Yêu Phải Tình Địch

Chương 7: Biết ngay cái đầu nhà cậu sẽ trở lại



Lần này gặp mặt, vì phòng ngừa tất cả những chuyện bất ngờ phát sinh, Nhạc Duyệt chọn ở tiệm cà phê. Hơn nữa cô đến sớm hơn Ngô Kỳ Khung mười phút, kiểm tra chỗ ngồi kỹ lưỡng, xác định không có một cục gạch nào lọt lưới.

Tám giờ tối, Ngô Kỳ Khung đến, Nhạc Duyệt nhìn bóng người dần lại gần, vậy mà lại có cảm giác thất thần. Ngô Kỳ Khung gầy đi không còn khiến người ta chán ghét nữa, nhưng mùi vị nghèo khổ trên người vẫn không thể làm cô yêu.

Gặp lại Nhạc Duyệt đã nhiều ngày không thấy, lòng Ngô Kỳ Khung kích động một chút rồi bình tĩnh lại.

"Đầu anh không để lại sẹo à?" Nhạc Duyệt hiếm được quan tâm.

Ngô Kỳ Khung sờ cái đầu sáng loáng, cười nói: "Ông trời không nỡ để gương mặt đẹp trai của anh bị tổn thương."

Cùng là tự luyến, cùng là trào phúng, nhưng từ miệng người giàu đẹp trai nói ra, vừa vô lại vừa xấu xa, làm tiểu tâm can của nữ thần đập loạn dữ dội. Nhưng từ miệng Ngô Kỳ Khung nói ra, sao lại có cảm giác thiếu đánh như thế?

"Đây là quà anh tặng em, một sợi dây chuyền bạch kim." Ngô Kỳ Khung nói.

Người có tình thú sẽ nói 'mở ra xem thử đi', để cho người yêu được chút mong đợi, nhưng Ngô Kỳ Khung không nói vậy, y mua dây chuyền bạch kim, thì sẽ nói rõ ràng ra với bạn.

Lúc đẩy hộp trang sức đến trước mặt Nhạc Duyệt, Ngô Kỳ Khung mới phát hiện trên cổ cô đã có một sợi dây chuyền, hơn nữa là kim cương, trước giờ chưa từng thấy qua.

"Sợi dây chuyền đó là ai tặng em." Ngô Kỳ Khung hỏi.

Nhạc Duyệt dùng ngón tay như cọng hành vuốt vuốt, động tác rất cẩn thận, có thể nhìn ra, cô rất quý trọng sợi dây chuyền này.

"Một người bạn."

Bàn tay đẩy hộp trang sức hơi dừng lại, y thăm dò hỏi: "Vậy cái anh tặng em, em còn muốn lấy không?"

Nhạc Duyệt cười rất thong dong: "Anh đã mua rồi, nếu em không lấy thì không nể mặt rồi."

Ngô Kỳ Khung cuối cùng cũng yên tâm, khóe mắt lộ ra chút vui mừng, đứng lên muốn đeo cho Nhạc Duyệt.

"Còn phải tháo sợi dây này xuống, mắc công lắm, để về rồi tôi sẽ đeo."

Ngô Kỳ Khung lại đặt mông ngồi xuống chỗ.

"Xin hỏi anh uống gì?"

Ngô Kỳ Khung nhìn thấy ly cà phê rẻ nhất cũng mất hơn bốn mươi, lập tức nói: "Cảm ơn, tôi không uống gì hết."

Trong lúc Ngô Kỳ Khung không thấy được, Nhạc Duyệt trợn trắng mắt.

"Quà em đã nhận rồi, em xem... hai chúng ta có phải vẫn giống như trước không, đừng chia tay nhé?"

Con ngươi Nhạc Duyệt thoáng cái xung huyết, giống như vừa nghe thấy câu gì rất khó tiếp nhận.

"Ngô Kỳ Khung, anh xem Nhạc Duyệt tôi là người thế nào? Nếu tôi thật sự vì một sợi dây chuyền bạch kim mà tái hợp với anh, chính tôi cũng cảm thấy mình nông cạn. Nếu anh tặng tôi sợi dây chuyền này vì mục đích đó, vậy xin lỗi, tôi không cần nữa."

Nói xong, lấy hộp trang sức ra khỏi túi, hết sức gượng ép đẩy lại trước mặt Ngô Kỳ Khung.

Nhạc Duyệt đã quyết tâm rất lớn mới đẩy hộp trang sức về, giống như đang chơi cá cược, cô cược nếu Ngô Kỳ Khung còn có chút mắt quan sát, tuyệt đối sẽ không lấy hộp trang sức lại.

