Yêu Thương Tựa Không Khí

Chương 39: Đàn dương cầm



Khí trời cuối tháng tám oi bức vô cùng, ký túc xá trong trường lại không có máy điều hòa, quạt trần ù ù chạy, gió thổi ra cũng thấy ấm ấm nữa. Trình Nhạc chịu không nổi nhiệt độ như thế này, vừa ăn trưa xong liền vọt vào phòng tắm tắm nước lạnh cho mát, tắm rửa xong liền tùy ý mặc một chiếc quần đùi đi ra, một bên lau tóc một bên cầm lấy di động của mình ở trên bàn.

— Màn hình vẫn đen ngòm như trước, không có tin nhắn, cũng không có ai gọi.

Trình Nhạc hơi hơi nhíu mày. Tối hôm qua gửi tin nhắn cho anh hai tới bây giờ còn chưa thấy trả lời, anh bình thường trễ lắm là nửa tiếng đã trả lời tin nhắn của mình rồi, chuyện này rất hiếm thấy, cũng không biết là đang ngủ hay là tắt máy nữa.

Trình Nhạc tiện tay bấm nút gọi cho anh, sau hai tiếng tút tút, đầu dây bên kia cuối cùng cũng bắt điện thoại.

“A lô…”

“Anh, đừng nói em là anh mới tỉnh ngủ đó nha. Mặt trời lên cao lắm rồi đó.” Trình Nhạc cười nói.

“À… Tối hôm qua anh đi ngủ sớm, vừa mới thấy tin nhắn của em. Thế nào, tìm anh có việc à?”

Giọng nói của anh không hiểu sao khàn khàn kỳ quái, Trình Nhạc giật mình, quan tâm hỏi thăm: “Anh bị cảm sao? Sao giọng nói lại khàn như thế?”

“Khụ khụ… Ừm à… Bị cảm.”

“Có nghiêm trọng không? Có sốt không?”

“Không có, chỉ hơi đau đầu mà thôi.” Trình Duyệt tựa hồ không muốn nói tới chuyện này nữa, nhẹ giọng hỏi, “Nói đi, tìm anh có chuyện gì?”

“À, ngày hôm qua lúc thu dọn hành lý quên mang theo tai nghe, em nhớ chỗ anh có vài cái tai nghe của điện thoại, không bằng cho em mượn dùng vài ngày đi.”

“Ừ, em khi nào rảnh cứ tới đây, buổi tối anh đều ở nhà.”

“Vâng, khi nào tới sẽ gọi anh. Anh nghỉ ngơi đi, nhớ uống thuốc đó.”

“Ừm, biết rồi.”

“Em cúp đây, bye bye.”

Trình Nhạc để điện thoại xuống, cảm thấy thanh âm của anh hai vẫn có gì đó là lạ. Bị cảm thôi thì sao khàn tới vậy? Cái này ngược lại giống như là đi karaoke rống hơn nửa đêm nên mới bị khàn khàn a.

Chẳng biết tại sao, Trình Nhạc mấy ngày gần đây luôn nhớ tới vài chuyện.

Khi đó cậu tuy rằng còn nhỏ không hiểu nhiều chuyện, thế nhưng ký ức vẫn còn rõ ràng. Kỳ nghỉ đông năm ấy khi cha qua đời, có một anh trai họ Diệp tới nhà mình, kỳ nghỉ hè khi mẹ đi công tác, anh ta cũng lại tới chơi nữa, anh hai còn làm rất nhiều món ngon đãi đối phương, sáng hôm sau Trình Nhạc bị đồng hồ báo thức làm cho tỉnh giấc, tò mò qua phòng bọn họ nhìn xem có chuyện gì, Diệp Kính Hy đột nhiên mở cửa ra, ôm cả người anh hai đi ra ngoài, lúc đó mình còn nhìn thấy cả mặt anh hai đều đỏ bừng, đầu cúi thấp xuống, cả người anh đều trùm chăn kín mít, nhưng trên cẳng chân không cẩn thận lộ ra mấy vết hồng hồng kỳ quái, Diệp Kính Hy lúc đó có giải thích, bảo là anh ăn hải sản dị ứng…

Nghĩ tới đây, Trình Nhạc hít sâu một hơi lạnh, da đầu cũng như có dòng điện chạy qua, tê tê dại dại.

