Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 31



Diệu Anh mơ màng tỉnh dậy , đầu vẫn ong ong chẳng thể định hình được là mình đang ở đâu , má trái lại truyền đến cảm giác nhức nhối , ê ẩm vô cùng .

Đây là đâu vậy ? Sao Diệu Anh lại ở đây ?

– Tỉnh rồi à ?

Hải Đăng từ bên ngoài bưng tô cháo khói còn nghi ngút vào , giọng ăn năn ghê gớm lắm .

– Ừ . Ở đâu vậy ?

– Không nhớ à ? Nhà tôi .

Diệu Anh định chống tay ngồi dậy , mà chẳng đủ sức . Sao vậy nhỉ , sao tự nhiên cô lại yếu như cọng bún thế này ?

Hải Đăng đỡ Diệu Anh ngồi dậy , tự nhiên lại thấy tội . Sức khỏe đã tốt gì đâu , lại thêm như thế này nữa , không kiệt sức mới lạ đấy chứ .

– Ăn cháo nhé !?

– Không , tôi ghét cháo lắm . Với cả có bị bệnh gì đâu ?

– Sức khỏe cậu như bây giờ ăn gì tốt hơn cháo chứ ?

Diệu Anh cứng đầu cứng cổ không chịu ăn , cứ muỗng cháo nào tới miệng liền ngậm cứng miệng lại có ăn được muỗng nào đâu ?

Hải Đăng đến phát mệt với cái tính cứng đầu đó . Đành giả vờ tiếc công tiếc của .

– Haizzz , tiếc thật mà ! Khổ cho cái thằng con trai phải lăn vào trong bếp cả tiếng đồng hồ mới được tô cháo thịt bằm ngon như vậy . Thế mà có người lại không chịu ăn , phụ lòng tôi quá !

– …

– Bây giờ không ai ăn đành đổ bỏ à ?

Vừa nói Hải Đăng vừa nhìn Diệu Anh , tiếc lên tiếc xuống .

– Thôi được rồi để tôi ăn !

Diệu Anh bất đắc dĩ gật đầu , nhìn ngon như vậy đổ cũng tiếc .

Từng muỗng từng muỗng cháo được đưa đến miệng Diệu Anh đều ăn ngon lành . Chỉ tiếc rằng mỗi lần nói chuyện đều phải nhăn mặt , má trái cô đau lắm . Hải Đăng bảo cô đừng nói nhiều , mà Diệu Anh ức , cô phải kể , kể hết cho cậu nghe . Chẳng hiểu sao mấy chuyện nhục nhã đó cô thề không bao giờ kể cho ai mà trước mặt con người này , Diệu Anh lại muốn xả hết những uất ức đó ra ?

Hải Đăng cho Diệu Anh uống thuốc xong thì ra ngoài , nhìn bộ dạng cô như vậy chắc cần phải nghỉ ngơi dài dài .

– Sao rồi , có biết là ai không ?

– Là một cô gái , tiết lộ vậy thôi chứ không nói gì thêm nữa .

Sarah ngồi trên ghế chán chường trả lời , phát mệt với mấy bọn chẳng ra gì đó mà . Hải Đăng chau mày suy nghĩ , cậu đã đoán quả nhiên đúng . Chỉ có điều , cô gái đó , rốt cuộc là ai ???

~~~~~

Quỳnh Giao tức giận nhắm thẳng căn nhà hoang mà bước vào . Lại thấy hai tên ăn hại nằm vật ra sàn nhà , tên ôm bụng , tên kia lại ôm mặt . Thật não nề !

– Các người làm ăn kiểu gì vậy ? Có tí chuyện làm cũng không xong !!!

Một trong hai tên ôm bụng đứng dậy , nhăn mặt .

– Sao em bảo với tụi tôi là nó chỉ có một mình ?

– Còn ai ở đó nữa à ?

Quỳnh Giao ngạc nhiên , chẳng lẽ Diệu Anh lại có người giúp đỡ sao ?

– Ừ , hai thằng con trai .

Hai tên con trai ? Rốt cuộc là ai vậy nhỉ ? Thật không nghĩ được tại sao Diệu Anh lại may mắn đến thế !

– Có làm hại gì đến Diệu Anh không ?

– Không có . Tiền của chúng tôi đâu ?

– Các người làm không xong chuyện mà còn đòi tiền từ tôi à ?

Quỳnh Giao hất mạnh cái bàn tay thối tha đặt trên vai mình , phủi phủi vai như vừa chạm phải thứ gì đó bẩn lắm .

Tên kia ghét cái thái độ đó lắm , nhưng khổ , là đang cần tiền từ Quỳnh Giao . Nếu không thì có thể bóp cổ con nhỏ láo toét đó ngay tại đây rồi .

– Được rồi , tôi chỉ bảo các người cảnh cáo . Nếu tôi đến gặp Diệu Anh mà cậu ấy có mệnh hệ gì thì một xu các người cũng không có .

Quỳnh Giao kênh kiệu quay lưng đi . Xem ra lần này thất bại hơn một nửa rồi , Diệu Anh , rốt cuộc mày tại sao lại may mắn đến thế ?

