Yêu Phải Một Mảnh Tuyết

Chương 45



Đến nhà hàng, thế nhưng khung cảnh lại là Giang Nam cổ xưa. Nghe nói bà chủ ra giá cao thu mua, rồi cho người đến thu sửa, phá bỏ phía Bắc xây dựng một cái hồ nhân tạo phong cảnh hợp lòng người, chỉ giữ lại kiến trúc cổ xưa này, ngồi ở đây cho dù không có sơn trân hải vị cũng là giá trị xa xỉ rồi.

Khó được chính là, bà chủ tự mình mang thức ăn lên, nhìn như bình thường nhưng lại làm cho người ta vui mừng ngoài ý muốn. Ngay cả thịt bò nướng than cũng cực kỳ ngon. Nghe nói sở dĩ có mùi vị trơn mềm như vậy, là vì đầu bếp dùng cái nhíp nhỏ nhổ sạch hết lông bên trên da, loại phương pháp chế biến công phu như vậy thật sự là ăn một lần liền nghiện.

Nhưng đối mặt với thức ăn ngon như vậy, Hách Diêu Tuyết cũng nuốt không trôi cơm. Cô nhìn vẻ mặt như thường của người đàn ông trước mặt, gắp đồ ăn cho cô, tri kỷ đến trình độ nhìn không ra tình trạng hôn nhân tan vỡ không vui cùng ngại ngùng.

“Chúng ta lúc nào thì làm thủ tục?” Cô không còn cách nào tiếp tục bình tĩnh, đi thẳng vào vấn đề, hỏi.

Đôi đũa của Nhạc Ân Trạch dừng lại, sau đó lại gắp một đũa măng xào bỏ vào chén Hách Diêu Tuyết “Thủ tục đều đã chuẩn bị xong, chỉ cần kí tên là được. Nhưng em chuẩn bị đi học trường đại học kia, cần phải suy nghĩ thật kỹ, gần đây khí hậu phương Bắc không được tốt lắm, em lại luôn ho khan. Nếu không muốn ra nước ngoài, học đại học phía Nam cũng không tồi….”

Loại lời nói thấm thía này, tận tình khuyên nhủ cùng suy nghĩ chu đáo, là giọng điệu anh trai quan tâm em gái. Nhạc tiên sinh chẳng những quyết đoán sát phạt trên thương trường, cũng tuyệt đối là một diễn viên ưu tú, tự do quẹo cua mà sắc mặt không hề thay đổi. Đổi thành người phụ nữ khác, đối với chồng trước quên hết ân oán trước kia, giống như bạn bè mà quan tâm hẳn là trong lòng rất là cảm kích?

Dù sao khi hôn nhân đi đến đường cùng, mặc dù không trở thành oan gia, nhưng giống như người lạ mới là tốt nhất. Mà Nhạc Ân Trạch lại hóa oán hận thành yêu thương, hóa giải sự lúng túng khi ly hôn như là cơn mưa phùng lo lắng trong lòng.

Theo lý thuyết, Hách Diêu Tuyết nên học theo Nhạc Ân Trạch khéo léo đưa đẩy…. Nhưng tức giận đè nén hồi lâu trong cô lại bỗng chốc bùng nổ.

“Bốp” một tiếng, đôi đũa hung hăng văng vào mặt Nhạc Ân Trạch “Nhạc Ân Trạch, Anh là thượng đế sao? Dựa vào cái gì tôi phải nghe theo an bày của anh? Khi muốn kết hôn, thậm chí còn không hỏi đến tôi, thời điểm ly hôn, thậm chí giao phó tất cả cho thư ký. Hại tôi gián đoạn bài vở chính là anh, hiện tại bày ra bộ dáng quan tâm chuyện học hành của tôi là muốn cho ai xem?”

Đang khi nói chuyện, cô tức giận vọt đứng dậy, gằn từng tiếng vầ phía anh “Sau khi chúng ta ly hôn, tôi không hy vọng lại nhìn thấy anh, thậm chí ngay cả tên anh cũng không muốn nghe đến.”

Nói xong Hách Diêu Tuyết xoay người rời khỏi nhà hàng, chạy đến bên ngoài nhà thủy tạ, nước mắt đã không thể kiềm nén mà chảy xuống.

Sáng sớm khi nghe tin tức anh muốn trở về, cô đã nghĩ như thế nào tới? Vốn nghĩ muốn ở chung cùng anh thật tốt, thậm chí không quan tâm mặt mũi muốn hỏi anh một chút. Đoạn hôn nhân không thoải mái này sau khi trải qua nhiều khó khăn khúc chiết như vậy, có thể tiếp tục duy trì hay không……

Lúc này, Hách Diêu Tuyết vô cùng xấu hổ và giận dữ lên án mạnh mẽ bản thân si tâm vọng tưởng.

Anh rõ ràng đã bày ra bộ dáng rộng lượng, thậm chí còn lo lắng thích đáng như thế nào đẩy bản thân ra xa, không cần lại xuất hiện cản trở cuộc sống về sau của anh.

Lúc chạy đến trên đường, hai mắt cô đã đẫm lệ. Hách Diêu Tuyết nhìn hoàn cảnh lạ lẫm xung quanh, cô phân không rõ phương hướng, không biết tương lai nên đi về đâu.