Khi đó mình còn nhỏ nên không hiểu sự tình, bị vẻ mặt chính trực của Diệp Kính Hy kia lừa đương nhiên là tin răm rắp rồi. Giờ cẩn thận nghĩ lại, mấy vết hồng hồng đó rõ ràng không phải là vì dị ứng, mà là… Dấu hôn.Oh my god.

Anh hai mấy năm nay không có bạn gái lẽ nào là vì anh thích con trai sao?

Hoặc là do anh vẫn còn thích cái người tên là Diệp Kính Hy ấy?

Cẩn thận nghĩ lại, khoảng thời gian mà Diệp Kính Hy ở nhà mình, chính là những ngày vui vẻ nhất của anh hai, cả một kỳ nghỉ, nụ cười của anh so với mọi hôm nhiều hơn gấp trăm lần, nhìn ra được anh cực kỳ thích “người bạn” tên là Diệp Kính Hy kia. Mà Trình Nhạc khi ấy đương nhiên cho rằng như thế, nhưng mà bây giờ ngẫm nghĩ, bọn họ căn bản không phải là bạn bè, mà là tình nhân a, hai người ở trong phòng anh hai ngủ chung một giường, chắc là cũng có không ít chuyện xảy ra rồi.

Kỳ nghỉ vừa kết thúc thì bọn họ thay phiên nhau quay về trường, thế nhưng anh hai một năm sau đó trở về thì hoàn toàn thay đổi, trở nên trầm mặc ít lời hơn, thỉnh thoảng còn toát ra biểu tình thống khổ, chẳng lẽ trong một năm đó đã xảy ra chuyện gì khiến anh bị tổn thương sao?

Trình Nhạc có chút đau đầu mà xoa xoa huyệt thái dương.

Anh hai vẫn luôn an tĩnh ôn nhu của mình, cư nhiên lại thích một người đàn ông nhiều năm như vậy, còn cố chấp không chịu tìm bạn gái, sự thật kinh khủng thế kia thật sự là thử thách sức chịu đựng của mình mà.

Bất quá, mặc kệ là anh thích ai đi nữa, làm người thân duy nhất của anh, Trình Nhạc thầm mong cho anh được hạnh phúc. Cho dù người kia là nam, chỉ cần đối phương đối xử tốt với anh hai, Trình Nhạc cũng đều có thể chấp nhận được.

Trình Nhạc ngồi vào ghế, mở trang web ra, dựa vào những gì học được về vi tính mấy năm qua, rất nhanh đã tra ra được tư liệu về Diệp Kính Hy.

Diệp Kinh Hy, con trưởng của Diệp gia, người con mà danh nhân trong thương giới Diệp Trí Viễn tự hào nhất. Nhiều năm trước đây đã từng về nước học tập, học được hai năm không hiểu sao lại quay về New York —

Tính ra thì khoảng thời gian này chính là cái năm mà tâm tình của anh hai suy sụp nhất, vừa lúc Diệp Kính Hy chuyển trường quay về New York. Như vậy, suy luận của mình càng có thêm chứng cứ rồi. Trình Nhạc kéo xuống coi tiếp —

Sau khi tốt nghiệp đại học, Diệp Kính Hy kết hôn với Tang Du, con nuôi của ông chủ ngân hàng nổi danh Tang Vĩ, trên tấm ảnh chụp trong lễ cưới, Diệp Kính Hy anh tuấn cùng với Tang Du xinh đẹp, nhìn qua thì quả đúng trai tài gái sắc, thế nhưng trên mặt của hai người họ không có bất cứ nụ cười nào, biểu tình rất bình tĩnh.

Hai năm sau Tang Du sinh ra Diệp Khiêm, thế nhưng kỳ quái là, lúc đó Tang Du không hiểu sao lại mất tích, Diệp Kính Hy cũng dứt khoát cự tuyệt quyền kế thừa sản nghiệp của Diệp gia, mang theo con trai độc nhất Diệp Khiêm trở về nước, tự tay gây dựng nên tập đoàn Long Hoa bây giờ. Cho tới nay, Diệp Kính Hy đã trở thành một cường giả nổi danh trong thương giới, trong những bữa tiệc rượu cỡ lớn luôn có sự góp mặt của anh, còn có rất nhiều tin tức từ báo chí và đài truyền hình, anh hiển nhiên đã trở thành một thương nhân thành công. Chỉ là bên người vẫn không có bóng dáng của bất kỳ người phụ nữ nào cả.

