạnh nhìn đến hai mắt mê muội.

Đàn ông vây chung quanh người cô càng ngày càng nhiều, không khí cũng càng lúc càng náo nhiệt, bất tri bất giác, cô ngồi cùng một pub nhưng lại ngồi khác chỗ, giống như bên kia bàn đế vương Quý Thành Hạo bị phụ nữ vây chung quanh phân rõ ràng trở thành hai đại tiêu điểm, cũng bởi vậy rốt cuộc khiến hắn chú ý.

Quý Thành Hạo khẽ nhíu mày, đem tầm mắt chuyển hướng phía trước bên phải khu vực quá mức náo nhiệt, muốn nhìn rõ ràng ở bên kia náo nhiệt cái gì.

“Không biết làm sao vừa tới một cô gái quái dị, quần siêu ngắn, siêu không biết xấu hổ.” Vừa thấy anh dời đi lực chú ý, mấy cô nàng này lập tức phê bình.

“Tại đây dưới ánh đèn, đầu tóc của cô ta thế nhưng còn có thể lòe lòe sáng lên, tóc cô ta nhất định là phun rất nhiều, cô ta nhất định hiểu đùa giỡn tâm cơ như thế nào.” người phụ nữ ngồi ở bên tay trái anh đồng thời tiếp lời.

“Xem cách ăn mặc của cô ta, chỉ biết cô ta nhất định là phụ nữ tùy tiện.”

“Loại con gái này nhất định là tới cười kẻ ngốc.”

“Nói trắng ra, căn bản chính là cái đồ đê tiện.”

Quay chung quanh ở bên người Quý Thành Hạo, 5 phút trước các cô còn gay gắt đối chọi, trong nháy mắt tất cả toàn bộ đều cùng chung mối thù đứng lên, bởi vì chỉ cần vương tử pub Quý Thành Hạo ánh mắt chuyển dời đến cô gái nào đó qua thời gian 5 phút, các cô cùng những người đêm nay đều biết chơi xong rồi.

Cho nên, các cô ở trong 5 phút đem lực chú ý của hắn lại lần nữa kéo quay về, hoặc là giội tắt hứng thú của anh đối với cái người phụ nữ kia mới được.

“Oa, anh xem, cô ta đã như vậy nhưng còn quá hào phóng để cho đàn ông kề vai sát cánh, công khai ăn đậu hũ của cô ta, thực hào phóng.”

“Cho nên mới nói cô ta nhất định là cái đồ đê tiện thôi.”

“Tôi nghĩ qua tiếp không được bao lâu, cô ta khẳng định sẽ cùng một người đàn ông trong đó rời đi.”

“Hơn nữa, tôi dám cá, người đàn ông đó phải có một cái hầu bao rất lớn.”

Các cô mỗi người một câu cố gắng bôi đen cộng kích tình địch, các cô hoàn toàn không để ý, vương tử của các cô đột nhiên đứng lên khỏi chỗ ngồi, vẻ mặt ác liệt hướng tới chúng trăng sao đang vây quanh cái người phụ nữ không biết xấu hổ kia, bước tới.

“Hạo!”

Có người phản ứng cực nhanh giữ chặt tay anh, ý đồ muốn giữ anh lại, lại bị anh vô tình bỏ ra một phen.

Tiếp theo, các cô chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi, vừa ghen tị lại hâm mộ nhìn vương tử của các cô bước đi hướng cái đồ tiện nhân kia không biết từ nơi nào đến, sau đó—— một tay kéo cô gái kia từ trên ghế ngồi đứng lên?

Các cô trợn to hai mắt, không tin vương tử tao nhã của các cô sẽ có hành động thô lỗ như thế, nhưngm các cô đột nhiên kinh hách hai mắt mở to, đồng thời thở dốc vì kinh ngạc là, vương tử dĩ nhiên kế tiếp là xoay người hung hăng đánh bay cái người đàn ông vừa rồi cùng kề vai sát cánh với cô gái kia.

