Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 30



Hải Đăng chống tay đứng dậy , giới thiệu với Diệu Anh đang ngồi trên ghế trố mắt nhìn hai người nãy giờ .

– Anh !

Đến bây giờ đầu óc Diệu Anh vẫn cứ ở đâu đâu , chẳng nghe cậu gọi gì cả .

Hải Đăng vỗ trán rủa thầm sự xuất hiện bất ngờ cùng với cả hành động kì quặc vừa rồi của bạn mình . Đến bên vỗ nhẹ vào má Diệu Anh .

– Đây là Sarah , bạn tôi ở nước ngoài mới về . – Hải Đăng định nói thêm vế sau ” cũng là bạn của cậu ” nhưng lại thôi .

Sarah ? Đây là tên con gái mà ?

– Cậu ta là con trai mà ?

– Sarah mà là tên con trai à ? Đầu óc cậu có bị vấn đề không đấy ?

Tên ” con trai ” lạ mặt đứng dậy phủi phủi áo quần , khó chịu nói .

– Nhưng mà … chẳng phải ?

Vậy là Hải Đăng hiểu Diệu Anh hiểu lắm gì rồi , cậu đưa ngón trỏ chỉ chỉ vào trán cô .

– Nghe rõ nhé . Sarah là tomboy nên phong cách vậy thôi , cậu ấy là con gái chính cống đấy !

– À , ra vậy . Hai người là người yêu à ?

Hải Đăng suýt nữa té ngửa với câu nói ngây thơ của Diệu Anh . Cô đang nghĩ gì trong đầu vậy ?

– Ai bảo cậu thế ?

Sarah đến ngồi bên cạnh Diệu Anh hỏi , cô gái này đúng là có gì đó quen quen .

– Hai người vừa hôn nhau còn gì ?

– Lạc hậu cũng vừa Diệu Anh ạ , bạn bè thân thiết hôn nhau bình thường thôi . – Hải Đăng dọn thức ăn trên bàn đi , buồn cười giải thích .

Ra thế , hóa ra nãy giờ toàn là Diệu Anh suy diễn à ? Ôi , ngượng thối mặt luôn !!!

Sarah đến chỗ Hải Đăng ngồi xuống bên cạnh , thì thầm to nhỏ .

– Mày nói đây là Vũ Anh á ?

Hải Đăng chỉ gật đầu .

– Bây giờ lạ thế ? Hình như nó không nhận ra tao ?

– Ừ , cũng đâu có nhận ra tao . – Hải Đăng phút chốc buồn bã , thầm thở dài .

Sarah miệng mở to quá cỡ luôn , tưởng tượng có thể nhét được quả trứng gà vào đó đấy chứ .

– Chẳng phải … đã hứa rồi sao ? Không lẽ như vậy mày vẫn bình thường à ?

Hải Đăng biết chứ , lời hứa đó cậu vẫn nhớ như in , người như cậu có bao giờ thất hứa đâu . Nhưng khổ lắm , người đó là Diệu Anh .

Lẽ nào cậu lại nhẫn tâm làm điều đó ?

Xin lỗi chứ việc này cậu không làm được , thật tâm không nỡ . Hải Đăng đây là lần đầu không hoàn thành lời hứa !

– Người ta đã không nhớ mày còn muốn làm gì ? – Hải Đăng chỉ thản nhiên nhún vai trả lời , chẳng có thái độ gì cả .

Sarah im lặng hồi tưởng về ngày ấy …

“Ba người , cùng học chung một trường mẫu giáo , chung một lớp , thân thiết với nhau như hình bóng . Đến một ngày không vui , Sarah phải theo ba mẹ sang Mỹ , Hải Đăng cũng vậy , nhưng là vào Đà Nẵng .

– Vũ Anh , mày ở lại đừng quên tụi tao nhé !

Mặc dù Sarah tính cách đã rất mạnh mẽ ngay từ khi còn nhỏ nhưng đụng chuyện lại mít ướt .

– Tao biết mà ! Nhớ lắm , sao quên hai người được ?

Sarah biết Hải Đăng thích Diệu Anh lắm , thích lắm lắm cơ ! Ngày đó Hải Đăng buồn lắm , nhưng vẫn chỉ bình thường .

– Nói cho mà biết , Diệu Anh cậu mà quên tôi thì coi chừng đấy ! Hải Đăng này sẽ không bỏ qua đâu .

