Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 5



Cả buổi học hôm đó , Quỳnh Giao cứ như người mất hồn , chẳng thể tập trung nổi vào bài giảng của giáo viên . Quỳnh Giao không phải là một học sinh xuất sắc như Diệu Anh , nhưng học lực của nó cũng tốt , không đến nỗi nào .

Bây giờ thì nhìn xem , tiết này là tiết tự học . Thế quái nào Diệu Anh và Hải Đăng lại ngồi gần sát nhau cứ như là tình nhân ấy ! Chỉ là một bài toán , tự giải cũng được mà . Đồng ý là … bài toán đó cũng khá là khó , nhưng mà … chứng kiến cảnh đó , Quỳnh Giao chịu sao nổi đây ?

Phải rồi , là bài toán khó ! Xin lỗi mày nhé , Diệu Anh , nhưng tao phải làm thế !

Diệu Anh đang chăm chú nghe phương hướng chứng minh của Hải Đăng thì phía sau có cái gì nhột nhột cứ chọt chọt vào lưng cô .

Diệu Anh ra hiệu cho Hải Đăng dừng một lát rồi quay lại phía sau , khó hiểu nhìn Quỳnh Giao :

– Mày làm sao thế ?

– Tao … tao không biết làm bài này . – Quỳnh Giao chìa sách ra trước mặt Diệu Anh , mắt long lanh cún con , ý là nhờ chỉ bài đây mà !

Diệu Anh khẽ liếc mắt nhìn vào sách , là bài cô và Hải Đăng đang giải đây mà . Cô quên mất , trong tất cả các môn học , Quỳnh Giao dở nhất môn toán . Ngày trước lúc nào cũng là Diệu Anh làm bài giúp nó .

– Hải Đăng biết làm bài này , tao nhờ Hải Đăng giúp mày nhé !

Quỳnh Giao mắt sáng lên , gật đầu lia lịa .

Diệu Anh thấy thế cũng chỉ thầm lắc đầu , quay lên khẽ huých vai Hải Đăng :

– Này , cậu giúp Quỳnh Giao giải bài này nhé ?

Hải Đăng nãy giờ không phải là không nghe thấy gì . Ngồi ngay sau lưng như vậy có không muốn thì âm thanh cũng tự động lọt vào tai . Lại thêm Diệu Anh mở miệng bảo cậu giúp đỡ Quỳnh Giao , đâm ra có phần bực bội :

– Tại sao tôi phải giúp ? Cậu ta cũng tự giải được mà .

– Cậu xem , bài này chúng ta chỉ giải được hơn 2 phần . Huống chi Quỳnh Giao lại học kém toán như vậy , cậu không muốn cũng nể tôi giúp chứ ?

Kệ chứ , nó học giỏi hay dở toán thì cũng liên quan gì đến Hải Đăng ? Nhưng là Diệu Anh đã mở miệng , tại sao không lợi dụng điều này ?

Nghĩ vậy , có kẻ ôm bụng mưu tính quay sang cười nham hiểm hỏi :

– Nếu giúp Mai Quỳnh Giao thì tôi được gì ?

Diệu Anh suýt sốc vì lời vừa thốt ra từ miệng Hải Đăng . Tên này , định làm gì nữa đây ? Nhìn cái bản mặt xem , nguy hiểm đến thế là cùng . Nếu không phải vì Quỳnh Giao , cô đâu phải chịu cảnh này ?

– Vậy cậu muốn gì ?

– Cậu nghĩ xem , có thể làm gì cho tôi ?

– Tôi mời cậu đi ăn , thế được chưa ?

– Ăn ngoài ? Tôi không thích ăn ngoài .

Hải Đăng chết bầm , được bổn cô nương đây mời đi ăn còn bày đặt kén cá chọn canh .

– Cậu kén chọn vừa thôi ! Thế muốn sao hả ?

– Nấu cho tôi ăn .

4 từ , 11 chữ kia vừa bay ra là lúc Diệu Anh xém té ghế . Hải Đăng , hôm nay cậu ta ăn trúng cái bả gì thế ? Sao cái gì nói ra cũng đều quái gở ?

Nhưng nhìn lại Quỳnh Giao xem . Vẻ mặt mong chờ , ánh mắt long lanh như thế , Diệu Anh nỡ lòng nào phũ phàng !?

– Được .

– OK , thỏa thuận xong .

Hải Đăng mừng thầm trong bụng , vừa định quay xuống bàn dưới thì để ý , cậu vẫn chưa chỉ nốt bài đó cho Diệu Anh , liền ngỏ lời :

– Hay cậu học chung với tôi và Quỳnh Giao luôn ?

Diệu Anh không phải là không biết mục đích sâu xa của Quỳnh Giao , cô liền từ chối :

– Không cần đâu , tôi đã hiểu cách cậu làm rồi . Tôi sẽ tự làm nốt phần còn lại .

Hải Đăng mấp máy môi định nói gì đó nhưng nhìn vẻ kiên định của Diệu Anh nên thôi , chỉ gật đầu . Di chuyển xuống bàn Quỳnh Giao ngồi .