~~~~~

Diệu Anh cả ngày cứ nằm trong phòng , cả người đâm ra lười nhác . Mai là đầu tuần đồng nghĩa với việc đi học rồi , cứ như vậy cô làm sao đến trường ?

Quỳnh Giao gọi cho Diệu Anh mãi mà không được , nhắn tin cũng không trả lời . Đến lần gọi thứ mười mấy mới có người nhấc máy .

– Diệu Anh hả ? Mày đi đâu sao hôm qua không về nhà ? Tao gọi không nghe máy , nhắn tin cũng không trả lời . Mày đang ở đâu thế ?

– Bình tĩnh đi . Diệu Anh đang ở nhà tôi .

Đầu dây bên kia là Hải Đăng đáp lại với giọng mệt mỏi , khàn đặc . Chắc là cậu bị cảm mất rồi . Cứ mỗi lần cả đêm không ngủ Hải Đăng lại lăn ra cảm ngay , khổ thế chứ lị !

– Tại sao … ?

– Đêm qua Diệu Anh gặp tí chuyện , tôi giúp . Vì lúc đó cũng khá trễ rồi nên tôi đưa Anh về nhà tôi luôn .

Nói như vậy chẳng lẽ người cứu Diệu Anh là Hải Đăng ? Không thể nào , cứ cho là Diệu Anh may mắn được người khác giúp đỡ đi , cớ sao người đó lại chính là Hải Đăng chứ ???

– Vậy tớ đến đón Diệu Anh nhé ?

– Thăm thì được , đón về thì không !

– Tại sao ?

– Diệu Anh còn yếu lắm , để cậu ấy ở đây nghỉ ngơi vài ngày đến khi khỏe rồi về .

Quỳnh Giao chẳng nói gì nữa , vội tắt máy , chỉ sợ nếu tiếp tục nghe thêm những lời quan tâm tàn nhẫn đó , cô sẽ không nhịn được mà làm những điều xấu xa hơn với Diệu Anh mất .

Diệu Anh ở trong phòng uể oải ngồi dậy , nếu cô cứ tiếp tục như vậy chắc sẽ thành heo mất . Thật là chán chường khi cứ đến giờ Hải Đăng lại đem thức ăn vào cho cô rồi lại đi ra , cứ để Diệu Anh một mình trong này . Chán chết đi được !

Đây không phải là lần đầu Diệu Anh ở trong phòng của Hải Đăng , nhưng vẫn có cảm giác mới mẻ . Hình như mỗi lần cô đến đây Hải Đăng đều ít nhiều thay đổi cách bài trí căn phòng thì phải .

Nhìn quanh quất căn phòng lại thấy mấy tờ giấy Origami trên bàn , bên cạnh là ba bốn ngôi sao đủ màu .

Hải Đăng tập xếp sao ? Làm gì vậy nhỉ ?

Đúng lúc đang rảnh với cả Diệu Anh tốt bụng quá mà , liền kéo ghế lấy giấy xếp sao giúp tên kia .

Hải Đăng định vào phòng gọi Diệu Anh ra ăn tối lại thấy cô đang ngồi trên bàn học của mình . Chết , Diệu Anh phát hiện ra mấy ngôi sao đó rồi ?

– Diệu Anh , cậu đang làm gì vậy ?

– À , tôi thấy hình như cậu đang tập xếp sao nên muốn giúp cậu thôi .

Diệu Anh giơ ngôi sao còn đang xếp dở ra , cười tươi trả lời . Xem ra cô đã khỏe hơn nhiều rồi , tâm trạng cũng tốt hẳn lên .

– Được rồi , để đấy đi . Ra ngoài ăn tối .

– Đến bữa lại rồi à ? Nhanh thế !

Diệu Anh thật sự ngán ăn lắm rồi nhé ! Cảm thấy thời gian sao trôi nhanh quá , thoắt một cái lại phải ăn , một tí là ăn , không khéo cô thành heo mất .

– Hải Đăng này …

Diệu Anh ngồi trên bàn ăn mà chẳng thèm ngó mắt đến mấy món ăn ở đó , chỉ chống cằm nhìn Hải Đăng đang ăn .

– Gì hả ? – Hải Đăng tròn mắt ngẩng mặt nhìn Diệu Anh , cô không ăn còn nghĩ gì mà suy tư đến vậy ?

