Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 33



Được vài ngày thảnh thơi ở nhà vậy thôi chứ sau khi quay lại trường Diệu Anh phải bù đầu vào đống sách vở , cộng thêm tập đề đội tuyển Anh phải làm để chuẩn bị qua Tết là thi học sinh giỏi cấp quận .

– Não nề thật !

Diệu Anh nằm luôn ra bàn , tay cầm tờ đề nhíu mày suy nghĩ . Lần này cô nhất định phải đem giải Nhất về , để không phụ lòng ba mẹ , thầy cô và cả bản thân nữa .

– Làm được tới đâu rồi ?

Hải Đăng là thành viên mới của đội tuyển Toán , vì vào sau nên có chút thiệt thòi . Vì vậy phải cố gắng gấp nhiều lần so với những bạn đã ở trong đội tuyển từ năm lớp 10 . Ôn bài với cả làm đề thi các năm trước cũng đủ chiếm hết thời gian của Hải Đăng rồi , dạo này cậu thừa nhận cũng có chút vô tâm với Diệu Anh .

– 1/3 tập đề này .

– Trong 2 ngày ?

Siêu phết ! Nhìn sơ qua cũng biết tập đề đó cũng khoảng hai ba trăm trang , hai ngày mà làm được 1/3 có nhanh quá không ?

– Ừ , thức đến gần sáng mới ngủ mà .

– Ôm giải khuyến khích về mà cũng cố gắng dữ vậy à ?

Hải Đăng vì muốn thay đổi không khí nên châm chọc Diệu Anh vậy thôi , chẳng ngờ lại bị cô liếc đến cháy mắt , xong lại lạnh lùng đáp .

– Tôi muốn giải Nhất .

Xem ra Diệu Anh rất quyết tâm ôn tập , cậu cũng không thể thua kém được ! Phải cố gắng được giải cao .

– Cậu xem , thức khuya như vậy mắt bây giờ đã chẳng khác gì gấu trúc rồi .

Hải Đăng cười cợt làm trò , trả vờ đưa hai ngón tay lên hai mắt mình , vuốt vuốt lo sợ .

– Thật vậy sao ?

Diệu Anh há hốc , nhan sắc cô đã xuống cấp đến mức độ đó rồi à ?

– Uống gì không ?

– Thèm sữa . – Diệu Anh vừa đáp vừa cười .

Hải Đăng bảo Diệu Anh đợi cậu xuống căn tin mua sữa , mà Diệu Anh lại nghĩ , dù gì trước đó cô và Hải Đăng cũng từng là kẻ thù . Ngộ nhỡ cậu ta bỏ thuốc vào hộp sữa thì toi ! Thôi thì đi theo một tí cũng chẳng mất mát gì .

Ngôi trường này thật là chật hẹp quá mà , đi đâu cũng chạm phải người mình không muốn gặp . Điển hình chính là con nhỏ trước mặt đang bu bám cánh tay của Hải Đăng không rời .

– Chị Diệu Anh , lâu quá rồi không gặp nhỉ ?

Ôi ! Nghe giọng nói ẻo lả đó thật là phát buồn nôn mà . Diệu Anh nghĩ cả đời không gặp Minh Trang mới là tốt đấy .

– Cũng không lâu gì mấy .

Diệu Anh lại quay sang Hải Đăng .

– Đăng , chẳng phải cậu muốn mua sữa cho tôi sao ? Định không mua à ?

Hải Đăng thấy rõ sự khó chịu trong câu nói của Diệu Anh , chỉ khẽ chau mày , rút cánh tay của mình ra khỏi hai bàn tay bám riết không rời của Minh Trang , hỏi .

– Em muốn uống gì không ?

– Gì cũng được ạ .

Phải nói là Hải Đăng chúa ghét kiểu nói chuyện này , ” gì cũng được ” , ” sao cũng được ” , nói huỵch toẹt ra có phải khỏe hơn không .

– Em nói thẳng ra đi . Anh chẳng phải thánh mà biết em thích gì !

– À … vậy em uống dâu ép .

Hải Đăng gật đầu rồi đi mua thức uống . Cả hai người con gái ngồi chung một bàn vẫn không hé miệng nói nửa lời . Diệu Anh tay chống cằm ánh mắt lơ đễnh nhìn về hướng khác , dù vậy vẫn cảm nhận được cái nhìn tóe lửa từ Minh Trang ở phía đối diện .

– Của cậu , Diệu Anh !

Đưa hộp sữa về phía Diệu Anh Hải Đăng còn khuyến mãi thêm một cái cười mỉm . Chẳng thể hiểu nổi dạo này Hải Đăng cứ tốt bất thường với cô ? Không biết là có định nhờ vả gì không nữa .

– Nước của em , Minh Trang .

Cứ nghĩ khi đưa nước cho Minh Trang cậu cũng sẽ mỉm cười như vậy , thế mà , đến một cái nhếch môi trên khóe miệng kia cũng chẳng có .

Điều bất ngờ hơn là thay vì kéo ghế ngồi bên cạnh Minh Trang Hải Đăng lại kéo ghế ngồi ngay bên Diệu Anh , thản nhiên bật nắp lon nước giải khát mà uống .