Thế rồi , kẻ bàn dưới ghét con ngồi cạnh cứ ” Tớ không hiểu , cậu chỉ lại nhé ! ” . Đúng lắm chuyện , Diệu Anh đâu có ngu ngốc thế , bày một cái là hiểu ngay . Nhìn xem , giờ Diệu Anh đã làm xong , đi chơi oẳn tù tì búng trán với tụi con trai kìa . Thật , nhìn cái trán đo đỏ thấy mà thương . Mà thương bao nhiêu càng ghét bấy nhiêu , giao cho cậu của nợ này rồi thoải mái đi chơi vậy à ?

Hải Đăng nhếch môi cười gian , bày kế lừa Diệu Anh .

Quỳnh Giao ngồi bên thực rất bực . Ngồi chung một bàn , tại vì cớ gì mà ngồi xa như hai cực của Trái Đất vậy ? Nghĩ lại Diệu Anh , Hải Đăng ban nãy ngồi rất gần , nhìn cứ như dính sát vào nhau ! Đã vậy tâm trí của Hải Đăng cứ treo ngược cành cây , mắt có nhìn nó bao giờ ?

– Hải Đăng , cậu sao vậy ? – Đột nhiên bên cạnh Hải Đăng ôm bụng rên rỉ , mặt mày nhăn nhó hại Quỳnh Giao sợ muốn chết .

– Tôi … đau bụng quá !

– Sao … sao thế ? Để tớ đưa cậu đến phòng y tế .

– Không , không cần đâu . Để tôi … nhờ người khác được rồi .

– Vậy sao được ? Để tớ giúp cậu .

– Cậu còn chưa giải xong bài toán , cứ ở đây … tôi nhờ người khác .

Hải Đăng nói đúng , nó cãi lại gì bây giờ ? Thôi để người khác giúp cậu vậy .

Mà người khác đó , là người Quỳnh Giao không ngờ tới nhất ! Tại sao lại là người đó , lớp ba mươi mấy học sinh sao phải là người đó ?

– Anh … !

Tiếng Hải Đăng dịu dàng gọi Diệu Anh làm tim gan Quỳnh Giao như bị cào xé , đau thật ! Sao nó chưa bao giờ được cậu gọi một tiếng ” Giao ” nhẹ nhàng vậy nhỉ !? Phải chăng là hai người quá khác biệt ?

Diệu Anh ngồi cách đó ba bàn nhưng vẫn nghe tiếng gọi của Hải Đăng , dù nó có phần yếu ớt của ” người bệnh ” .

– Hả ?

– Cậu mau tới đây … giúp tôi !

Hải Đăng cố tỏ ra tội nghiệp , đánh động tới tâm lí của cô bạn bàn trên . Y như rằng , Diệu Anh bị mắc bẫy .

– Cậu bị quái gì vậy ? Tôi giúp như nào ?

– Tôi bị đau bụng . Cậu giúp tôi lên phòng … y tế .

Diệu Anh muốn giúp lắm , nhưng vẫn còn đắn đo suy nghĩ . Liệu Quỳnh Giao … ? Diệu Anh khẽ liếc mắt sang nhìn cô bạn , Quỳnh Giao biết ý liền cười tươi , nói :

– Mày giúp tao đưa Hải Đăng lên phòng y tế . Tao còn phải làm bài tập . – Quỳnh Giao cố ý nhấn mạnh ba từ ” Mày giúp tao ” , mục đích muốn cho Diệu Anh biết nó mới là người giúp Hải Đăng , không phải là cô .

– Được .

Diệu Anh gật đầu rồi cúi người xuống đỡ một tay Hải Đăng khoác qua vai mình , dìu bạn lên phòng y tế .

Quỳnh Giao nhìn theo mà lòng chua xót . Lần đầu tiên nó ghét bản thân mình biết bao .

Phải chi , nó học xuất sắc như Diệu Anh !

Phải chi , nó gặp Hải Đăng trước Diệu Anh !

Phải chi , người bên cạnh giúp đỡ Hải Đăng lúc này là nó , không phải là Diệu Anh !

Phải chi , Hải Đăng quan tâm đến nó một chút …

Quỳnh Giao biết rõ , Hải Đăng giúp nó học là vì Diệu Anh lên tiếng nhờ vả . Nhưng còn cách nào khác , nó đành phải lợi dụng đứa bạn thân duy nhất để được gần gũi người mình yêu .

Hải Đăng vui như mở cờ trong bụng .” Đăng à , mày làm tốt lắm ! Diễn rất hay ! ” Cũng đúng thôi , ngu ngơ như Diệu Anh làm sao có thể không dính bẫy của cậu .

Khổ cái thân , phòng y tế thì nằm ở đầu dãy tầng một , lớp của Diệu Anh lại ở cuối dãy tầng 3 . Đi thôi cũng rã rời tay chân . Huống chi , phải dìu thêm của nợ ! Tên này … ăn cái giống gì mà Diệu Anh dìu thôi cũng không nổi !? Mà cũng không trách Hải Đăng được , cô yếu thể lực quá mà !

