Yêu Phu Sủng Thê

Quyển 2 - Chương 30: Kình thiên kiếm thức tỉnh




Phong Mộ Hàn ở dưới đất cứu trị Phong Liệt, thật lâu sau, Phong Liệt chậm rãi mở mắt, lo lắng nhìn Lạc Nhất Nhất trên không trung. Nhưng hắn hiện tại muốn đứng lên đều khó khăn. Miễn cưỡng ngồi xuống, cố gắng điều tức, hi vọng có thể mau chóng khôi phục sức chiến đấu, hắn không thể để Lạc Nhất Nhất một mình chiến đấu.

Lạc Nhất Nhất nhìn Phong Liệt ở phía dưới cực lực điều chỉnh, đau lòng không thôi, nếu như không phải hắn vì nàng đỡ một kích trí mạng kia, hiện tại nàng khẳng định hương tiêu ngọc vẫn. Lạc Nhất Nhất dụng ý thức nói: “Đằng Long, ngươi cố gắng thử ngưng tụ ra một Thủy Long, tập trung vào hắn, di động công kích, bằng không chúng ta theo không kịp tốc độ của hắn, ta sẽ toàn lực phối hợp ngươi.” Đằng Long gật gật đầu, Chíp Bông cũng dụng ý thức nói: “Nhất Nhất, ta cũng có thể miễn cưỡng ngưng tụ ra một Hỏa Long phối hợp Đằng Long, nhưng thời gian rất ngắn.” Lạc Nhất Nhất điểm điểm nói: “Ta sẽ triệu tập Thủy, Hỏa nguyên tố hỗ trợ các ngươi.”

Một lát sau, Đằng Long ngưng tụ ra một Thủy Long có thân hình so với nó còn khổng lồ hơn, Lạc Nhất Nhất triệu tập tất cả Thủy nguyên tố chung quanh bám vào người Thủy Long, Thủy Long lập tức như nước, như băng, rất sống động. Đồng thời, Chíp Bông cũng ngưng tụ ra một Hỏa Long, hình thể so với Thủy Long nhỏ hơn rất nhiều, nhưng lực công kích thì tuyệt đối mạnh hơn Thủy Long. Lạc Nhất Nhất đồng dạng triệu tập Hỏa nguyên tố chung quanh bám vào Hỏa Long, Hỏa Long cực nóng càng thêm mãnh liệt.

Hắc y nam tử Cuồng Xà có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới Lạc Nhất Nhất còn có sức chiến đấu, càng làm hắn giật mình là, hai con rồng này thế nhưng đột phá phòng ngự của hắn. Cuồng Xà thả ra Cự Mãng Phi Xà, đứng ở trên người Phi Xà, luận tốc độ, Phi Xà của hắn cơ hồ là không người có thể vượt qua. Lạc Nhất Nhất phát hiện linh lực cùng nguyên tố lực của nàng đã muốn hoàn toàn dung hợp vào nhau, linh lực phát ra đều mang theo nguyên tố lực.

Ở hai con rồng đồng thời công kích, Cuồng Xà có chút cố hết sức. Lạc Nhất Nhất cảm giác được Đằng Long và Chíp Bông sắp chống đỡ không nỗi, không ngừng chuyển vận linh lực hướng qua hai huyễn thú, đồng thời càng thêm điên cuồng điều động tất cả Thủy, Hỏa nguyên tố chung quanh. Bởi vì Lạc Nhất Nhất có Nguyên Tố Thạch trong cơ thể, nguyên tố chung quanh điên cuồng không ngừng tụ lại, không khí đều có chút vặn vẹo. Quang mang của hai con rồng đại thịnh, công kích cũng càng thêm mãnh liệt. Nhưng bởi vì Cuồng Xà có tốc độ mau nên vẫn không có chân chính công kích đến hắn.

Đúng lúc này, một thanh âm thảm thiết phá tan tầng mây vang lên, khiến Lạc Nhất Nhất hoảng sợ, nhẹ buông tay, Băng Phách biến ảo thành thương rớt xuống. Bởi vì nơi phát ra thanh âm là trên tay nàng, là Băng Phách biến ảo thành thương. Nhưng Băng Phách cũng không có rơi xuống mà nổi giữa không trung, kêu lên: “Ta như thế nào biến thành cái dạng này, là tên đáng chết nào làm.”

Lạc Nhất Nhất nhìn trường thương nổi trước mặt nàng không ngừng run run, lẩm bẩm nói: “Ý thức Kình Thiên Kiếm thức tỉnh rồi?” Kình Thiên Kiếm cảm nhận được nó cùng Lạc Nhất Nhất linh hồn ràng buộc, cả giận nói: “Nha đầu chết tiệt kia, ở lúc ta hôn mê buộc ta nhận chủ còn chưa tính, thế nhưng còn biến ta thành cái dạng quỷ quái này.”

Tiếng mắng của Kình Thiên Kiếm làm Lạc Nhất Nhất bừng tỉnh, tiến lên cầm trường thương còn đang run run, chửi nói: “Ngươi nha không nhờ có ta, ngươi vẫn là một cây phá kiếm, còn không biết sẽ rỉ sắt ở góc nào. Ta hiện tại là chủ nhân của ngươi, ngươi tin hay không ta sẽ làm tan ngươi, sẽ quăng ngươi trở vào trong góc, cho ngươi qua một cuộc sống không thấy ánh mặt trời.”

Kình Thiên Kiếm không nói, nhưng biên độ run run lớn hơn, có thể thấy được nó bị tức không nhẹ. Lạc Nhất Nhất có thể tưởng tượng, nếu như Kình Thiên Kiếm có biểu tình, hiện tại nhất định là bộ dáng khí cực lại nghẹn khuất.

