Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 32



Sarah lần này chỉ về nước chơi một , hai tuần chứ chẳng lâu la gì . Thành ra thường ngày căn hộ của Hải Đăng chỉ có Diệu Anh và Sarah ở đó . Hải Đăng học đội tuyển Toán từ sáng đến tận 6,7 giờ chiều mới về đến nhà .

Cũng may Diệu Anh còn có Sarah bầu bạn , không cô cũng chết vì chán quá . Tính Sarah rất hòa đồng , hoạt bát , nói chuyện với cậu ấy rất vui , Diệu Anh rất thích . Lắm lúc Diệu Anh từng nghĩ nếu cô là con trai sẽ yêu Sarah liền .

– Này Vũ Anh …

– Hở ?

Diệu Anh còn ” bận ” xem chương trình thế giới động vật , trả lời lấy lệ vậy thôi chứ nghe gì đâu . Mấy con vật trong tivi nó ngộ thật đấy , càng xem càng thích .

– Tôi hỏi cậu cái này nhé , phải trả lời thật đấy !

– Ừ .

Khổ nỗi hai con mắt nó còn tiếc nuối nhìn mấy con trong ti vi lắm , có liếc sang người bên cạnh tí nào đâu . Ai đó tức nghẹn , cầm điều khiển tắt ngay không thương tiếc .

Tự dưng đang xem con hổ nó đuổi con hươu hay dã man lại bị cắt ngang , ti vi tối thui à ? Không lẽ hỏng rồi à ?

Quay sang lại thấy Sarah cầm điều khiển trên tay , vẻ mặt như muốn nhảy tới ăn sống Diệu Anh ngay vậy .

– Rồi , hỏi gì hỏi đi . Nóng thế !

Diệu Anh cảm thấy tình hình không mấy khả quan , bèn cười trừ dỗ bạn .

– Hải Đăng đối với mày là gì vậy ?

– Bạn tốt .

Chẳng cần suy nghĩ nhiều , Diệu Anh trả lời ngay .

– Thật lòng ?

– Thật !

