Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 3



Diệu Anh thất thểu đi trên đường . Sau khi thảo luận , dù không muốn nhưng cô phải tham gia cuộc thi ” Tài năng trẻ ” … cùng với Hải Đăng . Sao từ ngày gặp cậu ta , cô đều gặp chuyện xui vậy nhỉ ? Không lẽ …

– Này ! – Từ đằng sau ai đó vỗ tay lên vai Diệu Anh , cắt đứt mạch suy nghĩ .

Diệu Anh bực bội quay lại :

– Này cái gì hả ? Tôi có tên đàng hoàng đấy !

– A , thế hả ? – Vậy mà tên trước mặt cứ nhe nhởn trêu ngươi , nhăn răng ra mà cười .

Diệu Anh giận run người , thật muốn đấm cho Hải Đăng sái quai hàm mà !!!

– Anh !

Hở !? Sao cậu ta cứ gọi cô là Anh vậy nhỉ ? Gọi Diệu Anh có gì không được ?

– Sao ?

– Đằng nào chúng ta cũng ” được ” cả lớp tin tưởng chọn đi thi ” Tài năng trẻ ” . Không thể làm mọi người thất vọng !!!

Diệu Anh nhìn thái độ của cậu gật gù đồng ý .

– Phải phải !

– Vậy chúng ta sẽ tập luyện nhé !

– Hả ? Tập luyện ? – Cô đơ người , mắt mở to ngạc nhiên hỏi lại .

– Không tập sao thi ?

– Cũng là phong trào mà . Cứ đến đó thi rồi về thôi !

– Thế không được , mất mặt 11 Anh A lắm !

Sau một hồi suy nghĩ , cũng đúng , cô hỏi :

– Nhưng tập cái gì ?

– Hm , chưa biết !

Diệu Anh suýt sặc với câu trả lời chẳng đâu vào đâu của kẻ trước mặt .

– Vậy mà cứ ra vẻ … !

– Thôi được , để tôi suy nghĩ . Sáng mai cậu đến nhà tôi rồi quyết định .

– Nhà cậu ? Là ở xó xỉnh nào vậy ?

Đột nhiên Hải Đăng đưa tay kí đầu Diệu Anh , mặt đen như đít nồi .

– Úi !!! Cậu điên hả ? Sao đánh tôi chứ ?

– Cậu nhắc lại xem ? Dám nói nhà tôi ở xó xỉnh hả ?

Diệu Anh vừa xoa đầu vừa làu bàu :

– Bỏ qua . Nói xem , địa chỉ nhà cậu ?

Hải Đăng nắm lấy bàn tay của Diệu Anh rồi dùng bút không biết lấy ở đâu ra viết viết gì lên đó .

– Xong , cậu không được xóa , nhớ chưa !?

Diệu Anh đưa tay lên nhìn dòng địa chỉ , đáp :

– Tôi tự biết mà , cần gì cậu nhắc .

– Biết thế thì tốt ! – Hải Đăng cười nhẹ ôn nhu xoa đầu cô .

– Tôi không phải con nít đâu ! – Diệu Anh dẩu môi liếc mắt nhìn cậu .

– Vậy à ?

– Tất nhiên vậy rồi !

– Vậy là ai mỗi lần ngủ gục lại chảy cả nước dãi vậy ?

– Làm … làm gì có !!!

Diệu Anh há hốc miệng ngạc nhiên , cô có ngủ như thế bao giờ . Nếu thật như vậy … ôi ! Thật mất hình tượng !

– Ngủ thì làm sao cậu biết . Tôi ngồi cạnh thấy rõ nè , ghê chết được !

– Con trai gì mà chữ xấu như gà bới vậy ! – Chẳng biết nói sao , Diệu Anh đành đổi đề tài .

– Thật ? Trước giờ cậu là người đầu tiên bảo chữ tôi xấu đấy ! – Hải Đăng chẳng tin vào tai mình , mở to mắt ngạc nhiên .