– Tôi béo lên rồi à ?

Con dở này , tự dưng lại hỏi cái chuyện chẳng liên quan gì cả . Còn thêm cái vẻ mặt nghiêm trọng đó nữa chứ , làm tưởng chuyện gì lớn lắm !

– Không béo .

– Có mà ! Tôi thấy người tôi nặng nề như con heo vậy . Khổ cái thân !!!

– Tôi bảo không béo mà cậu cứ lì ! Có béo lên thì vẫn xinh … Bây giờ thì ăn đi .

Hải Đăng đẩy chén cơm về phía Diệu Anh , gắt nhẹ . Mặc dù trước đó Diệu Anh buồn bực bao nhiêu , khi nghe người ta khen , vẫn không kìm được lòng mà sung sướng .

Ăn xong Diệu Anh lại nằm ườn ra ghế sofa xem tivi , cứ thế mãi chắc nhà này thành của cô luôn mất . Được một lúc lại thấy có tiếng chuông cửa , chắc là Sarah về nhỉ ?

Diệu Anh xỏ đôi dép Đoraemon vào chạy ra mở cửa , cứ tưởng Sarah ai dè Quỳnh Giao .

Nhìn thấy người mở cửa là Diệu Anh chứ không phải ai khác Quỳnh Giao vẫn tươi cười , dù trong tâm đã rất tức .

– Cho tao vào nhà được không ?

– Cứ tự nhiên .

” Cứ tự nhiên ” ? Nghe Diệu Anh nói cứ như đây là nhà cô vậy .

Hải Đăng từ trong bếp đi ra chỉ gật đầu chào Quỳnh Giao rồi kéo Diệu Anh lại ghế sofa ngồi , tự nhiên xoa thuốc cho cô .

Ôi dồi ôi ! Phải nói là đau ơi là đau luôn ý ! Mà cái tên đó có biết cái quái gì đâu , cứ thuận tay là xoa thuốc lên chứ chẳng biết cô đau đến chảy cả nước mắt luôn đây này …

Hải Đăng hỏi chuyện Quỳnh Giao một tí quay sang lại thấy mắt Diệu Anh ươn ướt , phát hoảng .

– Sao tự dưng lại khóc thế này ?

– Cậu muốn tôi đỡ đau hay cố tình làm tôi đau thêm đấy hả ?

Nhất thời chẳng hiểu ý tứ trong câu nói của Diệu Anh , Hải Đăng thắc mắc .

– Thuốc không có tác dụng à ? Chẳng lẽ hàng fake ???

– Fake cái đầu cậu ! Có biết xoa thuốc cho người ta không ? Thôi thì để tôi tự làm , vô dụng !

Diệu Anh giật luôn tuýp thuốc từ tay Hải Đăng , xoay lưng về phía cậu , tự mình xoa thuốc .

– Cậu ăn tối chưa ? Vào ăn luôn , thức ăn cũng còn nóng .

Hải Đăng thở dài quay sang Quỳnh Giao nói chuyện .

– Tớ ăn rồi , cám ơn ý tốt của cậu .

Diệu Anh hớn hở quay sang phía Quỳnh Giao .

– Đi thôi , tao với mày về nhà .

– À không , tạm thời mày ở đây cho khỏe hẳn đi . Tao cũng về ngoại thăm bà .

Quỳnh Giao xua tay cười trừ , mắt lại thỉnh thoảng liếc nhìn Hải Đăng .

– Tớ có việc phải về trước đây , tạm biệt Hải Đăng nhé .

– Ừ , mai gặp .

– Tao về nhé ! – Quỳnh Giao vẫy tay tạm biệt Diệu Anh rồi mở cửa đi về .

Biết là Diệu Anh thất vọng đấy , nhưng đành chịu vậy , Hải Đăng khoác vai cười cợt .

– Ra ngoài không ? Tôi đưa cậu đi dạo .

– Cậu nghĩ tôi còn mặt mũi ra ngoài à ?

– Chẳng nhẽ cứ ru rú trong nhà mãi ? Thay đồ đi , tôi đưa cậu ra ngoài .

Thích ra khỏi nhà lắm , mà Diệu Anh cứ ngại ý . Hải Đăng lại cứ hối thúc , thôi đành chịu tí xấu hổ mà được vui vẻ vậy .

Hải Đăng dẫn đi đủ nơi , Diệu Anh muốn ăn gì cũng đều có cả . Sướng như tiên ý !

– Thích không ?

– Thích lắm !

Diệu Anh gật đầu lia lịa , cười tươi . Hải Đăng được thể véo má , nói nhỏ .

– Sau này mỗi lần cậu buồn bực , cứ nói với tôi . Bất cứ đâu tôi cũng sẽ đưa cậu đi !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.