Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 25



Cái tên Hải Đăng này tánh đúng là quái gở mà !

Mới sáng còn cười đùa vui vẻ với Diệu Anh , bây giờ mặt lại hầm hập chẳng thèm liếc nhìn cô một cái .

– Hey , làm bài không tốt hả ?

Diệu Anh chạy nhanh lên phía trước ngáng đường Hải Đăng đi . Khổ nổi chân ngắn thua thiệt người ta là thế đấy !

Đã vậy rồi mà Hải Đăng còn lách người sang một bên , bỏ mặc Diệu Anh ở đó mà đi thẳng .

Chết tiệt ! Diệu Anh đây mặc xác , đếch quan tâm nữa !!!

Hải Đăng ở phía trước đi mãi mà chẳng thấy ai kia chạy theo nữa . Lại nghi hoặc ngoái lại đằng sau nhìn .

Chẳng thấy ai cả ! Ban đầu hơi tưng tức thôi , càng về sau lại tức muốn trào máu họng cả lên .

Bỏ mặc Hải Đăng như vậy mà theo trai , thật quá đáng !

~~~~~

Diệu Anh ngồi trong căn tin với cậu bạn chung đội tuyển . Nghĩ thì phải tập trung làm bài , mà đầu óc nó cứ để đâu đâu .

Vì lẽ gì khi nhìn bóng dáng lạnh lùng của người ta , lại cảm thấy hụt hẫng ?

Vì lẽ gì khi người ta lơ đi sự có mặt của cô , lại thấy cái gì đó nhói trong lòng ?

Chợt thấy thân ảnh quen thuộc nãy giờ cứ vấn vương trong đầu Diệu Anh kéo ghế ngồi xuống bàn bên cạnh cô , theo đó là một bạn nữ , phải nói là rất xinh nhé !

Hình như là hoa khôi năm nay của khối 10 ý ! Minh Trang 10 Văn A2 .

Chẳng hiểu sao tiếng trò chuyện của hai người bàn bên lại át luôn tiếng trao đổi bài của Diệu Anh và bạn học .

Đành bảo bạn hôm khác rồi học chung , viện cớ Diệu Anh giờ đang mệt . Bạn tưởng thật cũng gật đầu , nhắc cô giữ gìn sức khỏe rồi về .

Diệu Anh ngồi một mình ở bàn , đầu gối lên vở , tay mân mê lon nước cậu bạn vừa mua .

– Anh Đăng giỏi thật đấy ! Môn nào học cũng tốt .

– Cũng bình thường thôi , em đừng tâng bốc anh như vậy !

Gớm , anh em ngọt xớt ấy nhỉ ! Diệu Anh bĩu môi khinh thường , nhấp một ngụm nước .

– Không , em nói thật lòng đấy chứ .

– Giỏi như em nói nhưng vẫn thua một người đấy em ạ …

– Ai vậy anh ? Người đó có thể hơn anh sao ?

– Em nói như anh giỏi lắm ấy , cô gái đó hơn hẳn anh .

Minh Trang nghe Hải Đăng nói ” cô gái ” liền cảm thấy không vui . Rốt cuộc người đó là ai ?

Diệu Anh ở bàn bên tự cảm thấy mình thật nhiều chuyện , liền ôm tập vở rời khỏi đó .

Một lần ngoái đầu lại , một ánh nhìn đến Hải Đăng cũng chẳng có .

Hải Đăng cảm thấy Diệu Anh có gì đó không ổn thì phải , liền xin lỗi Minh Trang rồi chạy ra khỏi căn tin .

~~~~~

Diệu Anh đang đi thì liền dừng lại , tay vịn tường , tay kia ôm bụng , trán toát cả mồ hôi , thành ra thứ gì cầm trên tay đều rơi xuống . Lon nước trên tay rơi xuống đất nước đổ ướt cả tập vở , nhưng mặc kệ , Diệu Anh đau bụng quá !

Cứ đến kì là bụng cô lại được dịp hoành hành , đau đến chết đi sống lại !

