Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 19



– Diệu Anh , giúp tôi lần này !

– …

– Diệu Anh , xem như tôi năn nỉ cậu , giúp tôi đi !

– …

– Năn nỉ đấy , giúp tôi nhé ! Cậu muốn gì cũng được !!!

– Ừ …

Cả một vài tuần sau đó , trường chuyên Hà Nội – Amsterdam rộn rạo tin sốt dẻo , hót hòn họt luôn nhé !

Khắp các forum , confession của trường học sinh , giáo viên gì đều bàn luận .

Sở dĩ như vậy cũng do Diệu Anh chuyên Anh A1 và Mạnh Hoàng chuyên Toán A1 công khai hẹn hò với nhau . Đấy , không hót mới lạ ấy chứ lị !

Kẻ tiếc nuối , người ủng hộ . Bàn luận sôi nổi , đủ các thể loại .

Các thầy cô thấy hai học trò cưng của mình như vậy cũng ủng hộ lắm chứ . Toàn con cưng , giỏi như vậy lại một cặp còn gì bằng …

Chỉ tiếc rằng trong đám người nhao nhao bàn luận đó , lại có một người . Ngày đêm đứng ngồi không yên , trong lòng như có ngọn lửa , nóng hừng hực . Luôn nhìn Diệu Anh với con mắt tức tối . Sau bao lâu cậu không thể để Diệu Anh bị một tên lạ nào đó cướp mất ! Khốn khiếp ! Dám hớt tay trên của cậu !

– Nói đi ! Tại sao lại vậy ? Yêu nhau ? CẬU ĐANG LÀM CÁI TRÒ QUÁI GÌ THẾ HẢ ???

Hải Đăng kích động nắm chặt vai Diệu Anh , đẩy cô vào tường . Cả người bị va chạm mạnh , từng cơn đau nhói truyền đến . Diệu Anh nhăn mặt :

– Tên đáng ghét ! Tôi mới là người phải hỏi cậu câu đó ? Tôi làm gì cậu mà lại nổi nóng với tôi ? Nóng quá hoá điên à ?

– Nóng đến mấy cũng không làm tôi điên bằng cậu đâu , Vũ Hoàng Diệu Anh !!!

Chết , Diệu Anh làm gì sai à ? Bình thường tên này gọi cô dễ nghe lắm mà ? Toàn ” Anh ” với ” Diệu Anh ” thôi , cớ sao hôm nay lại gọi cả họ lẫn tên ?

– Buông tôi ra . Có gì từ từ nói !

– Không được , nói cho rõ . Cậu và tên Mạnh Hoàng đó , là thế nào ?

– Thì như cậu thấy , chúng tôi yêu nhau .

Lời Diệu Anh vừa nói ra , bình thản đến lạ kì . Hải Đăng đầu như nổ tung , cô vừa nói cái gì ?

Yêu nhau ?

Cô nói từ đó dễ như vậy sao ?

Cái miệng đó , nói ra câu nào đều vô cùng nhẫn tâm . Lúc này cậu chỉ muốn cái miệng đó chẳng thể nói được câu nào khiến cậu đau lòng nữa .

Trong phút chốc , mặt của Hải Đăng càng ngày càng thu hẹp khoảng cách với khuôn mặt quá đỗi kinh ngạc của Hải Đăng .

Một chút nữa thôi , chỉ còn một chút nữa , môi chạm môi …

– D … Diệu Anh !

Câu nói vừa rồi , khiến cả hai đều ngạc nhiên nhìn về phía cửa .

Là Mạnh Hoàng …

Rất tiếc Diệu Anh chưa kịp phân bua Mạnh Hoàng đã bỏ ra ngoài .

Dùng tất cả sức lực của mình , Diệu Anh đẩy mạnh Hải Đăng ra , tát mạnh vào mặt cậu , lại chạy nhanh theo Mạnh Hoàng .

Hải Đăng bị đẩy ngã xuống nền đất lạnh , nhưng sao lạnh bằng tim cậu ? Chẳng những không vui khi bị Mạnh Hoàng nhìn thấy , ngược lại còn đau nhói tới tận tim . Chỉ vì để cậu ta nhìn thấy , Diệu Anh lại có thể giáng một cái tát vào mặt cậu như vậy sao ? Cứ vậy mà chạy theo cậu ta ? Ánh mắt tối sầm , Hải Đăng đứng dậy tìm một người .

Vậy là sau ngày hôm đó , forum trường lại một phen loạn . ” Hotboy Hải Đăng công bố hẹn hò với Quỳnh Giao chung lớp chuyên Anh A1 ” .

Tin đó vừa lan ra , biết bao trái tim nữ sinh tan nát . Hotboy lòng họ , chàng trai trong tim họ , giờ đã có bạn gái rồi . Mà nghĩ cũng kì , trước giờ chẳng ai thấy Hải Đăng thân với Quỳnh Giao , lâu lâu mới nói chuyện một tí , vậy mà đùng một cái bảo hẹn hò ? Lại thêm Quỳnh Giao còn chẳng có gì nổi bật , học hành cũng vừa tầm đứng thứ 5,6 trong lớp chuyên .

