Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 24




Hơ , ngủ sướng quá nhỉ ? Chắc là chẳng biết ai gọi rồi chứ gì ?

Nghe cái giọng dễ thương bao nhiêu càng đâm ra đáng ghét con người đó bấy nhiêu .

– Ngủ ngon không ?

Nửa đêm có tên điên nào gọi vậy nhỉ ? Gọi tới lại hỏi ngủ ngon không ? Dạo này bệnh viện thả rong nhiều quá rồi !

Diệu Anh đưa tay che miệng ngáp , hỏi .

– Ai vậy ?

Đấy , nói không trật đi đâu được mà .

– Tôi , Hải Đăng .

– À , thì ra là tên chết dở nhà cậu . Rảnh rỗi quá hay sao mà nửa đêm gọi phá rối giấc ngủ của tôi ?

– Cậu là gì tôi của tôi thế ?

Quái ! Tên chết tiệt Hải Đăng này ăn trúng cái bả gì mà nãy giờ cứ hỏi toàn cái không đâu thế ?

– Bạn tốt !

Hải Đăng nghe Diệu Anh trả lời mà nhếch mép cười khinh , phỉ nhổ vào hai chữ ” bạn tốt ” đó !

– Bạn bình thường thôi cũng đã nhắn tin chúc tôi may mắn , chúc tôi thi tốt . Còn cậu thì sao , bạn tốt ? Vậy mà một câu chúc cũng không có ! Thử hỏi tốt ở đâu ?

Ặc , nghe giống như tên Hải Đăng đó đang tức vậy , tuôn một tràng .

– Chúc gì ?

Đúng là … nhiều khi Hải Đăng ghét cái sự vô tư của Diệu Anh không tả nổi .

– Tôi không hiểu cái đầu cậu chứa cái gì trong đó , não cá vàng à ? Không nhớ gì hết vậy ? Ngày mai tôi phải thi đội tuyển Toán rồi , thế mà thứ bạn tốt như cậu vẫn dửng dưng thế à ?

Ừ nhỉ , Hải Đăng không nhắc thì Diệu Anh cũng chẳng nhớ . Có khi nào cô não cá vàng thật không nhỉ ?

– Xì , tưởng gì to tát ! Hải Đăng à , tôi biết khả năng của cậu mà , vô quẹt vài nét đã 9 , 10 điểm đậu luôn rồi . Tôi việc gì phải chúc cho dư thừa ?

Cái miệng Diệu Anh nó cứ dẻo như vậy đấy , khổ thân Hải Đăng thôi ! Trước khi gọi đã tự nhủ kiên quyết mắng Diệu Anh một trận cho chừa , ấy vậy mà nghe người kia nói có mấy câu thôi à . Đã hết muốn mắng , chỉ thích cứ im im nghe ai đó khen mãi thôi .

Muốn trách thì trách cái miệng người kia , chứ chẳng phải tại gì Hải Đăng đâu ?

– Vả lại mọi người đã chúc cậu nhiều như thế còn gì , cần gì tôi chúc nữa ? Chẳng phải được mỗi Quỳnh Giao chúc cậu đã sướng điên lên rồi sao ?

Vừa sướng câu trước , câu sau đã khiến Hải Đăng máu nóng dồn lên tận não .

Nếu không phải cậu và Quỳnh Giao vẫn đang diễn vở kịch ” người yêu ” thì đã chẳng kiêng nể quát vào mặt con nhỏ ngu ngốc kia rồi .

– Thế người ta chúc rồi thì cậu không chúc nữa à ?

– Ừ , chúc nhiều quá làm gì ? Quan trọng là ở kết quả thi của cậu thôi mà .

– Tôi không cần biết , rớt là do cậu hết !!!

Nói nhiêu đó thôi , đầu dây bên kia cúp máy thẳng thừng không thương tiếc .

Diệu Anh ở bên này ngẩn tò te cầm điện thoại . Tên này tính khí cứ như đàn bà í , cứ một tí lại giận với chả dỗi . Khổ quá mà !

Thật ra thì không phải là Hải Đăng không tiếc đâu , cũng thèm nghe cái giọng đáng yêu đó lắm chứ ! Càng nghe càng thích ấy .

Mà không được , mình là đàn ông , phải kiên quyết lên . Phải làm sao cho Diệu Anh ăn năn hối lỗi thật nhiều vào .

Ngóng mãi cả một tiếng đồng hồ vẫn chẳng thấy ai gọi lại , nhắn tin cũng không có .

Bực quá , ném điện thoại lên bàn , lên giường đắp chăn ngủ luôn .