Diệu Anh thấy Sarah nghe xong câu trả lời cứ ngồi thần người ra , chắc là suy nghĩ gì đó nên Diệu Anh cũng không để tâm lắm . Chỉ giật điều khiển tiếp tục xem ti vi .

~~~~~

Sau vài ngày ăn không ngồi rồi thì Diệu Anh cũng đã khỏe hơn hẳn , má trái cũng đã hết sưng hoàn toàn . Thích không tả được luôn ý !

Diệu Anh lúc đi chẳng mang gì cả , đành mang cái xác không về nhà . Chẳng hiểu sao tủ đồ của Sarah lạ lắm , cậu ấy là tomboy mà . Ấy vậy trong tủ vẫn có cả đống quần áo nữ tính lắm nhé , thế đấy mà có thấy Sarah mặc bao giờ đâu ?

Vừa mở cửa vào nhà đã thấy một sự ngạc nhiên to bự đang ngồi trên ghế rồi ý ! Ngạc nhiên lắm luôn !

– Ba mẹ về bao giờ thế ?

Cái sự ngạc nhiên đấy chính là ba mẹ của Diệu Anh đã về nước và đang hiện diện ở ngay trong nhà cô không báo trước .

– Mấy ngày vừa rồi còn ở đâu ?

Chẳng thèm trả lời câu hỏi của Diệu Anh , mẹ cô đã nghiêm nghị hỏi .

Thôi xong , đời Diệu Anh đến đây là kết thúc rồi nhé ! Cô biết rõ ba mẹ mình rất ghét mấy kiểu con gái ở nhà người ta qua đêm , hơn nữa người ta ở đây là con trai nhé , là Trịnh Vũ Hải Đăng đấy !

– Con … con …

Đúng cái lúc Diệu Anh chẳng biết giải thích ra làm sao thì chuông điện thoại lại reng .

– Con xin phép .

Vừa nghe máy đã hứng một tràng từ đầu dây bên kia .

– Diệu Anh , cậu đang ở đâu ? Sao tôi về nhà không thấy ? Cậu đi đâu mà không báo cho tôi một tiếng ? Làm tôi lo muốn chết biết không hả ? …

– Haizzz , tôi về nhà thôi . Cậu không cần lo quá lên vậy đâu !

– Hửm ? Khỏe đến mức tự đi về nhà được rồi à ?

– Ừ , thôi nhé ! Tôi có việc bận rồi , mai gặp ở trường .

Nói xong chẳng chờ bên kia ừ hử gì Diệu Anh đã ngắt máy ngay lập tức .

Vừa định trốn lên phòng đã bị mẹ bắt ngay lại .

– Con ngồi vào ghế đi , ba mẹ nói chuyện .

Thôi luôn , xác định cơm mẹ nấu rồi !

– Có việc gì vậy mẹ ?

– Con đã gặp lại thằng bé đó rồi à ? – Ba cô nói , nãy giờ mới nghe được một câu từ miệng ba Diệu Anh đấy .

Không biết Diệu Anh có nhìn lầm hay không , nhưng hình như trong mắt mẹ cô có sự buồn bã nào đó đang hiện diện thì phải .

– Ý ba là Trịnh Vũ Hải Đăng , con đã gặp lại thằng bé đó đúng không ?

Lạ nhỉ ? Sao ba biết Hải Đăng ???

– Vâng , đó là bạn cùng lớp của con . Sao ba mẹ biết ?

Ba mẹ Diệu Anh im một hồi mới trả lời .

– À , Quỳnh Giao kể . Con ở nhà thằng bé đó mấy ngày nay à ?

– V … vâng .

Sao giọng của ba không có vẻ gì là nổi giận thế nhỉ ? Nếu là bình thường đã mắng chửi Diệu Anh một trận nên thân rồi .

– Thôi được , chắc con mệt rồi . Lên phòng nghỉ đi .

Diệu Anh ôm cả đống thắc mắc lên lầu , chuyện gì đang xảy ra vậy nhỉ ? Cô cứ có cảm giác có chuyện gì đó không ổn lắm .

Mặc kệ đi , Diệu Anh nằm vật ra giường . Ôi , nhớ quá ! Mới mấy ngày không về nhà mà cảm giác như mấy năm dài đằng đẵng vừa trôi qua ý !

Tiếc nuối rời giường định thay quần áo ở nhà cho thoải mái lại thấy điện thoại báo tin nhắn tới .

” Mấy ngày cậu nghỉ tôi đã chép đủ bài cho cậu cả rồi . Cần thì bây giờ qua nhà tôi lấy , không thì sáng mai tôi đem qua . ” – Là từ Hải Đăng . Trước giờ Diệu Anh chưa thấy thằng con trai nào chu đáo như cậu ta đấy , việc gì qua tay cậu ta đều được sắp xếp ổn thỏa từ trước .

Diệu Anh đọc xong tin nhắn cũng nhanh tay trả lời : ” Mai đem sang cho tôi . ”

Ném điện thoại lên giường , Diệu Anh tìm quần áo , thuận tay mò túi áo xem có để quên gì không . Lại cảm giác thấy vật gì nhỏ nhỏ , tò mò lấy ra xem thì là một ngôi sao . Hình như đây là một trong những ngôi sao của Hải Đăng thì phải ? Sao lại ở trong túi áo của Diệu Anh nhỉ ???

Chẳng hiểu linh tính mách bảo sao Diệu Anh lại mở ngôi sao đó ra . Bên trong có mấy dòng chữ được viết cẩn thận .

” Chắc là cậu khỏe hẳn rồi nhỉ ? Ngày mai nếu có thể hãy đi học , tôi rất muốn thấy cậu ở lớp đấy , Diệu Anh ! – Your light . ”

Your light ? Lại là từ này ? ” Ánh sáng của tôi ” ? Nó có ý nghĩa gì nhỉ ? Nhớ không lầm đây không phải lần đầu Hải Đăng kí tên bằng cụm từ này khi nhắn nhủ gì đó cho Diệu Anh .

Mà thôi kệ đi , chắc tên dở hơi đó rảnh rỗi quá không viết tên thật bày đặt vẽ vời thôi . Bây giờ phải ngủ thôi , sáng mai còn phải đi học nữa .

~~~~~

Sáng sớm ra mẹ Diệu Anh định lên phòng đánh thức con gái dậy . Chẳng nghĩ Diệu Anh đã dậy từ sớm , lúc bà mở cửa vào Diệu Anh đã buộc tóc xong xuôi cả .

– Con dậy sớm thế à ?

Nghe mẹ nói Diệu Anh có chút ngạc nhiên , thường ngày cô vẫn dậy thế mà nhỉ ?

– Bình thường vẫn thế mẹ ạ , con dậy giấc này quen rồi .

– Ừ , vậy xuống ăn sáng đi con .

– Vâng .

Diệu Anh cầm cặp đi theo mẹ , cặp của cô bây giờ nhẹ lắm luôn , có mấy cuốn sách thôi chứ có cuốn vở nào đâu . Nhắc mới nhớ , tên Hải Đăng đó đến chưa nhỉ ?

Y như rằng vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện liền , còn đang ở trong phòng khách nói chuyện với ba Diệu Anh nữa chứ .