Hắn hành động thình lình công kích chọc giận những người đàn ông khác quay chung quanh bên người cô gái kia, bọn họ đột nhiên nhảy dựng lên cùng đánh tới, sau đó làm cho các cô lại lần nữa trợn to hai mắt, tròng mắt thiếu chút nữa rớt ra ngoài, vương tử các cô cư nhiên trái một quyền, phải một quyền, ở trong nháy mắt thành thạo đánh gục những tên không biết tự lượng sức mình này, làm cho bọn họ một đám bụi trên đầu, vẻ mặt giận mà không dám nói gì.

Oa, vương tử! Vương tử!

Oa, thần tượng! Thần tượng!

Nhưng vương tử của các cô, thần tượng của các cô lại dưới một giây dắt tay cái cô không biết xấu hổ kia, khẩn cấp lôi kéo cô ta ra khỏi pub, biến mất ở trước mắt các cô.

Ô, như thế nào lại như vậy?

Cái đồ tiện nhân kia không biết từ đâu đến đây, đáng giận!

Quý Thành Hạo không thể nén giận, đem Nhâm Cấm Hồng quăng vào trong xe, nổi cáu đến muốn đánh người — trên thực tế, vừa rồi ở pub anh đã đánh qua, nhưng còn chưa thấy đủ!

Anh dùng lực đóng sầm cửa xe, xoay người đưa lưng về phía cô bé đáng đánh đòn đang ngồi trong xe kia, dùng sức hít vào nhả ra sau vài lần, lại lần nữa quay người đem cửa xe mở ra, một đôi con ngươi phun lửa giận không chuyển trừng mắt với cô.

“Em nửa đêm quái đản không ở trong nhà ngủ, xuất hiện ở trong này làm cái gì?” Hắn kiềm chế tức giận khẩu khí hướng cô gầm nhẹ, “Còn có, em là mặc cái quỷ gì trên người thế này? Ngay cả mông đều che không được! Em muốn phạm tội, muốn tự sát, hoặc là không muốn sống nữa cũng được, chỉ cần nói cho anh một tiếng, anh sẽ trợ giúp em một tay trực tiếp đem em bóp chết, không cần phiền toái người khác!”

“Vấn đề là em căn bản không muốn chết.” Nhâm Cấm Hồng im lặng sau, nhịn không được cúi đầu nói lẩm bẩm.

“Em nói cái gì, lớn tiếng lên!” Anh căm giận quát.

“Vấn đề là em căn bản không muốn chết.” Đáp ứng yêu cầu của anh, cô lớn tiếng nói.

Anh phản ứng là trực tiếp động thủ đi bóp cái cổ mảnh khảnh của cô. “Anh bóp chết em.”

“A!” Cô đột nhiên sợ hãi kêu, lại phát hiện hai tay vòng ở cổ của cô không có dùng sức thật sự, anh chính là làm bộ dọa cô mà thôi.

“Anh làm sao mà tức giận như vậy?” Liếc mắt trừng anh một cái, cô biết rõ còn cố hỏi.

“Anh thật muốn cứ như vậy mà bóp chết em.” Quý Thành Hạo hơi dùng ít lực, nghiến răng nghiến lợi nói với cô.

“Anh làm sao mà tức giận như vậy, em cũng không phải cố ý xuất hiện cùng một gian pub với anh, làm hỏng anh thoải mái nhàn hạ tán gái. Trên thực tế, sớm biết anh ở nơi này, em thà rằng đi mấy gian pub mấy ngày hôm trước đã đi, chứ không đến gian này.” Nhìn anh một cái, cô vẻ mặt vô tội lẩm bẩm.

“Em nói cái gì?” Hắn trợn hai mắt hướng cô rít gào ra tiếng: “Chẳng lẽ vài ngày buổi tối trước đây, em đều đến pub đi lêu lổng?” Anh hướng cô rống lớn hỏi.

“Làm chi nói khó nghe như vậy thôi, nếu như đi pub kêu lêu lổng, vậy anh còn không phải mỗi ngày ở đây lêu lổng.” Cô giả bộ ọe nói đáp lại

“không giống với em, anh là đàn ông!”