Nhưng, cô thua rồi.

"Vậy được."

Ngô Kỳ Khung buồn bã lấy lại hộp trang sức, lúc hai tay giao nhau, Nhạc Duyệt cố ý kéo lại một chút, nhưng Ngô Kỳ Khung không phát giác ra.

"Ý của em là vẫn muốn chia tay sao?" Ngô Kỳ Khung hỏi.

Chia! Có thể không chia sao? Nhạc Duyệt tức đến mức ruột gan xoắn nút.

"Nhất định phải chia tay!" Nhạc Duyệt nói.

Lần thứ ba nghe thấy câu này, Ngô Kỳ Khung vẫn thấy khó chịu một chút, nhưng so với hai lần trước thì đã tốt hơn nhiều. Theo thói quen, y vẫn hỏi Nhạc Duyệt nguyên nhân.

"Chúng ta không vòng vo nữa, anh ngoại trừ hơi mập một chút, hơi nhút nhát, keo kiệt, còn có tật xấu gì không?"

Nhạc Duyệt vẫn còn tâm niệm không quên sợi dây chuyền bạch kim, lúc này làm sao có thể nói được lời nào dễ nghe?

"Tôi vốn không xem trọng đàn ông chỉ biết làm việc kiếm từng đồng, có bản lĩnh thì anh từ chức đi, tôi muốn xem thử sinh viên tốt nghiệp đại học trọng điểm như anh, rời khỏi chỗ làm công ăn lương, có phải ngay cả năng lực sống qua ngày cũng không có hay không!!"

Lần này Ngô Kỳ Khung rất có khí phách: "Anh sẽ không nghỉ việc, nhưng, anh vẫn có thể chết vì em."

Nhạc Duyệt quả thật muốn ngửa cổ thét lên, đm nhà anh!! Cả nước chỉ có một cực phẩm như anh, sao lại để tôi đụng phải?

"Anh nghe rõ đây, Ngô Kỳ Khung, trong một ngàn mét xung quanh đây anh cũng không thể tìm được một cục gạch nào, khổ nhục kế của anh không có khả năng thi triển."

"Ai nói? Có sẵn một cục đó." Ngô Kỳ Khung nói.

Nhạc Duyệt sắc mắt liếc nhìn xung quanh: "Không thể nào, tất cả mọi nơi tôi đã kiểm tra hết rồi."

Ngô Kỳ Khung rất bình tĩnh cầm túi của mình lên, nhưng lại bị Nhạc Duyệt nhanh tay lẹ mắt giật lấy, mở ra xem. Quả nhiên, bên trong có một cục gạch, cũng may cô phản ứng kịp, nếu không bi kịch lại diễn một lần nữa.

Mẹ! Còn mang cả gạch đến đây!! Ngô Kỳ Khung, anh cũng tài quá đi!!

Nào ngờ, trò hay vẫn còn ở sau.

Chỉ thấy Ngô Kỳ Khung kéo dây kéo áo ra, móc ra một cục gạch ở áo trong dày rộng, đập mạnh lên đầu mình.

Khách khứa xung quanh sợ hãi la hét, toàn bộ đều tránh ra xa, dùng ánh mắt hãi hùng nhìn Ngô Kỳ Khung.

Con ngươi Nhạc Duyệt co chặt, nghiến răng nghiến lợi trừng Ngô Kỳ Khung.

"Anh thật đã khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác!!"

Ngô Kỳ Khung che vết thương đứng lên, ánh mắt rất bình tĩnh, miệng là nụ cười kiên nghị.

"Có thể được em tán thưởng, cục gạch này chịu rất đáng!"

Lần này, Ngô Kỳ Khung không để bất cứ ai dìu mình, tự đến phòng khám.

Chín giờ, rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa, bình thường trời vừa tối Khương Tiểu Soái đã đóng cửa, hôm nay hai cánh cửa mở rộng, Khương Tiểu Soái đứng trước cửa, đôi mắt tuấn mỹ đánh giá bóng người đang tới gần.

Cuối cùng, mục tiêu xuất hiện.

"Ồ, trễ thế rồi còn chưa đóng cửa à?" Ngô Kỳ Khung khá vui mừng.

Khương Tiểu Soái hừ một tiếng: "Biết cái đầu nhà cậu sẽ trở lại, đặc biệt giữ cửa cho cậu đó."

Ngô Kỳ Khung rất lúng túng.

Khương Tiểu Soái hất cằm: "Còn ngây ra đó làm gì? Mau vào đi!"

Hai người một trước một sau bước vào phòng khám.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.