Trình Nhạc đưa hai tay ra phía sau gối đầu lên, khe khẽ thở dài.

Nhìn tấm ảnh chụp gương mặt lạnh lùng của Diệp Kính Hy trên máy tính, nhớ tới người anh trai năm đó ôn nhu dỗ dành mình đi mua kem, qua nhiều năm thế này rồi, biến hóa của anh thật sự quá lớn. Nếu như anh hai thật sự thích anh ta, còn vì anh ta mà chờ đợi lâu như vậy, khả năng hai người quay lại với nhau có được bao nhiêu đây? Diệp Kính Hy đã kết hôn rồi, Tang Du không có tin tức, hơn nữa còn có một đứa con trai. Với cái tính cách hay xấu hổ của anh hai mình, không biết có thể chấp nhận được mấy chuyện này hay không.Trình Nhạc nhẹ nhàng nhíu mày, mình có nên giúp anh hai hay không đây?

Mấy năm nay anh hai vẫn luôn sống rất vất vả, hôm nay mình đã biết rõ chân tướng rồi, cũng nên giúp đỡ một phần mới đúng.

Nghĩ tới đây, Trình Nhạc hơi giương lên khóe môi, ở trong thanh tìm kiếm đánh ra hai chữ ‘Diệp Khiêm’.

[...]

Khai giảng trôi qua cực kỳ nhanh. Tính cách của Trình Nhạc vốn rộng rãi lạc quan, rất nhanh đã thích ứng với hoàn cảnh, kết bạn với không ít người, thuận lợi gia nhập vào hội nghiên cứu sinh vi tính của đại học T.

Chiều thứ tư, vừa kết thúc bài chuyên ngành của mình, Trình Nhạc liền vọt đi tắm nước lạnh một chút, sau đó thay một bộ đồ đơn giản, đi tới học viện âm nhạc nghe anh hai giảng bài, thuận tiện qua chỗ anh lấy tai nghe, nếu có thể ăn ké bữa cơm lại càng tốt.

Nghe nói khóa học của anh hai rất được hoan nghênh, đến chậm nhiều khi còn không có chỗ ngồi nữa. Trình Nhạc sáu giờ rưỡi tới học viện âm nhạc, tìm được phòng nhạc số 3 xong liền đi vòng qua cửa sau, vừa đẩy cửa bước vào đã bị cảnh tượng hoành tráng trước mắt làm cho nhảy dựng cả lên —

Người đông nghìn nghịt, ngay cả một chỗ trống cũng không có.

Tuy rằng tỉ lệ trốn học của sinh viên trong đại học T cũng không cao, thế nhưng hiện tượng ngồi kín cả phòng thế này rất hiếm thấy. Hôm nay cả giảng đường môn tự chọn này cư nhiên còn có nhiều người tới nghe giảng đến vậy, có thể thấy anh hai mình được yêu mến như thế nào rồi.

Nghĩ tới đây, khóe miệng của Trình Nhạc không khỏi giương lên.

Bên cạnh có một nữ sinh nhìn cậu một cái, trên mặt liền lộ ra nụ cười trong sáng: “Bạn chắc là tới trễ phải không, nếu không có chỗ ngồi thì qua phòng kế bên lấy ghế sang ngồi ở chỗ lối đi nhỏ này này. Khóa này tới hai tiết lận, đứng hoài không chịu được đâu.”

Trình Nhạc nhìn nhỏ cười cười: “Cảm ơn.”

Nói xong liền qua phòng kế bên lấy ghế tới ngồi.

Nữ sinh kia tiếp tục tám với nhỏ bạn bên cạnh mình: “Thật không chịu nổi sự nổi tiếng của thầy Trình a! Trước đây khóa của thầy chỉ nhận 150 người, lần nào cũng vừa mới khai giảng đã lập tức hết chỗ, năm nay trường học cố ý chừa phòng nhạc to nhất này cho thầy, còn tăng số học sinh lên 200, không nghĩ tới chỉ trong một ngày đã hết chỗ, tớ nghe được tin liền tới ghi danh, là người thứ một trăm chín mươi mấy rồi đó, thật kinh khủng mà.”