“Cho nên ý của anh là, đàn ông có thể gây loạn ở pub, phụ nữ lại không được sao?” Cô nhịn không được lấy vẻ mặt biểu tình không chấp nhận nhìn lại anh.

“Em không được!”

“Vì sao?”

“Em hiện tại đang ở chỗ của anh, anh có trách nhiệm phải chiếu cố an toàn của em!”

“Cho nên anh mới mỗi ngày đều về nhà trễ so với em, có đôi khi còn ở tại bên ngoài không về nhà ngủ, đây là cái anh gọi là chiếu cố?” Cô nhíu mày hỏi lại anh.

Anh nổi giận trừng cô. Cô bé kia có phải hay không thật sự muốn chọc tức chết anh nha?

“Ai, anh yên tâm.” Cô thong thả than nhẹ một hơi, trấn an nói với anh. “Em đã là người lớn, biết làm như thế nào chiếu cố chính mình, anh không cần lo lắng cho em.”

Cô không nói như vậy, Quý Thành Hạo còn không có tức giận, vừa mở miệng lại làm cơn tức của hắn nháy mắt tăng cao ba trượng.

“Biết cái quỷ!” Anh lớn tiếng mắng: “Em có biết hay không em vừa rồi thiếu chút nữa đã bị hạ thuốc? Nếu không có anh hôm nay vừa vặn ở đấy thấy hết thảy, hơn nữa đúng lúc xuất hiện kéo em cách xa ly đồ uống đã bị bỏ thuốc, em có biết hay không tối hôm nay khả năng em có cái kết cục gì?”

“Em cũng có nhìn thấy đồ uống của em bị bỏ thuốc, em không ngốc như vậy, sao có thể đem nó uống vào bụng, anh yên tâm.” Cô lại lần nữa lấy vẻ mặt biểu tình an tâm nói với anh, lại bị anh chửi ầm lên.

“Yên tâm cái đầu quỷ của em!”

Quý Thành Hạo thật sự sắp bị tức chết được. Cô bé kia nếu ở tại dưới mái hiên của anh xảy ra chuyện, anh thật sự sẽ bị Duẫn Cánh đánh chết tươi.

Mẹ nó, anh lúc trước làm chi đem cái phiền toái này mang về nhà? Anh hẳn là nên nghe đề nghị của cô làm như không gặp cô, không biết cô đang ở Đài Loan, càng không biết cô đang ở tại một gian trọ rách nát bất cứ lúc nào cũng có thể sập, hơn nữa tùy thời tùy chỗ có thể có khả năng trở thành cư dân bị mất tích.

Hoặc là, anh hẳn là lập tức đem cô quăng cho Duẫn Cánh, bất kể cô có hay không dưới 1 giây bị ba mẹ đem trở về Vancouver gả cho người cô không thích, sau đó cả đời oán hận anh.

Đáng giận! Hỗn đản! Tất cả anh đều không làm được, ông trời làm chi còn phái một cái cô bé đến tăng thêm phiền não cho anh? Anh thật sự sắp bị bức điên rồi!

Dùng sức đem cửa xe đóng sầm, anh thở phì phì ngồi vào chỗ tay lái trên xe, lại dùng lực đem kéo cửa xe.

“Anh hiện tại muốn đi đâu?” Cô còn dám hỏi anh.

Anh hung hăng liếc mắt trừng cô một cái xem như trả lời.

“Anh hiện tại sẽ không quay về nhà chứ? Mới hơn mười một giờ mà thôi, thời gian còn sớm, không bằng anh quay về pub vừa rồi tiếp tục thưởng thức, em đổi pub— không phải, ý của em là em ngồi xe chính mình trở về.” Cô vội vàng sửa miệng.

“Em nghĩ cũng đừng nghĩ!” Anh lại hung hăng liếc mắt trừng cô một cái. “Từ giờ trở đi, em đừng mơ tưởng lại bước vào quán bar một bước.” Anh nghiến răng nghiến lợi hướng cô cam đoan.