– Em dạo này học hành thế nào ?

Cảm thấy không khí có vẻ yên ắng , ngột ngạt . Hải Đăng gợi chuyện .

– Cũng bình thường thôi anh .

– Anh và … chị Diệu Anh cũng thế chứ ạ ? – Minh Trang hỏi tiếp .

– Vẫn ổn . Chỉ là dạo này hơi mệt vì kì thi học sinh giỏi sắp tới thôi .

Minh Trang liếc mắt sang Diệu Anh , lúc này cô đã uống xong hộp sữa , hai tay khoanh lại trước ngực , lưng tựa ra ghế vẻ không quan tâm lắm , dành không gian cho hai người nào đó nói chuyện .

– Còn chị Diệu Anh thế nào ?

Không trả lời . Diệu Anh một chút để tâm cũng không có .

Hải Đăng nhìn sang cũng chịu , đành trả lời giúp .

– Diệu Anh cũng giống anh thôi .

Minh Trang gật đầu , thầm nghĩ Diệu Anh như vậy là quá khinh thường cô rồi ! Nhất định , có ngày chị ta sẽ phải hối hận .

Trống đánh hết giờ giải lao , Diệu Anh cũng rời ghế đi về lớp , một lời chào cũng không có . Hải Đăng đi bên cạnh bất bình lên tiếng .

– Sao thái độ của cậu lại như vậy ?

– Tôi thế nào ?

Diệu Anh hơi liếc sang nhìn Hải Đăng một tí rồi lại thôi , trả lời .

– Đến nói chuyện với Minh Trang cũng khó khăn lắm sao ? Em ấy đã quan tâm hỏi chuyện cậu còn gì .

– Đối với những người tôi không thích , thì ngay cả trò chuyện cũng khiến tôi phát ghét .

~~~~~

Quỳnh Giao ngờ vực nhìn người trước mặt , sao con bé này lại đến tìm cô ? Là có việc gì nhờ vả ?

– Chị Quỳnh Giao , em là Minh Trang . Chắc chị có nghe anh Đăng nhắc đến em .

Anh Đăng ? Gọi thân thiết quá nhỉ ?

– Chị không nghe Hải Đăng nói , nhưng lại nghe Diệu Anh kể .

– À , vâng .

– Còn nữa , em không biết Hải Đăng rất ghét ai gọi mình bằng tên trống không à ? Chỉ được gọi cậu ấy là Hải Đăng thôi .

Trước đây Quỳnh Giao đã từng bị Hải Đăng nhắc nhở , đương nhiên nhớ rõ . Nhưng đối với Minh Trang điều này thật sự lạ lẫm , cô chưa từng nghe Hải Đăng nói về cách xưng hô bao giờ .

– Nhưng mà , chẳng phải chị Diệu Anh cũng gọi tên thôi sao ?

Nhắc đến Diệu Anh lại khiến Quỳnh Giao vạn lần ghen tức , vì lẽ gì Diệu Anh luôn là ngoại lệ của Hải Đăng ?

– Bỏ đi . Tóm lại là em tìm chị có việc gì ?

Minh Trang nghe hỏi mới sực nhớ ra lý do cô đến tìm Quỳnh Giao .

– Chị à , em biết chị là bạn thân của Diệu Anh . Vậy rốt cuộc Diệu Anh có tình cảm với anh Hải Đăng không vậy ?

Vấn đề này , ngay cả Quỳnh Giao cũng đau đầu nhức óc hằng đêm nghĩ suy .

Diệu Anh đến tận cùng đối với Hải Đăng là loại tình cảm gì ?

Quỳnh Giao cũng chẳng hề biết .

– Chị không biết .

Minh Trang ngạc nhiên .

– Sao cơ ? Chị đùa à ?

Quỳnh Giao lắc đầu . Gì chứ chuyện này cô chịu !

Xem ra Minh Trang đã quá đề cao Quỳnh Giao rồi , chị ta cũng chẳng giúp ích được gì .

~~~~~

– Anh Đăng , đi mà ! Đi với em đi !!!

Minh Trang lại tiếp tục giở cái chiêu cũ mèm ” mè nheo ” đó ra , cứ bám riết lấy tay Hải Đăng khiến cậu chẳng tập trung học được gì cả .

Diệu Anh ngồi bên cạnh đã phát mệt huống hồ Hải Đăng là người hứng chịu .

Quỳnh Giao ngồi phía dưới cũng thấy thật ngứa mắt !

– Dạo này anh bận lắm !

– Anh Đăng , chỉ một ngày thôi !

– …

– Anh Đăng !

– …

– Em năn nỉ đó , chẳng phải anh bảo rất quý em sao ? Đi chơi với em cũng khó khăn vậy sao ?

– Không phải vậy nhưng anh thật không đi được .

– Anh Đăng ! Sao anh lại khó tính vậy chứ ???

