Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 26



Diệu Anh bần thần nằm trên giường , cảm thấy mình thật dở hơi . Cậu ta giận thì sao ? Không nhìn mặt cô đã sao ?

Có gì đâu mà Diệu Anh lại cảm thấy buồn thế nhỉ ? Những lúc như thế này chỉ có đồ ăn mới đem lại cảm giác hạnh phúc thôi .

Diệu Anh lò dò đi xuống nhà , phòng khách , phòng bếp gì cũng tối om . Có lẽ Quỳnh Giao vẫn chưa về nhà ?

Diệu Anh ngồi vào máy tính trong phòng sách , lâu rồi không vào confession trường xem . Vừa bấm vào hiện ra trước mắt là bài viết không hay về cô .

” Gian lận trong thi cử , tại sao Diệu Anh không chịu phạt ? Là có ẩn khuất gì ? ”

Kèm theo đó là hàng loạt bình luận ác ý . Quả thật người đời , lúc trước Diệu Anh ngoan ngoãn được lòng thầy cô thì xúm lại mà kết thân , giờ có chuyện liền quay lưng !

Buồn bực tắt máy tính , ngả người ra ghế Diệu Anh thở dài .

” Rốt cuộc trên đời này cũng chỉ có Quỳnh Giao là bạn duy nhất , thật lòng nhất ! ”

~~~~~

Hải Đăng thẫn thờ ngồi trước laptop , tin tức truyền tai nhau thật nhanh . Mà cũng phải , Diệu Anh là một học sinh nổi bật , đụng chuyện gì đều bị những kẻ ganh ghét lôi ra chặt chém .

Có một điều Hải Đăng đến giờ vẫn không tin nổi . Diệu Anh thực sự làm vậy sao ?

Suy cho cùng cô chẳng có lí do gì để làm như vậy , cô học bài , thuộc như nuốt chữ . Không thể có chuyện như vậy !

Nhưng Diệu Anh chẳng phải đã khẳng định rồi sao ? Diệu Anh nói , là cô làm , chính là cô ! Lời cô nói ra đầy cương quyết , vậy cô có biết lúc đó cậu phải trấn tĩnh bản thân như thế nào để không làm đau cô ? Qua thời gian Hải Đăng tuy có ít nhiều thay đổi nhưng cái điểm nóng tính vẫn còn đó .

Cái gương mặt đó , cái giọng nói đó , càng khiến cậu tin vào điều mà Diệu Anh thừa nhận .

Đang mãi nhức đầu suy nghĩ lại nghe thấy tiếng chuông cửa . Khó chịu cầm điều khiển từ xa mở cửa , Hải Đăng hỏi vọng ra :

– Ai đấy ?

– Là tớ , Quỳnh Giao .

Quỳnh Giao xỏ đôi dép bông Rilakkuma bước vào , mỉm cười nhìn Hải Đăng .

– Đổi dép đi !

Hải Đăng nhíu mày nhìn chằm chằm thứ Quỳnh Giao đang mang dưới chân .

– Hả ? Sao lại đổi dép ?

– Dép đó không phải dành cho cậu .

Quỳnh Giao ngậm ngùi tìm đôi dép khác , chẳng biết là của ai mà Hải Đăng lại không cho cô mang một tí .

Lại thấy kì quá , Hải Đăng sống một mình mà có tận bốn đôi dép đi trong nhà . Còn dành cho ai nữa nhỉ ?

Quỳnh Giao vừa lấy đôi dép Đoraemon ra khỏi tủ giày , còn chưa kịp mang vào chân đã bị tiếng nói từ trong bếp vọng ra , kèm theo ánh mắt chẳng mấy hài lòng .

– Dép khác !

– Sao vậy ? Dép này cũng không được à ?

– Ừ .

– Sao cậu keo kiệt thế ? Có một đôi dép thôi mà bắt tớ đổi đi đổi lại . – Quỳnh Giao đánh liều lớn tiếng với Hải Đăng . Trước giờ cô đều sợ cậu ghét nên chẳng dám hó hé nửa lời .

Mạnh miệng là vậy chứ Quỳnh Giao cũng sợ Hải Đăng tức lên đuổi cô về thì toi . Lại không phải , Hải Đăng chỉ xoay lưng vào bếp tiếp tục nấu mì , trầm giọng giải thích .

– Không phải tôi keo kiệt ! Mà là chủ hai đôi dép đó sẽ không thích ai đụng vào , bất kể cái gì , dù có là dép .

Bất đắc dĩ Quỳnh Giao lại đổi dép tiếp , lần này mới nhận được từ Hải Đăng cái gật đầu . Tự hỏi người đó là ai mà ki bo bủn xỉn thật đấy ? Nhưng Hải Đăng có sống chung với ai đâu nhỉ ?