Diệu Anh bĩu môi quay mặt đi : ” Tôi về đây . ”

Thật ra chẳng phải như Diệu Anh nói . Chữ của Hải Đăng rất đẹp , lúc mới nhìn thấy cô đã rất ngạc nhiên . Tuy chữ Diệu Anh cũng không phải xấu nhưng thực lòng cô có chút ganh tị với nét chữ của Hải Đăng . Nhưng lúc nãy chẳng biết nói sao nên cô đành đổi sang bêu xấu chữ của cậu ta vậy .

~~~~~

Sáng hôm sau …

Diệu Anh mơ mơ màng màng trên giường , đột nhiên âm thanh chói tai từ dưới lầu vọng lên làm cô suýt rớt giường .

– DIỆU ANH !!!

Diệu Anh rõ ràng khi nghe tiếng gọi kinh khủng thủng tầng mây đó liền ngay lập tức bật dậy như lò xo . Không phải chứ ? Có phải cô mớ ngủ không ? Cái giọng nói đấy … !?

– VŨ HOÀNG DIỆU ANH !!!

Ô mai chuối !!! Cô không nghe lầm rồi ! Cái giọng con gái lảnh lót gọi đầy đủ họ tên của cô chẳng ai khác là … MAI QUỲNH GIAO !!! Con nhỏ đáng chết bạn thân của cô từ hồi hai đứa còn mẫu giáo .

– Mày còn nhớ tao cơ à ? Tưởng đi luôn rồi chứ ? – Diệu Anh hất mặt sang hướng khác giận dỗi , chẳng thèm nhìn lấy người đứng ở cửa lấy một lần .

Cách đây gần 2 năm , đúng hơn 1 năm 4 tháng 28 ngày , Quỳnh Giao phải chuyển nhà sang thành phố khác vì ba nó chuyển công tác . Lúc chuyển đi thì hứa hẹn đủ điều , rốt cuộc trong suốt khoảng thời gian đó , đến một lời nhắn cũng đếch có ! Đáng chết !

– Ôi , BFF của tao ! Tao nhớ mày quá ! – Quỳnh Giao là biết ý tứ trong lời nói của Diệu Anh , liền xấn tới bên giường , ôm hôn thắm thiết .

– Eo ôi , tởm ! Tránh xa tao ra ! Đi lâu như vậy không có thông tin gì , đùng đùng về đây nịnh nọt mày nghĩ là sẽ có kết quả à ?

Diệu Anh lừ mắt nhìn con nhỏ trước mặt , tránh như tránh tà .

– Tao có gì bẩn đâu mà mày tránh ghê thế ! Từ từ tao mới giải thích .

– Được , để xem mày biện minh ra sao .

Diệu Anh khoanh hai tay trước ngực chờ đợi lời giải thích từ Quỳnh Giao .

– Lúc trước , vì đột nhiên chuyển đi nên gia đình tao khó thích ứng được với môi trường mới . Nói không phải quá chứ , lúc hoàn toàn quen được với nơi đó cũng gần 1 năm chứ không vừa . Tao cũng định ngay lúc đó liên lạc với mày nhưng ba tao nói chỉ còn mấy tháng nữa là hoàn tất công việc , gia đình tao sẽ chuyển về đây lại . Vì muốn tạo bất ngờ cho mày nên tao bặt vô âm tín đó giờ .

Diệu Anh im lặng một lúc rồi sực nhớ ra điều gì đó hét toáng lên :

– Chết !!!

– Gì , ai chết hả mày ? Người nhà mày hả ? Ông bà cô dì chú bác mày hả ? Hay hàng xóm ? Đám tang chưa ? – Quỳnh Giao trợn to mắt hỏi dồn .

– Con rồ ! Mày đang trù ẻo gia đình tao đó hả ?

– Đâu có . Mày nói ai chết mà !? – Quỳnh Giao không hiểu chuyện ngây thơ đáp .

– Mệt mày quá ! Chuyện đó coi như bỏ qua , tao còn có việc gấp phải đi .

Diệu Anh luống cuống vơ vội quần áo rồi chạy tót vào phòng tắm thay .

Quỳnh Giao ngồi trên giường ngơ ngác nhìn theo . Đây là Diệu Anh sao ? Bình thường cô thù dai lắm mà , chuyện gì đã lỡ gây ra con nhỏ đó chắc chắn sẽ khắc cốt ghi tâm . Quỳnh Giao trước lúc đến đây đã nghĩ rất nhiều cách để năn nỉ , ai ngờ , Diệu Anh thay đổi chóng mặt , bỏ qua nhanh đến thế !

Diệu Anh vừa bước ra thì đã cầm vội áo khoác xuống lầu . Quỳnh Giao thấy vậy lập tức chạy theo sau .

– Ê , ê mày , Diệu Anh , đứng lại coi ! Mày đi đâu thế ?

– Bây giờ mày về đi . Tao có việc bận , gặp mày sau vậy !

– Cho tao đi theo với . Bây giờ ở nhà không có ai , chán lắm ! Nha !!! Cho tao đi với nhé !

Diệu Anh là thế . Từ nhỏ đến lớn vẫn không đổi ở điểm này , đối với mấy lời mật ngọt chết ruồi của Quỳnh Giao , cô căn bản là không có khả năng kháng cự .

– Cũng được , đi thôi .

