Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 14



Cuối cùng thì 11 Anh A1 cũng sống sót vượt qua đợt kiểm tra loại môn chuyên thần thánh . Cảm thấy như mới từ cõi chết trở về .

– SỐNG RỒI MẤY CHẾ ƠI !!! – Huy ” Bà tám ” bắt cái ghế đứng trên bục giảng la to phấn khởi .

Dân tình ở dưới hú hét vang dội chắc cũng cả khu A .

Đối với Diệu Anh mà nói , bài kiểm tra này cũng không quá khó gì . Cũng tương tự dạng đề thi thử đợt trước thôi .

Duy chỉ có một điều , kết quả của Quỳnh Giao lại không tốt bằng tất thảy mọi người trong lớp . Thật sự trong lòng Diệu Anh đa phần là lo lắng cho Quỳnh Giao .

Nhắc mới nhớ , nhìn đi nhìn lại chẳng thấy Quỳnh Giao đâu . Cả Hải Đăng nữa , cũng biến mất nốt .

Không biết hai người này có … đi chung với nhau không nhỉ ?

Diệu Anh loay hoay một chặp thì có người từ đằng sau vỗ nhẹ lên vai cô .

– Tìm gì vậy ?

À … cái giọng nói này , quen không thể tả !

– Đi đâu mới về đấy ?

– Cậu hỏi tôi bằng cái giọng gì vậy ?

Hải Đăng trong lòng có hơi ngạc nhiên trước thái độ của Diệu Anh , như cô tra hỏi cậu ấy .

– Hỏi thì trả lời đi , còn hỏi ngược lại à ?

Hay nhỉ !!! Con nhỏ này hôm nay ăn trúng bả thối gì à ???

Hải Đăng bình thản kéo ghế ngồi xuống , không nhìn mà đáp , đồng thời khoé môi khẽ cười :

– Xuống căn tin với Quỳnh Giao .

– Thật á ???

– Tôi nói dối cậu làm chi ?

– Vậy tốt quá !

Nụ cười trên môi Hải Đăng tắt ngúm , mặt đen sì . Gì chứ ? Con nhỏ này không những không khó chịu còn có thái độ thế à ? Tốt cái quái gì ?

– Sao lại tốt ?

– Trước giờ cậu với Quỳnh Giao làm gì đi chung . Hôm nay lại thế không phải rất tốt sao ? Có nghĩa là bây giờ cậu đã hết ác cảm với Quỳnh Giao rồi .

– Đi chung là có thiện cảm à ? Ai dạy cậu thế ?

– C … vậy chứ không lẽ ?

– Ừ , vẫn ghét như xưa !

Tên này … là cố tình làm Diệu Anh mừng hụt hả ? Thật mất hứng !

– Thế sao lại đi chung ?

– Có việc . Quỳnh Giao nhờ tôi kèm tiếng anh cho đấy , cậu thấy thế nào ?

À , thì ra là vì vấn đề này . Quỳnh Giao thật thông minh nha ! Biết nhờ người mình thích kèm học , Hải Đăng lại chẳng phải học kém cỏi gì , cũng giỏi lắm đấy chứ lị !

Vậy là Diệu Anh đỡ phải lo lắng rồi .

– Được được , cậu cứ nhận lời đi .

– Cái gì ?

Con nhỏ ngu ngốc ! Vậy mà cũng tán thành cho được !

Không những vậy , nhìn biểu hiện của nó xem … ủng hộ hai tay hai chân luôn chứ đùa !

– Được , đấy là cậu muốn ! Tôi sẽ chỉ bảo Quỳnh Giao tận tình .

Hải Đăng giọng đều đều , còn không quên nhấn mạnh mấy chữ cuối .

Vậy mà con nhỏ nào đấy vẫn cứ nhởn nhơ cười tít mắt .