“Đúng a, mà thầy như thế này thì ai chẳng thích chứ, vừa đẹp trai nè, tính tình lại tốt, đi học không điểm danh còn không nói, chưa bao giờ làm khó dễ học sinh cả, thi cuối kỳ còn cho điểm cao nữa.”

“Tớ nghe mấy anh chị lớp trên nói, đi nghe thầy Trình giảng bài, giống như là đi nghe nhạc hội vậy, rất là hưởng thụ đó.”

“Không phải trực tiếp mở CD sao?”

“Không mở CD đâu. Thầy tự mình đàn đấy.”

“Hả? Tự đàn luôn á? Thật ngầu nha!”

Trong lúc hai nữ sinh nhẹ giọng đàm luận với nhau, có một vài nam sinh đẩy một cây đàn dương cầm màu trắng vào từ cửa trước, Trình Duyệt theo sau bọn họ cùng đi vào.Anh hôm nay mặc một bộ đồ màu trắng, tóc tai chỉnh tề, lúc anh nở nụ cười gật đầu chào mọi người, phong độ giống như là hoàng tử vậy.

Hầu như là ngay lập tức, trong phòng học đột nhiên vang lên một tràng vỗ tay đinh tai nhức óc.

Rất nhiều nữ sinh vui vẻ nói, thầy Trình đẹp trai quá đi, thật là phong độ nha, nhiều nam sinh cũng ồn ào nhốn nháo theo, trong phòng học nhất thời náo nhiệt không gì sánh được.

Chuông vào học vang lên, Trình Duyệt chầm chậm bước lên sân khấu, mỉm cười, cầm microphone bình tĩnh nói: “Chào mọi người, tôi là Trình Duyệt.”

Phòng học nhất thời an tĩnh lại.

Mọi người tựa hồ rất chăm chú nghe anh nói, thanh âm nhờ microphone mà to hơn, ấm áp bình thản như vậy, giống như một cơn gió mềm mại chậm rãi phất qua lòng người.

“Khóa ‘Thưởng thức âm nhạc hiện đại’ kỳ này có tổng cộng mười chương, cụ thể là gì thì tôi đã đưa lên trang web của trường rồi, mọi người có thể lên đó tải về. Hôm nay sẽ bắt đầu bài đầu tiên, tôi trước hết có một vài yêu cầu nho nhỏ.” Hơi dừng một chút lại tiếp tục nói, “Trước khi vào học xin mọi người tắt chuông điện thoại. Tôi nghĩ, không ai hy vọng lúc mình đang tĩnh tâm nghe đàn dương cầm lại đột nhiên vang lên tiếng chuông kỳ quái đâu nhỉ.”

“Trong quá trình nghe nhạc không được lớn tiếng làm ồn, cũng không được thì thầm nói nhỏ, nếu quả thật nhịn không được muốn nói chuyện với người bên cạnh, các bạn có thể dùng điện thoại gửi tin nhắn, dù sao thì tiền ăn hàng tháng của các bạn xài không hết cũng rất lãng phí.”

Phía dưới vang lên một trận cười.

Trình Duyệt cũng cười theo, nói: “Khóa học tự chọn của tôi không có bài thi chính quy nào cả, sau khi khóa học kết thúc một ngày các bạn chỉ cần nộp một bài văn nêu cảm nghĩ là được, cho nên mọi người không cần lo lắng về điểm số.”

“Tôi hy vọng, chúng ta có thể ở trong một bầu không khí thoải mái để thưởng thức âm nhạc. Đó cũng là mục đích mở khóa học này của tôi.”

Trong phòng lại vang lên một tràng pháo tay, xen lẫn với vài lời đàm luận nho nhỏ “Thế mới nói thầy Trình là người siêu tốt a!”, “Thầy quả thật tự đàn dương cầm sao?”, “Cậu đoán xem bài đầu tiên thầy dạy là bài nào?”.

“Được rồi, sau đây tôi sẽ đàn một bản nhạc cho mọi người thưởng thức. Mọi người nghe thử xem nhé, tôi nghĩ rất nhiều người cũng biết bản này có tên gọi là gì.”

Trình Duyệt buông micrphone ra, chậm rãi đi tới trước đàn dương cầm ngồi xuống.

