Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 27



Diệu Anh bây giờ chẳng còn sức đâu mà phân bua cả , nhẹ hất tay Hải Đăng . Mà cậu nghĩ cô chỉ muốn trốn tránh nên càng nắm chặt hơn , dường như muốn bóp nát tay cô vậy . Cổ tay đỏ ửng cả lên mà Diệu Anh vẫn chẳng nói gì , cô không hề giải thích , cũng chẳng hề ngăn cản .

Cậu thua rồi ! Thực sự thua thảm hại ! Dù cố gắng đến đâu , tỏ vẻ mình tàn nhẫn , lạnh lùng đến đâu , vẫn là không nỡ làm người con gái này đau .

Dù biết người con gái này chẳng xem cậu ra gì , toàn gây ra những việc xấu xa , độc ác .

Buông tay Diệu Anh ra , một lần nữa Hải Đăng quay lưng bỏ đi , bỏ cô ở đó , một mình …

Khoảng khắc Hải Đăng quay lưng , ánh mắt khinh khi , xem thường đó , Diệu Anh thấy rõ . Nhưng chẳng hiểu sao , cô lại chẳng muốn làm gì . Diệu Anh sỉ diện , tự trọng cao , trước giờ là vậy , sao lần này cô không biện minh ? Cô không nói rằng bản thân hoàn toàn trong sạch ?

Bản thân cô cũng chẳng biết mình bị gì nữa !

Trong vô thức cả cơ thể nhẹ bỗng , Diệu Anh chẳng nghĩ được gì , chẳng làm được gì ngoại trừ ôm cái bụng đang quặn thắt đau đớn , ngã xuống , ngất lịm đi …

~~~~~

Hải Đăng chán nản vào phòng y tế , lại thấy Minh Trang giở trò ” bánh bèo ” ra , thật là phát ngấy !

Dù Hải Đăng đang bênh cho người bị thiệt là Minh Trang nhưng cái thái độ dựa dẫm đó thật chẳng ra làm sao .

– Anh Đăng , anh sao vậy ?

– Không sao .

Hải Đăng kéo ghế ngồi cạnh giường trả lời lấy lệ .

– Em có đau chỗ nào không ?

– Ổn mà , trầy một tí cô đã giúp em băng lại rồi .

Cô Lam kéo cửa đi vào , cầm theo vỉ thuốc sẵn gặp Hải Đăng liền nhờ vả .

– Ủa Đăng , em cũng ở đây à ?

– Dạ , em thăm Minh Trang .

Hải Đăng đứng dậy chào cô , lễ phép đáp .

– Ừ , em giúp cô đưa cái này cho Diệu Anh nhé .

Hải Đăng ngạc nhiên nhìn vỉ thuốc cô đưa , hỏi liền :

– Thuốc gì vậy cô ?

– Dạ dày đó em , ban nãy Diệu Anh lên phòng tìm cô xin thuốc nhưng không có . Lúc cô về thì thấy tờ giấy note trên bàn , nãy giờ tìm Diệu Anh mà không thấy . Tí nữa em về lớp sẵn đưa thuốc cho Diệu Anh giúp cô .

Hải Đăng nghe xong chẳng trả lời gì , chỉ chạy ra khỏi phòng , hướng thẳng đến khuôn viên , nơi cách đây mấy phút cậu còn mắng cô thậm tệ . Diệu Anh bị bệnh , cô đang đau , vậy mà cậu chẳng biết , còn đối xử với cô tệ bạc như vậy ! Cậu chạy nhanh lắm , cứ sợ rằng mình đến trễ .

Chỉ tiếc rằng , ở nơi đó , đã có người bên cạnh cô . Người đó lo cho cô ghê lắm , sốt sắng gọi tên Diệu Anh .

– Diệu Anh , cậu sao vậy ? Đau chỗ nào ?

– …

– Đừng lo , tôi sẽ đưa cậu lên phòng y tế liền .

Bây giờ cậu là người dư thừa . Diệu Anh đã có người chăm sóc , cậu còn lo lắng làm gì ?

Hải Đăng nhét vỉ thuốc vào túi quần , lẳng lặng về lớp .

~~~~~

Tan học Hải Đăng bảo Quỳnh Giao mang cặp về nhà giúp Diệu Anh , còn cậu sang lớp Minh Trang lấy cặp giúp em ấy .

Nghĩ đến cảnh trong phòng y tế cậu lại chẳng muốn đến .

Ghét cái gương mặt đó , ghét cái giọng nói nhẫn tâm đó , ghét lắm ! Mà sao chân vẫn cứ đi , vẫn tự bước đến trước phòng y tế .

Thôi thì cũng lỡ đến rồi , đẩy cửa bước vào thôi cũng đã thấy người ta rồi . Cậu tự nhủ chỉ cần thấy người ta khỏe thôi , cậu sẽ về ngay .

Vậy mà khi bước vào , người ta vẫn nằm đó , chẳng có động tĩnh gì . Mạnh Hoàng có lẽ đã về trước , chẳng ai trông Diệu Anh cả .

– Cặp của em . Tan học rồi , em về đi .

Minh Trang nhận lấy cặp nhìn sang giường bên , Hải Đăng sẽ ở lại vì chị ta sao ?

– Còn anh ?

– Em về trước , không cần lo cho anh .

Vậy mà người đó mặt dày , không nghe , vẫn ở lại chờ Hải Đăng về . Minh Trang không thể để hai người này có không gian riêng tư được !

