Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 15



– Diệu Anh , là cậu đang ghen, đúng chứ ?

Hơ … tên chết bầm này … ăn cái giống gì mà ảo tưởng thế không biết ?

Uống có một ly nước của cô thôi mà bây giờ …

– Haha … cậu điên hay khùng vậy ?

Diệu Anh lúc đầu là còn ngạc nhiên , mấy giây sau lại phá lên cười , tay còn chỉ chỉ lên trán Hải Đăng .

– Cái gì ?

Hải Đăng lúc đầu vẫn là chưa hiểu vấn đề , nhăn trán khó hiểu .

– Cậu ăn trúng cái bả thối gì mà nghĩ tôi ghen thế ?

– Vậy là không phải à ?

– Chứ gì nữa !

– Nhưng …

– Nhưng nhị cái gì ? Thật đúng là ảo tưởng !

Nói rồi Diệu Anh liếc mắt sang chỗ khác , nhân lúc Hải Đăng không để ý . Cô liền cắn mạnh lên cánh tay đang nắm chặt lấy vai mình rồi chạy mất .

Hải Đăng dù rất đau nhưng vẫn cố chịu đựng .

Xoa xoa cánh tay , nghĩ đi nghĩ lại . Dù sao Diệu Anh cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác gì . Chơi xỏ cậu hai lần như vậy thì chắc chắn trong lòng cô cũng có chỗ cho cậu rồi .