– Vậy chúng ta cùng thề đi ! – Sarah bất chợt nảy ra suy nghĩ , trong phim người ta hay thề thốt mỗi lúc chia ly lắm . Như vậy sẽ không ai thất hứa cả , cũng không ai quên nhau .

Ba đứa ngồi suy nghĩ một lúc thật lâu , nát óc mới ra .

– Biết rồi . Nếu người nào quên sẽ bị Hải Đăng bỏ rơi , mãi mãi !

Diệu Anh nghe vậy liền bất bình .

– Thế còn nếu Hải Đăng quên thì sao ? Cậu ấy sao tự bỏ rơi bản thân được ?

– Cậu khờ quá ! Nếu vậy chúng ta sẽ bỏ rơi Hải Đăng . Mà có nghĩ cậu cũng đừng nghĩ tới chuyện đó , Hải Đăng , nhất định sẽ không quên chúng ta !!!

Chơi chung ba đứa mà Hải Đăng quan trọng lắm , như anh cả vậy . Lúc nào cũng bên cạnh hai đứa con gái , tụi nó ỷ thói , nên rất sợ bị cậu cho ra rìa .

– Được rồi , quyết định vậy đi !

Hải Đăng gật đầu tán thành . Cậu sẽ không quên Sarah , Diệu Anh lại khác , có muốn cũng sẽ không bao giờ quên được cô . ”

Lời hứa đó , là của ba đứa con nít loi choi mới 7, 8 tuổi . Vậy mà cho đến bây giờ , tất cả bọn họ đều nhớ mà thực hiện . Duy chỉ có Diệu Anh , cô quên , quên sạch sẽ những gì tươi đẹp nhất ngày ấy .

– Vũ Anh ! – Sarah gọi , mong Diệu Anh sẽ cảm thấy một chút gì đó quen thuộc .

Nhưng không , Sarah hoàn toàn thất vọng . Diệu Anh chỉ thắc mắc hỏi cô .

– Cậu gọi tôi hả Sarah ?

Lúc nhỏ Sarah không bao giờ gọi Hải Đăng và Diệu Anh theo đúng tên . Cô không thích giống người khác , cô muốn mình khác biệt . Để khi nghe tên gọi Sarah đặt , Hải Đăng và Diệu Anh liền biết ngay người đó là Sarah .

Tên của Hải Đăng là Trịnh Vũ Hải Đăng .

Còn của Diệu Anh là Vũ Hoàng Diệu Anh .

Chẳng phải đều có chữ ” Vũ “sao ? Sarah quyết định sẽ chỉ gọi hai người họ là Vũ Đăng và Vũ Anh .

– Ừ , tôi gọi cậu là Vũ Anh nhé , được không ?

Sarah gật đầu , bắt đầu tươi cười nói chuyện .

– Ừ , cậu muốn gọi thế cũng được .

Vũ Anh ? Diệu Anh lần đầu nghe người khác gọi mình như vậy , nhưng sao vẫn cảm thấy có gì đó quen thuộc lắm nhỉ ? Như cô đã từng nghe rất nhiều lần rồi thì phải ?

– Lần này về đây bao lâu ?

Hải Đăng ném lon nước ép về phía Sarah , cũng đưa ly nước cam cho Diệu Anh , hỏi .

– Hm … 1 tuần thôi . Không lâu được .

Sarah trả lời mà tiếc nuối vô cùng . Cô cũng muốn được ở đây lâu lắm chứ , mà không được .

– Ừ , ở đâu ?

– Tao muốn ở đây được chứ ?

– Tùy mày , còn phòng trống đấy . Nhưng mà phải dọn dẹp lại một tí .