Đâu ai biết rằng , đằng sau câu chuyện đó .

“- Mai Quỳnh Giao , làm bạn gái của tôi , nhé ?

– Cậu … vừa nói gì ?

– Tôi nói cậu hãy làm bạn gái của tôi !

– Sao đột nhiên lại … ?

– Sao nào ? Không muốn ? Vậy tôi nhờ người khác !

– Được , tớ đồng ý . ”

Lúc đầu khi nghe Hải Đăng ngỏ lời , Quỳnh Giao thiếu điều nhảy cẫng lên vì vui mừng . Nhưng ngay sau đó cảm giác lại như rơi từ 9 tầng mây . Hoá ra , người ta chỉ muốn dùng cô để chọc giận người khác . Hải Đăng thật ác , lại lợi dụng tình cảm của cô để trả đũa người đó . Đau tới tận tim , nhưng Quỳnh Giao vẫn chấp nhận , chỉ cần ở bên cạnh Hải Đăng , rồi cậu sẽ là của cô thôi !

Cứ tưởng đến lớp con nhỏ nào đó sẽ chạy đến hỏi này hỏi nọ như những gì hôm trước cậu đã kích động mà làm . Nào ngờ nó chỉ nhởn nhơ chạy đến tay bắt mặt mừng .

– Hey ! Cậu là người yêu của Quỳnh Giao hả ? Chúc mừng nha !!!

Diệu Anh như vậy cũng vì cả ngày hôm qua đến giờ đã được chứng kiến sự hạnh phúc đến tột cùng của Quỳnh Giao . Bạn thân mà , tất nhiên cô cũng vui lây .

– Ừ .

Thấy Hải Đăng lạnh nhạt như vậy , thầm nghĩ cậu đã có Quỳnh Giao rồi . Tất nhiên đối xử như vậy đối với Diệu Anh là bình thường . Định bụng tiếp tục đọc bài trước khi vào lớp nhưng vô tình lại liếc mắt qua má trái của Hải Đăng rồi lại nhìn bàn tay phải của mình , tự nhiên người nào đó đâm ra có lỗi .

– Hải Đăng … !

– Gì ?

– Hôm qua … tôi xin lỗi !

Ồ , thì ra là còn nhớ đến chuyện đó ! Cứ tưởng quên rồi chứ , bày đặt giả vờ xin với chả lỗi .

– Dỗ ngọt người yêu xong rồi đấy à ?

– …

– Phải rồi , người yêu làm sao bằng bạn được . Phải ưu tiên quan tâm người yêu hơn chứ !

– Đồ ngốc , người yêu cái gì chứ ? Xoay mặt lại đây tôi xem .

Ai đó vẫn cứ ngoan cố , lơ lơ đi , đếch chịu quay cái bản mặt thối đó lại . Diệu Anh đành phải dùng đến hành động , ôm mặt của Hải Đăng xoay về phía mình , một chút nhúc nhích cũng không được , làm Diệu Anh tưởng mình mạnh lắm . Nào ngờ ai đó đang sướng lâng , ngu gì cựa quậy . Để mặc cô làm gì thì làm .

Nhìn kĩ bên má phải hình như có vết xước thì phải ? Chậc , cũng cái tội Diệu Anh nuôi móng tay ! Bây giờ lại quả báo .

Hải Đăng nhìn Diệu Anh săm soi mặt cậu mà buồn cười . Đúng là do cô , nhưng chỉ là vết xước bình thường . Mà cô kìa , cái mặt ăn năn hối lỗi đến thương .

– X … xin lỗi nhé ! Có đau không ?

Đúng như người ta nói ” Được đằng chân lân đằng đầu ” , Hải Đăng nhân cơ hội suýt xoa :

– Nhức lắm , cả đêm qua tôi khó ngủ chết đi được .

– Tội thế ! Giờ đỡ chưa ?

– Còn đau lắm !

– Làm sao bây giờ ?

– Gớm , sao trăng cái gì ? Cậu còn lo cho tôi đấy à ?

– Tên đáng ghét nhà cậu , tôi đếch thèm quan tâm làm gì !!!

Diệu Anh giận dỗi hất mặt Hải Đăng ra , quay sang tiếp tục ôn bài .

Hải Đăng biết là con gái giỏi lắm giận hờn vu vơ , nhưng có bao giờ để ý đâu . Bây giờ Diệu Anh trước mặt trưng ra vẻ mặt giận dỗi đó lại đáng yêu vô cùng .

Áp mặt xuống mặt bàn , nhìn nhìn vẻ mặt của Diệu Anh . Ai đó bị người khác nhìn chằm chằm khó chịu lắm , mà không nói .

– Diệu Anh ơi …

– Anh dễ thương ơi …

– Đừng giận tôi mà ! Anh rộng lượng lắm , tha cho tôi đi !

– Anh à , cậu người lớn lắm mà ! Chấp nhặt con nít như tôi làm gì !!!

– …

Cứ thế có kẻ năn nỉ ỉ ôi mãi , người kia cũng thấy vui vui trong lòng , mà ứ chịu tha đâu !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.