– Con dậy rồi à ? – Vũ Minh Nhật , ba của Diệu Anh vừa thấy cô đã hỏi .

– Vâng , ba và Hải Đăng đang nói chuyện gì thế ?

– À , cũng chẳng có gì lớn lắm đâu .

Buổi sáng thật sự mà nói thì Diệu Anh rất lười ăn , tuy mẹ đã nấu sẵn đầy món ngon nhưng cô vẫn lấy miếng sandwich lạc có sẵn trong tủ lạnh ra ăn . Cảm thấy nếu tiếp tục ở đây lâu thế nào cũng bị đấng phụ mẫu hàn huyên tâm sự cả ngày chưa hết . Diệu Anh liền kéo Hải Đăng đi mất .

– Tụi con đi học đây , tạm biệt ba mẹ .

Hàng ngày Diệu Anh vẫn đi con đường này đến trường , nhanh lắm mà . Sao hôm nay tự dưng đi chậm thế ?

Suốt cả dọc đường cả hai chẳng hề nói chuyện . Thỉnh thoảng liếc sang thì tên Hải Đăng đó hình như đang nghe nhạc , có để ý gì đến Diệu Anh đâu .

Tự dưng thấy cứ thấy bực bực , khó chịu trong người sao ý ? Diệu Anh bước nhanh hơn , quyết định đi trước luôn . Mà ai đó bên cạnh nào có cho phép , nhanh chóng bắt lấy cánh tay Diệu Anh , bỏ tai nghe ra , lãnh đạm mà hỏi .

– Đi đâu ?

Hơ , tên này hôm nay bị dở à ? Còn dùng cái ngữ khí đó để nói chuyện với Diệu Anh nữa chứ !

– Tất nhiên là đến trường rồi , còn hỏi à ?

Bất chợt Hải Đăng kéo mạnh tay Diệu Anh ra phía sau , hành động quá nhanh khiến Diệu Anh chẳng kịp phản ứng gì cả , mặt đập ngay vào ngực của Hải Đăng rõ là đau luôn !

Diệu Anh hai tay đập mạnh mấy cái liền vào lưng Hải Đăng mà xem ra cậu ta chẳng hề hấn gì , vẫn thản nhiên ôm cô như chẳng có gì xảy ra .

Hình như đã là thói quen rồi thì phải , Hải Đăng cứ thuận tay là xoa đầu Diệu Anh , cứ như dỗ dành đứa trẻ lên ba .

– G … gì vậy ?

Diệu Anh lắp ba lắp bắp hỏi , khoảng cách gần như vậy , cô thật sự cảm nhận được hơi thở đối phương có đôi chút nặng nề .

Cổ họng Hải Đăng nghẹn lại , trầm giọng .

– Lúc nhỏ cậu từng bị tai nạn à ?

Hửm ? Chuyện này chỉ có người trong nhà và Quỳnh Giao biết thôi mà , sao đến Hải Đăng cũng biết ?

– Ừ . Sao cậu biết ?

– Việc làm sao tôi biết có quan trọng lắm không ?

– Có chứ , đó là bí mật của tôi mà !

– Ba cậu kể tôi nghe .

Trời đất ! Ba cô thật tình mà , chẳng phải đó là bí mật sao ? Tự dưng lại kể cho người ngoài nghe .

Bỗng dưng Hải Đăng im lặng lạ thường , cậu chỉ thở dài rồi gục đầu xuống vai Diệu Anh , chẳng nói gì nữa .

Ra là thế !

Vì cô gặp tai nạn , vì cô bị mất trí nhớ , chứ không phải cô quên mất cậu !

Ra là thế !

Không phải cô không giữ lời hứa mà căn bản chẳng thể giữ được lời hứa đó !

– Được rồi , đi học mau thôi . Kẻo lại trễ giờ mất .

Phải nói là tâm tình Hải Đăng cứ thay đổi 360 độ ý , làm Diệu Anh chẳng biết đâu mà lần . Cậu nói xong lại cười , thật lòng mà nói thì Hải Đăng rất đẹp trai , không đẹp theo kiểu baby thường thấy , mà rất nam tính . Nụ cười của Hải Đăng , tỏa sáng như nắng , chẳng biết có bao nhiêu người đã đổ trước chàng trai này rồi ?

Chỉ là nụ cười đó thôi , mà mặt Diệu Anh tự dưng nóng cả lên .

Chỉ là nụ cười đó thôi , mà bỗng dưng tim sao đập nhanh quá ?

Chỉ nụ cười đó thôi , mà đầu óc phút chốc đã lên mây , trở nên mê muội thế này ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.