Đối với Sarah chuyện dọn dẹp không thành vấn đề , cô gật đầu rồi đi vào phòng bắt đầu dọn dẹp tất cả . Diệu Anh định giúp nhưng Hải Đăng bảo không cần , cậu nói cô vào chỉ làm vướng tay vướng chân Sarah thôi , lòng tốt bị gạt bỏ không thương tiếc , Diệu Anh chẳng thèm quan tâm , vừa uống nước vừa liếc mắt nhìn Hải Đăng tóe lửa .

~~~~~

Quỳnh Giao ở nhà ngoại về thì thấy Diệu Anh cũng vừa về đến nhà . Cô ra ngoài từ sớm không biết Diệu Anh hôm nay cũng không ở nhà .

– Mày đi đâu về thế ?

Tính Diệu Anh chẳng thích nói dối với ai . Có thể Quỳnh Giao sẽ không thích cô quá thân thiết với Hải Đăng , nhưng mà cô và Quỳnh Giao là bạn thân nên chắc không sao đâu nhỉ ? Với cả cũng có thân gì lắm đâu ? Ghét nhau như chó với mèo chứ đùa !

– Sang nhà Hải Đăng .

Nghe vậy thôi Quỳnh Giao đã khó chịu rồi , lập tức nhăn mặt .

– Làm gì ?

– Nó mượn tập tao , sang đòi lại .

Thì ra là vậy , Quỳnh Giao thầm thở phào , ” ừ ” một tiếng rồi lên phòng .

Quỳnh Giao nằm yên trên giường , thân thể lười nhác chẳng muốn vận động , trên người vẫn là bộ đồ đi ngoài đường chưa thay . Nhớ về chuyện bà kể , lại nghĩ đến việc mình sắp làm .

Bà nói , bạn quan trọng hơn . Cô lại thấy , người yêu quan trọng hơn .

Quỳnh Giao nên làm thế nào ? Làm ra sao mới là đúng ?

Suy nghĩ của mỗi người khác nhau , có lẽ cô và bà cũng vậy .

Nghĩ một hồi Quỳnh Giao quyết định làm theo suy nghĩ của mình . Từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ cãi lời bà , bà dạy gì bảo chi cũng nghe theo . Duy chỉ có lần này , Quỳnh Giao đành làm trái lời bà dạy , đi theo người mình yêu .

Quỳnh Giao sang phòng nhờ Diệu Anh ra ngoài mua giúp mình một ít đồ , viện lí do cô cả ngày ở ngoài đường , thật sự bây giờ rất mệt . Diệu Anh rảnh rỗi cũng chẳng hỏi gì nhiều , gật đầu thay quần áo ra khỏi nhà .

Quỳnh Giao ở nhà nhấc điện thoại gọi điện , bất giác khóe mắt ươn ướt … ” Xin lỗi , bạn thân . ”

~~~~~

Diệu Anh từ trong siêu thị đi ra , nhanh chóng trở về nhà . Trời cũng khuya rồi nên cô chọn con đường tắt để về nhà nhanh nhất . Nhưng lại không ngờ , con đường này chẳng hề có ánh điện nào , một bóng người qua lại cũng không , vắng vẻ đến đáng sợ .

Diệu Anh cố gắng đi thật nhanh , cô rất sợ không khí xung quanh như thế này . Chợt nghe thấy ở phía sau có tiếng người đi theo , Diệu Anh sợ hãi chẳng dám quay đầu lại , cứ cắm đầu cắm cổ nhắm phía trước mà chạy .

Đột nhiên Diệu Anh tông sầm vào một người nào đó , mũi bị va chạm ê ẩm từng đợt , mùi hôi của người trước mặt xộc vào mũi khiến Diệu Anh chịu không nổi , bao lâu rồi người này chưa tắm vậy ?

Vừa ngẩng mặt lên nhìn đối phương đã hoảng sợ đến mức lùi lại phía sau mấy bước . Gương mặt đó , đáng sợ quá , trên trán , trên má của người đó có mấy vết sẹo dài , gương mặt đen như than nham hiểm đến ghê người .

Diệu Anh hoảng sợ định quay đầu bỏ chạy thì phía sau đã có một người nữa . Người này cũng chẳng kém người kia , ánh mắt toát lên sự thèm thuồng như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy .

Lời vừa nói ra thô tục y như vẻ bề ngoài .

– Em gái , tình một đêm không ?

Thì ra là lũ yêu râu xanh , Diệu Anh chưa từng nghe nói con đường này xuất hiện những thể loại người như thế .

Bàn tay kẻ đằng sau đặt lên cổ Diệu Anh , vuốt ve khiến cô nổi cả da gà mà hất ra .

– Thật là ghê tởm ! Mau tránh xa tôi ra !!!

Một đứa con gái làm sao có thể địch nổi hai tên đàn ông bặm trợn như vậy . Bọn họ đã nhanh chóng bắt lấy hai tay của Diệu Anh .

Một trong hai tên phẩy tay nói .

– Đường vắng vẻ , tao nhường mày trước vậy .

– Được được , hưởng xong tao sẽ đãi mày một chầu .

Nói rồi tên đó kề miệng đến bên tai Diệu Anh .

– Chắc em chưa thử cảm giác sung sướng lên mây lần nào ? Anh đây hôm nay sẽ giúp em .