Bảo có tức không cơ chứ ?

~~~~~

Thế là hơn một tuần sau đó …

Y như rằng giờ ra chơi nào cũng thấy Hải Đăng và Quỳnh Giao dính lấy nhau . Cười cười nói nói như chốn không người .

Ở trường như vậy thì Diệu Anh không nói đi , ngay cả ở nhà cũng thế . Nhà của cô mà cứ như nhà của cặp vợ chồng son nào vậy .

Mấy ngày đầu Diệu Anh còn thấy bình thường , cho qua . Nhưng càng về sau lại càng quá đáng , đến cả thời gian cô và Hải Đăng tập nhảy cho cuộc thi theo phong trào của trường cũng bị cắt luôn .

Nghĩ đến mà tức , chắc chắn là do tên Hải Đăng đó cố tình giở trò .

Diệu Anh này , nhất định không tha !!!

Khỏi phải nói thì bây giờ Quỳnh Giao cảm thấy sung sướng phải biết . Ngày ngày giờ giờ được ở bên cạnh Hải Đăng , đến cả mùi hương đầy nam tánh trên người cậu cũng ám ảnh Quỳnh Giao đến tận lúc ngủ . Chỉ cần hết thời gian học , Hải Đăng phải về thì Quỳnh Giao lại cảm thấy bứt rứt vô cùng .

Cả tuần nay Hải Đăng đã cố gắng lắm rồi , cứ nghĩ đến lúc bên cạnh Quỳnh Giao cậu lại thấy khó chịu . Cứ nghĩ đến cảnh Diệu Anh vẫn nhởn nhơ đi qua đi lại trước mặt cậu như người vô hình , không hề quan tâm đến cậu có làm gì với Quỳnh Giao . Con nhỏ này , một chút ghen hay khó chịu cũng không có hay sao ? Sao vẫn dửng dưng đến vậy ?

Hải Đăng quyết định rồi , hôm nay là buổi học cuối trong tuần . Nếu Diệu Anh vẫn không làm gì thì cậu bỏ cuộc , từ chối kèm Quỳnh Giao học nữa ! Cậu thực sự chịu gần hết nổi rồi !

Và ngày hôm nay … điều Hải Đăng mong chờ cả tuần cũng đến …

~~~~~

Diệu Anh đang nằm lăn lóc trên giường , bày mưu tính kế . Hôm nay là buổi học cuối trong tuần của hai người họ . Cô nhất định phải làm gì đó , đuổi tên thối tha Hải Đăng đó ra khỏi nhà cô . Cậu ta cũng có nhà đấy thôi , sao không sang nhà cậu ta mà học ? Lại cứ ở nhà Diệu Anh mà đóng phim tình cảm ? Ngứa mắt chết đi được !

Nghĩ một hồi Diệu Anh rón rén bước xuống bếp , khi đi ngang qua còn cố ho vài cái cho đôi uyên ương trong phòng kia biết được sự hiện diện của cô . Hải Đăng ngồi trong phòng tất nhiên nghe được , khẽ nhếch môi cười .

” Choảng … ”

Hải Đăng giật mình nhìn ra phía cửa , con nhỏ đần này không phải làm vỡ gì rồi chứ ? Có bị làm sao không nhỉ ?

Nghĩ được nhiêu đó thì chân đã hoạt động nhanh hơn đầu , Hải Đăng khẩn trương chạy xuống bếp . Quỳnh Giao cũng nhanh chóng chạy theo sau .

Không ngoài dự liệu của Diệu Anh , hai người bọn họ đều có xuống đây cả rồi .

– Cậu làm sao vậy Diệu Anh ?

Quỳnh Giao cẩn thận bước đến .

– Đừng lại đây , miểng chai nhiều lắm , giẫm vào chân bây giờ !

Vừa nghe Diệu Anh nói thế Quỳnh Giao đã sợ sệt không dám bước nữa . Vậy mà Hải Đăng vẫn không kiêng nể bước phăng phăng đến trước mặt Diệu Anh , nắm chặt cổ tay cô :

– Có sao không ?

– Kh … không sao .

– Làm gì mà ra thế này ?

– À , tại tôi sợ hai người học mệt nên pha hai ly nước cam định đem lên , vậy mà …

Hải Đăng đang cúi đầu xem mảnh thuỷ tinh đầy trên sàn nhà thì liền ngẩng đầu lên nhìn Diệu Anh ngay tức khắc , trong mắt sự ngạc nhiên ánh lên rõ rệt .

– Hôm nay tốt thế ?

– Hải Đăng , cậu nói gì ?

– À , không có gì . Ly vỡ rồi , nước cũng mất , uống làm sao được nữa đây ?

Diệu Anh nãy giờ chỉ chờ đợi có mỗi câu này , vội cầm ly nước còn lại đưa cho Hải Đăng .