Chợt có ai đó ngồi xuống bên cạnh , cầm tập vở của Diệu Anh để sang một bên cho đỡ dính phải nước . Tay đặt lên đầu Diệu Anh , quan tâm :

– Đau lắm hả ?

Giọng nói này , quen thuộc không tả nổi , Diệu Anh nhăn mặt trả lời .

– Không đau .

Hải Đăng phì cười , bộ dạng thế kia mà còn chối .

– Đi !

– Đi đâu ? – Diệu Anh ngẩng mặt hỏi , bắt gặp ánh mắt lạ lẫm của Hải Đăng , trong đó hình như có ẩn chứa sự lo lắng , cũng có ấm áp . Cớ sao khi nhìn vào đó , Diệu Anh thấy yên bình lạ thường , cơn đau như giảm hẳn .

– Mua thuốc .

Hải Đăng cầm tập vở lên rồi lại nắm tay Diệu Anh dắt đi . Mọi khi đều bị Hải Đăng túm tay kéo đi thật nhanh , mà sao hôm nay cứ bước chầm chậm ? Lạ nhỉ ?

Minh Trang ở sau bức tường nhìn thấy thái độ quan tâm quá mức đó Hải Đăng , liền sinh ra nghi ngờ . Chị ta , là Diệu Anh – học sinh ưu tú của đội tuyển Anh . Phải chăng ” cô gái ” mà Hải Đăng nhắc đến là Diệu Anh ?

– Uống đi , đồ ngốc !

Hải Đăng đưa mấy viên thuốc cho Diệu Anh , thở dài mắng .

Diệu Anh mệt quá cũng chẳng đôi co , ngoan ngoãn uống thuốc .

– Sao đau như vậy không mua thuốc giảm đau ?

– Tôi quên .

– Ừ .