~~~~~

Minh Trang là hot girl của trường , bạn trai thay như áo . Tầm vài tuần lại có người mới . Cái số nó thật đào hoa mà !

Nhưng bây giờ đối tượng cô đang nhắm tới là Trịnh Vũ Hải Đăng . Mặc dù đã nghe đồn Hải Đăng đã có người yêu , Giao gì đó thì phải ? Mà mặc kệ , cô không quan tâm , chỉ cần biết nhất định Hải Đăng phải là bạn trai của Minh Trang .

Minh Trang cứ tìm cách tiếp cận mãi , mà cậu ta cứ giữ khoảng cách , xem ra thật khó khăn .

Lại thấy có gì đó lạ , Diệu Anh và Hải Đăng gần đây hầu như không hề nhìn mặt hay nói chuyện với nhau . Có phải vì lí do đó mà Hải Đăng tâm trạng cứ thất thường ?

– Diệu Anh , chị cho em hỏi một tí được không ?

Minh Trang sang tận lớp tìm Diệu Anh , trước đó cũng đã ngó quanh tìm Hải Đăng mà chẳng thấy đâu cả .

– Em tìm chị ?

Diệu Anh đáp như không , một nụ cười xã giao cũng không có .

– Vâng .

– Chuyện gì vậy em ?

– À … anh Hải Đăng đâu rồi chị ?

Lại là Hải Đăng ! Sao Diệu Anh càng muốn loại bỏ cái tên đó ra khỏi đầu mà ai cũng nhắc đến vậy ?

– Này em , chị không phải bảo mẫu của Đăng đâu , em có thể đi khắp trường tìm cậu ta . Nhưng , tuyệt đối không đến gặp chị để tìm cậu ta !!!

Nhìn thái độ của Diệu Anh Minh Trang cũng có chút sợ . Không nghĩ cô ta có thể phản ứng mạnh như vậy .

– Em xin lỗi , nhưng em cũng có chuyện muốn nói với chị .

– Có chuyện gì thì em nói đi ?

Minh Trang đến gần Diệu Anh hơn , nói nhỏ .

– Thật ra em rất thích anh Đăng , chị có thể nói tốt về em trước mặt anh ấy được không ? Em muốn có cuộc hẹn với anh ấy nhưng lần nào anh Đăng cũng từ chối .

Lại thế ! Phát bực lên mà !

– Em có thể thôi nói về Hải Đăng không ?

– Xin lỗi nhưng mà em năn nỉ chị đó ! Giúp em với , có chị giúp được em thôi .

Hải Đăng từ bên ngoài định vào lớp thì thấy Diệu Anh và Minh Trang đang nói chuyện . Liền chau mày khó hiểu , hai người đó làm gì có quen nhau ?

– Em đến đây làm gì , Minh Trang ?

Hải Đăng thái độ vẫn vậy , một mực lạnh lùng hỏi .

– À , em … em đến tìm chị Diệu Anh hỏi chút chuyện thôi .

– Anh nghĩ là em nên về lớp đi , vào tiết rồi .

Minh Trang gật đầu rồi quay sang Diệu Anh thành khẩn nhìn , ý nài nỉ thấy rõ . Diệu Anh thở dài gật đầu , đành làm ” bà mai ” vậy .