– Không sao , lúc nãy tôi sẩy tay làm vỡ một ly thôi . Ly này cậu uống đi !

Đoán không sai , con nhỏ này sao có thể tốt bụng với cậu đến thế ?

” Hm … Diệu Anh , cậu quá ngây thơ rồi . Muốn chơi Hải Đăng này không phải dễ ? ”

Hải Đăng cầm lấy ly nước rồi đưa sang phía Quỳnh Giao .

– Uống đi , cậu mệt rồi !

Cái gì ? Không phải chứ ??? Tên Hải Đăng này hôm nay tốt bụng đến dị thường thế ? Không được , Diệu Anh không thể để Quỳnh Giao uống ly nước đó được .

Quỳnh Giao lại chẳng biết gì , chỉ thấy cảm kích với hành động của Hải Đăng thôi . Ngay lúc môi chạm vào miệng ly , Diệu Anh đã nhanh chóng giựt lại :

– X … xin lỗi cậu nhé , Giao ! Nhưng mà … ly này là của Hải Đăng .

– Gì thế ? Để cậu ấy uống cũng được mà , cậu ấy học mệt rồi .

Hải Đăng giả vờ ngạc nhiên , một tay giữ chặt cổ tay Diệu Anh , tay còn lại với tới lấy lại ly nước .

– Không được . Hải Đăng cậu chỉ dạy Giao như vậy cũng mệt mà , không phải nói rất nhiều sao ?

– Nhưng tôi là con trai , cậu ấy là …

Nhân lúc Hải Đăng đang mở miệng nói , Diệu Anh liền nốc gần hết cả ly nước vào miệng cậu . Haha … vậy là đã thành công .

” Cho mi chết ! ”

Hải Đăng suýt nữa thì sặc , lườm Diệu Anh cháy mắt .

Mẹ nó , mặn chát !

– Gì vậy ? Tôi chỉ muốn tốt cho cậu thôi . – Nói rồi Diệu Anh quay sang Quỳnh Giao có lỗi nói – Xin lỗi nhé , giờ thì hai người về phòng học tiếp đi . Lát tao làm ly khác đem lên phòng cho mày .

Quỳnh Giao gật đầu rồi đi lên phòng trước .

Chỉ còn lại mỗi Diệu Anh và Hải Đăng .

– Thế nào ? Nước cam ngon chứ ?

– Rất ngon . Cậu được lắm , Diệu Anh !

– Muốn uống nữa không ?

– Không cần !

Hải Đăng quay lưng dứt khoát bỏ đi .

Có biết lúc nghe tiếng đổ vỡ đó , cậu đã sợ lắm không ?

Có biết cậu rất sợ cô sẽ bị thương không ?

Vậy mà , cô lại chẳng hiểu gì cả ? Còn cố tình chơi xỏ cậu !

~~~~~

Một lát sau thì Diệu Anh cũng đi đến phòng Quỳnh Giao , gõ cửa phòng mà cô khấp khởi vui mừng

” Vẫn chưa xong đâu , Hải Đăng ! ”

Người mở cửa là Hải Đăng . Lần này cậu không bực bội gì cả , lại còn cười toe toét .

Lạ nhỉ , không lẽ uống gần cả kg muối cũng ảnh hưởng đến đầu óc sao ?

– Quỳnh Giao , nước của mày đây ! Ủa … Quỳnh Giao đâu ?

– Đưa cho tôi , cậu ấy mới vừa ra ngoài mua sách rồi .

Thật không ngờ , Hải Đăng lại tạo cơ hội cho cô . Trong lúc đưa ly nước cho Hải Đăng , Diệu Anh vờ sẩy tay đổ cả ly nước lên áo trắng của cậu .

– Ôi , xin lỗi ! Tôi xin lỗi !

Lại một lần nữa , Diệu Anh lại cố tình chơi khăm cậu . Nhưng không , lần này cậu không biểu hiện gì là tức giận , chỉ mỉm cười rồi nhìn Diệu Anh chê :

– Cậu thật , hậu đậu quá rồi !

Quái , còn cười được nữa à ? Tên này hâm chắc rồi !

Bỗng nhiên , Hải Đăng ép người Diệu Anh vào cửa phòng . Hơi thở nóng phả vào vành tai cô :

– Diệu Anh , cậu đang ghen đấy à ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.