Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 12



“Nếu cậu vẫn cứ ngoan cố không hiểu ra , thì đến cả cơ hội nói chuyện với Diệu Anh cũng như đến gần tôi , có mơ cũng đừng mơ đến ! ” ” … cả cơ hội nói chuyện với Diệu Anh cũng như đến gần tôi , có mơ cũng đừng mơ đến ! ” ” đến gần tôi , có mơ cũng đừng mơ đến ! ” …

Chỉ là một người con gái . Chỉ là một Diệu Anh ngu xuẩn tin tưởng vào người khác thôi mà ! Chỉ vì thế mà Hải Đăng lại có thể nhẫn tâm nói những lời đó với Quỳnh Giao ư ? Phải chăng là Quỳnh Giao đã quá xem nhẹ sự quan trọng của Diệu Anh trong lòng Hải Đăng ?

Chỉ là khác nhau người đến trước kẻ đến sau thôi mà . Thời gian đó có đáng kể không khi Quỳnh Giao chỉ gặp Hải Đăng sau Diệu Anh tầm một tháng ?

Nếu chỉ là một tháng ít ỏi kia , sao Hải Đăng có thể đối xử đặc biệt quá mức với Diệu Anh đến vậy ?

Phải chăng , phải chăng … bọn họ là quen nhau từ trước !?

~~~~~

Tối hôm đó , Quỳnh Giao xót xa qua hỏi thăm bạn thân .

– Diệu Anh , mày đỡ đau chưa ?

Diệu Anh căn bản là không nghe vì còn bận giải đề đội tuyển Anh nên không trả lời .

Chuông điện thoại reo . Diệu Anh vẫn không có dấu hiệu gì là biết có điện thoại . Quỳnh Giao lấm lét bắt máy , giọng nói dịu dàng hết mức có thể :

– Ai thế ạ !?

– Anh !? Sao hôm nay giọng cậu lạ vậy ?

Đầu dây bên kia vừa trả lời , lòng Quỳnh Giao quặn thắt . Là Hải Đăng !

Tại sao vậy chứ ? Tại sao Hải Đăng luôn như thế ? Trong mắt cậu chỉ có mỗi Vũ Hoàng Diệu Anh thôi hay sao ? Ngoài ra Mai Quỳnh Giao này chỉ như không khí xung quanh cậu ấy ? Đến cả giọng nói của Quỳnh Giao Hải Đăng còn không biết .

Dù trong lòng rất tức tối nhưng Quỳnh Giao vẫn nhẹ nhàng trả lời :

– Là tớ , Quỳnh Giao !

Hải Đăng vừa nghe xong liền khó chịu ra mặt , giọng nói chợt lạnh như đá :

– Mai Quỳnh Giao , sao cậu lại nghe điện thoại của Diệu Anh ? Diệu Anh đâu ?

– Cậu ấy đang bận học , không tiện nghe điện thoại nên tớ nghe giúp .

– Học sao ?

– Ừ .

– Sao cậu không giống Anh một chút nhỉ ? Cứ rảnh rỗi sang phòng cậu ấy rồi nghe ” giúp ” điện thoại vậy à ?

– Cậu … ý của cậu là ?

– Cậu không hiểu hay cố tình không hiểu ? Cần tôi giải thích rõ không ?

– … – Quỳnh Giao nín bặt không nói nên lời , bàn tay nắm chặt như muốn bóp vỡ điện thoại trong tay .

– Tốt nhất cậu đừng lo chuyện bao đồng nữa ! Dành thời gian học có phải tốt hơn không ?

Hải Đăng định cúp máy nhưng chợt nhớ ra một chuyện nên để lại một câu nhắn nhủ : ” Nói lại với Diệu Anh lát gọi điện thoại cho tôi . Tôi có chuyện muốn nói ! ” . Chưa đợi Quỳnh Giao trả lời Hải Đăng đã thẳng tay cúp máy cái rụp .

Quỳnh Giao thất thần đặt điện thoại xuống bàn . Người con trai này , vạn lần đều dửng dưng với nó , sao nó có thể si tình đến vậy ? Sao không từ bỏ quách cho xong ?