Từ ngày cãi nhau Hải Đăng xin cô đổi xuống bàn Quỳnh Giao ngồi , phải nói là Quỳnh Giao sướng điên người luôn ý !

Đang vẽ nguệch ngoạc trên giấy Diệu Anh bỗng sực nhớ ra , Hải Đăng và Quỳnh Giao đang là người yêu mà ! Vậy chẳng phải nếu Diệu Anh giúp Minh Trang thì cô là người phá vỡ hạnh phúc của người ta sao ? Mà người ta đó còn là bạn thân của Diệu Anh nữa .

Hôm sau Diệu Anh hẹn Minh Trang ra khuôn viên trường , nói rõ cho em hiểu .

– Chị không cần lo , em không phải là kẻ cướp bạn trai người khác !

– Nhưng …

Minh Trang kéo tay Diệu Anh nài nỉ , mong sao cô chịu giúp mình . Vừa lúc Hải Đăng đi ngang qua nhìn thấy , Minh Trang giả vờ ngã ra đất trong lúc hai người đang níu tay nhau qua lại . Mặt ngây thơ tội nghiệp .

– Chị … sao chị có thể làm như vậy ?

– Em …

– Em không làm được chuyện ghê gớm như vậy đâu . Chị đừng ép em !

– Em nói …

Hải Đăng bước đến đỡ Minh Trang , tức giận quát :

– Cậu đang làm cái gì thế ? Sao lại đẩy em ấy ?

– Anh Đăng … – Minh Trang giả vờ ngạc nhiên , tròn hai mắt .

– Tôi kh …

Diệu Anh định nói gì đó nhưng lại thôi .

Minh Trang tựa vào người Hải Đăng , được nước lấn tới ngày càng nép sát vào thân cậu , nhỏ giọng nói .

– Anh đừng nóng ! Em không sao .

– Diệu Anh làm gì em ?

– Chị ấy … chị ấy biết em thích anh , muốn em là người thứ ba chen ngang vào chuyện tình của anh và chị Quỳnh Giao …

Sắc mặt Hải Đăng đột nhiên tối sầm , âm u đến đáng sợ .

– A … anh Đăng , anh phải tin em ! Thật sự em không muốn làm như vậy đâu ! Em đang cố ngăn cản chị Diệu Anh thì bị đẩy ngã luôn … – Minh Trang vờ che mặt , sụt sùi kể lể .

Diệu Anh thật sự không ngờ đến , Minh Trang là học sinh cấp 3 sao ? Trình độ đủ để làm diễn viên rồi đấy !!!

– Được rồi , em vào phòng y tế nghỉ chút đi , có vết thương nào thì nhờ cô trực phòng băng lại . Lát anh sẽ đến gặp em .

Minh Trang trước khi ngoan ngoãn quay lưng đi còn khẽ nhếch môi cười Diệu Anh , thể hiện rõ sự đắc ý .

Hải Đăng từng bước đến gần Diệu Anh , nhìn thật kĩ từng biểu hiện của cô . Sắc mặt đó , vẫn chẳng thay đổi , vẫn vô cùng điềm nhiên . Đây là người con gái cậu yêu thương sao ? Đây là người con gái cậu ngày đêm nhớ nhung 11 năm qua sao ?

Bất chợt Hải Đăng bóp chặt cổ tay của Diệu Anh , gằn giọng .

– Bàn tay này à ? Chính bàn tay trắng trẻo này đã đẩy Minh Trang ?

– Bỏ ra ! Tôi đau .

– Đau ? Vậy lúc cậu đẩy em ấy cậu có nghĩ em ấy đau ?

– Tôi không có !

Thật không nghĩ ra đến nước này Diệu Anh còn chối , chính mắt cậu thấy , chính tai cậu nghe !

– Nói đi , Vũ Hoàng Diệu Anh ! Cái gương mặt ngây thơ hiền lành này chứa đựng những âm mưu bỉ ổi gì hả ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.