Nữ sinh ngồi ở phía trước giúp anh tắt bớt đèn trong phòng nhạc.

Xung quanh thoáng chốc tối hẳn đi, chỉ còn một chiếc đèn trên sân khấu chiếu sáng, Trình Duyệt một thân đồ trắng cùng với cây đàn dương cầm màu trắng thuần kia đều bị ngọn đèn ấm áp nọ bao phủ.

Ánh sáng ấm áp trong bóng đêm nhẹ nhàng chiếu vào người anh, toàn bộ thế giới như chỉ còn lại có một mình anh vậy.Trình Duyệt cúi thấp đầu nhìn phím đàn dương cầm, nhìn qua rất an tĩnh ôn nhu.

Vẻ ngoài thanh tú, mặc một bộ đồ màu trắng, phối với đàn dương cầm màu trắng, thật sự là một hình ảnh hài hòa mỹ lệ.

Trình Duyệt chậm rãi đặt tay lên phím đàn.

Ngón tay của anh rất đẹp. Trắng nõn, thon dài, khớp xương phân minh, đầu ngón tay mượt mà, giống như trời sinh ra là để đàn dương cầm vậy.

Khi từng nốt từng nốt nhạc như dòng nước chảy ra khỏi đầu ngón tay anh, những ngón tay ấy như đang múa một điệu múa hoa lệ trên phím đàn, đầu ngón tay khiêu vũ rất nhanh, sinh động linh hoạt như thế.

Trên mặt anh là biểu tình say sưa hoàn toàn xuất thần cùng với bản nhạc. Có lúc hơi nhắm mắt lại, tĩnh tâm cảm nhận từng nốt dưới đầu ngón tay mình. Có lúc, lại tựa như đang hồi tưởng lại một chút chuyện cũ tốt đẹp, khóe miệng hơi giương lên, nở ra một nụ cười nhàn nhạt.

Hầu như trong nháy mắt nốt nhạc đầu tiên vang lên đó, người nghe trong giảng đường đều đã nhập vào thế giới âm nhạc của anh mất rồi.

Thậm chí còn có người chuyên chú lắng nghe, ngừng cả hô hấp.

Trong phòng nhạc cực kỳ an tĩnh, chỉ có tiếng đàn của anh vang lên.

Tiết tấu thong thả, giai điệu trầm thấp, giống như một người bạn già, vào một buổi chiều an tĩnh pha một ly trà nóng, bình thản kể cho bạn nghe một câu chuyện xưa, trong câu chuyện ấy có bầu trời mùa thu lả tả lá vàng rơi, ở trên mặt đất dần dần tụ lại thành một tấm thảm dày mềm mại, mỗi lần giẫm lên đấy, sẽ phát ra vài tiếng sàn sạt nho nhỏ.

Bản nhạc anh đang đàn, chính là bản ấy —

A Comme Amour của Richard Clayderman.

Bản nhạc dần dần lên tới cao trào, Trình Duyệt trên sân khấu hoàn toàn nhập tâm vào âm nhạc, từ từ nhắm hai mắt lại, ngón tay dựa vào cảm giác mà lướt nhanh trên phím đàn, tâm tình của học sinh trong phòng đều bị anh kéo theo, chuyên chú lắng nghe.

Cánh cửa phía sau phòng nhạc vẫn luôn mở, đột nhiên có người đi đến.

Như là sợ quấy rầy tới người đánh đàn, bước chân của người nọ cực kỳ nhẹ nhàng, cực kỳ chậm rãi, những người đang chăm chú nghe nhạc căn bản không có cách nào chú ý tới mấy động tĩnh nho nhỏ này. Trình Nhạc vừa lúc ngồi ở hàng cuối cùng, người nọ vừa tiến đến, cậu lập tức cảm giác được một cỗ khí tức rất khác thường.

Trình Nhạc quay đầu lại nhìn, nương theo tia sáng yếu ớt ngoài hành lang, mơ hồ nhìn ra được đó là một người đàn ông có thân hình cao lớn, mặc một bộ âu phục được may rất vừa người, bởi vì ánh sáng ở sau lưng cho nên không thấy rõ mặt. Chỉ là xung quanh người này có một luồng khí băng lãnh cùng một loại khí chất rất đặc biệt, hiển nhiên không phải là sinh viên rồi.