Thật nực cười ! Nói vậy chứ Quỳnh Giao nào làm được ?

Khẽ vỗ vai Diệu Anh nãy giờ vẫn mải tập trung , Quỳnh Giao e dè hỏi :

– Diệu Anh , tao …

Diệu Anh hơi giật mình , ngẩng đầu lên thắc mắc :

– Sao đấy ?

– Tao … tối nay ngủ với mày được chứ ?

– Ôi dào ! Mấy cái chuyện đó bình thường thôi , mày làm gì có vẻ sợ sợ thế ? Thích thì ôm gối qua đây .

– Thật sao ? Được được , tao về phòng lấy gối rồi qua đây liền !

Diệu Anh gật đầu rồi tiếp tục làm nốt câu cuối , cũng chẳng để ý điện thoại của mình vô tình đã ở ngay trên bàn mặc dù trước đó được đặt trên kệ sách .

Ngủ với Diệu Anh thì có gì hay ho chứ . Sở dĩ Quỳnh Giao làm như vậy vì có vài chuyện muốn ” tâm sự ” cho bạn thân nghe thôi .

– Diệu Anh này , trước đến giờ mày đã từng yêu ai chưa ?

Quỳnh Giao nghịch nghịch mấy con gấu bông trên giường của Diệu Anh vừa gợi chuyện .

Diệu Anh căn bản không nghĩ nó sẽ hỏi đến chuyện này , công việc dọn dẹp sách vở bỗng dừng lại .

– Yêu ai sao ? Mày hỏi làm gì vậy ?

– Thì cứ trả lời đi , tao hỏi trước mà .

– Chưa .

Diệu Anh khẽ cười tiếp tục thu dọn vở , dứt khoát trả lời .

Nhưng một từ ” chưa ” đó đến tai Quỳnh Giao liền bị cho là nói dối . Nó thực không tin là Diệu Anh chưa bao giờ có tình cảm với ai .

– Ừ , lạ lắm sao ?

– Phải , đáng nhẽ ra mỗi người đến tuổi 17 như tao với mày đều phải có ít nhất một lần từng yêu người nào đấy chứ ?

– Không hẳn ai cũng giống nhau .

– Vậy nếu có người nào đó yêu mày , có đồng ý không ?

Bỗng nhiên Diệu Anh cảm thấy Quỳnh Giao nghiêm túc hẳn lên .

– Không biết , còn tùy người nữa .

– Ừ , chúng ta là bạn thân phải không ?

– Chuyện đó mày còn phải hỏi hả ?

– Diệu Anh , vậy sau này , nếu tao với mày cùng thích một thứ gì đó … mày có thể nhường nó lại cho tao không ?

– Ừ , nếu có thể . Nhưng dễ gì có chuyện đó ?

Quỳnh Giao trong lòng như mở cờ , ngoài miệng cười trừ trả lời :

– Thì tao bảo là nếu còn gì . Chỉ là ví dụ thôi !

– Ừ ừ , tao sẽ nhường mày tất ! Nhưng mà … nếu đó là … người quan trọng thì chúng ta có thể thương lượng , được chứ ? – Diệu Anh ngập ngừng đôi lúc rồi mới nói hết câu .

Quỳnh Giao bỗng chốc mặt tối sầm . Rõ ràng Diệu Anh muốn ám chỉ đến một ai đó , có lẽ nào … Diệu Anh cũng … ? Có lẽ nào … người quan trọng … là Hải Đăng ?

– Được thôi . Nhưng mà người quan trọng … không lẽ mày yêu ai rồi ?

Diệu Anh ngây ngốc giây lát rồi bật cười ha hả

– Mày điên à ? Chẳng phải tao nói rồi còn gì , chưa yêu ai cả . Tao chỉ nói vậy thôi , vì sau này ai cũng có người quan trọng của đời mình mà !

Thở phào một cái . Nhìn cách cư xử của Diệu Anh thì đúng là cô đang nói thật rồi .

Vậy tạm thời Quỳnh Giao không cần lo việc Diệu Anh có tình cảm với Hải Đăng hay không nữa . Việc lớn nhất cũng như khó nhất đó là ở Hải Đăng !