Con nhỏ đáng ghét !

~~~~~

Diệu Anh gần sáng ngủ chẳng được nữa , định mò dậy đi dạo một tí rồi về đi học . Đúng ra hôm nay chẳng cần đến trường đâu , nhưng phải học đội tuyển nên vậy . Nghĩ cũng kì , hôm nay cũng là ngày thi tuyển học sinh giỏi vào đội tuyển các môn mà học sinh chuyên vẫn phải đi học như thường .

Nhắc đến mới nhớ , hình như tối qua … ?

Chết rồi ! Diệu Anh lục tung cả cái phòng lên tìm điện thoại , mà sao chẳng thấy đâu . Rõ là tối qua cô mới nghe điện thoại xong mà , có thể vứt đi đâu được chứ ?

Cái tên tánh đàn bà đó nhất định sẽ giận dỗi Diệu Anh một trận cho xem .

Làm gì nhỉ ?

Không biết là điên hay khùng mà Diệu Anh quyết định … sang tận nhà Hải Đăng ” nói chuyện ” .

Trên đường đi Diệu Anh cứ cảm thấy sờ sợ thế nào í , nghĩ rất nhiều cách để chuộc lỗi . Mà cái tên đó , sống chó quá thể đáng ! Dễ gì chịu tha cho cô ?

Bấm chuông mãi , gọi tên đến khô cổ rát họng vẫn chẳng thấy người ra mở cửa .

Nhớ có lần Diệu Anh đã từng thấy Hải Đăng mở khoá cửa rồi nhỉ ? Cái gì mà ” 08 … ” ? Mấy số đằng sau cô quên mất tiêu rồi .

Diệu Anh định bấm bừa mấy số đằng sau thì vừa lúc cửa tự mở . Đấy ! Như vậy ngay từ đầu có phải tốt hơn không ?

Hải Đăng đang ngồi trên ghế sofa vừa ăn điểm tâm vừa xem ti vi . Xem ra rất nhàn hạ , chẳng giống những đứa lo sốt vó lên vì sắp thi gì cả .

– Mới sáng sớm đến đây làm gì ? Còn định bẻ khoá nhà tôi nữa .

Nói sao giờ ? Diệu Anh không biết bắt đầu từ đâu cả .

– Miệng cậu bị ai khâu lại à ? Sao không nói ?

Hải Đăng nhăn mặt nhìn Diệu Anh , biết là tới đây ân hận mà . Thế mà lại còn câm như hến .

– Chúc cậu thi tốt !

Diệu Anh lí nhí trong miệng , chẳng dám nói to .

– Cái gì ?

– Chúc cậu thi tốt !

Lần này thì Diệu Anh nói to hơn rồi . Vậy mà đến tai Hải Đăng , chỉ như tiếng muỗi vo ve bên tai .

– Mới sáng mà cậu như thiếu sức sống thế ? Nói lớn lên xem nào !

– Tôi nói chúc cậu thi tốt !!!

Diệu Anh hét lên rõ to , Hải Đăng khoái chí cười ha hả .

– Ừ , tốt lắm . Tôi nghe rồi , cám ơn !

– Cậu đúng là điếc mà !

Diệu Anh tự do ngồi xuống ghế , liếc mắt toé lửa nhìn tên bên cạnh .

Hải Đăng chồm người qua nhét miếng sandwich ăn dở vào miệng Diệu Anh , cười như không có gì xảy ra .

Miệng thì nhai nhồm nhoàm đấy , mà vẫn cứ nói .

– Cậu ăn rồi lại cho tôi , ăn chung à ? Ghê thế !

– Ghê cái gì ? Chỉ là miếng bánh thôi mà .

Hải Đăng lấy miếng sandwich tiếp theo , lại nhét vào miệng Diệu Anh . Nhìn cứ như ba đút con ăn vậy .

– Ngon không ?

– Ngon !

Diệu Anh ngồi không cũng được thức ăn dâng tận miệng , không thích mới lạ . Cứ gật đầu lia lịa .

– Thích không ?

– Thích chứ .

– Vậy sau này mỗi sáng tôi sẽ dậy sớm làm điểm tâm , dâng tận miệng cho cậu ăn luôn .

Lời Hải Đăng vừa nói , là bộc bạch tâm tư của cậu . Tiếc rằng Diệu Anh mãi xem ti vi , chẳng nghe gì .

Ức quá Hải Đăng nhét nguyên lát bánh bự vào miệng Diệu Anh hại cô suýt nghẹn .

~~~~~

Hải Đăng đủng đỉnh hai tay đặt trong túi quần đi trên hành lang đến nơi Diệu Anh đang học . Bài thi vừa rồi mặc dù đề dài tốn thời gian nhưng cũng không khó lắm . Vừa thi xong Hải Đăng đã nghĩ đến việc chạy đến khoe khoang với Diệu Anh . Nghĩ là làm , Hải Đăng đứng bên cạnh cửa sổ nhìn vào trong , ánh mắt đảo một vòng tìm bóng dáng quen thuộc .

Hơ , con này hay ! Người ta tới đây học nó tới đây nói chuyện với trai à ?

Người khác thì tập trung làm bài , Diệu Anh lại tụm ba tụm bảy với mấy thằng con trai đó mà nói chuyện , cười vui phải biết ?

Ước muốn của Hải Đăng bây giờ là có thể vào đó lôi con nhỏ đáng ghét ra khỏi cái đám con trai đó , chửi một trận cho chừa cái tội hám trai !!!