Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 29



” – Hoàn thành thật tốt công việc vào , các người sẽ có nốt số tiền còn lại .

– Cô gái à , tiền ít như vậy có đủ không ?

– Tôi là học sinh ! Các người đừng đòi hỏi quá đáng .

– Được được , tụi tôi đùa thôi ! Tụi tôi sẽ làm tốt công việc lớn lao này .

Cô gái đó , cười nửa miệng quay lưng bỏ đi , trong lòng hi vọng việc này sẽ thành công . ”

~~~~~

Diệu Anh thư thái tản bộ dọc công viên , dạo này cô nhọc thật đấy . Học đội tuyển bù đầu để thi quận , có được một ngày rảnh rỗi như vậy thật hiếm có .

Vô tình lại thấy tụi nhỏ tầm 4 , 5 tuổi chơi cầu trượt , xích đu đủ thứ . Lại nhớ về cái thời tuổi thơ đáng nhớ kia , vui biết mấy .

Bất chợt đầu Diệu Anh lại đau , dạo này chẳng phải đỡ rồi sao ? Bây giờ lại bắt đầu nhói lại là thế nào ?

– Hey !

Hải Đăng tự dưng ở đâu lại nhảy ra , hại Diệu Anh thót tim chết mất .

– Cậu định hù tôi đứng tim chết à ?

Diệu Anh lắc lắc đầu xua đi cơn đau , vờ đùa cợt như không có gì .

Mà không , Hải Đăng tinh lắm ! Nhìn qua là biết Diệu Anh có vấn đề rồi .

– Bị gì ?

– Có bị gì đâu .

Hải Đăng không tin đến gần , sờ trán cô , không sốt , mặt cũng không đỏ . Vậy rốt cuộc là mắc chứng gì mà mặt nhăn như khỉ ăn ớt thế kia ?

– Điêu toa ! Nói xem , bị cái quái gì rồi ?

Hải Đăng nắm tay Diệu Anh hướng thẳng nhà cậu mà kéo đi một mạch . Cái tính bướng đó không đổi mà , hỏi gì cũng không , đau gì cũng chịu , nói ra tí chết ai à ?

Chẳng hiểu vì lí gì mà Hải Đăng lại cứ khẩn trương , về tới nhà cũng kéo Diệu Anh một mạch vào phòng , không kịp để cô xỏ đôi dép vào chân nữa .

Đẩy cả đống thuốc đến trước mặt Diệu Anh , Hải Đăng còn chu đáo rót thêm cốc nước để trên bàn .

– Bị gì thì uống đi , đầy đủ đấy .

Dồi ôi , thuốc gì lắm thế không biết ? Đau đầu , sổ mũi , đau họng , đau bụng … có cả nhé ! Cứ như tiệm thuốc tây ý .

– Tôi không cần thuốc này đâu .

– Thuốc cậu cần không có ở đây à ? Vậy tôi ra ngoài mua .

Hải Đăng cầm áo định đứng dậy đi liền thì Diệu Anh kéo cánh tay lại .

– Tôi không đau gì cả . Chỉ là lâu lâu đầu lại nhói tí thôi .

Tự nhiên Hải Đăng lại đưa tay vuốt nhẹ đầu Diệu Anh , cười mà như không hỏi .

– Đau lắm à ?

– Cũng không hẳn .

Chẳng hiểu sao Diệu Anh không muốn né tránh sự quan tâm gần gũi này , cứ ngồi yên một cục được người ta xoa đầu mãi . Kể ra Hải Đăng cũng sướng lắm , dễ gì được Diệu Anh ngoan ngoãn nghe lời như vậy .

– Diệu Anh này … – Hải Đăng ngồi bệch xuống đất trước mặt Diệu Anh , ra bộ mệt mỏi lắm – Tôi đói bụng quá đi mất !

Đến phát mệt với cái tên dở này , Diệu Anh đi chân trần ra phòng bếp , lục cả cái tủ lạnh tìm cái gì đơn giản nấu đại cho xong . Chẳng như cô nghĩ , Hải Đăng ở một mình mà tủ lạnh đầy đủ thức ăn luôn ý . Rau , thịt , cá gì có cả , nhiều khi Diệu Anh cũng thắc mắc có đúng cậu ta là con trai không nhỉ ?

Hải Đăng vui quá cỡ mà cứ kìm nén , tủm tỉm cười ra phòng khách ngồi chờ . Cứ nhìn chằm chằm Diệu Anh , lại thấy có gì đó không ổn lắm . Nhìn kĩ từ trên xuống dưới mới phát hiện ra dưới chân cô chẳng mang gì cả .

Diệu Anh có thói quen đi dép trong nhà từ nhỏ đến giờ , không có dép cô chẳng chịu được . Bảo sao nãy giờ Diệu Anh cứ bắt chéo hết chân này lên chân kia lại ngồi lên ngồi xuống , đứng yên xào nấu cũng không được .

– Mang vào đi !

Hải Đăng quỳ một chân xuống đất , giúp Diệu Anh xỏ luôn đôi dép vào chân .

– Đoraemon à ? Đáng yêu nhỉ ?

Vậy là sở thích của Diệu Anh vẫn không thay đổi . Xem ra đôi dép này cậu chọn đúng rồi .

– Ừ , nấu nhanh đi . Tôi sắp chết vì đói rồi .

Ngồi một lát lại thấy mùi thương trong bếp tỏa ra , hấp dẫn lắm . Diệu Anh trên người mang tạp dề , đứng bên bếp bảo :

– Xong rồi đấy .

Trên bàn nào là sườn chiên sả ớt , rau xào , cá chiên xốt cà chua , lại thêm canh tần ô cá thác lác nữa . Đây là tay nghề của con nhỏ vụng thối vụng nát trước đây sao ?

– Ai dạy cậu nấu mấy món này thế ?

– Mẹ tôi .

Ngẩng mặt lên thấy cái vẻ mặt kênh kiệu ghê lắm , tự nhiên lại muốn chọc người kia , Hải Đăng cười cợt .

– Nhìn ngon vậy thôi chứ ăn được không đó ?

– Sợ thì đừng ăn !

Diệu Anh chỉ bình thản cởi tạp dề ra , lên thẳng phòng khách . Hải Đăng liền kéo tay cô lại , cười cười .

– Để tôi ngồi ăn một mình à ? Chán thế !

Nghĩ cũng tội , mà Diệu Anh cũng tốt tánh quá mà , đành ở lại nhìn kẻ khác ăn .

Hải Đăng gắp từng món nếm thử , không tệ . Xem ra tương lai cậu không sợ bị bỏ đói rồi , hạnh phúc quá !

– Sau này mỗi ngày cậu đều phải nấu cho tôi ăn đấy !

Buột miệng Hải Đăng nói huỵch toẹt những gì mình nghĩ ra , mặt mũi ngay sau đó đỏ cả lên .

– Tại sao phải thế ?

Đếch hiểu trong cái đầu Diệu Anh chứa cái gì mà ngu thế không biết . Nói vậy còn không hiểu ý tứ gì cả .

– Lớn rồi hiểu ! – Hải Đăng lạnh lùng phán , chẳng thèm liếc mắt nhìn cái vẻ mặt ngơ ngác của người đối diện .

Xì ! Làm như Diệu Anh này ngu lắm chắc !!! Ý cậu ta là muốn cô về ở đợ chứ gì ? Hàng ngày nấu cho ăn , phục vụ sung sướng , dễ lắm chắc ?