“Anh tính dùng khóa hay dây xích trói em lại?” Nhâm Cấm Hồng hơi im lặng vài giây, sau đó nhịn không được tò mò hỏi: “Anh phải biết rằng, chân là sinh ra trên người em, em muốn đi chỗ nào anh không có biện pháp khống chế.”

“Em muốn anh đem hành tung của em ở nơi này nói cho ba mẹ em sao?”

“Anh uy hiếp em?”

“Đúng vậy.”

“Tốt, vậy anh đi nói đi, em lập tức đi thu thập hành lý chuyển đi.” Cô hai tay khoanh ở ngực, vẻ mặt biểu tình anh không làm khó dễ được em.

“Em nghĩ rằng anh sẽ trơ mắt cho em đi?” Anh căm tức nhìn cô.

“Em đây ngày mai chờ anh đi làm sẽ đi, anh cũng không có khả năng vì trông coi em mà không đi làm?” Cô nhún nhún vai, thái độ không giận không vội.

“Nhâm Cấm Hồng, anh làm gì đắc tội em sao, em muốn làm anh bực bội như vậy sao?” Quý Thành Hạo nghiến răng nghiến lợi bật ra tiếng hỏi.

“Em nào có làm anh bực?” Cô vô tội kêu lên: “Là anh chính mình tự nhiên nóng giận, không cho phép dân chúng đôt đèn. Dựa vào cái gì chính anh có thể đi pub, em lại không được đi?”

“Anh là vì tốt cho em.”

“Vì tốt cho em càng nên cho em đi.” Cô tỏ vẻ chân thực.

“Em nói cái chuyện ma quỷ gì?”

“Không phải chuyện ma quỷ, là lời nói thật. Anh nghĩ rằng em di pub là để đùa giỡn giống như anh sao?”

“Làm ơn, em ngay ở một cái khách sạn tốt cũng không có tiền, lại làm sao có thể có dư tiền để đi vui đùa, anh nghĩ cũng đừng nghĩ được không? Quý đại ca, Thành Hạo ca?” Cô tức giận mắt trợn trắng.

“Em rốt cuộc đang làm cái quỷ gì, cô bé?” Dùng sức hít vào một hơi, anh kiềm chế tức giận nhíu mi hỏi cô.

“Nào có làm cái quỷ gì? Em chỉ muốn tìm một người đàn ông có tiền để dựa vào nha.”

Quý Thành Hạo trống rỗng đầu óc, giống như đột nhiên trong lúc đó trở nên nghe không hiểu tiếng phổ thông.

“Cái gì?” Anh hỏi.

“Em nghĩ tìm một người đàn ông có tiền để dựa vào, anh nghe không hiểu sao?”

“Có ý tứ gì?” Anh phát hiện chính mình thật sự nghe không hiểu.

Nhâm Cấm Hồng đột nhiên dùng sức thở dài, hình như là đối với trì độn không biết làm thế nào của anh có cảm giác vô lực.

“Ý tứ chính là, em không thể miệng ăn núi lở, chờ hết cạn lương thực mà không có dự tính, em phải sớm tìm được một kẻ có tiền lại nguyện ý cung cấp nuôi dưỡng của em, tìm một người đàn ông có thể dựa vào, nói như vậy anh có hiểu không?” Cô kiên nhẫn giải thích với anh.

Đã hiểu, Quý Thành Hạo nghĩ đến muốn đem xe dừng lại một bên, sau đó động thủ bóp chết cô. Cô bé này thật nghĩ đem anh tức chết hoặc bức điên!

Anh nắm chặt tay lái, để phòng ngừa chính mình động thủ đi bóp chết cô.

“Em là cho rằng anh đã chết sao? Cô bé?” Hắn theo khớp hàm bạt ra tiếng hỏi.

“Có ý tứ gì?” Lúc này đổi thành cô nghe không hiểu.

“Anh là không có đủ tiền, không cung cấp không nuôi dưỡng được em, không có khẳng năng cho em dựa vào? Hay là em cho rằng khả năng anh không quá vài ngày nữa sẽ sớm chết?” Ngừng một lát, anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu anh không cẩn thận tráng niên chết sớm, tuyệt đối là bị em làm tức chết!”