Lên đến phòng y tế , Diệu Anh liền thẳng tay vứt luôn cục tạ mang tên ” Hải Đăng ” xuống giường . Cậu biết là Diệu Anh mệt nhưng vẫn trẻ con muốn trêu :

– Cậu làm thế với người bệnh à ?

Diệu Anh vừa nghe thấy lời chỉ trích của Hải Đăng liền liếc mắt đáp lại :

– Còn nói nữa ? Hộc … Được tôi dìu xuống tận đây là niềm vinh hạnh của cậu đấy … hộc … !

– Được rồi , uống nước đi . Vừa thở vừa nói chả ra làm sao cả ! – Thấy vẻ mặt của Diệu Anh mà thương , mặt mũi cứ đỏ lên , mồ hôi tùm lum tà la .

Diệu Anh gật đầu rồi lấy cốc rót mấy ly uống liền một hơi . Trời nóng quá đi mất , nếu là bình thường thì cô không mệt như vầy . Nhưng hôm nay nhiệt độ là bao nhiêu ? 40 độ đấy ! Diệu Anh chịu sao nổi !?

– Xong rồi , tôi về !

Hải Đăng thấy Diệu Anh là có ý định đi thật liền tìm cách níu kéo :

– Ế , cậu định bỏ tôi ở đây thật đấy à ?

– Chứ không lẽ tôi giỡn ?

– Sao cậu có thể ngược đãi người bệnh như thế nhỉ ?

– Chỉ là đau bụng , làm gì to tát !

– Tôi không cần biết . Cậu phải ở đây !

– Tại sao tôi phải nghe theo cậu ?

– Nhìn đi , ở đây giáo viên trực phòng y tế không có . Tôi ở đây xảy ra chuyện gì biết nhờ ai ?

– Vớ vẩn , chuyện gì mới được chứ ?

– Biết đâu bất ngờ !?

– Cậu lôi thôi thật ! Tôi ở đây là được chứ gì ?

Diệu Anh bực bội kéo ghế đến ngồi cạnh giường Hải Đăng đang ngồi . Cậu không nói gì , chỉ gật đầu rồi tủm tỉm cười .

Diệu Anh nhìn thấy mà thầm lắc đầu , nghĩ : ” Đau quá hóa điên ! ”

Mà cô nào biết , chính mình mới là đang bị lừa .

~~~~~

Diệu Anh thả phịch người xuống giường , mệt mỏi lăn lộn qua lại . Giờ cô phải làm sao , xuống nấu ăn cho tên chết bầm kia á ? Nố nô nồ !

Nhưng mà cũng không được , cô lỡ hứa mất rồi , làm sao có thể thất hứa !?

” Cạch ” – Tiếng cửa phòng mở ra , Diệu Anh nhìn về phía cửa hỏi :

– Quỳnh Giao à ?

– Ừ , tớ đây ! – Quỳnh Giao đứng ở cửa tươi cười gật đầu .

– Có chuyện gì thế ?

– Hải Đăng bảo cậu xuống nấu cơm ấy !

Chết tiệt ! Tên này , rõ ràng là nhà của Diệu Anh , sao có thể ngang nhiên ra lệnh cho cô như vậy ? Nhưng Diệu Anh phải làm sao , cô nào có thể phản kháng ?

– Được rồi , tớ xuống ngay !

Quỳnh Giao gật đầu ” Ừ ” một tiếng rồi về phòng . Nó đứng trước gương ngắm đi ngắm lại toàn thân . Quỳnh Giao có gì không đẹp , tại sao cái gì Diệu Anh cũng hơn nó ? Có thể vì trí thông minh , Quỳnh Giao thua Diệu Anh . Nhưng nó sẽ cố gắng , phải rồi ! Quỳnh Giao sẽ cố gắng học giỏi hơn Diệu Anh , để nhận được sự chú ý … của Hải Đăng , dù chỉ một chút !

Mở cửa phòng , Quỳnh Giao nhẹ nhàng xuống nhà . Nó nghe thấy có tiếng nói trong bếp , rón rén đi vào .

Bên trong , là một cảnh tượng khiến nó ngàn lần chua xót . Diệu Anh thì cắt cắt tỉa tỉa bên bếp , đôi khi bốp chát vài câu với … người ngồi ở bàn ăn ngắm cô .

– Sao cậu cứ nhìn tôi chòng chọc thế hả ? – Diệu Anh khó chịu lên tiếng .

Hải Đăng nhếch mép nham hiểm đáp :

– Nhỡ cậu ghét tôi bỏ độc vào đồ ăn thì sao ?

– Tôi mà có đã đổ hết vào thức ăn cho cậu !

– Cứ thử xem , tôi thách !

– …

– …

Có thể đối với Diệu Anh , đó là sự phiền toái khi có người cứ nhìn chằm chằm mình .

Nhưng trong mắt Quỳnh Giao mà nói , đó là sự quan tâm của Hải Đăng dành cho Diệu Anh . Quỳnh Giao đã ước được như thế bao nhiêu ? Cũng ước được một lần Hải Đăng chú ý đến nó nhiều như vậy ! Nhưng nào có thành sự thật ?

” Diệu Anh , sao mày lại được Hải Đăng chú ý ? Còn tao lại không ? ”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.