Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 16



Trong cái giây phút ngắn ngủi ở trong vòng tay Hải Đăng đó , Diệu Anh dường như cảm thấy có một cái gì đó … rất thân thuộc .

“… – Sao cậu ít nói vậy ?

– …

– Nè ! Sao tớ nói mà cậu không trả lời thế ?

– Chuyện gì ? Phiền quá !

– Cậu ngồi một mình vậy không chán à ? Ra đây chơi với tớ đi !

…..

– Cậu vẽ ngôi nhà đẹp quá !

– Sau này tớ sẽ thiết kế căn nhà riêng cho tớ , vợ của tớ và cả các con của tụi tớ nữa .

– Tớ nữa , cho tớ căn nhà nữa .

– Vậy ở chung đi .

– Ở chung á ?

– Ừ , tớ và cậu sẽ sống chung một nhà .

– Hứa nhé ?

– Okay !

…..

– Xin lỗi …

– C … cậu đi đâu vậy ?

– Ba mẹ tớ phải đến nơi khác làm ăn , tớ cũng không thể ở đây nữa .

– Có nghĩa … cậu bỏ tớ à ?

– Làm gì có . Tớ sẽ quay về , và xây căn nhà cho chúng ta , Diệu Anh !

… ”

Dòng kí ức đó hiện lên mờ mờ ảo ảo trong đầu Diệu Anh . Cô đau quá ! Đau đầu quá ! Cô chẳng thể nhớ nổi khuôn mặt của cậu con trai đó .

Rốt cuộc … là cô đã quên cái gì ?

Trong lúc Diệu Anh đang miên man với dòng suy nghĩ Hải Đăng đã đưa cô lên bờ . Cũng vì cảm thấy cô có gì đó khác lạ , bình thường đương nhiên sẽ vùng vẫy , lần này lại yên tĩnh không phản ứng .

Hải Đăng đặt Diệu Anh lên thành hồ bơi , còn cậu vẫn ở dưới nước .

Vỗ nhẹ vài cái vào má cô :

– Sao thế , Anh ?

Diệu Anh như hoàn hồn , lắc lắc đầu , nhìn lại thì thấy Hải Đăng trước mặt .

Đáng lẽ sẽ chẳng có gì nếu như … nếu như … hai tay kẻ lợi dụng nào đó đang đặt lên eo cô . Trông rất tự nhiên đấy chứ lị !

– Không có gì , mau bỏ cái tay đáng ghét của cậu ra .

Hải Đăng biết ý cũng nhanh chóng bỏ tay ra .

Trong phút chốc , Diệu Anh lại quên mất rằng , bây giờ cô rất mệt , rất nhức đầu .

Diệu Anh vô lực ngã xuống phía trước , may là Hải Đăng ngay ở trước mặt , nhanh chóng đỡ lấy cô .

– Anh , Anh ! Cậu bị cái gì vậy hả !?

Hải Đăng sốt ruột vội choàng khăn cho Diệu Anh , lập tức bế cô ra ngoài .

Mạnh Hoàng và Quỳnh Giao chạy tới chỉ kịp nhìn thấy Hải Đăng trên tay ôm Diệu Anh chạy nhanh qua .

Đặt Diệu Anh xuống ghế trong phòng nghỉ , Hải Đăng lòng nóng như lửa đốt . Lay lay người Diệu Anh .

– Anh ! Cậu mau mở mắt đi , nhìn tôi !

– …

– Đừng làm tôi sợ !

– …

Đến lúc này thì Hải Đăng dường như mất bình tĩnh hoàn toàn , ôm ghì Diệu Anh vào lòng .

– Anh , cậu sao thế này ? Đừng làm tôi sợ ! Mở mắt ra nhìn tôi đi ! Đừng như vậy nữa …

Diệu Anh dần dần tỉnh lại , không hiểu sao lại rất khó mở mắt , cô chỉ ngửi quanh cánh mũi một mùi hương quen thuộc . Trong vô thức , Diệu Anh gọi tên một người , mà cô cũng chẳng biết tại sao mình lại gọi tên người đó :

– H … Hải Đăng !

Hải Đăng nghe được tiếng gọi vội vàng cúi xuống nhìn người con gái trong vòng tay . Dù mắt không mở nhưng Diệu Anh vẫn luôn miệng gọi tên cậu .

Ở ai đó , hạnh phúc len lỏi trong tim .

– Tôi đây ! Cậu có sao không đấy ?

Diệu Anh đầu đau như búa bổ , dần mở mắt , hơi mỉm cười .

– Chỉ hơi nhức đầu tí thôi .

– Đau lắm không ? Tôi đi mua thuốc nhé , may là gần đây có hiệu thuốc .

– Không cần đâu , tôi về nhà nghỉ chút là được .

– Được , vậy cậu thay đồ đi , tôi ra ngoài .