Chẳng lẽ là đồng nghiệp của anh hai?

Trình Nhạc hiếu kỳ quan sát đối phương, hơi chuyển động một chút, chiếc cằm của người nọ liền hiển hiện dưới ánh sáng nho nhỏ ngoài hành lang, trong đường nét lạnh lùng cương nghị còn mang theo ngạo khí hồn nhiên vốn có, chỉ là khi nhìn về phía người đang ở trên sân khấu, khóe miệng hơi giương lên, toàn bộ đường nét trên mặt đều theo động tác này mà trông có vẻ dịu dàng hẳn.Cái loại ôn nhu này giống như là băng tuyết vừa hòa tan ra vậy, khiến cho người nhìn thấy nó thậm chí còn hy vọng đối phương cứ cười mãi như thế. Trình Nhạc theo ánh mắt của người kia nhìn về phía sân khấu, anh hai còn đang tập trung biểu diễn, hoàn toàn không phát giác ra trong bóng tối có người đang nhìn anh không chuyển mắt.

Trình Duyệt trên sân khấu mỉm cười ấn một nốt nhạc cuối cùng, bản nhạc kết thúc, dư vị vẫn còn vang vọng trong phòng nhạc, đồng thời, tiếng vỗ tay như sấm nổ bỗng nhiên bùng lên, chấn động tới nỗi như muốn nổ văng cả nóc nhà, kèm theo đó là vài tiếng huýt sáo của vài bạn sinh viên do không kiềm chế được.

Nữ sinh ở hàng ghế phía trước chạy đi bật đèn, đèn neon vừa sáng lên khiến cho cảnh tượng trong phòng trở nên rõ ràng hơn trước, Trình Nhạc quay đầu lại mới phát hiện người đàn ông vừa đứng ở cửa đã không thấy đâu nữa.

Trình Duyệt đứng dậy, cầm lấy microphone tiến lên vài bước, mỉm cười nói: “Mọi người nghe ra được bản nhạc ấy tên gì không?”

Có một nữ sinh lém lỉnh đứng lên nói: “A Comme Amour của Richard Clayderman!”

“Không sai.” Trình Duyệt tán thưởng gật đầu, nói: “Hôm nay tôi muốn giới thiệu cho mọi người, một vị dương cầm gia nổi tiếng của Pháp, Richard Clayderman.”

Trên bục giảng hiện lên một bài PPT (PowerPoint ấy) đơn giản, trên đó giới thiệu vắn tắt về vị dương cầm gia này cùng với một vài ảnh chụp của ông, Trình Duyệt một bên điều khiển PPT, một bên điềm tĩnh tự nhiên bắt đầu bài giảng.

“Những bản nhạc của Richard Clayderman đều được dung hòa bởi âm nhạc cổ điển và âm nhạc hiện đại, nhạc khúc của ông lưu loát, ưu nhã, bởi vì tràn ngập tinh thần cùng sức sống mà sản sinh ra âm vận (âm tiết vận luật)…”

Trình Nhạc kinh ngạc nhìn anh hai đang giảng bài ở trên bục, trên mặt anh vẫn luôn mang theo nụ cười, giọng nói ôn nhu trong giảng đường chậm rãi vang lên, thậm chí còn làm cho người ta cảm thấy nghe giảng cũng là một loại hưởng thụ.

Chỉ là trong lòng Trình Nhạc mơ hồ có chút bất an, người đàn ông vừa rồi là ai? Tại sao lại tới nghe anh hai đánh đàn dương cầm? Quan hệ của bọn họ là thế nào chứ? Một đống chuyện phức tạp quấy rối trong lòng khiến Trình Nhạc không tài nào tập trung nghe giảng được.

Tiết đầu tiên vừa kết thúc, cả lớp được cho mười phút nghỉ ngơi, Trình Duyệt ra khỏi phòng học như muốn đi toilet, Trình Nhạc cũng lách mình đi ra, theo sau anh hai nhà mình.

Anh không phải đi toilet mà quẹo vào phòng nghỉ cá nhân của giáo viên.

Trình Nhạc vừa định đi vào chào một tiếng, lại nghe trong phòng nghỉ đột nhiên vang lên một tiếng thở kinh ngạc —

“A… Anh…”

Câu nói kế tiếp như bị chặn lại, thanh âm rất kỳ quái.