~~~~~

Đây rồi , căn hộ số 133 tầng 13 khu chung cư Modern Building .

Kì thật , Diệu Anh vừa định bấm chuông thì cửa đã tự động mở . Có chức năng cảm ứng sao ???

– Đăng , Hải Đăng cậu có ở đây không ?

Trong khi Diệu Anh đang tìm người thì Quỳnh Giao còn đang ” bận ” nhìn ngắm xung quanh , căn hộ này rất rộng , mà cũng phải , khu chung cư cao cấp như vậy , diện tích như thế cũng không lạ . Về nội thất , chắc hẳn chủ căn hộ này gu thẩm mỹ rất tốt , thiết kế hài hòa , đơn giản mà tinh tế . Không biết đây là nhà ai nhỉ ?

Hửm , hình như có tiếng đàn ? Cả hai người Diệu Anh và Quỳnh Giao chân đều tự động đi đến căn phòng phát ra âm thanh đó .

Diệu Anh cẩn thận mở cửa , hé mắt nhìn vào bên trong .

Ô mai gót ! Là Hải Đăng sao ? Cậu ta đang chơi đàn piano à ? Thật khó để thừa nhận nhưng cậu ta đàn rất hay . Đúng là chuyện lạ có thật !

– Ê ê , cho tao coi với !

Quỳnh Giao ở phía sau không thấy gì , cứ nhón nhón , đẩy đẩy Diệu Anh đằng trước , và rồi cái gì đến cũng đến …

“Rầm ” – Hai đứa con gái lén lén lút lút xem người ta chơi đàn ngã nhào về phía trước , nằm chình ình trước cửa .

Hải Đăng giật nảy mình nhìn hai đứa con gái trước mặt , lập tức đứng dậy chạy đến đỡ Diệu Anh . Cậu biết Diệu Anh đến nên cố tình mở cửa vậy để cô tự vào , trong lúc đó suy nghĩ tiết mục . Ai ngờ cô lại dẫn thêm người khác , còn lén la lén lút rình trộm .

– Anh ! Không sao chứ ? – Nắm lấy hai bàn tay của Diệu Anh , Hải Đăng lo lắng cẩn thận đỡ cô đứng dậy .

– Kh … không sao .

Diệu Anh quay sang thấy Quỳnh Giao còn đang nằm dưới đất , liền đưa tay đỡ nó .

– Làm cái gì mà để ngã vậy hả ? – Hải Đăng bực bội đâm ra có hơi lớn tiếng , hỏi .

– À thì … tôi có làm gì đâu .

Hải Đăng liếc Diệu Anh sắc lẹm rồi nhìn người bên cạnh cô .

– Ai đây ?

– Bạn tôi .

– Sao lại kéo cả bạn cậu đến đây ?

– Nó chán quá , nên tôi lôi nó sang đây cho vui .

– Đây là chỗ chơi của cậu à ?

– Tôi không có ý đó . Chỉ là … à , cậu ấy làm giám khảo cũng được mà . Có thể cho ý kiến về phần tiết mục của chúng ta .

Hải Đăng cứ nhìn chằm chằm Diệu Anh , không nói gì nữa .

– Ch … chào cậu , tôi là Quỳnh Giao , bạn thân của Diệu Anh . – Quỳnh Giao nãy giờ cứ ngơ ngơ sau khi bị Diệu Anh huých vai mới ấp úng giới thiệu .

– Ừ , tôi là Hải Đăng .