Ngay tại lúc cô mờ mịt đứng trên đường, phía sau truyền đến tiếng bước chân vững vàng. Trên mặt Nhạc Ân Trạch vẫn là vẻ thong dong, giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, nói: “Đi thôi, đi làm thủ tục, về sau….. Anh sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa.”

Nhất ngôn cửu đỉnh, tuyệt đối là mỹ đức của Nhạc Ân Trạch.

Kể từ sau khi làm xong thủ tục ly hôn, một tháng sau đó, Hách Diêu Tuyết không có nhìn thấy mặt hoặc là nghe bất kỳ tin tức nào của anh.

Dù sao tập đoàn nhà họ Nhạc đã mở rộng đến nước ngoài, người cầm lái tập đoàn hàng năm sống ở nước ngoài cũng là chuyện phù hợp lẽ thường. Cuộc sống của Hách Diêu Tuyết bỗng chốc trở về quỹ đạo ngày xưa, người đàn ông đã từng bá đạo làm gợn sóng trong lòng cô đã triệt để biến mất trong sinh hoạt của cô.

Thậm chí có lúc Hách Diêu Tuyết vừa ngủ dậy, có thói quen vươn tay sờ sờ người bên cạnh, trong lúc nửa mê nửa tỉnh có thể đụng đến một thân thể ấm áp quen thuộc….. Nhưng cánh tay sờ đến một mảnh lạnh như băng làm cô trở lại hiện thực…. Cô, hiện tại độc thân……

Hách Diêu Tuyết chưa từng trải qua uộc sống một mình chân chính. Nhưng mà hiện tại, cô rốt cuộc đạt thành ước nguyện rồi.

Ban đầu lúc ly hôn, luật sư của Nhạc Ân Trạch nói nếu người làm trong nhà dùng thuận tay, tiền lương của bọn họ, Nhạc tiên sinh sẽ tiếp tục chi trả.

Nhưng Hách Diêu Tuyết lại kiên định từ chối, cũng cho tất cả người làm nghỉ việc, thậm chí còn tự thu thập hành lý bản thân, thuê mệt căn phòng nho nhỏ gần bên cạnh trường đại học cô theo học.

Trong căn biệt thự này có quá nhiều chuyện cô không muốn nhớ lại. Cũng là lúc cô nên đối mặt với cuộc sống tự lập một mình. Vừa mới bắt đầu, lần đầu tiên ứng phó với củi gạo dầu muối, làm cho mười đầu ngón tay không dính chút nước trở nên luống cuống tay chân, chật vật không chịu nổi.

Bởi vì bếp gas không có lửa, gọi điện thoại báo cho công ty cung cấp hơi gas, kết quả đợi đến khi công nhân tới, nhẹ nhàng vặn một cái liền phựt lên ngọn lửa màu lam…. Còn rất nhiều chuyện tương tự như vậy ùng ùng kéo đến……

Nhưng Hách Diêu Tuyết cần bận rộn như vậy, chỉ có như vậy, mới có thể dùng những việc lông gà vỏ tỏi, bao giấy vệ sinh, lấp đầy suy nghĩ của cô, mới có khả năng ngăn cản tình triều gần như sắp đè nén không được muốn trào ra trong cô…..

Phương diện tình cảm, cô hình như biết được quá muộn, loại cảm giác nhớ nhung đơn phương vô vọng chồng trước giống như lên mên tích tụ đến trình độ vỡ đê.

Tưởng nhớ mãnh liệt như vậy, thậm chí dọa đến chính cô.

Cô không biết xử lý tình cảm quá mức xa lạ này như thế nào. Cái loại cảm giác đau khổ dày vò, trong lòng lại bốc hơi, liền ngay cả một đối tượng để phát tiết cũng không có.

Đại học xa lạ, hoàn cảnh xa lạ, Hách Diêu Tuyết hữu ý vô tình tạo ra bức tường chắn ngăn cản mọi người. Người đẹp vừa xinh đẹp lại lạnh như băng, vĩnh viễn là đối tượng hoàn mỹ đối với những người trẻ tuổi chờ đợi tình yêu trong vườn trường.

Dù là người đẹp băng sương lạnh lùng, cũng không dọa được những thiếu niên khát vọng âu yếm.

Khương Khải là sinh viên khoa máy tính, tự nhận là chàng trai cao đại soái, rất sớm liền nhắm vào hoa khôi hệ Trung văn này. Mỗi ngày hắn đều canh giữ bên đường nhỏ cô ngày ngày đi qua, chuẩn bị tạo một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Mắt thấy người đẹp ôm một chồng sách chậm rãi đi tới, đứng ở bên đường nghỉ chân một lát, Khương Khải liền giả vờ đi quá nhanh, đột nhiên đụng ngã chồng sách trong tay người đẹp, lại vội vàng xin lỗi, ân cần nhặt lên sách vở phân tán trên đất. Nhưng thời điểm hắn ngẩng đầu lên, mới phát hiện người đẹp từ đầu đã không chú ý đến sự tồn tại của hắn, mà là nhìn chăm chăm vào tờ báo đăng tin mục tài chính và kinh tế.

Phía trên cũng không có chuyện đại sự quốc gia gì, đơn giản là tổng giám đốc tập đoàn tài chính nào đó bị tai nạn xe cộ mà vào viện cấp cứu. Nhưng vì sao sắc mặt của người đẹp bỗng chốc trở nên tái nhợt như tờ giấy vậy? Thậm chí ngay cả sách vở cũng không cần, xoay người liều mạng chạy đi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.