Trình Nhạc nghiêng người trốn trong góc phòng, nhìn xuyên qua khe cửa sổ, mơ hồ thấy một người đàn ông mặc một bộ âu phục đen, hai tay ôm lấy thắt lưng Trình Duyệt, thân thể hai người họ đều kề sát vào nhau, tư thế cực kỳ ái muội. Tay trái của Trình Duyệt bị người nọ khống chế giữ trước ngực, tay phải muốn đẩy ra lại bị đối phương thuận thế nắm được.Sau đó, người nọ liền kéo tay anh hai đưa tới bên môi, hạ giọng: “Lúc em đánh đàn, ngón tay thật xinh đẹp…”

Nói xong, cúi đầu, hôn lên mu bàn tay Trình Duyệt, rồi dường như còn chưa thỏa mãn mà cẩn thận hôn từng ngón từng ngón tay xinh xắn của anh.

Trình Duyệt xấu hổ cúi đầu, cả gương mặt đều đỏ bừng lên.

Cảnh tượng này thật quá kích thích a… Trong đầu Trình Nhạc ầm một tiếng, cảm giác như là có pháo hoa bắn ra vậy, lách tách lách tách rung động một trận.

Một lát sau, người đàn ông kia hôn tay anh hai xong rồi, vẫn còn chưa hài lòng, dùng ngón trỏ tay phải ái muội nâng cằm Trình Duyệt lên, cúi xuống hôn lên đôi môi đang run rẩy của anh, đầu lưỡi cũng không chút do dự mà tham nhập vào đó.

“Ưm ưm… A…” Trình Duyệt nhẹ nhàng rên rỉ, bàn tay định đẩy đối phương cũng dần dần buông xuống, nhẹ nhàng níu lấy góc âu phục của người kia.

Cảnh tượng này lại càng kích thích hơn nha…

Ầm…

Lần này không chỉ có pháo hoa, trong đầu Trình Nhạc bắt đầu nổ cả bom nguyên tử.

Nụ hôn dài giằng co thật lâu, anh hai ngay cả cổ cũng đỏ lên rồi, chờ người kia rốt cuộc cũng thỏa mãn mà buông anh ra xong, anh mới nghiêng đầu, xấu hổ nói: “Anh điên rồi à… Đây là trường học mà…”

Người đàn ông kia vẫn bình tĩnh: “Sợ cái gì chứ, không có ai lớn mật dám chạy tới phòng giáo viên nhìn lén em đâu.”

Trình Nhạc đang nhìn lén ở bên ngoài đột nhiên thấy chột dạ mà sờ sờ mũi.

“Em không phải có ý này.” Trình Duyệt có chút thẹn quá hoá giận, trừng mắt đối phương nói: “Anh tới đây làm gì? Muốn dọa em sao?”

Người kia hơi nhếch nhếch khóe miệng, hùng hồn nói: “Anh đương nhiên là tới nghe em đàn dương cầm.”

“Anh…”

“Không nhớ sao? Trình Duyệt, năm đó em đã đáp ứng anh khi nào có thời gian sẽ đàn A Comme Amour cho anh nghe. Sau này lúc chúng ta ở bên nhau rồi thì em lại quên mất chuyện này.” Hơi dừng một chút, ánh mắt dần dần trở nên thâm trầm, “Thế nhưng, anh, vẫn nhớ kỹ.”

Đầu ngón tay Trình Duyệt run lên, cúi đầu trầm mặc.

“Tối hôm qua mơ thấy bản nhạc quen thuộc đó, đột nhiên rất muốn nhìn hình dạng em đánh đàn, tra được ngày hôm nay khóa học của em khai giảng, anh mới tới đây. Em… Không tức giận chứ?”

“Ừm…” Trình Duyệt nhẹ giọng đáp.

Tay phải của người nọ liền vòng qua vai Trình Duyệt, đem anh ôm vào lòng, cằm gác lên vai anh, nói: “Hai chúng ta đã xa nhau rất nhiều năm rồi, bây giờ gặp lại lại biến thành loại quan hệ này, anh biết em sẽ cảm thấy xa lạ, không quen đối mặt với anh. Thế nhưng… Anh rất nhớ em, muốn gặp em… Cho nên… Tan sở nhịn không được mà lái xe chạy qua bên này…”

Trình Duyệt cũng ôm lấy đối phương, không nói gì cả.