Diệu Anh nghe xong bủn rủn cả tay chân , mồ hôi túa ra đầy người , mặt mày cũng trắng bệch . Cô đang gặp chuyện gì vậy , có phải chỉ là ác mộng thôi không ?

Diệu Anh càng cố gắng trấn tĩnh bản thân không phải là thật thì môi của tên biến thái đã kề đến cổ cô . Cái cảm giác ớn lạnh truyền đến thần kinh làm Diệu Anh muốn buồn nôn . Cô thật sự , thật sự hi vọng sẽ có người đến giúp mình ngay bây giờ .

” Hải Đăng , làm ơn , hãy đến cứu tôi , xin cậu ! ”

– Ááááááááááá … – Tiếng ré thất thanh nhuốm cả sự thất vọng , tủi hổ cùng với tiếng xé áo vang vọng cả không gian vắng lặng .

Sarah lâu rồi không về nước , nằng nặc muốn Hải Đăng dẫn đi đâu đó chơi . Hai người đi hết nơi này đến nơi khác , ăn đủ thứ món , bụng no đến căng tròn .

Đi ngang qua con đường tối tăm gần nhà Diệu Anh , Hải Đăng vô tình thấy bóng dáng quen thuộc , đối với người đó , cậu chẳng thể nào nhầm lẫn được . Đến gần một tí là tiếng khóc đau đớn đến xé cả ruột gan , đó chẳng thể là ai khác , chính là … Diệu Anh .

Hải Đăng chạy như bay đến gần đó , Sarah thấy lạ nhưng cũng chạy theo . Lúc gần đến chỗ của Diệu Anh lại bị tên mặt mày bặm trợn ngáng đường .

– Tránh ra !

Hải Đăng mặt lạnh như tiền , nhanh chóng tránh sang một bên , lại bị tên chó chết đó ngáng đường .

Tên trước mặt vì mải để ý đến Hải Đăng mà không chú ý đến người bên cạnh , ngay lập tức bị ăn một đấm của Sarah ngay má .

– Cứu Diệu Anh đi , việc đó quan trọng hơn .

Hải Đăng khẩn trương chẳng trả lời gì chạy đến chỗ Diệu Anh . Cảnh tượng trước mắt ngàn lần Hải Đăng không thể tưởng tượng ra . Áo của Diệu Anh đã bị xé toạt ra vương vãi trên mặt đất , chỉ còn mỗi chiếc áo nhỏ bên trong là còn ở trên người .

Hải Đăng lửa giận bốc đến tận đỉnh đầu , xốc áo tên chó chết dám làm mấy trò ghê tởm với Diệu Anh lên . Đấm liền mấy phát vào mặt , mặt mày chảy máu ngã phịch xuống đất .

Chẳng cần quan tâm đến tên đó làm gì , Hải Đăng cởi áo ngoài khoác lên người Diệu Anh . Diệu Anh nhìn thấy Hải Đăng như trút được gánh nặng nãy giờ , bao nhiêu tủi nhục , xấu hổ đã có người giúp cô trút bỏ cả rồi . Diệu Anh tức tưởi ôm chặt lấy Hải Đăng , thỏa sức mà khóc , từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ gặp phải chuyện đáng xấu hổ như vậy .

– Đăng , cậu đến rồi ! – Diệu Anh chẳng còn chút hơi sức , thở phào an tâm .

Tên ban nãy bị Hải Đăng đánh đến xâm xoàng mặt mày loạng choạng đứng dậy , chẳng làm gì được ngoài việc đánh lén .

Sarah vừa xử xong tên còn lại quay qua đã thấy Hải Đăng đang trong tình thế nguy hiểm thế nào , nhưng chỗ cô đứng lại cách xa chỗ của Hải Đăng quá , không kịp làm gì chỉ hét lên .

– Vũ Đăng , coi chừng !

Hải Đăng quá chú tâm đến Diệu Anh nên chẳng biết gì , nhưng Diệu Anh thì thấy hết . Cô xoay người Hải Đăng lại phía sau mình còn bản thân lãnh trọn cú đấm của đối phương . Phần bị trúng cú đấm là má trái , vì lực tung ra quá mạnh khiến Diệu Anh đau đớn đến nỗi ngất đi .

Hải Đăng trong giây phút cảm thấy cả thế giới như sụp đổ , rốt cuộc cậu đang gây nên cái gì thế này ? Chẳng những không bảo vệ được cho Diệu Anh còn khiến cô bảo vệ ngược lại cậu , đau đến nỗi ngất xỉu sao ? Cậu là thứ tệ hại gì vậy ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.