Diệu Anh gật đầu rồi tự mình đẩy Hải Đăng ra . Mỉm cười trấn an ai kia lo lắng nãy giờ .

~~~~~

Diệu Anh về đến nhà liền lên giường nằm ngay , chăn phủ kín đầu . Hải Đăng theo sau vừa thấy lo mà cũng vừa thấy mắc cười .

– Cậu ngủ chưa ? Tôi có thể hỏi cậu một tí được không ?

Diệu Anh trong chăn đầu vẫn còn đau lắm , không phải muốn ngủ là ngủ được .

– Cậu muốn hỏi gì ?

– Sao tự nhiên cậu lại đau đầu thế ? Còn ngất xỉu …

” Khiến tôi lo muốn chết ” Vế còn lại Hải Đăng quyết định không nói . Nói tiếp thế nào cũng bị con nhỏ trước mặt phát ngôn bậy bạ quê chết thôi !

– Tôi muốn nhớ lại chút chuyện , nhưng không tài nào nhớ nổi .

– Chuyện gì ?

– Lúc ở dưới hồ bơi , trong đầu tôi hiện ra hình ảnh của thằng nhóc nào đó tầm 5,6 tuổi . Nhưng tôi chẳng thể nào nhớ rõ được khuôn mặt .

Hải Đăng ngờ vực , chẳng lẽ …

– Cậu không nhớ được thì đừng cố quá làm gì !

– Ừ , tôi biết rồi .

– …

– Cảm ơn cậu , Hải Đăng .

Đang miên man trong dòng suy nghĩ nhưng khi nghe mấy lời ” Cảm ơn ” đó của Diệu Anh , Hải Đăng vừa ngạc nhiên lại vui mừng .

– Cảm ơn chuyện gì ?

– Vì đã ở bên tôi !

Diệu Anh tự nhiên cảm thấy mặt nóng ran , không nói gì nữa , vùi đầu vào gối .

– Tôi lúc nào cũng sẽ ở bên cậu , Diệu Anh .

Nhận thấy từ phía đối diện không có phản hồi , Hải Đăng cũng biết ý mà không nói gì nữa , trong lòng nở từng khúc ruột . Vô thức mà mỉm cười , ôn nhu nhìn đứa con gái cuộn tròn trong chăn kia , xong lại nhẹ nhàng ra ngoài .

~~~~~

Diệu Anh ngủ một mạch từ chiều đến tối , đến lúc thức dậy đầu đã đỡ nhức hơn một chút . Liếc qua trên bàn , là một vỉ thuốc đặt trên tờ giấy note .

” Tôi không biết rõ về tình trạng sức khoẻ của cậu lắm đâu . Nên đây là thuốc nhức đầu , ăn xong thì cậu uống đi . Ngày mai phải khoẻ nhé , đợi cậu đi học ! – Your light ”

Your light ? Hải Đăng viết vậy là có ý gì ?

Ngẫm nghĩ một hồi , nhức đầu quá trời !

Tên này , để thuốc nhức đầu cho Diệu Anh chẳng những không giúp cô giảm đau mà còn làm cô đau đầu thêm . Thôi thì để mai lên hỏi thẳng tên dở đó luôn , nghĩ chi nhiều cho mệt ?

Trong lúc Diệu Anh đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì tên xấu xa nào đó đã mò được mật khẩu facebook của cô . Cũng tại Diệu Anh suy nghĩ quá đơn giản , mật khẩu chỉ là vài ba con số điện thoại .

Vừa đọc vừa tức , có phải người yêu người ta đâu mà nhắn tin sến súa thấy bà luôn ! Sởn cả gai óc !

Phải xoá , xoá gấp ! Không thể để con bò đội nón đó đọc mà ngu ngơ sa lưới mấy tên hám gái này được !!!

Vậy là một nút , xoá tất cả , sạch sẽ !

Xong việc Hải Đăng mới an tâm mà đi ngủ .

~~~~~

Sáng sớm vừa đến lớp Diệu Anh đã thấy Hải Đăng ngồi ở bàn an tĩnh đọc sách .

Diệu Anh vừa ngồi xuống , theo thói quen nhìn vào hộc bàn . Thấy có hộp sữa , định bụng quay sang hỏi thì người bên cạnh đã nói

– Ăn sáng rồi đúng chứ ? Uống đi !

Diệu Anh không kiêng nể cắm ống hút vào uống . Đồ chùa mà , bệnh gì cử !?

– Có vẻ cậu đã khoẻ rồi nhỉ ?

Hải Đăng mắt vẫn dán chặt vào sách , nhưng tâm trí thì chẳng thể nào tập trung nổi .

– Ừ , đỡ nhiều rồi .

Diệu Anh cười tươi trả lời , uống cạn hộp sữa còn lắc lắc . Sao hết nhanh vậy nhỉ ?

– Uống hết rồi còn muốn gì nữa mà lắc ?

Người bên cạnh phì cười , trêu .

– À thì , tôi tưởng nhiều lắm . Ai ngờ … uống tí đã hết .

– Muốn uống sữa lắm à ?

– Nếu là cậu mua …

Diệu Anh chỉ buột miệng nói vậy thôi , vốn không có ý gì . Bởi cô thấy bình thường ở nhà cũng có sữa nhưng Diệu Anh uống lại thấy rất bình thường , hộp sữa này lại thấy có gì đó đặc biệt .

Ấy vậy mà Hải Đăng ở bên cạnh không biết lý do gì mà bật cười làm Diệu Anh ngu ngơ nhìn chẳng hiểu gì .

Không nói không rằng đứng dậy lôi xềnh xệch Diệu Anh ra ngoài .

Quỳnh Giao vừa hay đến cửa lớp thì thấy hai người họ đi nhanh qua mặt mình . Dường như cả hai đều không thấy Quỳnh Giao .

Cái Quỳnh Giao khó chịu ở đây là Hải Đăng đang nắm tay Diệu Anh .

Vậy mà ,

Khi Quỳnh Giao vô tình chạm vào tay Hải Đăng cậu liền phản xạ rụt tay lại .

Khi Quỳnh Giao có ý nắm tay Hải Đăng dắt cậu đi đâu đó , cậu liền hất tay ra …

Bên ngoài nhìn vào , đều thấy hai người rất thân . Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu , thái độ của Hải Đăng vạn lần làm Quỳnh Giao đau đớn đến nhường nào …

” Tôi phải làm sao đây hả Diệu Anh ? Dùng tình bạn hơn 10 năm của chúng ta để đánh đổi tình yêu ? ”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.