~~~~~

Mới sáng sớm đến lớp đã bắt gặp ngay cái bản mặt hầm hầm của tên Hải Đăng quái gở kia , dự là cả ngày hôm nay của Diệu Anh một tia may mắn cũng không có .

– Này , mới sáng sớm mặt mũi gì ghê thế ?

Diệu Anh vừa nói xong Quỳnh Giao cũng từ cửa lớp đi vào . Hải Đăng liền bực bội hỏi :

– Sao hôm qua cậu không điện thoại cho tôi ?

Chết ! Bây giờ Quỳnh Giao mới nhớ ra chuyện đó . Nó đã quên nói Diệu Anh điện lại cho Hải Đăng mất !

Mặc dù nhìn vào là Hải Đăng đang hỏi Diệu Anh nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Quỳnh Giao ở phía sau chờ một lời giải thích .

– Cậu bị hâm hả ? Mắc mớ gì tôi phải điện thoại cho cậu chứ ?

– Cậu không biết hôm qua tôi đã gọi cho cậu sao ?

– Có hả ? Tôi có biết gì đâu !

Diệu Anh mở to mắt gãi đầu , sao cô không biết nhỉ ?

– Diệu Anh , tao xin lỗi .

Hở ? Cô không nghe nhầm chứ nhỉ ? Sao Quỳnh Giao lại xin lỗi ?

– Gì vậy ?

– Hôm qua Hải Đăng có điện thoại cho mày , nhưng lúc đó mày đang bận học , tao đã nghe giúp . Cậu ấy có nhờ tao nhắn với mày điện thoại lại … nhưng tao quên .

Diệu Anh im lặng không trả lời . Trên đời này , điều mà Diệu Anh ghét nhất là ai đó xâm phạm vào đời sống riêng tư của cô . Đồ của Diệu Anh , đã chưa cho phép , còn đụng vào , thật bất lịch sự !

Nhưng có một điều , chuyện này Quỳnh Giao tất nhiên biết rõ . Vậy tại sao , còn phạm sai lầm ?

Quỳnh Giao cắn cắn môi nhìn Diệu Anh . Nó biết rõ , Diệu Anh cực ghét người khác tự tiện đụng vào đồ dùng của cô .

Có lẽ cả Diệu Anh và Quỳnh Giao đều không nhận ra . Hải Đăng cũng biết tính cách đó của Diệu Anh . Đó là lý do mà cậu lại khơi chuyện này ra ngay tại đây , đầy đủ cả ba người .

– Tao nghĩ mày hiểu tao ghét điều gì ?

Diệu Anh bây giờ mới lên tiếng , thanh âm thấy rõ chẳng hề có sự vui vẻ nào .

– X … xin lỗi ! Tao quên mất !

Quên ? Lời biện minh này nghe chẳng lọt tai chút nào . Diệu Anh hiển nhiên không tin nhưng vẫn gật đầu cho qua chuyện .

– Thôi được , cho qua lần này , nhưng tao không muốn có lần sau ! Nếu còn , kể cả bạn thân , tao cũng không bỏ qua .

Quỳnh Giao thở phào nhẹ nhõm gật đầu rồi ôm cặp về chỗ .

Dù có hơi xấu tính khi phải lợi dụng điều mà Diệu Anh ghét nhất . Nhưng Hải Đăng cũng đôi chút thỏa mãn .

” Diệu Anh , xin lỗi cậu ! Nhưng có đứa bạn thân như vậy , thực không đáng có ! ”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.