Cả hai người im lặng như vậy , chỉ đơn giản ngồi cạnh nhau . Một lời cũng không nói , yên bình như thế có biết hiểu lầm chồng chất sắp ập tới ?

~~~~~

Tháng 12 đến , đồng nghĩa với kì thi học kì cũng đến .

Tất cả các môn Diệu Anh đều thi trót lọt , duy chỉ có Sử là nhồi nhét mãi vào đầu nó cứ chui ra lại là thế nào ? Đêm hôm thức khuya , học bài chăm chỉ .

– Diệu Anh à , tao nhác học bài quá .

Chuyên tâm như vậy lại thấy Quỳnh Giao ôm vở từ cửa bước vào .

– Gì đấy ? Mai thi sử rồi , cũng là ngày cuối , cố gắng đi !

– Thôi tao học không nổi đâu . Năm gì cả tá thế này , nhét đếch vô !

Diệu Anh đang học nên không tiện nói , chỉ đẩy Quỳnh Giao về phòng , bảo cô siêng học bài rồi thôi .

Ai ngờ hôm sau quả thật Quỳnh Giao không học bài . Mà Diệu Anh nào để ý , chỉ muốn điểm thật cao , nên tập trung ôn bài .

Cô Liên dạy sử nổi tiếng hung dữ , khắt khe với học sinh , chẳng học sinh nào thấy cô cười bao giờ . Trúng giờ cô thì chỉ có ngồi im thin thít , không dám cử động .

Thế mà lại có người gan lớn , dám lật tài liệu chép . Đến lúc thấy cô chau mày nhắm thẳng hướng mình mà bước đến , liền chẳng biết làm sao mà ném tờ giấy lên phía bàn trên .

Gặp lúc đó Diệu Anh không hiểu vì sao mà cứ loay hoay mãi . Hải Đăng thấy lạ định bụng hỏi nhưng phải làm bài xong trước nên tạm gác sang một bên .

Nào ngờ …

Cô Liên không tin là mình nhìn lầm , xem xét thật kĩ chỗ Quỳnh Giao ngồi nhưng lại chẳng thấy gì . Đúng lúc định đi lên thì lại thấy tờ giấy vo tròn lại ở dưới ghế … Diệu Anh .

Lúc đầu cô cứ tưởng giấy nháp nhưng môn Sử thì nháp làm gì . Khi nhặt lên , ban đầu là ngạc nhiên sau lại không tin , cuối cùng là tức giận .

– Vũ Hoàng Diệu Anh !!!

Diệu Anh lúc này còn ý cuối nữa là xong bài , nghe cô gọi cả họ lẫn tên thì giật mình , liền ngẩng mặt lên trả lời :

– Dạ sao ạ ?

– Sao em lại có thể giở trò gian lận như vậy được ?

– E … em sao ?

– Chứ còn ai vào đây nữa .

Diệu Anh chưa kịp nói gì thì Hải Đăng đã đứng dậy cắt ngang :

– Chắc có gì nhầm lẫn thưa cô ! Hai chúng em ngồi gần nên em biết , Diệu Anh không hề sử dụng tài liệu .

– Việc này có ai làm chứng ? Ngộ nhỡ hai em cùng bàn bao che cho nhau thì làm sao ?

Lúc Hải Đăng định tiếp tục cãi lại , thì Diệu Anh đã ngăn lại .

– Là em , thưa cô . Em xin lỗi .

Cả lớp lại được phen ngạc nhiên . Nhưng có lẽ người kinh ngạc nhất là Hải Đăng . Chẳng lẽ người như Diệu Anh lại làm thế sao ?

Diệu Anh không phải là kiểu người nhận giúp như vậy , công tư phân minh , việc ai nấy lo . Nhưng khổ nỗi , đối phương lại là Quỳnh Giao , bạn thân của cô . Diệu Anh luôn có một nhược điểm lớn nhất , luôn mềm yếu , rộng lượng với người thân thiết của mình . Cái giây phút cô khẽ liếc mắt về phía sau , nhìn thấy Quỳnh Giao cúi gằm mặt xuống bàn . Cô đã biết , người đó là Quỳnh Giao . Chỉ khẽ mỉm cười , cô nhận lỗi về mình .

Diệu Anh theo cô lên phòng giáo viên , trong lòng biết rõ hình phạt lần này chắc hẳn không nhỏ bé gì !

Hải Đăng ở lại thu bài lòng nóng như lửa đốt . Đến lúc cầm bài Quỳnh Giao trên tay , cậu liền nảy ra một suy nghĩ . Nhưng chắc không đâu , không lý nào Quỳnh Giao lại có thể làm trò đó với bạn thân của mình .

Nghĩ vậy cậu nhanh chóng thu bài rồi đem nhanh đến phòng giáo viên .

– Diệu Anh , em đã quy phạm quy chế thi . Cô xét theo đúng nội quy , hạnh kiểm của em hạ xuống yếu !

Tiếng cô Liên vọng ra ngoài cửa .

Nghe câu nói đó , có hai người chết sững , người trong phòng , kẻ bên ngoài , đều chung một suy nghĩ .

