Yêu Thượng Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 4




Từ mức độ nào đó mà nói, Tiêu Kính Nam hiện tại như thế “chăm học khổ đọc” hoàn toàn là bởi vì một câu “lần sau gặp lại” của Thang Đông Trì.

Vốn là có cha hắn chống đỡ, cái gì cũng không lo lắng, ít nhất hắn cảm thấy có thể ăn chơi hai năm.

Kết quả bởi vì Thang Đông Trì, hắn chỉ có thể trước tiên huỷ bỏ kế hoạch hai năm này.

Tiêu Phân Nghĩa thấy nhi tử mỗi ngày theo hắn đến công ty học tập ngược lại yên tâm không ít, Thang Đông Trì chủ động đề xuất cùng bọn họ gia tăng hạng mục hợp tác, nhưng lại chỉ định muốn con của hắn phụ trách liên lạc.

Vì vậy rốt cuộc có gút mắt gì trong đó cũng không rõ ràng lắm, hỏi nhi tử cũng ấp úng không chịu nói, nhưng là trong thời điểm kinh tế này, có sinh ý chủ động đưa lên cửa, không nhận thì quả không có đạo lý.

Thời điểm Tiêu Kính Nam cùng bộ phận giám đốc lần đầu mang sản phẩm đến công ty Thang Đông Trì, tiểu bí thư đối phương lễ phép nói bộ phận giám đốc ở lại phòng nghỉ, còn ân cần pha trà.

Như thế, Tiêu Kính Nam chỉ có thể lần thứ hai căng da đầu đi vào phòng họp một mình, đối mặt với tên nam nhân biến thái kia.

Chống lại ánh mắt của nam nhân, hắn nghĩ đến cây dao kia, bụng theo bản năng căng thẳng, cơ hồ rút gân, lại vẫn giả vờ bình tĩnh mà ngồi xuống.

Hội nghị mở đầu thật ngắn gọn, thời gian còn lại liền để hắn giải thích sản phẩm của mình.

Tiêu Kính Nam hắng giọng một cái, thân thể nhích lại gần, chuẩn bị lời thoại muốn nói ra, thậm chí miệng cũng đã mở ra.

“Chờ một chút.” Nam nhân nhìn chuẩn thời cơ đánh gãy hắn, nửa giây cũng không kém.

“Thang tiên sinh?” Tiêu Kính Nam hận đến nghiến răng, trên mặt vẫn bảo trì tươi cười.

“Thỉnh Tiêu tiên sinh đến trên đài nói, như vậy các vị ở đây đều có thể nghe rõ ràng hơn.”

Thang Đông Trì cười đến thập phần tự nhiên, nhưng trong mắt Tiêu Kính Nam, cảm thấy y là ẩm hiểm cười.

Các vị còn lại… Nơi này cùng hắn chỉ có ba người.

“Hảo.” Tiêu Kính Nam lấy bản ghi chép đi lên phía trước, bước qua Thang Đông Trì liếc y một cái.

Chỉnh bởi vì lúc này đang phân tâm, hắn căn bản không chú ý tới chân Thang Đông trì.

Vì vậy hắn như thế hoa hoa lệ lệ vấp một cái, tuy rằng không té xuống, nhưng phát ra thực vang! Một tiếng cũng đầy đủ mất mặt.

Hắn đột nhiên lại có chút may mắn khi nơi này chỉ có ba người.

Chờ hắn đứng thẳng trên bục, Thang Đông Trì vẻ mặt quan tâm hỏi hắn, “Sao vậy, không có việc gì chứ?”

Tiêu Kính Nam nhìn tiểu bí thư ngồi bên cạnh hắn vẻ mặt muốn cười nhưng cố nhịn biểu tình quả thực khoa trương, nhưng tầm mắt chuyển tới Thang Đông trì y lại rất thản nhiên.

Khéo léo lôi kéo quần áo, “không có việc gì, chúng ta tiếp tục đi.”

Sau khi tiếp tục Tiêu Kính Nam mới hiểu được cái này căn bản mới là mở màn, tiếp theo mới là phong ba bão táp tấn công.

Cơ hồ cứ nói hai ba câu, Thang Đông Trì liền “lễ phép” đánh gãy một chút, mấy ý tưởng Tiêu Kính Nam đã chuẩn bị tốt đều trở nên lộn xộn, ý nghĩ cùng càng ngày càng hỗn loạn, vốn là chưa đủ quen thuộc với sản phẩm, Thang Đông Trì càng muốn cắt ngang hắn nhiều lần sửa lại cùng hỏi ý kiến.