Thôi thì đành tiếp tục sự nghiệp kèm học cho Mai Quỳnh Giao .

~~~~~

– Hải Đăng , cậu uống đi .

Quỳnh Giao đẩy ly cà phê về hướng Hải Đăng , kéo ghế ngồi xuống phía đối diện .

– Ừ . Sao hôm nay lại học ở đây ?

– À , tớ muốn thay đổi địa điểm tí thôi .

Hải Đăng cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện . Học ở quán cà phê ? Cũng không tồi .

– Hải Đăng , kia có phải là Diệu Anh không ? Còn người bên cạnh là … ?

Hải Đăng đang lật từng trang sách nhưng khi nghe đến tên Diệu Anh thì mọi hoạt động đều dừng lại . Vô thức ngẩng mặt hỏi :

– Đâu ?

Ở phía đối diện quán cà phê hai người đang ngồi , là đôi nam nữ đang sánh đôi cười nói vui vẻ .

Thật không thể lầm được , người con gái đó … là Diệu Anh !

Không biết Hải Đăng đang nghĩ gì mà đột ngột đứng dậy , khẩn trương bước về phía ai đó , bỏ lại Quỳnh Giao bơ vơ .

Quỳnh Giao chỉ còn cách chạy theo Hải Đăng , tùy cơ ứng biến .

Hải Đăng bước nhanh qua cặp đôi phía trước . Khi vượt qua còn cố tình huých vai chàng trai trẻ .

– Xin lỗi .

Diệu Anh khi vừa nghe giọng nói liền biết đó là của ai , đối với người này , không cần nhìn mặt cô cũng nhận ra .

– Hải Đăng , sao cậu lại ở đây ?

Hải Đăng nhận ra tên con trai này , trước đi còn giở trò làm quen với Diệu Anh đây mà . Thật không ngờ đã tiến triển đến mức này . Thật là quá chủ quan rồi ! Hải Đăng giả vờ không biết gì , ngạc nhiên lắm .

– Ơ … cậu hỏi lạ thế ? Tôi ở đâu kệ tôi chứ !

Diệu Anh định bốp chát lại thì vừa lúc Quỳnh Giao chạy đến :

– Ủa Diệu Anh , sao mày ở đây ?

– À , cuối tuần nên tụi tao đi chơi xả stress thôi mà .

Hải Đăng nghe đến mấy chữ ” tụi tao ” ” đi chơi ” của Diệu Anh chỉ hận không thể chạy đến dắt tay lôi con nhỏ đáng ghét đó về ngay lập tức .

– Nếu vậy , chúng tôi đi chung được không ? – Hải Đăng nhếch môi cười nhẹ , hất mặt sang phía Mạnh Hoàng hỏi .

– Nhưng mà , Hải Đăng …

Quỳnh Giao chưa nói xong thì Hải Đăng đã nhảy vào mồm mà cướp lời mất :

– Thôi nào , cuối tuần chúng ta cũng phải xả stress chứ ! – Lại còn cố ý nhấn mạnh hai chữ ” xả stress nữa .

– Tùy cậu thôi . – Diệu Anh nhún vai chấp nhận rồi kéo Mạnh Hoàng đi trước .

Thế là bốn người bọn họ , cùng dắt tay nhau , dung dăng dung dẻ đến …







Hồ bơi …

Diệu Anh và Mạnh Hoàng do đã có chuẩn bị từ trước nên đem sẵn đồ bơi . Còn hai tên đi ké kia , tất nhiên là ngoài cái xác vô dụng kia thì chẳng có gì .

May mắn cho Quỳnh Giao là Diệu Anh có đem phòng hai bộ đồ bơi nên cô có thể cho nhỏ mượn .

Còn tên chết bầm Hải Đăng kia thì thôi đi , ngồi trên bờ nhìn người ta chơi vậy . Cho đáng đời !

Cái giây phút đó …

Cái giây phút mà hai người con gái bước từ trong phòng thay đồ ra …

Đa số lũ con trai ở đó đều nhìn chòng chọc vào hai người .

Ngay cả Hải Đăng mặt cũng nóng ran , nhưng lí trí mách bảo … không được ! Phải bảo vệ cho mẹ của các con mình !!!

Diệu Anh nhìn qua nhìn lại , nhìn tới nhìn lui tìm Mạnh Hoàng thì chiếc áo khoác của ai đó tự nhiên khoác lên vai mình . Mà cái mùi hương này … quen quen …

Y như rằng cô vừa quay lại là cái bản mặt đáng ghét của tên Hải Đăng kia .

– Con gái con lứa , hở hang ! Biết ở đây nhiều con trai lắm không hả ?

– Ơ , cậu hay thật ! Đến đây bơi không mặc đồ tắm chứ chẳng lẽ mặc đồ như cậu à ?

Hải Đăng liếc mắt ý ” Nói nhiều quá ” rồi cầm tay Diệu Anh dắt đi mất .

Quỳnh Giao nãy giờ đứng bên cạnh Diệu Anh bị xem như không khí . Nhỏ thực đau lòng , đau tận trong tim .

Tại sao năm lần bảy lượt đều như vậy ? Hễ có mặt Diệu Anh ở đây thì trong mắt Hải Đăng chẳng còn nhìn ra ai nữa cả . Ngay cả lúc ban nãy ở quán cafe , khi thấy Diệu Anh đi với người con trai khác , cậu liền lập tức chạy đến phá đám .

” Hải Đăng , rốt cuộc sao cậu lại đối xử nhẫn tâm với tớ như vậy ? Tớ làm gì sai ? Tớ có gì không tốt ? ”

Mạnh Hoàng mua mấy lon nước trở về thì chẳng thấy Diệu Anh đâu , chỉ thấy Quỳnh Giao đứng ở đó một mình . Theo lẽ thường cậu cởi áo khoác đưa cho Quỳnh Giao .

– Mặc vào .

Quỳnh Giao hốc mắt hơi đỏ , ngẩng mặt định từ chối nhưng vì xung quanh mọi người bắt đầu bàn tán nên nhỏ nhận lấy , lí nhí cám ơn .

Diệu Anh ban đầu cứ tưởng Hải Đăng dẫn đến chỗ Mạnh Hoàng , ai ngờ càng đi theo càng bị dắt ra xa hồ bơi .

– Ê ê , đứng lại !

Hải Đăng ngay lập tức dừng lại làm mặt Diệu Anh đụng mạnh vào lưng cậu .

– Ui daa , cậu cố tình đấy à ?

– Gì ?

Hải Đăng cười nhẹ đưa tay xoa đầu cô , làm rối cả tóc . Có lẽ đây đã là thói quen của cậu mất rồi .

– Nè nè , đầu tôi không phải là chỗ cậu thích xoa là xoa đâu .

– Gì ?

Hơ … tên này , cứ ” Gì ” mãi vậy ? Ăn nhầm gì hả ?

Hải Đăng bây giờ mới nhìn rõ từ đầu đến chân Diệu Anh . Ánh mắt … quả thực rất gian !

” Chaa … Diệu Anh lớn thật rồi ! Có da có thịt cả , vòng nào ra vòng nấy ! ”

Diệu Anh dù gì cũng là con gái , bất giác mặt đỏ như gấc , lấy hai tay che mắt Hải Đăng .

– C … cậu nhìn cái gì chứ hả ?

Trên đời này sao lại có người đáng yêu thế nhỉ ? Hải Đăng cười thầm nắm lấy hai bàn tay Diệu Anh đang che lấy mắt cậu bỏ xuống .

– Cậu nghĩ cậu có gì cho tôi nhìn à ?

– …

– Chẳng quyến rũ gì cả !

Hải Đăng quét mắt trên người cô lần nữa , mỉm cười gian tà .

– C … cậu dám ! Tôi không cần cậu nhận xét !!!

– …

– Cậu nói không quyến rũ vậy thôi chứ lúc nãy ai cũng nhìn tôi cả .

Diệu Anh hất mặt trêu ngươi làm Hải Đăng sắc mặt đen xì trông thấy .

Nhắc đến mới tức , bọn người đó … ai cho phép mà nhìn Diệu Anh đầy ý xấu như vậy chứ ?

– Diệu Anh , tôi nhìn thì không sao . Nhưng cậu không được phép để cho ai khác nhìn .

– Tại sao cậu lại được nhìn ?

– Vì trong mắt bọn họ cậu đẹp , nhưng trong mắt tôi … cậu xấu thua cả Thị Nở .

Hải Đăng làm vẻ mặt quan trọng nhìn Diệu Anh , ngay sau đó liền cười lớn .

Diệu Anh giận tím mặt , đá mạnh vào chân Hải Đăng rồi bỏ đi mất .

Hải Đăng ở đằng sau chạy theo gọi í ới tên Diệu Anh mà cô vẫn một mực bịt hai tai không nghe .

Đến lúc thấy Mạnh Hoàng và Quỳnh Giao ngay phía trước , Hải Đăng tăng tốc đuổi kịp Diệu Anh . Dùng cả hai tay ôm cô vào lòng , nhảy ” Ùm ” xuống hồ bơi .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.