Ôi trời , người đâu mà đẹp thế , manly này , đa tài này , giọng nói lại ấm áp nữa , nghe thích thật ! Quỳnh Giao ôm tim nhìn Hải Đăng mãi không thôi , mặt cũng đỏ cả lên .

Nhận thấy ánh nhìn chằm chằm từ cô bạn mới quen chưa được 1 phút kia , Hải Đăng có ngượng ngập .

– Anh !

Diệu Anh nhìn dáo dác căn phòng , có lẽ đây là phòng tập nhảy thì phải .

– Ừ , sao hả ?

– Chúng ta … chuẩn bị tiết mục nhảy nhé !

– Nh … Nhảy sao ? – Diệu Anh há hốc mồm nhìn Hải Đăng , thật là nhảy sao ?

– Ừ .

Diệu Anh xua tay lia lịa phản bác , hát hò gì thì được , chứ nhảy cô chịu cái này !

– Tôi … tôi không biết nhảy đâu .

– Không sao , tôi sẽ dạy cậu .

– Nhưng … sao không phải hát hay gì đó , lại là nhảy ?

– Cậu nghĩ xem , số lớp đăng kí tham gia nhảy sẽ nhiều không ?

– Không .

– Thì đấy , nếu chúng ta tham gia , tiết mục lạ là ấn tượng đầu tiên , cộng thêm nhảy giỏi , không chừng sẽ có giải .

Diệu Anh nghe giải thích cùng với ánh mắt khích lệ từ phía Hải Đăng nên bớt được lo lắng phần nào .

– Được , nhưng cậu phải giúp tôi .

– Chuyện nhỏ !

Diệu Anh ghé tai nói nhỏ với Quỳnh Giao : ” Mày lại ghế đó ngồi đi , đừng có nhìn người ta như vậy . Quê chết mất ! ”

Quỳnh Giao lúc này mới ý thức được việc mất mặt vừa rồi , răm rắp nghe theo đến dãy ghế sát góc phòng ngoan ngoãn ngồi .

– Cậu xem , nhảy bài gì ? – Hải Đăng bật laptop lên hỏi Diệu Anh .

– Nếu là nhảy … Good Boy nhé !

– Của GD và Taeyang sao ?

– Phải phải !

– Cậu cũng có idol à ?

– Có chứ .

– Được , tập bài đó vậy .

Sau khi xem đi xem lại vid dance dăm ba lần , hai người họ cũng bắt đầu tập luyện dưới sự chỉ dẫn tận tình của Hải Đăng .

Kết quả mất cả buổi sáng lẫn buổi chiều chỉ tập được 1/3 . Đến bây giờ trời đã chập choạng tối .

Diệu Anh cũng không lạ gì về chuyện này , bởi cô không có khiếu trong mấy cái nhảy nhót này . Nhưng thôi , coi như vì lớp vậy .

Hải Đăng một lời cằn nhằn cũng không , chỉ cười rồi bảo hôm sau tập tiếp là được . Ôi , lúc này thật sự Diệu Anh rất cảm kích Hải Đăng nha !!!

Rời khỏi nhà Hải Đăng , Diệu Anh và Quỳnh Giao tản bộ chậm rãi về . Diệu Anh mải mê nhớ lại những động tác nên không nói gì . Mãi một lúc sau , Quỳnh Giao mới hỏi :

– Diệu Anh , mày có tin vào tình yêu sét đánh không ?

– Diệu Anh !?

– Diệu Anh !?

Mãi đến lần gọi thứ 3 Diệu Anh mới giật mình quay ra trả lời :

– Ừ , mày nói gì ?

– Mày thật … tao hỏi mày có tin vào tình yêu sét đánh hay không ?

– Cái đó … không phải tin hay không tin . Còn tùy vào mỗi người .

– Hình như tao bị trúng tiếng sét ái tình rồi mày ơi ! – Quỳnh Giao vừa ôm mặt vừa tưởng tượng về ai đó .

Diệu Anh vừa nghe liền quay sang sốt sắng hỏi :

– H … Hả ? Cái gì ? Mày á ? Là ai ? Là thằng nào hả ?

– Thằng gì mà thằng ! Người ta có tên đàng hoàng đấy !

– Được rồi , nói xem . Ai ?

– Là … Hải Đăng .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.