Chờ Tiêu Kính Nam nói xong, phát hiện sau ót mình đều đổ mồ hồi, mà Thang Đông Trì lại lạnh mặt lặng yên nhìn hắn.

Hắn trong đầu không biết vì sao liền toát ra một câu ca từ: “Nếu thâm tình chuyện cũ ngươi đã không hề lưu luyến khiến thì cho hắn theo gió bay xa…”

Rồi mới đem chính mình đã run lạnh lấy lại tinh thần, phát hiện Thang Đông Trì vẫn là nhìn hắn.

Vì vậy hắn hắng giọng một cái: “Thang tiên sinh?”

Thang Đông Trì cuối cùng có động tác, vươn tay rút một tờ khăn giấy trên bàn hội nghị đưa hắn, “…Đem nước mũi lau một chút.”

Tiêu Kính Nam tiếp nhận nhanh chóng che cái mũi, trên mặt nóng đến đỏ bừng, nhất thời liền muốn chết tâm.

“Thật có lỗi.” Tiêu Kính Nam đem khăn giấy ném vào thùng rác, rồi mới bảo trì vẻ mặt bình tĩnh hỏi Thang Đông Trì, “xin hỏi Thang tiên sinh còn có vấn đề gì sao?”

Thang Đông Trì nhìn cái mũi hắn vì mạnh mẽ ma sát mà đỏ bừng, hơi nhếch khoé miệng, “Cảm ơn cậu giới thiệu, hợp tác sản phẩm nếu có tư liệu kỹ càng tỉ mỉ thì hi vọng lưu lại cho tôi một bản, tôi đối với yêu cầu còn hơi lo lắng một chút, thời điểm tất yếu có khả năng sẽ còn phiền đến Tiêu tiên sinh.”

Cái gì?! Còn muốn tìm ta?!

Tiêu Kính Nam thần kinh đại não liền lập tức trừu khẩn, thấy chết không ngại từ trong túi tiếng lấy ra một tờ giấy cùng một cây bút, viết xuống một dãy số đưa cho Thang Đông Trì, “Ngại ngùng, danh thiếp còn chưa có in xong, đây là số của ta, có yêu cầu sự việc gì Thang tiên sinh có thể tuỳ thời mà gọi điện thoại.”

Quả nhiên… Sau một tuần, Tiêu Kính Nam đều vì những lời này mà sám hối không thôi.

Hắn thật không nghĩ tới Thang Đông Trì không chỉ biến thái còn là một tên cuồng công tác, nhiều lần giữa đêm hôm khuya khoắt hoặc là thời điểm rạng sáng gọi điện thoại cho hắn hỏi vấn đề sản phẩm.

Tiêu Kính Nam cảm thấy Thang Đông Trì làm ra vẻ ta đây thật nghiêm cẩn, nhưng cứ thế này thật khiến thần kinh hắn suy nhược, vẫn không thể tắt máy, sợ bỏ qua công việc quan trọng.

Cứ thế cứ rạng sáng một ngày, Tiêu Kính Nam theo thói quen tỉnh lại phát hiện Thang Đông Trì cũng không có gọi điện, hắn bị mất ngủ.

Mà hết thảy đều là bởi vì tên Thang Đông Trì kia.

Tiêu Kính Nam trong đầu đem y chém thành tám khối, sau đó thành mười sáu khối, rồi ba mươi hai khối, cuối cùng biến thành một đống thịt vụt.

Mặc dù như thế, hắn vẫn là bi kịch mở mắt thấy được ánh sáng mặt trời đầu tiên vào sáng sớm.

Cho nên hai ngày cuối tuần bí thư Thang Đông Trì hẹn hắn lần thứ hai gặp mặt, thời điểm nói chuyện hợp tác, hắn cơ hồ muốn ra ngoài cửa bắn pháo hoa.

Khi Tiêu Kính Nam mang cặp mắt gấu mèo (panda đó:3) mang tư liệu đi vào phòng họp đối ngược thần thái sáng láng của Thang Đông Trì, hắn bỗng nhiên hiểu được cái gì gọi là yêu quái biến thái.

Tiêu Kính Nam vẻ mặt bình tĩnh ngồi xuống.

Có lẽ nam nhân này căn bản là khối thạch đầu đi.

Nếu không hắn làm sao có nhiều tinh lực bảo trì bộ dáng thoải mái khoẻ mạnh như vậy?!!!