~~~~~

Quỳnh Giao lâu rồi không về nhà ngoại , cô chuyển về đây lâu như vậy vẫn chưa một lần về thăm bên ngoại . Nghĩ cũng thật bất hiếu quá !

Đã bao năm rồi mà căn nhà này , khung cảnh này , vẫn chẳng thay đổi . Có chăng cũng chỉ là sự thay đổi của con người . Quỳnh Giao thừa nhận ngay cả bản thân cô giờ cũng thay đổi . Rõ rệt nhất có lẽ là với Diệu Anh , cô đã quá yêu người con trai đó , đến mức đến bạn thân mình Quỳnh Giao cũng làm những việc bỉ ổi nhất . Trách sao được , tất cả cũng vì yêu !

Bà ngoại lâu lắm rồi mới thấy được mặt cháu , đâm ra có chút tức giận , vừa thấy mặt đã quát .

– Còn nhớ đường về đấy à ? Sao không đi khuất mắt bà già này luôn ?

Quỳnh Giao cười giả lả chạy đến nịnh nọt bà .

– Thôi bà , thông cảm cho con với chứ ! Con vừa về đây hơn 2 tháng thôi , bận học quá ạ . Thi xong con mới rảnh rỗi về gặp bà . Xin lỗi mà , con yêu bà lắm , cũng nhớ bà lắm chứ !

Bà thường nói Quỳnh Giao giống mẹ , giống là ở cái miệng đó , cứ dẻo quẹo như đường vậy . Ai giận cho nổi ?

– Thế đã ăn uống gì chưa ?

– Con ăn rồi bà ạ .

– Trong tủ lạnh có trái cây bé Hoa mới mua biếu đấy , đem ra mà ăn .

Quỳnh Giao nghe đến ăn liền chạy vào lấy mấy trái quýt , bóc vỏ cho bà ăn .

– Ngọt không bà ?

– Ừ , ngọt lắm .

Chốc chốc bà lại gợi chuyện hỏi .

– Học hành thế nào ?

