Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 6



Hải Đăng hiện tại đang nhởn nhơ ” tham quan ” phòng riêng của Diệu Anh , nụ cười trên môi đểu không thể tả .

Chà , phòng của Diệu Anh cũng gọn gàng , sạch sẽ quá chứ ! Để xem , laptop vẫn còn bật . Đập vào mắt Hải Đăng là những khung inbox làm quen cả tá . Cái gì mà … :

– Bạn là Diệu Anh 11 Anh A1 phải không ? Chúng ta làm quen nhé !

– Diệu Anh này , bạn xinh quá đi mất ! Lại học giỏi nữa !

– Cậu accept lời mời kết bạn của tớ đi , tớ muốn làm quen với Diệu Anh !

– …

Khổ một cái , con gái đâu không thấy . Toàn là lũ trai hám gái vào inbox là thế quái nào ?

Không được , phải diệt trừ , diệt trừ tận gốc loại sâu bọ này ! Tránh rắc rối về sau thì khổ !

Vậy là Hải Đăng nhanh tay click chuột xóa hết tin nhắn , xóa cả mấy lời mời kết bạn .

Trong lúc có kẻ ung dung tự tại lượn qua lượn lại trong phòng người khác thì Diệu Anh phải lăn xuống bếp mà rửa bát . Hải Đăng chết bầm , nhà của cô mà cứ như là của mình vậy à ? Hãy đợi đấy , Diệu Anh này không trả thù thì … thì … thì gì đó tạm thời chưa nghĩ ra !

– Ê Diệu Anh ! – Là tiếng của Quỳnh Giao .

Diệu Anh thả nhẹ bát đang cầm trên tay xuống , quay mặt lại cười tươi hỏi :

– Ừ , sao hả mày ?

– Cho tao mượn cuốn vở văn của mày nhé !

– Okay , trên kệ sách đấy .

– Ừ .

Quỳnh Giao gật đầu rồi xoay người lên lầu . Diệu Anh cũng quay trở lại công việc rửa bát đĩa .

Mỗi lần vào phòng Diệu Anh , Quỳnh Giao đều không gõ cửa , lần này cũng chẳng phải ngoại lệ .

Nhưng khác một điểm , cửa vừa mở ra , cái mà Quỳnh Giao thấy đầu tiên , là một cảnh tượng khiến nó ngàn lần tưởng tượng không nên .

Hải Đăng sao có thể tự nhiên đến thế ? Tự do ôm laptop của Diệu Anh nằm trên giường như không có gì xảy ra ? Hải Đăng , đến tận cùng đối với Diệu Anh là bạn bè thôi sao ? Quỳnh Giao đã suy nghĩ việc này rất nhiều lần , mỗi đêm đều trằn trọc suy nghĩ , nhưng mãi vẫn nghĩ không thông . Dù rất muốn , nhưng nó liệu có thể tin lời Diệu Anh không ?

Hải Đăng nghe tiếng động ngoài cửa không nhanh không chậm liếc mắt về phía cửa , không hề có biểu hiện gì giống bị bắt khi làm việc xấu . Sau khi đã xác định đối phương không phải người mình chờ nãy giờ , liền có chút không vui hỏi :

– Gì vậy ? Mặt tôi dính gì sao ?

– A … không có . Tớ chỉ vào đây mượn vở của Diệu Anh thôi .

Hải Đăng đối với chuyện này cũng không để ý là mấy , tầm mắt lại trở về trên màn hình laptop :

– Vở à ? Lấy đi , trên kệ sách .

– Ừ , được .

Quỳnh Giao trong lòng có chút hụt hẫng , nhưng ngay sau đó lấy lại tinh thần . Nói ra thật đau lòng nhưng từ trước đến bây giờ , nó chưa bao giờ nói chuyện với Hải Đăng quá 10 câu . Quỳnh Giao nhẹ nhàng đến bên giường , ngồi xuống đối diện Hải Đăng bắt chuyện :

– Ừm … Đăng này !

– Gọi tôi là Hải Đăng ! – Chữ ” Đăng ” dịu dàng vừa đến tai Hải Đăng hiển nhiên trở nên rất khó nghe .

– Không thể gọi Đăng bình thường được thôi sao ?

– Không được . Tôi đã bảo gọi Hải Đăng .

– Nhưng Diệu Anh …

– Anh thì làm sao ?