“Hạnh kiểm yếu làm sao Diệu Anh có thể thi chuyên được ? ”

Chưa kịp nghĩ nhiều , Hải Đăng đẩy cửa bước vào . Lúc này Diệu Anh vẫn không biết , đầu óc cô trống rỗng , trước mắt như tối đen .

Cô Liên thấy Hải Đăng chỉ phẩy tay ý để bài lên bàn rồi ra ngoài .

Nhưng không , Hải Đăng vẫn ở lại đó .

– Thưa cô , em có chuyện muốn nói .

– Được , em nói đi .

– Diệu Anh là vi phạm lần đầu , mong cô rộng lượng bỏ qua , giơ cao đánh khẽ .

– Nếu em nói về việc đó thì hãy về lớp chuẩn bị tiết tiếp theo đi , đừng phí thời gian !

Quả nhiên là vậy , cô Liên không phải dễ thuyết phục .

– Cô dạy lớp bấy lâu chắc cũng biết , Diệu Anh là một học sinh ngoan thế nào . Huống hồ gần đây cậu ấy còn phải chuyên tâm ôn thi chuyên . Bài sử kiểm tra lại rất dài , thêm khó nhớ . Chắc Diệu Anh quên chỗ nào đó , trót dại lần đầu . Mong cô bỏ qua !

Cô Liên mặc dù có chút dao động trước những lí lẽ của Hải Đăng nhưng vẫn giữ nguyên ý kiến , chưa thay đổi .

– Nếu cô không tin , có thể dò bài Diệu Anh . Em chắc chắn những điều mình vừa nói là đúng sự thật .

Hải Đăng không phải là người có thể tự do nói bừa . Trước lúc vào tiết , hai người đã dò bài lẫn nhau . Diệu Anh thuộc bài như ăn cháo . Nếu giờ cô có dò lại cũng vậy .

Ngẫm nghĩ một hồi , cô Liên quay sang nói với Diệu Anh .

– Được rồi , Diệu Anh , cô bỏ qua cho em lần này . Tuy nhiên , bài kiểm tra này của em là 0 điểm !

Diệu Anh lúc này như từ địa ngục mới trở về , vội cám ơn cô , lễ phép chào cô về lớp .

– Cám ơn cậu nhé !

Diệu Anh trên đường về lớp lí nhí nói với người bên cạnh .

– Cậu nói gì thế ? Nói be bé trong mồm thế ai nghe ?

– Tôi nói cám ơn cậu !

– Gì ? Tôi vẫn chưa nghe ! Ây da , có phải tai tôi có vấn đề rồi không ?

Rõ ràng là cố tình mà , tên Hải Đăng này nhất định lợi dụng cơ hội để chọc Diệu Anh . Nhưng thôi , người ta vừa cứu cô , phải bỏ qua , nhường nhịn .

– Cám ơn cậu , rất nhiều ! Được chưa ?

– Cậu nào ? Cậu đang nói ai thế ?

– Haizzz … Cám ơn cậu , Trịnh Vũ Hải Đăng !

– Ừ . Nhưng nói xem , không phải cậu làm đúng chứ ?

Diệu Anh không nghĩ Hải Đăng sẽ hỏi thẳng như vậy , bỗng chột dạ .

– Là … tôi làm .

– Tại sao ?

– Cậu cần gì biết lý do ?

– Sao không hỏi tôi ?

– Tôi không cần sự giúp đỡ từ cậu .

Nãy giờ Hải Đăng cứ nhìn chằm chằm Diệu Anh . Vì lẽ gì cô trả lời mà mắt chẳng dám nhìn vào cậu ?

– Đây là lớp trưởng gương mẫu của chúng ta sao ? – Hải Đăng nhếch môi khinh bỉ , chế giễu .

– …

– Tôi cứ nghĩ cậu là học sinh ngoan , hóa ra không phải vậy !

– …

– Xem ra tôi hiểu sai về cậu rồi .

– Cậu hiểu tôi lắm sao ?

Diệu Anh ngó sang Hải Đăng , cười như không mà hỏi .

– Phải .

– Ừ , vậy cậu hiểu đúng rồi đấy ! Tôi là loại người có thể làm tất cả vì điểm .

Nhìn thái độ Diệu Anh bình thản như không , Hải Đăng nổi nóng ép cô vào tường , tay bóp mạnh cằm .

– Kể cả có bị tước quyền thi học sinh giỏi ?

– Cậu nghĩ có thể sao ? Ba tôi làm gì ?

Hải Đăng quên mất , gia đình Diệu Anh giàu có như vậy , tiền để đâu cho hết . Lại thêm ba Diệu Anh là người góp vốn không nhỏ xây ngôi trường này , chỉ cần nói với hiệu trưởng vài câu tất nhiên Diệu Anh sẽ chẳng bị gì cả .

– Đúng nhỉ ! Con gái cưng gặp chuyện , có người ba nào không đứng ra bênh vực ?

– Con người như cậu , thật không tưởng !

Hải Đăng dứt khoát bỏ đi , ánh nhìn trước lúc quay lưng lạnh lùng như sắt như đá .

” Chẳng phải cậu từng bảo tôi nói gì cậu cũng sẽ tin sao ? ” – Diệu Anh ở phía sau ánh mắt đượm buồn nhìn theo bóng lưng đang xa dần .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.