Người nọ đè thấp thanh âm xuống: “Cuối tuần này mình cùng nhau đi ăn bữa cơm, ngồi ôn chuyện với nhau, được không?”

“Ừm… Nếu không, cuối tuần này anh tới nhà em đi, em… Em làm… Làm cơm cho anh ăn.” Anh hai xấu hổ nói ra những lời này, giống như là đã dùng hết dũng khí của mình vậy, hai tay cũng siết chặt lại.

Cung độ trên miệng người nọ lại càng cong hơn, nhẹ giọng nói: “Được. Anh nhất định sẽ tới đúng giờ. Anh muốn ăn tôm kho tiêu của em.”

“Ừm, nhà của em ở ngoại ô ấy, địa chỉ là…”

“A, cái này còn phải nói với anh sao? Địa chỉ của em đương nhiên là anh đã sớm tra ra được rồi ấy chứ.”

“Anh…”

“Được rồi, em còn có một tiết nữa, anh không quấy rầy em, về trước đây.”

“Vâng.”

“Gặp em cuối tuần nhé.”

Người nọ lại hôn môi anh hai thêm một lần nữa, lúc này mới thỏa mãn đi ra ngoài. Trình Nhạc cấp tốc vọt vào góc trốn đi, mà người kia dường như cảm giác được cái gì đó, ánh mắt lợi hại bắn về phía bên này, một lát sau, khóe miệng vung lên một nụ cười, tiêu sái xoay người bỏ đi.

Trình Nhạc thở phào một hơi, vỗ vỗ ngực.

Anh hai thân mến à, nếu không phải em trai anh đây công năng cực kỳ mạnh mẽ, mấy ngày nay đã bị anh kích thích đến độ bị bệnh tim luôn rồi, còn phải tựa như một thằng hèn mà lén lén lút lút nhìn anh cùng người đàn ông khác ôm hôn nhau… Haiz, áp lực thật là lớn a.

Bất quá, người kia nhìn qua cũng rất phong độ, nếu mình đoán không lầm thì đấy chính là Diệp Kính Hy? Mối tình đầu của anh hai? Cũng chính là thủ phạm đã tạo nên nỗi thống khổ suốt mười năm cho anh hai mình?

Trình Nhạc sờ sờ mũi, âm thầm lên kế hoạch xem cuối tuần này có nên về nhà làm bóng đèn* một hồi hay không, thuận tiện ngắm nghía người yêu của anh hai một chút.

(*) Bóng đèn: thường dùng để chỉ mấy tên kỳ đà cản mũi á, hoặc là tình nhân người ta đang vui vẻ với nhau, tự dưng có 1 người vào nữa thì bị xem là bóng đèn, bóng đèn không hẳn là kẻ thứ 3 nhé.

***

Suy nghĩ của tác giả: Lá to thật ôn nhu nha… Ai ai, khối băng hòa tan thành nước sôi, anh cũng quá khoa trương rồi.

Đại Diệp: Ôn nhu của tôi chỉ cho Trình Duyệt mà thôi. Thoáng chốc gặp nhau đương nhiên phải đổ nhiều một chút.

Đại Chanh:… Khụ khụ, đừng nói trắng ra như thế chứ.

Má Điệp: Ặc, tôi đột nhiên cảm thấy Trình Duyệt thật đáng thương, bị em trai của Đại Diệp nhìn thấy cảnh XXOO trên giường… Giờ còn bị em trai mình nhìn thấy cảnh hôn môi… Ai~ cái này thật sự là…

Đại Chanh: Bà còn dám nói!! Sau này tôi làm người như thế nào a? Làm sao còn có chỗ đứng ở trước mặt các cậu ấy chứ… T_T

Má Điệp: Muahaha… Nhìn anh xấu hổ là lạc thú của tôi nha.

Đại Diệp: Đừng lo lắng, bọn họ không dám làm càn trước mặt em đâu. Về phần nói sau lưng, dù sao em cũng chả nghe được, không cần để ý tới chúng nó làm gì.

Đại Chanh: Nhưng mà vẫn rất xấu hổ a…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.