“Em nào có làm anh tức giận, là anh chính mình thích tức giận, không cần đổ lỗi lên trên người em.” Cô kháng nghị kêu lên.

“Anh thích tức giận?” Anh trừng mắt nói.

“Chính là vậy, hơn nữa em căn bản là không có ý tứ khác, em chỉ đơn thuần là lo lắng ba mẹ em sớm hay muộn sẽ tìm đến anh, vì để ngừa vạn nhất, em đương nhiên là mưa rơi không vấn vương, nhanh chóng tìm được địa chỉ kế tiếp ẩn náu nha.” Cô nói năng đương nhiên lại hùng hồn đầy lý lẽ.

“Cho nên địa điểm kế tiếp của em chính là tìm một kẻ có tiền lại nguyện ý cung cấp nuôi dưỡng em?”

“Đương nhiên.”

Đương nhiên cái rắm! Quý Thành Hạo muốn lớn tiếng rít gào với cô, lại phát hiện miệng mình nhanh mân tử, tức giận đến muốn nói không ra lời.

Cô bé này đi qua 10 năm rốt cuộc là kết giao với bạn bè như thế nào, thành ra như thế này, đạo đức đến bây giờ thành ra cái dạng này?

Tìm đàn ông dựa vào?

Tìm một người đàn ông có tiền lại nguyện ý cung cấp nuôi dưỡng để cô dựa vào?

Mẹ nó, cô bé kia cô chết chắc rồi, dám can đảm ở trước mặt anh phát biểu loại hành vi ngôn luận lệch lạc, cũng đừng trách anh về sau đều buộc cô ở bên cạnh, thay mặt ba mẹ cô một lần nữa giáo dục lại.

“Anh sẽ không đem hành tung của em nói với bất luận kẻ nào, cho nên em tốt nhất ngoan ngoãn ở lại chỗ anh, nếu em dám chuồn êm đi, bị anh tìm được, em nhất định phải chết.” Anh giọng điệu mang theo cảnh cáo cùng uy hiếp.

“Nếu em dám chuồn êm đi, nhất định liều mạng cũng sẽ không cho anh tìm được.” Cô tiếp được lưu loát.

“Nhâm Cấm Hồng, em thật sự muốn anh đem dây đến trói em lại sao?” Anh rít gào, thật sự sắp bị cô tức chết rồi.

“Là anh tự mình nói nếu em bị anh tìm được nhất định phải chết, em còn không muốn chết, đương nhiên liều mạng trốn nha.” Cô vô tội nói.

Quý Thành Hạo nhếch đôi môi, hàm dưới nhân quá mức dùng sức mà kéo căng ra.

Anh rốt cuộc nên lấy cô bé lúc này cùng mười năm trước chia ra như thế nào cho phải? Cô vì sao lại biến thành như vậy? Làm cho anh hoàn toàn không hiểu đầu của cô rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?

Đem chính mình tức đến hộc máu căn bản không làm nên chuyện gì, anh hiện tại nên làm, không phải muốn biết cô đang suy nghĩ cái gì, mà là muốn sửa đổi ý tưởng cùng hành vi lệch lạc của cô, đây mới là việc cấp bách.

“Bắt đầu ngày mai, em theo anh đến công ty đi làm.” Anh dứt khoát quyết định.

“Vì sao?” Cô ngạc nhiên hỏi.

“Để ngừa em thừa dịp khi không có anh ở nhà mà chuồn êm.”

Mân nhanh miệng không hề mở mồm nói chuyện, cô quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, thoạt nhìn giống như là ở sinh hờn dỗi, nhưng trên thực tế là nghĩ áp xuống xúc động muốn hét chói tai cùng hoan hô.

Kế hoạch B của cô thuận lợi thành công.

Từ nay về sau cô sẽ không phải lo lắng không có cơ hội ở chung cùng anh.

Ah! Ah! Ah! Vạn tuế!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.