Hắc y nam tử nghe đến tiếng kêu của Kình Thiên Kiếm, sửng sốt trong chốc lát, lại bắt đầu cùng hai con rồng so đấu. Lạc Nhất Nhất mắng: “Tất nhiên ngươi tỉnh, thực lực hẳn là càng mạnh, còn không chạy nhanh hỗ trợ giải quyết hắc y nam nhân kia, muốn ở chỗ này chờ chết a.”

Kình Thiên Kiếm nói thầm:“Phải chết cũng là ngươi chết, ta là kiếm, cũng sẽ không chết, nhiều lắm không có chủ nhân lại lâm vào ngủ say mà thôi.” Bất quá Kình THiên Kiếm đã ngủ say không biết bao nhiêu năm, thật sự rất sợ lại ở nơi không thấy ánh mặt trời mà rỉ sắt. Cho nên tuy rằng tức giận, vẫn là tăng một tiếng thoát ra từ trong tay Lạc Nhất Nhất, đối với hắc y nam tử ngoan sáp. Đem tức giận đối với Lạc Nhất Nhất chuyển dời lên người hắc y nam tử. Có Kình Thiên Kiếm gia nhập, hắc y nam tử né tránh khó khăn hơn.

Lạc Nhất Nhất nhìn tình thế xoay chuyển, lẩm bẩm nói: “Tuy rằng tính tình thối chút, bất quá thực lực vẫn là rất tốt.” Lúc này thanh âm Kình Thiên Kiếm ở trong đầu vang lên: “Dùng cái chuôi phá thương này không được, mau khôi phục ta thành kiếm, ta có thể phát huy thật tốt thực lực.” Lạc Nhất Nhất nghe xong, ý niệm vừa chuyển, biến ảo Băng Phách thành kiếm.

Chỉ nghe Kình Thiên Kiếm hét lớn một tiếng “Phân thân”. Vô số thanh kiếm hướng tới hắc y nam tử công kích. Lạc Nhất Nhất kinh hỉ kêu lên: “Băng Phách, hảo.” Kình Thiên Kiếm một bên công kích một bên la lớn: “Ta là Kình Thiên Kiếm, không phải Băng Phách.”

Lạc Nhất Nhất mặc kệ nó, rót linh lực vào Kình Thiên Kiếm, dung hợp Thủy, Hỏa nguyên tố linh lực, làm cho trên mũi kiếm Băng phách phiếm quang mang đỏ đậm cùng trạm lam. Kình Thiên Kiếm có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới tiểu nha đầu mình chướng mắt, còn có có chút tài năng. Mấy thanh kiếm hung hăng sáp nhập chỗ yếu hại của hắc y nam tử. Nam tử hoảng sợ mở to hai mắt, không rõ, như thế nào đột nhiên có loại chuyển biến này.

Mắt thấy nam tử đã bị công kích, chỉ là nháy mắt, nam tử liền cùng Cự Mãng tiêu thất, vô tung vô ảnh.

Cảm giác hắc y nam tử biến mất, hồng y nữ tử Mị Cơ bị Phong Minh dường như nổi điên công kích, một chưởng tảo khai Phong Minh. Quay đầu âm ngoan trừng mắt nhìn Lạc Nhất Nhất một cái, thấy kiếm và hai con rồng lại hướng nàng đánh úp lại, vung tay lên, thả ra một cỗ sương mù trắng xoá, rồi biến mất vô tung. Sương mù trắng xoá vừa vặn bao lại Phong Minh cùng Lạc Nhất Nhất, ở thời điểm nữ tử biến mất, Chíp Bông và Đằng Long liền triệt tiêu ngưng tụ Long. Hai thú đều nghiêm trọng cạn kiệt linh lực, Lạc Nhất Nhất vừa thu hồi bọn nó vào Phượng giới, chúng nó liền lập tức lâm vào hôn mê sâu.

Đợi sương mù trắng xoá tán đi, Lạc Nhất Nhất và Phong Minh cũng biến mất không thấy. Phong Liệt liều mạng tìm kiếm ở nơi Lạc Nhất Nhất vừa rồi còn đứng, nhưng là một chút dấu hiệu đều không có, giống như vừa mới một hồi đại chiến chỉ là ảo giác mà thôi. Phong Liệt dưới cơn nóng vội, khí huyết công tâm, lại lâm vào hôn mê.

Chiến cuộc phía dưới sau khi hắc y nam tử cùng hồng y nữ tử biến mất, lấy tính áp đảo đuổi đi đại quân yêu thú. Phong Mộ Hàn giúp đỡ Thiết Nam Vương một lần nữa gia cố cấm chế, trong lòng đối chiến loạn lần này còn không rõ ràng, cũng thực lo lắng Lạc Nhất Nhất cùng Phong Minh, cho nên tạm thời ở lại Thiết Vương Thành.

Phong Liệt tỉnh lại, chuyện thứ nhất là như nổi điên tìm kiếm Lạc Nhất Nhất. Phong Mộ Hàn thực lo lắng thân thể hắn, cưỡng chế hắn trước dưỡng thương cho tốt, bằng không gặp được nguy hiểm, liền năng lực tự bảo vệ mình đều không có. Hắn đã phái người đi chung quanh tìm kiếm, có tin tức sẽ nói cho hắn biết đầu tiên. Phong Liệt mặc dù không cam lòng, nhưng vẫn là bắt đầu điều dưỡng thân thể của chính mình.