Một chữ ” Anh ” đó , khiến Quỳnh Giao vạn lần ganh tị biết bao ! Là do cô tưởng tượng hay sự thật mỗi lần nhắc đến Diệu Anh , Hải Đăng đều rất tha thiết , gần gũi . Chẳng lạnh lùng , xa cách như đối với Quỳnh Giao !?

– Không , không có gì .

Hải Đăng dường như cảm thấy gì đó không ổn lắm , liền gập màn hình laptop lại , di chuyển đến bàn học của Diệu Anh mà ngồi xuống .

Quỳnh Giao biết rõ , cậu là không muốn ngồi gần nó . Có phải người nó rất bẩn không ? Sao Hải Đăng cứ tránh nó như tránh tà vậy ?

Hải Đăng mấp máy môi định nói gì đó nhưng Diệu Anh đã lên đến nơi , đứng trước cửa khó chịu hỏi :

– Sao cậu ở trong phòng tôi ?

– Thế cậu muốn tôi ở đâu ?

– Xuống phòng khách mà ngồi .

– Cậu không nhớ là tôi đang đau à ? Lên đây nghỉ ngơi .

Diệu Anh mặc dù biết Hải Đăng là đang giả nai nhưng vẫn im lặng , có Quỳnh Giao ở đây , cô chẳng thể tự do chửi bới tên đáng chết này .

– Ủa , mày lấy vở chưa mà còn ngồi đây ? – Diệu Anh đến bên chỗ Quỳnh Giao đang ngồi thừ ra , thắc mắc hỏi .

– Ừ , lấy rồi . Tao chỉ … ừm – Vừa nói Quỳnh Giao vừa lấm lét liếc nhìn Hải Đăng đang mải mê nhìn Diệu Anh – … muốn nói chuyện với Hải Đăng chút thôi .

Hải Đăng có đôi chút giật mình khi nghe đến tên mình , nhưng cũng ngay sau đó trở về trạng thái bình thường như ban đầu .

– Ừ , vậy mày nói đi . Tao xuống nhà .

Quỳnh Giao chưa kịp gật đầu thì Hải Đăng đã khó chịu lên tiếng :

– Cậu đi đâu ? Chẳng phải đến đây để tập luyện sao ? Định để tôi tập với ma à ?

Hơ … tên này , hâm hâm dở dở ! Diệu Anh đến phải chóng mặt với Hải Đăng . Mới nãy đang ăn còn bảo mệt nên nghỉ hôm nay , giờ lại dở chứng bảo tập là thế quái nào ?

– Chẳng phải lúc nãy cậu nói hôm nay không tập sao ?

– Bây giờ tôi khỏe rồi .

– Được được .

Diệu Anh đáp mà chẳng thèm nhìn Hải Đăng lấy một lần , một mực áy náy nhìn về phía Quỳnh Giao .

Quỳnh Giao dù khó chịu bao nhiêu vẫn mỉm cười vui vẻ nói :

– Không sao , chuyện đó … nói sau cũng được . Tao về phòng trước đây .

– Ừ .

Cửa vừa đóng lại là lúc Hải Đăng mỉm cười thỏa mãn , nó thật chẳng khác nào kì đà cản mũi nếu cứ mãi ở đây .

– Giờ thì tập được chưa ? – Diệu Anh mệt mỏi ngồi lên giường , mắt liếc về cuốn tập trên giường .

Quỳnh Giao để quên vở ở đây rồi . Nếu nói Diệu Anh đãng trí thì đó là chuyện rất rất bình thường , nhưng Quỳnh Giao lại khác , trước giờ đều rất cẩn thận , không hay quên như cô . Có phải vì thái độ của Hải Đăng hay không ? Nghĩ lại thì Diệu Anh cũng thấy Hải Đăng có gì đó khó chịu với Quỳnh Giao thì phải ?

– Tập thì được , nhưng … chỗ này chật quá , tập không thoải mái lắm .

– Cậu bị cái quái gì vậy hả ? Điên điên khùng khùng vậy !?

Cái tên này … ? Lúc nói tập , lúc lại không tập . Lần nào cũng viện cớ này nọ .

– Chứ không phải sao ? Cậu thử tập ở đây tôi xem .

Cái lý do nào được bịa ra từ Hải Đăng cũng hợp lý , Diệu Anh im bặt không trả lời nữa .