Cứ ” Anh Đăng , anh Đăng ” thật là phát bực mà ! Đời cậu cực ghét ai gọi tên mình , gần gũi nhất cũng phải là ” Hải Đăng ” . Ngay từ buổi đầu tiếp xúc cậu đã định nói Minh Trang bỏ cách xưng hô đó rồi . Khổ cái ai kia lại đang ở ngay đó ! Nên Hải Đăng mới quyết tâm phải thật thân mật để Diệu Anh tức chơi !

Nào ngờ …

Diệu Anh chẳng thèm để tâm !

Nào ngờ …

Nạn nhân bị chọc tức lại chính là Hải Đăng !

Hải Đăng chốc chốc lại liếc sang Diệu Anh , biết rõ cô cũng chẳng thể học vô chữ nào giống cậu thôi . Vậy mà vẫn giả vờ chăm chú học bài .

Giả sử cậu đồng ý đi thì sao nhỉ ? Diệu Anh sẽ có thái độ như thế nào ?

– Được rồi , em về lớp đi . Để anh suy nghĩ lại .

Đối với Minh Trang câu ” suy nghĩ lại ” có nghĩa là hơn 80% sẽ đồng ý . Cô mừng huýnh .

– Được được . Em về lớp , anh nhất định phải trả lời nhanh cho em đấy !

Từ nãy đến giờ Minh Trang mới chịu buông cánh tay Hải Đăng ra , tay cậu cũng đã mỏi lắm rồi .

– Em về lớp nhé , chị Diệu Anh .

Vẫn là thái độ đó , Diệu Anh chẳng thèm đoái hoài đến một tí .

Ngồi được một lát không chịu được Hải Đăng lại quay sang hỏi ý kiến .

– Cậu thấy sao , Anh ?

Hở ? Tự nhiên lại không đầu không đuôi mà hỏi Diệu Anh ” thấy sao ” ? Tên này bị dở à ?

– Sao giờ này chưa có đâu , tối cơ .

Ngược lại với thái độ nôn nóng của Hải Đăng . Diệu Anh lại thản nhiên đáp .

Gì thế không biết ? Diệu Anh hôm nay khùng à ? Cậu hỏi một đằng , lại trả lời một nẻo .

– Tôi hỏi là cậu thấy sao nếu tôi đồng ý đi chơi với Minh Trang .

– À , thì ra là chuyện đó . – Diệu Anh bây giờ mới hiểu , gật gù .

Cuối cùng cái con người ngu như con bò đội nón ấy cũng đã hiểu vấn đề .

– Ý kiến cậu như thế nào ?

– Thích thì đi thôi , làm gì phải hỏi ý kiến thế !

Hải Đăng lại giả vờ tiếc nuối .

– Nhưng tôi phải ôn bài , làm sao đi được bây giờ ?

– Ôn bài thì ôn bài , nghỉ một buổi xả stress có chết ai .

Gật gù tán thành , Hải Đăng quyết định .

– Cũng đúng , vậy thì tôi đi .

Diệu Anh gật đầu , lại tiếp tục học bài .

Phía đối diện lại thấy cô im im , nóng ruột nóng gan . Đáng ra phải ngăn cản chứ nhỉ ? Sao lại khuyên cậu đi thế kia ?

Chốc chốc lại quay sang , bảo .

– Tôi đi đấy !

Diệu Anh khó hiểu nhưng cũng gật đầu . Chẳng phải cô cũng nghe Hải Đăng nói sẽ đi rồi sao ?

Hải Đăng thấy Diệu Anh gật đầu rồi , lại như không thấy . Tầm vài phút sau lại quay sang , bảo tiếp .

– Chủ nhật tuần nay tôi đi đấy .

Quái ! Tai Diệu Anh đâu có điếc ? Sao cứ nhắc lại mãi thế không biết ?

Diệu Anh kiên nhẫn gật đầu .

Vẫn là không hài lòng , ít phút Hải Đăng gấp hết sách vở lại , nằm luôn xuống bàn , lay nhẹ người Diệu Anh .

– Này … tôi sẽ đi đấy ! Sẽ đi , sẽ đi đấy !

Lần này Hải Đăng cố tình nhấn mạnh từng từ , nhằm xem phía đối diện phản ứng ra sao . Ai ngờ người ta nổi đóa luôn !

– TÔI NÓI CẬU NGHE NHÉ ! CẬU CÓ ĐI ĐÂU , ĐI VỚI AI TÔI CŨNG MẶC XÁC CẬU !!! LÀM GÌ MÀ CỨ NHẮC LẠI MÃI THẾ HẢ ? TÔI CÓ PHẢI ĐIẾC ĐÂU MÀ KHÔNG NGHE CẬU NÓI ! ĐỪNG CÓ LÀM PHIỀN TÔI HỌC BÀI NỮA NGHE CHƯA ? CÒN LẦN NỮA TÔI TÁT CHO VỠ MỒM ĐẤY NHÉ !

Hải Đăng im bặt luôn , bất ngờ quá !

Chẳng biết tên Hải Đăng này hôm nay ăn trúng cái bả gì mà nói mãi không dứt !

Diệu Anh cáu kỉnh ôm sách ôm vở lên bàn Phúc ” cận ” ngồi luôn nhé !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.