– Vẫn tốt ạ .

– Lớn như vậy rồi , thế mày đã yêu thằng nào chưa ?

– Bà hỏi kì quá !!!

Đụng tới mấy chuyện này mặt Quỳnh Giao cứ tự động đỏ ửng lên , ngại ngại ngùng ngùng .

– Ngại cái gì ? Đứa nào mà chả yêu , sớm hay muộn thôi . Thế mày yêu chưa ?

– Thì … cũng có ạ .

– Đấy , bà biết ngay mà . Yêu quá nên còn nhớ bà già này mà về thăm đâu .

– Ấy bà đừng nghĩ vậy tội cháu chứ ! Là do học nhiều quá bận mà , chớ phải yêu đương mà cháu không nhớ đến bà đâu .

– Thế thằng đó là người thế nào ?

– Cao ráo , đẹp trai lại học giỏi nữa . Tuyệt vời lắm ! Bà mà gặp là mê liền cho xem .

– Hoàn hảo vậy mà đến lượt mày à ? Khéo xem nó đã yêu con nào chưa đấy chứ ?

Bỗng chốc tâm trạng Quỳnh Giao tụt dốc hẳn , cô biết Hải Đăng có yêu kẻ khác mà , kẻ đó cũng chẳng phải ai xa lạ lắm , nhất là đối với Quỳnh Giao mà nói .

– Mày còn nhớ thằng Lúa với con Quế dưới quê không ?

– Nhớ , mà sao ạ ?

– Thằng Lúa nó mê con Lan bạn thân con Quế mày ạ . Con Quế biết đâm ra nó ghét con Lan dữ lắm , ngược lại vẫn cứ say thằng Lúa như điếu đổ . Mà khổ , con Lan biết gì đâu , tự nhiên lại bị con Quế cạch mặt , hai đứa thân lắm mà giờ như người không quen , tình bạn đổ vỡ cũng vì một thằng con trai .

Quỳnh Giao nghe bà kể lại nghĩ đến mình , tự nhiên lại cảm thấy giống . Nhưng mà cũng đành chịu thôi , người yêu quan trọng hơn bạn thân mà nhỉ ? Ai cũng cảm thấy thế mà đúng không ?

– Bà à , cháu hỏi nhé . Giữa tình bạn và tình yêu cái gì quan trọng hơn ạ ?

– Tùy tình bạn và tình yêu của mỗi người như thế nào , có ai giống nhau đâu .

– Thế ví dụ chuyện thằng Lúa con Quế đi bà .

– Bà thấy tình bạn của con Quế với Lan quan trọng hơn hết , tụi nó thân nhau từ nhỏ đến lớn . Lại vì yêu một đứa con trai mà chia rẽ …

Bà nói vậy thế là bà nghĩ khác Quỳnh Giao à ? Bà đúng hay cô đúng ?

Mà mấy chuyện này phức tạp lắm , chắc chẳng ai đúng ai sai gì đâu nhỉ ? Mỗi người có suy nghĩ , quan niệm riêng mà .

~~~~~

Đang ăn ngon lành ở ngoài cửa lại có tiếng chuông . Diệu Anh định đứng dậy mở cửa giúp nhưng Hải Đăng bảo để mình mở nên thôi .

Vừa mở cửa ra đập vào mắt là cái gương mặt quen không tả nổi . Tuần nào cũng nói chuyện bằng webcam với nhau mà sao không quen được .

– Vũ Đăng !

Kẻ trước mặt bổ nhào đến Hải Đăng , khiến cậu té bịch xuống đất luôn , cái mông yêu quý lại một phen ê ẩm đau đớn .

– Haizzz … về sao không báo ?

– Người ta muốn cho cậu bất ngờ mà .

Trong mắt Diệu Anh người lạ đó là một tên con trai , gương mặt baby phết ra . Cái hành động chẳng thể ngờ được là tên đó hôn chụt lên má Hải Đăng . What the hell ? Hai tên con trai hôn nhau á ? Vậy mà cái tên Hải Đăng đó vẫn chẳng có phản ứng gì , cứ tưởng phải nhảy dựng lên rồi chứ !

Tên con trai đó bây giờ mới để ý đến Diệu Anh , nhíu mày quay sang hỏi Hải Đăng .

– Cậu từ bao giờ lại quan tâm đến con gái thế ?

– Sao ?

– Để con gái ở nhà mình , còn thoải mái thế à ?

– Bình thường thôi .

– Không lẽ cậu đã quên con bé đó rồi ?

– Không quên !

– Thế sao … – Không để cậu bạn nói hết , Hải Đăng đã ngắt lời mất .

– Đừng nghĩ vớ vẩn . Con bé cậu nói là nhỏ đó đấy , Vũ Hoàng Diệu Anh !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.