Không như Minh Trang suy đoán , Hải Đăng tự nhiên đến lạ . Cậu không kéo ghế ngồi như lúc bên Minh Trang mà trực tiếp ngồi bên mép giường , bản thân cứ nhìn Diệu Anh không rời .

Minh Trang thấy mình bị xem như không khí vậy . Liền suy nghĩ về một số điều không đúng .

Người ta đồn bảo Hải Đăng và Quỳnh Giao là người yêu mà ngoại trừ ngồi chung bàn thì thôi , chẳng còn biểu hiện gì của tình nhân cả ?

Còn đối với Diệu Anh , rõ là đặc biệt hơn ! Mặc dù gần đây quan hệ hai người không tốt , lại thêm Minh Trang vừa dựng vở kịch làm Hải Đăng hiểu lầm Diệu Anh nghiêm trọng . Vậy mà khi Diệu Anh gặp chuyện , thái độ của Hải Đăng thay đổi 360 độ luôn ý , quan tâm lo lắng hết mực . Rõ là không bình thường !

Minh Trang chợt nghĩ đến một người , liền rời khỏi phòng y tế , tìm cách gặp Quỳnh Giao .

~~~~~

Trời đã chạng vạng rồi mà Diệu Anh vẫn chưa dậy , cô ngủ 2-3 tiếng liền rồi . Sao vẫn còn chưa chịu mở mắt ? Hại Hải Đăng đau tim chết mất , cứ hết nắm tay sờ sờ lại run rẩy đưa tay lại gần mũi , ngờ nghệch thở phào khi cảm nhận được hơi thở vẫn còn đó . Trông cứ như một thằng bờm vậy !

Cứ nghĩ đến những việc mình đã làm lòng lại day dứt mãi không nguôi .

Tự hỏi sao lúc đó cậu có thể làm đau cô ? Sao lúc đó cậu bỏ đi ? Sao cậu không nghe cô giải thích ?

Tự trách bản thân cậu đúng là một thằng tồi tệ mà !!!

Diệu Anh cựa quậy mở mắt , mọi thứ ban đầu mờ ảo rồi lại rõ nét hơn . Thứ rõ nét nhất , chẳng phải phong cảnh xung quanh , mà là con người đang ngồi bên cô .

Cậu nhìn cô , ánh mắt sâu thăm thẳm đượm buồn . Giọng nói của cậu , ấm áp quan tâm .

– Dậy rồi à ? Mệt lắm không ?

– …

Diệu Anh nhìn chằm chằm Hải Đăng , tuyệt nhiên chẳng nói lời nào .

Hải Đăng cứ nghĩ cô còn giận , ân hận hối lỗi .

– Xin lỗi ! Là tôi sai , cậu muốn đánh muốn chửi gì cũng được .

– …

– Giận lắm à ? Sao không nói ?

– …

– Nói gì đi , tôi xin lỗi mà !

– …

– Hay cậu mệt quá à ? Ăn gì nhé !

Diệu Anh bây giờ mới gật đầu .

– Tôi dẫn cậu đi ăn . Dậy đi !

Diệu Anh ngồi dậy bình thường , tuy nhiên cơ thể yếu ớt xanh xao lắm . Hôm qua đến giờ cô đã có gì trong bụng đâu .

Hải Đăng xót xa nhìn người ta , lòng cứ cắn rứt .

Diệu Anh ăn rất khỏe , rất nhanh . Tội người ta , chắc đói lắm . Gọi hai tô cháo ra Hải Đăng cũng chẳng ăn , nhường hết cho cô .

Đợi Diệu Anh ăn xong có người mới đẩy ly nước cùng mấy viên thuốc sang cô , bảo :

– Uống đi , dạ dày cậu đau !

Hóa ra là Hải Đăng biết à , sao cậu biết nhỉ ?

Diệu Anh ngoan ngoãn cầm thuốc uống , vẫn chẳng nói gì . Cô sao thế nhỉ ? Cứ im lặng thế làm cậu lo quá !

– Cậu có muốn nói gì với tôi không ?

Hải Đăng bắt đầu gợi chuyện .

Đáp lại là cái lắc đầu từ Diệu Anh .

– Không muốn giải thích gì à ?

Lại lắc đầu .

Thú thật lúc bị Hải Đăng sỉ vả thậm tệ thật sự Diệu Anh rất muốn biện minh , rất muốn hét lên và tát vào cái bản mặt chó chết dám chửi cô . Nhưng bây giờ , Diệu Anh không muốn giải thích gì cả , cậu muốn hiểu sao , cô không quan tâm , tùy cậu cả thôi !

– Tôi xin lỗi ! – Hải Đăng nhìn Diệu Anh , không kiềm được xót xa .

– …

– Tôi lại thất hứa rồi phải không ?

– …

– Đã hứa cậu nói gì tôi cũng tin , vậy mà lúc cậu muốn thanh minh , tôi lại chẳng nghe . Tôi hứa tôi sẽ tin cậu , nhưng tôi đã không làm vậy , tôi tin lời của người khác . Bây giờ cậu nói hết đi , tôi tin , nhất định tin !

Lúc này , Diệu Anh thật sự muốn kể hết cho cậu nghe lắm chứ , chỉ tiếc rằng , trong khoảnh khắc , nói gì cũng thành sai .

– Cậu không cần phải CỐ GẮNG để tin tôi . Ngay từ đầu đã chẳng có niềm tin thì đừng hứa . Lời hứa này xem như tôi nghe !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.