Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 21



Cái quái gì thế này ?

Cái tên đáng chết này nặng như lợn í ! Mà nghĩ cũng kì , khuya lắm rồi sang nhà người ta , bảo là muốn gặp người yêu . Bây giờ lại sang phòng Diệu Anh , nhớ nhớ thương thương cái gì mà lăn đùng ra ngủ thế này ?

Rồi giờ làm sao đây ?

Ngẫm nghĩ một hồi … hay là vác cái thân xác này sang phòng Quỳnh Giao nhỉ ?

Nghĩ là làm , Diệu Anh cật lực khoác vai Hải Đăng lôi cậu đi . Cũng phải dặn lòng lắm mới không lôi xềnh xệch cậu ta như cái giẻ lau nhà mà đi đấy !

Mà lạ quá … sao cố mãi mà cái người đó chẳng lết cái thân một tí thế ?

Làm sao đây ?

Lại ngẫm nghĩ …

Mà Diệu Anh đâu biết , người nào đấy đang mỉm cười , rất gian luôn nhé !

Nghĩ mãi mà chẳng ra , nhìn đi nhìn lại phòng mình . Thôi thì để Hải Đăng ngủ ghế , Diệu Anh ngủ giường .

Một lần nữa cố gắng dùng hết sức của mình để kéo cái cục tạ kia , ủa mà sao lần này dễ dàng thế ? Lạ quá chừng !

Thả cái phịch Hải Đăng lên ghế , Diệu Anh lấy tay quệt mồ hôi .

Tên này buồn ngủ đến thế sao ? Còn không về nhà để có chỗ ngủ đàng hoàng , lại lết xác qua phòng cô để Diệu Anh khổ sở thế đấy ?

Không nghĩ nhiều , Diệu Anh lên giường đắp chăn ngủ .

Nửa đêm , phần giường bên cạnh bị lún xuống , có kẻ tiểu nhân định bụng sẽ ngủ trên giường luôn cho thoải mái

Mà sao nhìn cái gương mặt ” đáng ghét ” kia lại cứ đắn đo mãi …

Tấm lòng quân tử không cho phép , như thế chắc khác nào lợi dụng lúc người ta đang ngủ làm bậy ?

Lòng tiểu nhân lại nổi lên , là Diệu Anh câu dẫn trước mà . Không phải do cậu đâu !

Vậy là kẻ tiểu nhân cúi người xuống , hôn phớt qua cánh môi mềm mại của ai kia . Cười thầm về ghế ngủ .

~~~~~

Từng tia nắng tinh nghịch xuyên qua khe cửa , rọi thẳng vào khuôn mặt đang ngái ngủ của Diệu Anh . Hải Đăng trong giây phút mỉm cười , khẽ khàng đi đến bên giường .

Định gọi người ta dậy mà ở ngoài đã có tiếng gõ cửa .

– Sao vậy ?

Hải Đăng mở cửa hỏi liền , một tay che miệng ngáp , tay kia lại vò đầu .

Chẳng hiểu sao nhìn Hải Đăng làm vậy vẫn thấy đẹp trai ngời ngợi , Quỳnh Giao mặt đỏ lên . Nhưng lại nhớ đến đêm qua cậu từ chối cô thế nào ? Một mực sang phòng Diệu Anh ra sao ? Quỳnh Giao mặt tối sầm .

– Tớ sang gọi Diệu Anh dậy .

– Không cần đâu . Tôi gọi cũng được mà .

– À , cậu vẫn khoẻ chứ ?

Quỳnh Giao không nhắc thì Hải Đăng cũng quên mất . Sao hôm qua đột nhiên lại buồn ngủ thế nhỉ ? Đầu óc cứ mơ mơ màng màng , lúc ở bên cạnh Diệu Anh có lẽ là lúc cậu còn tỉnh táo được một tí , còn lại thì … chẳng biết gì . Đến nửa đêm cổ họng lại khô khốc , mới mò dậy uống cốc nước . Lại thấy người nào đó trên giường . Nghĩ đến mặt lại nóng ran , vô thức đưa tay lên sờ sờ môi .

Quỳnh Giao thấy mấy biểu hiện đó của Hải Đăng thật lạ . Liền xua xua tay trước mặt cậu .

– Tôi không sao . Chắc mệt quá thôi .

Hải Đăng lắc đầu cười cười . Nụ cười đó , toả sáng như nắng . Tim Quỳnh Giao lại một lần nữa lệch nhịp .

– Ừ , vậy tốt rồi . Tớ xuống nhà trước nhé , hai người cũng mau xuống đi .

Quỳnh Giao ôm mặt quay lưng đi .

Thật ra ban đầu Hải Đăng cũng có chút nghi ngờ là Quỳnh Giao làm . Nhưng mà , chẳng phải đêm qua Quỳnh Giao cũng uống nước đó sao ? Không thể nào là cô được ! Chắc thật là do Hải Đăng mệt quá rồi !

Trở lại trong phòng , Diệu Anh vẫn ngái ngủ chẳng hay biết gì .

Hải Đăng kéo ghế xoay đến ngoài đối diện giường , cằm tựa lên tay chăm chú nhìn người con gái đó .

” – Này , sao cậu xinh thế nhỉ !

– Vậy á ? Ai cũng bảo thế ?

– Diệu Anh , tớ quyết định rồi !

– Quyết định cái gì ?

– Sau này cho dù chuyện gì có xảy ra , cậu có đồng ý hay không . Tớ nhất định sẽ cưới cậu làm vợ .

– Hở ?

– Cả đời này vợ tớ chỉ có mình cậu thôi , Vũ Hoàng Diệu Anh . Hải Đăng này hứa đấy ! Danh dự luôn ! ”

Thời gian trôi qua rất mau , tên tuổi , khuôn mặt , giọng nói , … Tất cả đều in sâu trong Hải Đăng . Duy chỉ có một điều cậu thất vọng , Diệu Anh chẳng nhớ gì cả !!! Chẳng nhớ cậu là ai ? Xem như lần đầu hai người gặp nhau .

Mãi suy nghĩ chẳng biết Diệu Anh đã thức dậy từ bao giờ , chằm chằm nhìn Hải Đăng .

– Sao cậu còn ở đây ?

Nghe cái giọng đáng ghét đó rõ là có ý muốn đuổi Hải Đăng về mà .

– Tôi không ở đây thì ở đâu được ?

– Còn không về đi ? Cho cậu tá túc đêm qua là may mắn lắm rồi !

– Tốt thì tốt cho trót . Cho tôi ăn sáng ở đây rồi về cũng đâu mất mát gì ?

– Ừ .

Diệu Anh chỉ gật đầu rồi với tay lấy cái lược trên bàn , chải tóc .

Hải Đăng cảm thấy cô hình như còn buồn ngủ thì phải , động tác cứ sao sao ấy . Liền đứng dậy giật lấy lược từ tay Diệu Anh , tự nhiên mà ôn nhu chải tóc cho cô .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.