Hải Đăng thấy Diệu Anh im lặng liền nghĩ chắc chắn đã bịa lý do thành công , ung dung ngồi huýt sáo .

– Hải Đăng này …

– Ừ ? – Hải Đăng thắc mắc nhìn Diệu Anh .

– Cậu có thể đối xử tốt với Quỳnh Giao được không vậy ?

– Hửm … cậu muốn thế sao ?

– Ừ , không được hả ?

– Được , tôi sẽ đối tốt với Mai Quỳnh Giao .

– Thật chứ ? – Nghe được câu này , Diệu Anh như mở cờ trong bụng , miệng cười toe toét .

– Ừ , cậu muốn thế mà .

– Chỉ cần tôi muốn , thì cậu sẽ làm sao ?

– Ừ .

– Vậy … cậu có thể gọi Quỳnh Giao thân thiết hơn được không ?

– Thân thiết hơn ? Cụ thể ?

– Chẳng hạn giống như cậu gọi tôi là Anh vậy nè .

– Không được , tôi không thể gọi cậu ta là Giao được .

Hải Đăng đối với chuyện này một mực phản đối . Trên đời này , chỉ mỗi Diệu Anh được cậu gọi như vậy , cũng mỗi cậu có quyền gọi Diệu Anh như vậy !

– Vậy sao ? Nếu vậy gọi Quỳnh Giao cũng được .

– Ừ , tôi sẽ gọi thế .

– Cảm ơn cậu .

Bây giờ cũng đã trễ rồi , đến giờ Diệu Anh phải học bài . Cô liền lựa lời nói khéo ” đuổi ” Hải Đăng về :

– À , cậu mệt lắm phải không ?

– Ừ , mệt lắm , rất mệt !

Hải Đăng cứ lầm tưởng Diệu Anh đang quan tâm đến mình , gật đầu lia lịa .

– Vậy cậu về đi !

Thật không ngờ , Diệu Anh lại phũ phàng đến thế ! Nói ra câu đó không chút luyến tiếc .

Hải Đăng thật rất ghét cái con nhỏ này , cái bộ mặt đó , cậu thật muốn đè ra mà bóp méo nó .

– Cậu thật độc ác ! Sao có thể đuổi tôi như vậy ?

– Sao lại không thể ?

– Cậu không hiểu tâm lí người bệnh gì cả , người bệnh thường rất dễ bị tổn thương .

– Chỉ là đau bụng , có phải bị ung thư gì đâu ?

– Gì thì cũng là bệnh chứ !

– Được được , vậy mời bạn Hải Đăng về giúp cho tôi còn học bài .

– Như vậy phải được hơn không ?

Diệu Anh không nói gì , chỉ lườm nguýt thẳng chân đá Hải Đăng ra khỏi phòng :

– Về đi !

Ơ , nhỏ này ! Dám đá cậu thế à ? Đợi đấy , Hải Đăng này có thù phải trả !

Trong lúc có kẻ tiu nghỉu ra về , lại có người trong phòng cười hả hê . Đây cũng là nhà của Diệu Anh , cô phải có quyền chứ ! Haha … !

Ở phòng đối diện , có người con gái , vùi đầu vào chăn , nước mắt lặng lẽ rơi …

“Yêu một người vô tâm …

Giống như dao đâm vào ngực

Rút ra thì đau …

Mà để lâu thì chảy máu ”

Trước đây Quỳnh Giao từng đọc qua câu này , nhưng chưa bao giờ hiểu hết ý nghĩa của nó , hiện tại thì khác , Quỳnh Giao đang phải trải qua chuyện này . Quỳnh Giao tự thừa nhận mình rất ngu ngốc ! Như Diệu Anh từng nói , trên đời này thiếu gì đàn ông . Sao nó lại chọn Hải Đăng , lại trở thành kẻ thứ 3 ? Nhưng trong tình yêu , nhu nhược là kẻ ngu . Nó không thể bao dung mà nhìn người mình yêu rơi vào tay kẻ khác , bất kể đó là ai , dù có là … đứa bạn thân từ nhỏ đến lớn , dù có là … Diệu Anh !

“Diệu Anh , xin lỗi mày nhé ! Tao ích kỷ lắm , chẳng thể nhìn Hải Đăng bên cạnh mày mãi như thế được ! ”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.